📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

cún bụi đời

4 trả lời, 1.608 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-27 15:56:37fujiwarano ryu>
CÚN BỤI ĐỜI
Tác giả: Daniel Pennac
Người dịch: Nguyễn Minh Hoàng
Đánh máy: Fujiwarano Ryu


Đôi nét về tác giả
   Daniel Pennac sinh năm 1944 tại Cassablanca (Marốc).Thuở nhỏ, ông đã theo chân bố mẹ đi khắp nơi trên thế giới: châu Âu, châu Á, châu Phi…Trải nghiệm sống fong fú có được qua những chuyến fiêu lưu ấy đã góp fần không nhỏ tạo nên sự đa dạng về thể loại trong sáng tác của nhà văn: tiểu luận, tiểu thuyết trinh thám, sách cho thiếu nhi, truyện tranh, tự truyện…Daniel Pennac đặc biệt ghi dấu ấn trong nền văn học Fáp với những câu chuyện viết cho thiếu nhi. Giọng văn hài hước mà không kém fần sâu lắng, tình bạn giữa con người & loài vật, những khám fá vô cùng thú vị về thế giới “4 chân” đã đem lại cho từng trang viết của ông sức hấp dẫn khó cưỡng đối với độc giả mọi lứa tuổi. Mới đây, Chargin d’école, cuốn tiểu thuyết – tự truyện của Daniel Pennac đã được vinh danh trong lễ trao giải Renaudot 2007, giải thưởng danh giá nhất của văn đàn Fáp chỉ xếp sau Goncourt.
   Cún bụi đời là 1 trong những tác fẩm viết cho thiếu nhi thành công nhất của Daniel Pennac. Cuốn sách là minh chứng hùng hồn cho những gì được gọi là tinh tế trong cảm nhận & giản dị trong văn fong của tác giả. Sau Mắt sói, thêm 1 lần nữa, độc giả nhỏ tuổi Việt Nam lại có dịp tái ngộ với người thầy yêu trẻ, “người kể chuyện cổ tích hiện đại về loài vật”.


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-27 15:55:46fujiwarano ryu>
1.Con chó chết tiệt!


   - Này, thân fận là chó hoang được nhặt về thì đừng có mà làm bộ làm tịch!
   Ấy là bà Tiêu Cay đang rít lên. Giọng bà the thé rất ghê gớm. Từng tiếng nẩy bật vào tường rồi dưới sàn nhà bếp, xen lẫn tiếng lanh canh của bát đĩa. Ồn ào thật. Cún Bụi chỉ còn biết cụp 2 tai xuống, chờ những cái đó đi qua. Những lời như thế từ lâu nó đã nghe chán tai. Bây giờ, có bị mắng là chó hoang cũng chẳng mùi mẽ gì. Đúng, nó là chó hoang đấy, thì đã sao nào? Về chuyện này nó không bao giờ thấy xấu hổ. Như vậy đấy. Nhưng bực quá, cái giọng của bà Tiêu Cay sao cứ rít lên the thé! Và bà ấy lại còn nói nhiều nữa chứ! Nếu như nó không cần dùng đến 4 chân để có thể đứng thẳng người 1 cách đường hoàng thì có lẽ nó nó đã đưa 2 chân trước bịt chặt tai rồi. Nhưng đời nào nó chịu bắt chước con người
   - Thế nào? Mày có ăn súp không thì bảo?
Không, nó không ăn đĩa súp đó. Nó nằm trước đĩa của mình, cuộn tròn như 1 khối lông, giả câm giả điếc.
   - Được rồi! OK, mày đã muốn thế thì tùy. Nhưng tao báo trước cho mày biết, mày chưa chịu nuốt xong đĩa súp này thì đừng hòng có cái gì khác để ăn.
   Đúng lúc đó cánh cửa xịch mở, và Cún Bụi trông thấy đôi giày to tướng của ông Bồ Hôi chỉ cách mõm nó 2 xentimet.
   - Có chuyện gì mà hét inh lên thế?
   Đây lại là 1 giọng nói hoàn toàn khác, fát ra đùng đùng từ thân hình đồ sộ của ông Bồ Hôi. Mỗi tiếng lăn ầm ầm trong gian bếp như những tảng đá trong 1 vụ lở núi, hay đúng hơn -  vì Cún Bụi chưa từng trông thấy núi lở bao giờ - như những tấm đệm giường cũ, vỏ TV, khung tủ lạnh ở bãi rác Vi-ơ-nơ-vơ gần thành fố Ni-xơ. 1 kỉ niệm không vui trong đời Cún Bụi. Nhưng chuyện này sẽ nói sau.
   - Lại chuyện con Cún! Nó không chịu ăn súp.
   - Đâu cần làm om sòm như thế. Cứ nhốt cu cậu vào trong bếp. Rồi cu cậu cũng fải ăn thôi.
   Sau đó, đôi chân khổng lồ xoay nửa vòng và ông Bồ Hôi bước ra ngoài, miệng lầu bầu:
   - Bực thật! Đúng là thứ “gâu gâu” chết tiệt!
   “Gâu gâu” là 1 cái tên khác nữa để chỉ loài chó. Có hàng mớ những cái tên như thế, chẳng đẹp đẽ trân trọng gì hơn: “khuyển”, “cẩu”, “đốm”, “khoang”, “vện”… Từng ấy cái tên Cún Bụi đều biết cả; đã từ lâu, nó chẳng hơi đâu mà fật ý nữa.
   - Nghe thủng rồi chứ? Trong nhà bếp! Ở trong ấy suốt đêm! Cho đến khi nào ăn xong đĩa súp!
*
*    *
   Buồn cười thật! Làm như từ trước đến giờ nó vẫn được quyền ngủ ở những nơi khác nhà bếp! Làm như nó được người ta cho qua đêm ngon giấc trên tấm thảm ấm cúng và xoăn tít như lông cừu trong fòng khách hoặc trên chiếc ghế bành thơm mùi da bò cũ ở chỗ cửa ra vào hoặc trên giường của Bé Táo không bằng…
   Tưởng nơi nào chứ cái sàn gạch klạnh như băng trong nhà bếp thì nó đã quen thuộc. Chẳng có gì mới mẻ cả. Típ táp, típ táp. Bà Tiêu Cay bước đi, lê 2 gót giày nhọn hoắt (nhọn hoắt như giọng nói của bà) và cạch 1 tiếng! Cửa nhà bếp đóng sập lại. Rồi im lặng. Cái im lặng dằng dặc của đêm tối.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-28 05:48:43fujiwarano ryu>
2. Bầu không khí kì quặc


  Không fải nó không đói. Không fải. Cũng không fải món súp không ngon. Súp nào thì cũng như nhau cả thôi, không tệ lắm (Nếu ngửi kĩ cũng thấy thoang thoảng mùi thịt, nhưng cực kì, cực kì thoang thoảng.)
  Không, nó không ăn súp vì nó cảm thấy bực mình. Và nó bực mình bởi vì Bé Táo đang bực mình.
  Cứ mỗi lần bực mình là Bé Táo không ăn súp. Vì thế Cún nhà ta cũng không ăn . Không bao giờ ăn. Đoàn kết mà! Bà Tiêu Cay và ông Bồ Hôi chẳng bao giờ nhìn thấy mối liên quan giữa 2 sự việc này. Chẳng có tí tưởng tượng nào.
  Vậy là buổi tối hôm ấy, lúc ngồi vào bàn ăn, Bé Táo ghì cứng đầu mình giữa 2 nắm tay nắm chặt. Lập tức Cún Bụi hiểu ngay là bão tố sắp kéo đến. Từ 2 hàm răng cắn chặt của cô bé chỉ thấy fì ra những tiếng nhát gừng cộc lốc, rít ken két:
  - Không. Không đói. Không thèm. Không cần.
  Đó là câu trả lời của Bé Táo trước những câu hỏi của bà Tiêu Cay, mệnh lệnh của ông Bồ Hôi và những lời dọa dẫm của người này cũng như người kia. Cuối cùng Bé Táo bỏ đi ngủ, không ăn lấy 1 miếng, cũng không chào ai lấy 1 câu. Chỉ liếc nhìn Cún ta 1 cái thật nhanh (cái liếc mà chỉ Bé Táo mới có và đặc biệt dành cho Cún Bụi), 1 cách để Cún ta hiểu là nó hoàn toàn không dính dáng gì đến chuyện này.
*
*    *
  Cún Bụi nghĩ bụng: “Không khí bất thường”. Rồi nó lôi 1 bao tải từ ngăn tủ bếp ra và nằm lên trên vì sàn gạch xem chừng cũng hơi lạnh. Bây giờ, nằm gác mõm lên 2 chân trước, lông mày nhíu lại, nó nhìn đĩa súp đang dần nguội lạnh và cố ngẫm nghĩ. “Đúng thế, ít lâu nay bầu không khí trong nhà này có cái gì đó lạ lắm.”
  Nó không thể nói chính xác là cái gì, nhưng có điều gì đó sắp xảy ra. Từ hai ba ngày nay, ông Bồ Hôi và bà Tiêu Cay đã nhìn nó bằng đôi mắt không chút thiện cảm. Mỗi khi thấy Bé Táo đến gần, họ liền lập tức hạ giọng. Dĩ nhiên, cuối cùng Bé Táo cũng nhận biết được thôi. Và đến lượt  cô bé bắt đầu dò xét bố mẹ. Do vậy, bố mẹ cũng đâm ra lẩn tránh ánh mắt của cô con gái, nói năng ấp a ấp úng, bịa ra lung tung thứ (hệt như Bé Táo khi cô bé trình bày với thầy cô giáo là đã đánh mất cặp sách hay quên khuấy bài văn học thuộc lòng). Không khí lạ quá, fải không? Và từ 2 hôm nay, Bé Táo đã ngưng không ăn gì. Đấy, tình hình là như thế. Cún ta tự hỏi: “Đang xảy ra chuyện gì thế nhỉ?” Với loài người, lúc nào nó cũng cảm thấy có điều gì đó đáng băn khoăn lo ngại: Họ rất khó lường. Không như với loài chó(cứ nhìn thấy cái đuôi quặp xuống giữa 2 chân sau hay lông trên mình dựng lên tua tủa là người ta hiểu ngay,chẳng mấy khó khăn), cũng không như với loài mèo (các chú mèo dù có ra vẻ lừ đừ như mèo Xiêm nhưng người ta vẫn ít nhiều biết được lúc móng nhọn của các chú sẵn sàng xòe ra để tát). Và cũng không như Thời Tiết (ái chà! Với Thời Tiết thì Cún nhà ta chưa bao giờ để Thời Tiết chơi những vố bất ngờ! Các thứ mùi thay đổi, côn trùng tỉnh giấc, chim chóc liệng nhào…Không, không gì ít fản trắc hơn Thời Tiết). Riêng con người thì…
  Nó nhắc đi nhắc lại :"Con người..." Nhưng nó không còn biết mình đang nghĩ đến việc gì nữa. Suy nghĩ của nó không còn sáng rõ nữa...Câu chữ vẳng lại mơ hồ. Mi mắt nó trĩu xuống. "Cũng tốt...buồn ngủ đây mà." Nó vẫn cố mở 1 mắt. Nhưng 4 chân nó đã thoăn thoắt chạy theo giấc chiêm bao. "Được, được rồi!", nó buột miệng thở dài. Và nó thiếp đi.

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-29 10:33:24fujiwarano ryu>
3.Cún Bụi chào đời
  Cũng như nhiều chú cún khác, trong mơ, Cún Bụi thấy sống lại những giờ fút đẹp nhất của đời mình. Những khoảnh khắc đẹp nhất cũng như tồi tệ nhất. Hỗn độn. Những cuộc đuổi bắt chim hải âu bên bờ biển Ni-xơ chẳng hạn.
  Nằm ườn trên bãi cát, ông Bồ Hôi cười rất ngờ nghệch:
  - Nhìn con nỡm kia mà xem. Ngay đến con hải âu mà cũng không bắt được. Rồi cứ chạy mà đuổi theo như thế suốt đời!
  Đúng thế. Nhưng có 1 điều mà ông Bồ Hôi không biết, đó là Cún Bụi biết rõ mình sẽ không bao giờ bắt được bất cứ chú chim hải âu nào. Và bọn chim hải âu cũng biết rằng chúng hoàn toàn không gặp nguy hiểm gì với Cún Bụi. Nhưng Cún Bụi vẵn tiếp tục chạy đuổi đàn hải âu dọc theo mép sóng  và bọn này vẫn tiếp tục bay vụt lên ngay trước mũi Cún ta và kêu “toác” lên 1 tiếng , làm tóe lên những tia nước lấp lánh trong ánh mặt trời. Ấy là chưa kể đến tia chớp trắng của cánh chim nổi bật trên nền trời xanh biếc. Thật là đẹp. Và đó là 1 trò chơi. Cún Bụi mỗi khi có dịp vẫn hay chơi như thế, bởi vì tính cho đến lúc này, đời nó cũng chỉ vui đến vậy là cùng.
  Và bây giờ, nếu nó rên rỉ khi đang nằm ngủ trong gian bếp, nếu khóe mép hơi trễ xuống của nó buột ra những tiếng nấc, nếu nó run rẩy từ đầu đến 4 cẳng chân thì có thể là nó đang nhớ lại những khoảnh khắc đầu tiên trong kiếp chó, những ngày thơ ấu của mình.   Thực sự chẳng có gì vui cả.
  Nó sinh ra trong 1 gia đình co 5 anh chị em. 3 anh, 1 chị và nó. Vừa sinh ra, nó đã nghe thấy 1 giọng nói con người vang lên hết sức rành rọt (1 giọng nói như tiếng sét nổ trong cái thùng cáctông giấy được dùng làm nhà cho gia đình nó):
  - Xem nào, 3 lần không là không, 3 lần năm mười lăm, viết 5 nhớ 1, 3 lần 1 là 3 cộng 1 là 4. Vị chi 450, cộng thêm con chó cái bán được 100 frăng. Tổng cộng là năm trăm rưỡi. Lứa này ít nhất cũng kiếm được 550 frăng.
  Giọng nói còn thêm:
  - Riêng con này xấu tợn, chả ai thèm rước thì chi bằng mang dìm chết cho xong.
  Thế rồi Cún Bụi cảm thấy 1 bàn tay hộ fáp túm lấy nó, nhấc bổng lên đến 1 độ cao chóng mặt và ấn nó vào 1 cái xô nước rất lạnh. Nó quẫy đạp loạn xạ, rên ư ử, kêu ăng ẳng và không thở được, hệt như bây giờ, khi nó đang quẫy đạp, rên la, trợn trừng, ngộp thở trong giấc chiêm bao.

Đăng nhập để trả lời
0
4. Chị Mõm Đen


  Thế rồi chuyện gì đã xảy ra? Nó ngất đi chăng? Cho tới giờ vẫn còn là điều bí ẩn. Nó chỉ còn nhớ 1 việc: 1 buổi sáng, sự vuốt ve mơn trớn của ánh mặt trời, rất nhiều mùi nồng nặc, vô số chim hải âu bay vòng như cơn lốc trên không và 1 cái mõm đen bên cạnh nó vừa lẩm bẩm, càu nhàu vừa hì hụi bới tìm giữa đống lon đồ hộp rỗng, lốp ô tô cũ, tấm đệm giường rách tung, những chiếc giày há mõm, nói tóm lại, giữa 1 đống rác.
  - A, đã mở được mắt rồi…(Mõm Đen thốt lên, cúi xuống cậu chàng). Cũng vừa đúng lúc…Nom chẳng kháu lắm nhưng được cái khỏe mạnh và chắc nịch. Bị dìm xuống nước mà còn sống được là hiếm lắm đấy, biết không…
  Nó nhận được 1 cái nhìn âu yếm. Rồi Mõm Đen tiếp :
  - Nào, đã mở được mắt rồi thì nên tranh thủ nhìn ra 4 fía xung quanh mà học cho nhanh. Tao không nuôi mày mãi được đâu. Tao già rồi, mệt mỏi rồi. Dạo trước tao đã nuôi hàng mấy mươi đứa như mày, lũ chúng mày tưởng tao là ai hả? Thế này là ra làm sao? Không có đùa đâu nhé!
  Tuy nói thế nhưng Cún ta cũng nhận được nhát liếm thứ 2 cùng ngụm sữa mút được từ 1 đầu vú tong teo, đã đành là vậy, nhưng đó lại là thứ sữa vừa béo vừa bổ dưỡng, lại đượm mùi hạt dẻ mà nó không bao giờ quên. Không bao giờ.
  Về chuyện học hỏi nhanh thì cu cậu học rất nhanh! Phải nói rằng bãi rác Viơ-nơ-vơ gần thành phố Ni-xơ là 1 trường học tốt. Có ai đó đã gom về đây tất cả những cám dỗ, tất cả những thú vui và tất cả những nguy hiểm mà 1 chú chó có thể gặp trong đời.
  Đầu tiên là các mùi! Ở đây, số lượng mùi nhiều đến khó tin! Có những mùi luẩn quẩn khắp 4 fía xung quanh Cún Bụi, lại có những mùi vẩn vơ fía trên đầu, luồn lách quyện lẫn vào nhau… Khiến ta điên lên được! Cún ta đang chăm chú theo dõi 1 mùi (nghe như mùi của lớp da bọc đùi lợn muối) dưới sự kèm cặp của Mõm Đen. (“Động não lên chứ, Mõm Đen làu bàu. Phải hết sức tập trung”). Mũi nó gí sát mặt đất. Thế rồi bỗng nhiên, không biết tại sao và bằng cách nào, nó lại nhận ra mình đang chạy theo 1 mùi khác (mùi khăm khẳm nồng nặc của giống cá mùi làn đã được hóa kiếp trong nồi xúp). Vừa chưng hửng vừa fân vân, nó thả mông ngồi fịch xuống như bọn chó con vẫn làm.
  - Thế nào? Mơ ngủ hay sao đấy?
  Nó vội vàng đứng lên , fóng thẳng về fía trước , nhưng nó lại đi theo 1 mùi thứ 3. Thế là nó mất bình tĩnh, quay ngoắt thái độ, lúng túng đảo vòng quanh, đột ngột chạy vụt lên, ngừng fắt lại, rồi chạy nghiêng ngả như gã nát rượu để rồi bỗng chốc lả đi, hoàn toàn kiệt sức. Khi nó thức dậy, Mõm Đen đang tận tình thè lưỡi liếm những vết xây xát trên người nó.
  - Nhìn mà xem! Tai hại chưa! Mũi bị xước như thế này vì xộc vào cái lon đồ hộp, lại bị mảnh chai cắt thêm cho 1 fát. Có chạy đi đâu thì cũng fải nhìn chứ!
  Dần dần, Cún Bụi cũng biết cách fân biệt mùi nào ra mùi ấy, thậm chí còn trở nên vượt trội trong lĩnh vực này. Mà tại sao lại không nói ngay nhỉ? Nó trở thành vô địch trong đám chó hoang ở bãi rác. Ngay cả những con chó già cả nhất cũng fải tìm đến nó nhờ chỉ bảo:
  - Cún này, anh đang dò theo mùi 1 khúc xương bò. Chú mày biết đấy, loại xương này có tủy rất béo, loại được hầm lên ấy mà… Thế mà anh vừa để mất dấu… Liệu chú mày có biết ở đâu…
  Không chờ anh chó kia hỏi hết câu Cún Bụi nói ngay:
  - Phía sau lốp xe máy cày ở đằng kia kìa, bên cạnh cái máy đánh chữ ấy…
  Nhưng ở bãi rác cũng có lắm nguy hiểm. Ngoài những vật sắc nhọn có thể cắt đứt và làm thủng da, những vật gây cháy, những vật nhiễm độc ít nhiều còn có bọn chuột, bọn mèo (cũng may là bọn này thường chỉ cắn nhau chí chóe) và những con chó khác .
  Thông thường, mùi do con chó nào fát hiện trước hoàn toàn thuộc về con chó ấy. Không thể nhầm lẫn. Nếu 1 anh bạn đồng loại nào đã theo dõi 1 mùi, thì chắc chắn! Đó là mùi của anh bạn ngửi thấy đầu tiên! Trong trường hợp đó, fải tìm sang hướng khác. Đó là luật. Nhưng muốn có 1 hướng tốt, muôns vớ được 1 món gì đó thật bõ công (1 mẩu xương đùi chẳng hạn) thì fải thức dậy sớm, chực sẵn để ngay khi đoàn xe ben xịch đến là lập tức bắt tay vào việc. Có điều ở đâu cũng có những tên lười nhác, những kẻ không thích dậy sớm, những kẻ chỉ đợi lúc mình lôi từ trong đống rác 1 món gì ngon là xông lại, bộ lông dựng đứng, hàm răng nhe ra, đôi mắt sáng quắc . Một hai lần chúng đã rắp tâm chơi ngón ấy với Cún Bụi nhưng Mõm Đen đã can thiệp. Fải chứng kiến cảnh tên lưu manh co rúm lại, mặt cúi gằm, cụp đuôi nem nép lảng đi mới biết lũ chó hoang ở đây nể sợ Mõm Đen đến mức nào.
  - Không có đùa đâu nhé!
  Thực sự chị ấy cũng không mạnh đến mức ấy đâu. Tuy nhiên, chị ấy có uy tín và tiếng tăm; điều ấy mới đáng kể.
 
  Than ôi! Vẫn có nhiều mối nguy hiểm khác. Thời điểm nguy cấp nhất là lúc đoàn xe ben xuất hiện . Đây vừa là thời điểm tuyệt vời nhất mà cũng là lúc tồi tệ nhất. Nguy hiểm đến mức nhiều chú cẩu không dám đứng gần khi rác bắt đầu đổ xuống ầm ầm như núi lở. Nhưng Mõm Đen vẫn cho rằng:
  - Không có cách nào khác! Fải đứng đó lúc ấy, ngay dưới chân bãi rác để nhìn thật kĩ những thứ đang rơi xuống thì mới mong vớ được những món béo bổ ngon lành.
  Nhưng cũng khiếp thật! Hàng trăm hàng nghìn loại rác từ trên cao đổ xuống .
  - Nếu đứng tít trên cao thì không nhìn được gì. Fải đứng từ dưới thấp nhìn lên , chờ cho tất cả các thứ ấy có đủ thời gian rơi tung ra mọi hướng. Mà nhớ cẩn thận đối với những vật có thể làm bươu đầu sứt trán.

  - Những vật … gì ạ?
  - Những vật nặng bằng sắt, bằng gỗ có thể đè ta chết bẹp. Khi trông thấy thì liệu mà tránh xa, nhanh chân nhảy sang fải sang trái. Nhưng đồng thời cũng fải đưa mắt nhìn quanh để đón các loại thịt vụn từ cửa hàng thịt thường rơi xuống từng gói.
 
  Rồi Mõm Đen dạy cho Cún Bụi cách nhảy để tránh những vật nguy hiểm ấy. Xem chừng chị ta vẫn còn nhanh nhẹn đến không ngờ.
  - Trên đời, dù có khỏe đến đâu cũng chẳng là gì. Biết né đòn mới là điều quan trọng!
  - Né gì ạ?
  - Né đòn! Nghệ thuật fòng tránh những tai nạn. Coi chừng tấm đệm kìa!
  Tấm giát giường nặng nề rơi đúng sau lưng Mõm Đen và Cún Bụi trong tiếng lò xo rít kèn kẹt. Xin lấy danh dự mà cam đoan, nhiều hôm người ta có cảm giác cả thành fố đang đổ ập xuống đầu mình. Như thể các xe ben đã từng là các ngôi nhà và như thể toàn bộ đồ đạc trong những ngôi nhà ấy đang được trút ra bãi rác! Giường này, tủ này, ghế tựa này, những chiếc TV rơi xuống và nổ tung khi vừa chạm đất không khác gì núi lửa!
  Tuy đã rất cẩn thận cảnh giác nhưng chẳng ai tránh được những tai nạn bất ngờ. Dù có số may nhưng chẳng ai tránh được tai họa. (Và ngược lại, may thế chứ!)
  Việc đó đã xảy ra vào 1 buổi sáng mùa hè trong xanh. Suốt đêm, gió sông thổi không ngừng. Bầu trời sạch bóng như chiếc đĩa inox được liếm kĩ. Cún Bụi và Mõm Đen thức dậy từ rất sớm, khi mặt trời vừa ló dạng, và đều cảm thấy vui vẻ yêu đời. Cả 2 đều thích mùa hè. Trước hết vì chúng thích nắng ấm. Thứ đến vì ở vùng Côte D’Azur, mùa hè là mùa du lịch và các cư dân của bãi rác được ăn ngon hơn bất cứ mùa nào trong năm. Nhò các nhà hàng fục vụ ăn uống.
  Buổi sáng ấy, Cún Bụi và Mõm Đen kiên nhẫn ngồi chờ ngay dưới chân bãi rác. Thế rồi, từ xa có tiếng động cơ gầm rú. Rồi 1 đám bụi tung lên mù mịt sau hàng cây tiêu huyền ven đường. Rồi đoàn xe ben xuất hiện. Rồi núi lửa. Và lở đất.
  Chuyện đã xảy ra như thế nào nhỉ? Rất nhanh. 1 vụ tai nạn. 1 nỗi bất hạnh. Mõm Đen và Cún Bụi đã tránh được tất cả , đã nhanh mắt nhận ra  được những địa điểm ngon lành. Thế nhưng chuyện ấy đã xảy ra. 1 vật từ trên chiếc xe ben đổ xuống. To đùng và trắng toát. Bằng sắt. Nó rơi xuống 1 chỗ mấp mô, nẩy bật lên cao và nặng nề quay lộn mấy vòng trên trời.
  Mõm Đen báo nguy ngay:
  - Coi chừng! Cái tủ lạnh đấy!
  Trong lúc Cún Bụi vừa bật cười vừa tung người nhảy fóc sang 1 bên thì Mõm Đen cũng lao về fía trước vì biết cái tủ lạnh ấy sẽ rơi xuống sau lưng. Quả có thế thật. Nhưng than ôi, chiếc tủ lạnh có 1 cánh cửa và cánh cửa ấy lại gãy rời ra trong lúc rơi. Mõm Đen không nhìn thấy cánh cửa vì bị cả khối tủ to đùng che khuất tầm nhìn. Chính cánh cửa ấy đã giết Mõm Đen. Lúc trông thấy Mõm Đen nằm rạp ra đất, thở dốc từng hồi, Cún Bụi cứ tưởng Mõm Đen đang đùa. Nó nhảy cỡn xung quanh, vừa sủa ăng ẳng vừa ngoáy tít 2 mông.
  Mõm Đen thều thào:
  - Này thôi đi. Không fải lúc làm trò hề đâu nhóc ạ!
  Nó ngừng ngay lại và lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy lạnh buốt xương sống: Nỗi Sợ Thật Sự. Tuy thế, nó vẫn cố gắng tiến lại gần. Mõm Đen chỉ thều thào được mấy tiếng:
  - Nếu ra thành fố thì fải hết sức cảnh giác với ô tô. Né đòn…Cún ạ… né…
Đăng nhập để trả lời
0