Đừng Trách Nhé Em
Anh đã biết em trách nhiều rồi đấy
Không nói ra nhưng anh thấy thế mà.
Vần thơ buồn như héo úa nhành hoa
Lệ lấp lánh đọng bên khoé mắt.
Anh hiểu lắm nên lòng mình đau thắt
Như mưa rơi mặn đắng làn môi
Mong rằng em hãy hiểu rõ anh thôi.
Đến với em anh hoàn toàn là thật
Đừng trách nhé anh chỉ lo mình mất
Thì khác chi như đèn tắt đêm khuya.
Mình đang gần lại hoá chia ly
Đừng trách nhé khiến lòng anh lo lắng.
Nếu có lỗi anh xin làm tia nắng
Sưởi cùng em những trống vắng đêm đông
Sưởi cho em khỏi trống trải trong lòng.
Vui lên nhé em ơi! đừng trách nữa.
TrungDũng
KHÔNG TRÁCH
Em không trách nhưng lòng thắt mắc
Vì cớ sao nắng tắt lịm màu hồng
Sao vừng đông chẳng mãi ở trong lòng
Một ngày lại có chiều buông khói nhạt.
Trời chiều về xanh bay nơi khác
Không cho em những khúc hát mộng mơ
Không cho em tình khúc hy vọng chờ
Đem mây xám làm ơ thờ mắt biếc.
Nhìn mây trôi mà lòng nao nao xiết
Vô bến bờ còn biết gặp lại không
Xa xôi rồi thuyền dong ruổi viễn đông
Cho bến vắng ngống trông người viễn xứ.
Xa xôi mãi hỡi ơi người lữ thứ
Em vẫn chờ bến mộng buổi tà dư
Ngày hoài vọng đêm nghe sương tuyết đổ
Em không trách nhưng lệ tràn cứ đổ
Khúc nhạc lòng sóng vỗ vào hư vô...!!!
Hàn Băng
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


nguoitruongphu



)![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
