<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2021 06:34:46 bởi T.A.>

KHÔNG CÓ ANH (2)
Nếu một mai không có anh bên cạnh
Em biết mình sẽ cô quạnh buồn hơn
Nỗi niềm riêng một góc hồn lẫn tránh
Sống âm thầm trong đơn lạnh trống trơn
Không có anh lệ chắc hờn dỗi mãi
Ngày liền đêm lăn chảy nhớ khôn nguôi
Giòng sông tương tiếp nối đời quằn quại
Lụt bờ thương tràn dâng bấy bờ môi
Không có anh trái tim côi lặn lội
Cố vươn mình bám lấy cội nguồn yêu
Dù đoạn khúc tiu đìu trong rất tội
Vẫn vượt mình bám víu mối dây treo
Không có anh trên nẽo về lặng lẽ
Tiếng côn trùng cũng than khẽ lời đau
Hàng liễu rũ âu sầu rưng rưng lệ
Cảnh cảm buồn hoa có vẽ bạc màu
Không có anh hồn đêm thâu trở giấc
Mộng lạc loài theo từng bậc cung rơi
Và thổn thức tơi bời ôm chất ngất
Em biết mình đang lay lất chơi vơi
Tịnh Tâm
KHÔNG CÓ EM
Không có em trời Hà Nội rét lạnh
Hồ Hoàn Kiếm sẽ hiu quạnh buồn hơn
Phố Hàng Đào chợ đêm người sao vắng
Anh sẽ buồn trong thầm lặng trống trơn
Không có em Sài Gòn mưa rơi mãi
Bến Bạch Đằng lục bình lặng lẽ trôi
Chợ Bến Thành giờ vắng người lui tới
Anh biết buồn, nhung nhớ một làn môi
Không có em phố Bolsa lụt lội
Trong vội vã, chen lấn của cuộc đời
Thiếu nụ cười làm người trông tù tội
Anh thêm buồn, mong kỷ niệm đã trôi
Không có em, nét chữ thành đơn lẻ
Vần thơ gieo lời than thở quặn đau
Thôi lặng lẽ nhớ mắt ai rưng lệ
Anh qúa buồn giọt đắng của mưa ngâu
Không có em, người em Việt yêu dấu
Anh lạc loài theo ngày tháng chơi vơi
Buồn đã tới và đang còn chồng chất
Nếu em còn xa cách mãi tình tôi…
T.A.
























