<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-26 04:12:42traitimthica>
Thức trong mơ... Tôi ngỡ
Dẫu lỏng đau xin tôi hãy mỉm cười
Và không vui cũng mong tôi đừng khóc!
Là khách lạ giữa hành trình đơn độc
Mệt lã người dừng lại vẫn chơi vơi.
Bao năm qua xuôi ngược giữa đường đời
Đầy đau thương và cũng đầy nước mắt
Vẫn vui cười nhưng chỉ giả đó thôi
Tôi mới hiểu cuộc đời không sắc đỏ
Ở nơi tôi chỉ mãi một màu buồn
Giọt nước mắt bao lần rơi lặng lẽ
Cuộc đời tôi có lẽ khuyết vầng trăng
Để trăm năm khép mãi cửa cung Hằng!
Hay phải chăng là tôi say ư?
Dẫu lỏng đau xin tôi hãy mỉm cười
Và không vui cũng mong tôi đừng khóc!
Là khách lạ giữa hành trình đơn độc
Mệt lã người dừng lại vẫn chơi vơi.
Bao năm qua xuôi ngược giữa đường đời
Đầy đau thương và cũng đầy nước mắt
Vẫn vui cười nhưng chỉ giả đó thôi
Tôi mới hiểu cuộc đời không sắc đỏ
Ở nơi tôi chỉ mãi một màu buồn
Giọt nước mắt bao lần rơi lặng lẽ
Cuộc đời tôi có lẽ khuyết vầng trăng
Để trăm năm khép mãi cửa cung Hằng!
Hay phải chăng là tôi say ư?
Đời xôn xao ta đi tìm khoảng lặng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng