📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYÊN HẢI

679 trả lời, 77.877 lượt xem — Trang 8 / 23
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-28 10:53:17NGUYÊN HẢI>





TỈNH MÀ SAY !

Cũng đành cứ mặc khúc tình ai
Mơ tưởng càng đau mộng ngắn dài
Mấy thuở Cội Si tơ sợi bám
Bao đời Cánh Nhạn gió ngàn lai
MỜ mi đêm vắng sương TÊ giá
Đau ẾCH chiều trôi ĐÊ nhớ hài
Đêm vắng chiều trôi trăng một bến
Nâng ly chúc hạnh tỉnh mà say.

Nguyên Hải

MÊ HOẶC!

Cội Si ngồi xuống gọi tên ai
Thương nhớ vì đâu mấy năm dài
Vàng lá thu sương mờ ảo ảnh
Trắng hoa đông tuyết khói vãng lai
Ngập ngừng chiều xuống ôm băng giá
Mê hoặc tàn canh siết đắng cay
Tĩnh lặng mà nghe tràn ký ức
Bóng hình ai đó dạ còn say

Lam Hồng Minh

 
CỘI SI ĐÃ CHẾT

Cội si đã chết cũng vì ai    
Biển mặn tháng năm vượt dặm dài
Thu  rụng sang mùa Nai ngác mắt

Đông về phủ tuyết Áo tà lai
Im hơi bước nhẹ  tình thanh thản
Lặng tiếng chiều ru phận xót cay
Cái nghiệp  đã mang đâu dám hé...
Cho dù trời  xỉn đất cuồng say
Nguyên Hải

Rất cám ơn anh Nguyên Hải không có chê tệ xá của Minh mà đã ghé họa thơ,
mong anh cũng vui khi Minh ghé vườn nhà anh.



Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-29 10:52:47NGUYÊN HẢI>


CHẠNH LÒNG

Em đã làm anh quá chạnh lòng
Cớ chi cứ lại mãi cân đong
Để rồi em ấp đời thua thiệt
Cho thỏa nuông chiều  kẻ dửng dưng
 
Ớn thịt no cơm em áo thụng
Thèm rau tanh cá: anh thầm mong
Vô tâm đến mức như ngờ nghệch
Nào  phải đâu anh quá lạnh lùng
 
Nào phải đâu anh quá lạnh lùng
Thờ ơ ngay cả những đêm đông
Rét về trở gió chăn nhường trọn
Đêm xuống canh khuya đượm giấc nồng
 
Anh bảo mùa nầy  như có tuyết
Em rằng đủ ấm chẳng chăn bông
Thì thầm tin tưởng lời cô thiệt
Nên lại vô tư sướng tấm chồng
 
Nên lại vô tư sướng tấm chồng
Cái gì anh nhủ em nào mong
Áo quần sắm mới  nầy nầy chớ
Son phấn mua thêm ấy ấy không
 
Hết bận việc công vào nội trợ
Âm thầm sớm tối vẫn chưa xong
Cho anh ấm đẹp mà nhơ nhởn
Ai  biếtt lòng em nhạt má hồng
 
Ai biết lòng em nhạt má hồng
Từng đêm cửa hé thức đèn chong
Nhìn ra ngỏ tối bờ dâu ngủ
Ngoảnh lại vường đêm khóm trúc cong
 
Chệnh choạng mỗi chiều anh cứ say
Dịu dàng chịu đựng anh nào hay
Có chồng như vậy em chưa trách
Nên tỉnh u mê anh chạnh lòng
 
Nên tỉnh u mê anh chạnh lòng
Trách em nói dối  dối luôn em
Đóng phim nhanh trí che đời khó
Diễn kịch mau mồm đở phận ngông
 
Công hạnh ngôn tài em đủ cả
Nghĩa nhân trí đức anh nào xong
Nhìn con ngoan giỏi đang say ngủ
Tệ quá chồng em hắn chạnh lòng .
 
Nguyên Hải











Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 21:10:55Lam Hồng Minh>
[size=4]Cám ơn anh Nguyên Hải đã có lòng ghé nhà em họa thơ.

[color=#990066][font="Tahoma"] chúc mừng xuân mới....



Lam Hồng Minh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 05:55:08NGUYÊN HẢI>
 




HUYỀN ẢO
 
Đưa tay viết vào không gian tím ngắt
Nầy gió ơi hãy lưu lại dùm mình
Rồi gởi đến bến bờ xa lắc
Nơi có người ta nhớ đến cuồng điên
 
Nàng là ảo giữa đời rất thật
Giấc mơ về ta nhập bóng người tiên
Phút mê say đêm lặng bình yên
Hồn bay bổng theo ngàn tinh tú
 
Cung mê ly trụi trần cơn gió hú
Trăng khuyết lòng, mây lãng đãng bay xa
Lòng đất trời đầy những hương hoa
Ta thầm hỏi, có phải đây lâu đài tình ái?
 
Đây có phải nơi rất nhiều trái cấm
Vườn địa đàng giữa trần thế tham lam
Sao chẳng thấy người ta yêu dấu
Bình mình lên rồi
                    hồn vở vụn
                                  giọt sương tan.
 
Nguyên Hải
 
 










Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 15:58:52NGUYÊN HẢI>




 
NUỐI TIẾC
 
Nụ hôn dài sao đêm ngắn vậy
Để lỡ làng hai nửa cặp môi tươi
Và gảy dòn hơi thở tươi mươi
Giăng sợi nhớ qua trùng khơi xa cách.
 
Chiều từng chiều đôi bờ sương lạnh
khép mi nhòa lởn vởn bóng người xưa
Giọt mưa thu ướt ánh sao thưa
Như lệ thấm cõi lòng sâu thẳm
 
Gió ăn mòn bờ liễu khóc leo reo
Năm tháng hởi! buông neo dừng lại
Đừng trôi xuôi theo dòng đời nghiệt ngả
Hãy quay tìm ngày ấy đậm yêu thương.
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0




HUYỀN ẢO
 
Đưa tay viết vào không gian tím ngắt
Nầy gió ơi hãy lưu lại dùm mình
Rồi gởi đến bến bờ xa lắc
Nơi có người ta nhớ đến cuồng điên
 
Nàng là ảo giữa đời rất thật
Giấc mơ về ta nhập bóng người tiên
Phút mê say đêm lặng bình yên
Hồn bay bổng theo ngàn tinh tú
 
Cung mê ly trụi trần cơn gió hú
Trăng khuyết lòng, mây lãng đãng bay xa
Lòng đất trời đầy những hương hoa
Ta thầm hỏi, có phải đây lâu đài tình ái?
 
Đây có phải nơi rất nhiều trái cấm
Vườn địa đàng giữa trần thế tham lam
Sao chẳng thấy người ta yêu dấu
Bình mình lên rồi
                    hồn vở vụn
                                  giọt sương tan.
 
Nguyên Hải
 
 

CHẬP CHỜN
 
Chập chờn trong giấc ngủ thần tiên
Hồn lạc bước đến miền xa thăm thẳm
Chợt nhận ra đó là khu vườn cấm
Nơi Adam & Eva thuở xa lắc...gặp nhau

 
Thật huyền ảo trong giây phút nhiệm mầu
Ta đã gặp nhau giưã đêm huyền thoại
Gió đã thay thế đôi tình nhân nói
Những lời yêu như rót mật vào tai

 
Đôi bàn chân xoắn xít bên nhau hoài
Theo điệu nhạc cuồng xoay không ngừng nghỉ
Đây có phải là một dêm huyền bí
Lòng hỏi thầm, là mộng mi hay thực chơn?

 
Say say hồn bởi làn gió man mơn
Hồn đắm đuối bừng lên cơn mê sảng
Có phải là anh vưà về một thoáng?
Đêm diễm huyền
                   trời vưà sáng
                                 mộng tan...
                   
                    Sương Anh

Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 12:59:18NGUYÊN HẢI>



HỒN NGUYỆT
 
Chèo câu lục bát ra khơi
Vớt trăng lặn hụp lở bồi sông Tương
Xa đưa gió thoảng vấn vương
Ru hồn nguyệt lạnh trinh hương ngọc ngà.
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
HỒN NGUYỆT
 
Chèo câu lục bát ra khơi
Vớt trăng lặn hụp lở bồi sông Tương
Xa đưa gió thoảng vấn vương
Ru hồn nguyệt lạnh trinh hương ngọc ngà.
 
Nguyên Hải

Vớt trăng
Nhón tay mượn khúc dân ca
Dệt thành  lưới vớt trăng ngà đáy sông.
Thuyền thơ lục bát bềnh bồng.
Trăng khuya chẳng vớt , mà lòng ngẩn ngơ...
Thương Giang 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-03 18:23:33NGUYÊN HẢI>








TÌNH XUÂN
GỞI PHÍA CÒN ĐÔNG
 
Xuân đang đến trời dần ấm lại
Tin sáng nay thời tiết đẹp ba miền
Nhắp ngụm trà dâng nỗi nhớ triền miên
Nơi phương ấy vẫn còn trong băng giá
 
Càng gần Bắc, đông ngủ vùi trên sắc lá
Chẳng còn xanh bởi áo tuyết sương dày
Chiều se lòng hoa trắng bay bay
Làm sao sớt chia những ngày lạnh buốt
 
Vùng nhiệt đới cũng chạnh lòng héo ruột
Mảnh trăng non đêm xuống úa làn hương
Bờ Thái Bình sóng nhịp yêu thương
Muốn gởi gắm tiếng lòng về phương Bắc
 
Gió ấm mới hãy thổi về nơi xa lắc
Sưởi vùng trời tuyết trắng nhuộm màu đông
Mang theo dùm hạt nắng với hương nồng
Làm quà tết của miền quê thương nhớ

Đây lòng Xuân những nụ tình đang nở
Gởi ngày Đông ngủ muộn giấc giao mùa
Mau thức dậy cho Én về bên cửa
Vui Xuân nồng hương lửa ấm tình nhau.
 
Nguyên Hải


 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
HỒN NGUYỆT

Chèo câu lục bát ra khơi
Vớt trăng lặn hụp lở bồi sông Tương
Xa đưa gió thoảng vấn vương
Ru hồn nguyệt lạnh trinh hương ngọc ngà.

Nguyên Hải

Vớt trăng

Nhón tay mượn khúc dân ca
Dệt thành lưới vớt trăng ngà đáy sông.
Thuyền thơ lục bát bềnh bồng.
Trăng khuya chẳng vớt , mà lòng ngẩn ngơ...

Thương Giang


TỈNH GIẤC
 
Vớt trăng tôi dệt lưới thơ
Em hay bóng nguyệt toả bờ sông Tương
Đâu hồn nguyệt lạnh trinh hương?
Mà nghe gió thoảng vấn vương cõi đời
Tìm em chỉ thấy trăng ngời
Sực nghe tỉnh mộng - còn tôi một mình!
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-02 11:40:57NGUYÊN HẢI>
Trích đoạn: Liên Hương

HỒN NGUYỆT

Chèo câu lục bát ra khơi
Vớt trăng lặn hụp lở bồi sông Tương
Xa đưa gió thoảng vấn vương
Ru hồn nguyệt lạnh trinh hương ngọc ngà.

Nguyên Hải

Vớt trăng

Nhón tay mượn khúc dân ca
Dệt thành lưới vớt trăng ngà đáy sông.
Thuyền thơ lục bát bềnh bồng.
Trăng khuya chẳng vớt , mà lòng ngẩn ngơ...

Thương Giang


TỈNH GIẤC
 
Vớt trăng tôi dệt lưới thơ
Em hay bóng nguyệt toả bờ sông Tương
Đâu hồn nguyệt lạnh trinh hương?
Mà nghe gió thoảng vấn vương cõi đời
Tìm em chỉ thấy trăng ngời
Sực nghe tỉnh mộng - còn tôi một mình!
Lặng hồn gió thoảng hương tình
Dường như tiên nữ rập rình đâu đây
Phải như Đồng Tử xưa ngày
Ta xây mộng với tình nầy được chăng
Tiếng lòng gởi ánh sao băng
Hồn thơ thả bến hoa đăng địa đàng.
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-03 09:46:50NGUYÊN HẢI>


 
LỜI CÔ GÁI
BÊN ĐƯỜNG
 
Tôi gặp em bên đường khuya lạnh
Em mời vui một tối mây mưa
Với lòng thật tôi thầm hỏi nhỏ
Làm việc nầy  không sợ bệnh sao em?
 
Em thản nhiên như đêm trôi lằng lặng
Nầy anh yêu: "nếu vướng bệnh cũng còn xa
Năm-bảy năm sau mới chuyển si-da
Mà cuộc sống cảnh nhà hối hả
Nếu  em không làm, nhiều cái chết đến năm sau
Đời dập vùi số phận lao đao
Nên lao mình trong hy vọng mảy may
Đành phải kiếm ngày mai trong bóng tối
 
Chút chạnh lòng tôi thấy  mình bối rối
Biết trả lời sao trong cảnh xót xa nầy.
 
Nguyên Hải
 







 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-03 11:21:14cosiaus>
doi qua trang đường cua Huynh
 
cs
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-04 17:08:59NGUYÊN HẢI>


 
ĐÊM NGẮN...
 
Đêm ngắn quá anh chẳng thể nào với được
Bóng hình em thăm thẳm cuối chân trời
Đại dương mênh mông sóng vỗ trùng khơi
Tìm ảo ảnh trong đêm tròn sáu khắc

Mới đưa tay thì ngày lên sáng hoắc
Giọt sương tơ cuối lá nhung mêm
Rơi vụn vỡ vào muôn ngàn hoa nắng
Máu hồn anh tan biến vào bóng hình em.


Nguyên Hải











Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-04 22:11:23SuongAnh>




 
ĐÊM NGẮN...
 
Đêm ngắn quá anh chẳng thể nào với được
Bóng hình em thăm thẳm cuối chân trời
Đại dương mênh mông sóng vỗ trùng khơi
Tìm ảo ảnh trong đêm tròn sáu khắc

Mới đưa tay thì ngày lên sáng hoắc
Giọt sương tơ cuối lá nhung mêm
Rơi vụn vỡ vào muôn ngàn hoa nắng
Máu hồn anh tan biến vào bóng hình em.





Nguyên Hải

ĐÊM NGẮN ( tiếp...) [;)]


Đêm ngắn quá làm sao cau trổ trái
Sương chưa kịp về tưới mát nụ xanh
Thì làm sao hoa lá xum xuê cành
Cho cả hai hoà lại thành nhất thể

 
Đường xa muôn lối cuộc đời dâu bể
Đưá mỗi nơi cách biệt hai phương trời
Có thể nào gặp gỡ hỡi người ơi...
Trĩu gánh tương tư...sầu rơi rụng mãi...

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-05 20:54:36NGUYÊN HẢI>


 
ĐẾM GIẬN
SO THƯƠNG
 
Em ngồi đếm giận so thương
Thương nhiều hơn giận ấy dường như ghen
 
Chong đêm bấc trổ hoa đèn
Dầu lưng như máu tim em đợi chờ
 
Trăng soi thai nghén lời thơ
Mắt so mi nhớ ảo mờ dáng ai
 
Thướt tha sương nhẹ hương mai
Sương giăng mấy sợi ngắn dài  nhớ thương
 
Trải lòng ra với dặm trường
Dặm bao nhiêu ải vấn vương ấy lòng !!!
 
Nguyên Hải
 
 
 
 
 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-07 09:43:55NGUYÊN HẢI>
 






ĐÁM CƯỚI NÀNG XUÂN
 
Trời đất dậy thì đang lập xuân
Mây hồng má ửng đón tình quân
Lao xao Én-Nhạn về ăn cưới
Rạo rực Mai-Đào nở nhuốm sương
 
Tha thướt quần thoa tươi mắt rạng
Thanh nhàn nhiểu gấm mát ô giương
Chúc mừng duyên Chúa lòng hoan hỉ
Chú rể trần gian đẹp lạ thường.
 
Nguyên Hải

 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
 


 
XUÂN VẮNG...
 
Hương xuân đã về bên thềm cửa
Nắng mai hồng cánh én báo tin vui
Anh cứ ngỡ thư em về chúc tết
Én hững hờ xa khuất mái nhà bên
 
Em vô tình hay cánh chim lạc lối
Để bâng khuâng tơ nắng dệt hoa trời
Lặng nghe tiếng xuân rơi miền hoang ảo
Anh thấy mình trong khoảng trống hư vô.
 
Nguyên Hải

 
 
 
 
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0

Mến chúc Nguyên Hải một mùa xuân tươi vui
một năm mới an lành hạnh phúc
Mến
Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0


Mến chúc Nguyên Hải một mùa xuân tươi vui
một năm mới an lành hạnh phúc
Mến
Nghinh Nguyên





 
TIẾP BẠN
 
Thảm hoa đón bạn thăm nhà
Vì trên mạng ảo nên trà khó dâng
Thi đàn vừa lạ vừa thân
Tình văn lòng chữ càng gần nhau hơn
 
Xuân về trời đất vào cơn
Dậy thì hoa lá hương thơm nụ mầm
Lòng người nghĩa nặng tình thâm
Chúc vui  trẻ khỏe sắc cầm an khang.
 
Nguyên Hải
 
 


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-04 17:49:30CỏMay>
Trích đoạn: NGUYÊN HẢI








 
LỜI CÔ GÁI
BÊN ĐƯỜNG
 
Tôi gặp em bên đường khuya lạnh
Em mời vui một tối mây mưa
Với lòng thật tôi thầm hỏi nhỏ
Làm việc nầy  không sợ bệnh sao em?
 
Em thản nhiên như đêm trôi lằng lặng
Nầy anh yêu: "nếu vướng bệnh cũng còn xa
Năm-bảy năm sau mới chuyển si-da
Mà cuộc sống cảnh nhà hối hả
Nếu  em không làm, nhiều cái chết đến năm sau
Đời dập vùi số phận lao đao
Nên lao mình trong hy vọng mảy may
Đành phải kiếm ngày mai trong bóng tối
 
Chút chạnh lòng tôi thấy  mình bối rối
Biết trả lời sao trong cảnh xót xa nầy.
 
Nguyên Hải

 

Nghe tiếng nấc
giữa ngàn sao thăm thẳm
Lời thơ ai..
sao nặng trĩu cõi lòng
Ừ có biết bao cuộc đời tăm tối
giữa ngỗn ngang tiệc rượu bên đời
Người thì chè chén say xưa...vung tiền trong xa xỉ
Kẻ cầu bơ..kiếm ấm lạnh bên đường
Có biết đâu bao mầm bệnh sẽ vương
Người bàng quan
cho đó là định số
Kẻ thiếu suy
đồ " hư đốn " ấy mà
Còn tôi đã bao phen chạy trốn
Không dám nghĩ...chẳng dám suy...
sợ rơi thỏm..vào vực thẳm... xót xa.
CM
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: CỏMay

Trích đoạn: NGUYÊN HẢI








 
LỜI CÔ GÁI
BÊN ĐƯỜNG
 
Tôi gặp em bên đường khuya lạnh
Em mời vui một tối mây mưa
Với lòng thật tôi thầm hỏi nhỏ
Làm việc nầy  không sợ bệnh sao em?
 
Em thản nhiên như đêm trôi lằng lặng
Nầy anh yêu: "nếu vướng bệnh cũng còn xa
Năm-bảy năm sau mới chuyển si-da
Mà cuộc sống cảnh nhà hối hả
Nếu  em không làm, nhiều cái chết đến năm sau
Đời dập vùi số phận lao đao
Nên lao mình trong hy vọng mảy may
Đành phải kiếm ngày mai trong bóng tối
 
Chút chạnh lòng tôi thấy  mình bối rối
Biết trả lời sao trong cảnh xót xa nầy.
 
Nguyên Hải

 

Nghe tiếng nấc
giữa ngàn sao thăm thẳm
Lời thơ ai..
sao nặng trĩu cõi lòng
Ừ có biết bao cuộc đời tăm tối
giữa ngỗn ngang tiệc rượu bên đời
Người thì chè chén say xưa...vung tiền trong xa xỉ
Kẻ cầu bơ..kiếm ấm lạnh bên đường
Có biết đâu bao mầm bệnh sẽ vương
Người bàng quan
cho đó là định số
Kẻ thiếu suy
đồ " hư đốn " ấy mà
Còn tôi đã bao phen chạy trốn
Không dám nghĩ...chẳng dám suy...
sợ rơi thỏm..vào vực thẳm... xót xa.
CM
 
 



Cùng Một Kiếp Ngừơi..

Cảm tác khi đọc 2 bài thơ của Nguyên Hải và Cỏ May ..


Hai bài thơ đọc nghe buồn vời vợi
Biết nói sao trong vũng tối cuộc đời
Cùng mang kiếp con người trong cõi tạm
Kẽ vui cười người lại giọt sầu rơi

Một kiếp sống chung quanh đầy bóng tối
Gượng cười vui lơi lã để gọi mời
Đem thân xác cho người mua vui tạm
Cắn nỗi buồn phó mặc tháng ngày trôi .

Hiện tại không tương lai là vực thẳm
Ai hiểu giùm nỗi khổ của em mang
Hay đứng ngó với tiếng đời miệt thị
Đồ gái hoang một loại gái đứng đàng .

Ai có hiểu vơi muôn ngàn giọt lệ
Đã từng đêm đổ trút xuống hồn em
Nhân thế hỡi ...trong vô thường cõi tạm
Không sớt chia mầm sống để trao nhau .

Tôi cũng đã bao nhiêu lần chứng kiến
Má phấn môi hồng dưới góc phố đèn đêm
Em đứng đó chờ người đêm vui tạm
Hồn rã rời vẫn gượng nụ cười ....đau .

Huyền Lâm.PT.937
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI CÔ GÁI
BÊN ĐƯỜNG
 
Tôi gặp em bên đường khuya lạnh
Em mời vui một tối mây mưa
Với lòng thật tôi thầm hỏi nhỏ
Làm việc nầy  không sợ bệnh sao em?
 
Em thản nhiên như đêm trôi lằng lặng
Nầy anh yêu: "nếu vướng bệnh cũng còn xa
Năm-bảy năm sau mới chuyển si-da
Mà cuộc sống cảnh nhà hối hả
Nếu  em không làm, nhiều cái chết đến năm sau
Đời dập vùi số phận lao đao
Nên lao mình trong hy vọng mảy may
Đành phải kiếm ngày mai trong bóng tối
 
Chút chạnh lòng tôi thấy  mình bối rối
Biết trả lời sao trong cảnh xót xa nầy.
 
Nguyên Hải


Nghe tiếng nấc
giữa ngàn sao thăm thẳm
Lời thơ ai..
sao nặng trĩu cõi lòng
Ừ có biết bao cuộc đời tăm tối
giữa ngỗn ngang tiệc rượu bên đời
Người thì chè chén say xưa...vung tiền trong xa xỉ
Kẻ cầu bơ..kiếm ấm lạnh bên đường
Có biết đâu bao mầm bệnh sẽ vương
Người bàng quan
cho đó là định số
Kẻ thiếu suy
đồ " hư đốn " ấy mà
Còn tôi đã bao phen chạy trốn
Không dám nghĩ...chẳng dám suy...
sợ rơi thỏm..vào vực thẳm... xót xa.
CM
 

Cùng Một Kiếp Ngừơi..

Cảm tác khi đọc 2 bài thơ của Nguyên Hải và Cỏ May ..


Hai bài thơ đọc nghe buồn vời vợi
Biết nói sao trong vũng tối cuộc đời
Cùng mang kiếp con người trong cõi tạm
Kẽ vui cười người lại giọt sầu rơi

Một kiếp sống chung quanh đầy bóng tối
Gượng cười vui lơi lã để gọi mời
Đem thân xác cho người mua vui tạm
Cắn nỗi buồn phó mặc tháng ngày trôi .

Hiện tại không tương lai là vực thẳm
Ai hiểu giùm nỗi khổ của em mang
Hay đứng ngó với tiếng đời miệt thị
Đồ gái hoang một loại gái đứng đàng .

Ai có hiểu vơi muôn ngàn giọt lệ
Đã từng đêm đổ trút xuống hồn em
Nhân thế hỡi ...trong vô thường cõi tạm
Không sớt chia mầm sống để trao nhau .

Tôi cũng đã bao nhiêu lần chứng kiến
Má phấn môi hồng dưới góc phố đèn đêm
Em đứng đó chờ người đêm vui tạm
Hồn rã rời vẫn gượng nụ cười ....đau .

Huyền Lâm.PT.937

Cám ơn anh lời thơ đồng cảm
Cùng xót xa theo những mãnh tình đời
Đang lặn hụp bên dòng nghiệt ngả
Khi nổi-chìm lúc lơ lững chơi vơi. 
 



Kính chúc Phượng Tím 037 luôn vui khỏe, đón xuân mới lòng đầy xuân...


Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-14 03:14:51NGUYÊN HẢI>
 




ĐÊM TRỪ TỊCH
 
Đêm trừ tịch khoảng thiêng liêng trời đất
Tiễn năm qua và đón mới vòng trăng
Giờ tâm tư trong cảm xúc rất thăng bằng
Nên tiếng của con tim là rất thật
 
Bề bộn sống giữa muôn ngàn chật vật
Người sang, người nghèo đều có nỗi niềm riêng
Ai san sẽ cùng ai khi đời còn nhiều cạm bẩy
Máu chảy rồi chưa chắc ruột mềm thương
 
Đêm trừ tịch dẫu rất thiêng lòng trời tim đất
Muôn sinh linh vẫn lặn hụp cõi bờ mê
Dù tâm tính vọng hoài lời chú niệm
Bả vinh hoa phú quý mãi lọc lừa.
 
Nguyên Hải






Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
                               

Thân chúc huynh Nguyên Hải  năm mới An-Khang , Thịnh -Vượng
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
 
  Vợ tôi
 
Dù cho đến tuổi được lên bà
Vợ tớ đua đòi mốt chị ta
Váy ngắn ngang tàn khơi gió bấc
Chân dài xông xáo ghẹo phong ba
Đàn con xót dạ thêm hờn mẹ
Đám trẻ đau lòng lại trách cha
Một tối gồng mình khuyên nhủ bả
Nàng kêu bép xép:"tại ông già "
 
Vancali 1.12,10


Thân chúc quí ban mùng một nhiều tiền lì xì hì hì ...........[:D]

 
 

Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: NGUYÊN HẢI








CANH DẦN
KHAI BÚT

 
Trời hoa rực rỡ đón xuân về
Pháo thắp màng đêm vũ khúc Nghê...
Tươi nét hân hoan người hớn hở
Đẹp ngàn hương sắc cảnh đê mê
Nước non muôn dặm vui sung túc
Âu -Lạc đồng bào sướng hả hê
Tiếp bước tiền nhân cùng giữ nước
Canh Dần ước vọng đẹp muôn bề
 
Nguyên Hải



Khai bút
 
Ngàn hoa hé nhuỵ gọi hương về
Vẳng tiếng cung Hằng dạo khúc* nghê
Mặc khách trông hoa lòng luyến ái
Tao nhân ngắm nguyệt dạ say mê
Nghinh dần thả chữ vui phơi phới
Tiễn hổ gieo vần cười hả hê
Xướng hoạ lời thơ trao bốn biển
Tình thân thắm thiết đẹp muôn* bề
 
Thanh Thanh Khiết
15.2.2010
*TTK Xin phép dùng lại từ này.
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN VẮNG...
 
Hương xuân đã về bên thềm cửa
Nắng mai hồng cánh én báo tin vui
Anh cứ ngỡ thư em về chúc tết
Én hững hờ xa khuất mái nhà bên
 
Em vô tình hay cánh chim lạc lối
Để bâng khuâng tơ nắng dệt hoa trời
Lặng nghe tiếng xuân rơi miền hoang ảo
Anh thấy mình trong khoảng trống hư vô.
 
Nguyên Hải

Và nơi đây cũng trống trải gió lùa.
Tết kề cận...em vẫn còn xa xứ.
Biết anh buồn nhưng chẳng hề trách cứ.
Vẫn yêu thương  ,luôn độ lượng vị tha...

Cánh đào hồng chớm nở ngõ người ta,
Sắc mai vàng em làm quà Năm mới
Gửi về anh ,quê nhà đang ngóng đợi,
Lời chúc Xuân , đâu lạc lối cánh chim...
Thương Giang



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-19 11:06:44NGUYÊN HẢI>






ĐÊM MỜ SAY
 
Mắt mờ say
            trôi qua ô cửa hẹp
Gác lạnh buồn
            tím rịm trời xa
Giam kín hồn tẻ ngắt
            hờ hững hương hoa
Xe sợi nhớ
            dệt dày đêm mộng mị
Ánh trăng rọi
            bóng mời hình
                     nào uống nhỉ
Nhắp hơi sương 
            nghe mằn mặn 
                    lạnh bờ môi
Rót nữa đi
            hình với bóng
                             mình ơi !
Nâng chén cạn
             uống gió mây
                    uống cho đầy khoảng vắng
Uống nữa đi
              cho máu tim hòa cùng sương-tuyết trắng
Uống hồn ai thấp 
              thoáng giữa ngàn sao
Uống cạn trời hoa 
              ưống tàn trần gian áo não
Nhấm nháp bụi hồng 
              nhắp mỹ tửu chuốc đời say.
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM MỜ SAY
 
Mắt mờ say
            trôi qua ô cửa hẹp
Gác lạnh buồn
            tím rịm trời xa
Giam kín hồn tẻ ngắt
            hờ hững hương hoa
Xe sợi nhớ
            dệt dày đêm mộng mị
Ánh trăng rọi
            bóng mời hình
                     nào uống nhỉ
Nhắp hơi sương 
            nghe mằn mặn 
                    lạnh bờ môi
Rót nửa đi
            hình với bóng
                             mình ơi !
Nâng chén cạn
             uống gió mây
                    uống cho đầy khoảng vắng
Uống nửa đi
              cho máu tim hòa cùng sương-tuyết trắng
Uống hồn ai thấp 
              thoáng giữa ngàn sao
Uống cạn trời hoa 
              ưống tàn trần gian áo nảo
Nhấm nháp bụi hồng 
              nhắp mỹ tửu chuốc đời say.

Nguyên Hải

HÌNH VỚI BÓNG

Mừng Xuân mới
     Vâng !Nhấp chút men cay...
Nhưng đừng uống
  để rồi say anh nhé!
Gác lạnh buồn,
    Đêm quạnh hiu.
          Buồn tẻ...
Rót chi hoài,
    Giọt đắng có trôi đâu...?
Nhớ thương nào,
      day dứt với đêm thâu.
Hình lồng bóng...
    Quyện vào nhau như một.
Đêm mờ say,
   ảo ảnh qua khói thuốc.
Lãng đãng chìm
   nhạt nhòa bóng tan nhanh.
Hình trở về ,
    nguyên vẹn vẫn là anh.
Luôn dịu dàng
   và chân thành tha thiết.
Bóng loãng tan
     nên chẳng bao giờ biết.
Một hình hài,
     cố  uống cạn nhớ thương...
Kiev20/02/2010-TG



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0