<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-28 10:53:17NGUYÊN HẢI>
TỈNH MÀ SAY !
Cũng đành cứ mặc khúc tình ai
Mơ tưởng càng đau mộng ngắn dài
Mấy thuở Cội Si tơ sợi bám
Bao đời Cánh Nhạn gió ngàn lai
MỜ mi đêm vắng sương TÊ giá
Đau ẾCH chiều trôi ĐÊ nhớ hài
Đêm vắng chiều trôi trăng một bến
Nâng ly chúc hạnh tỉnh mà say.
Nguyên Hải
MÊ HOẶC!
Cội Si ngồi xuống gọi tên ai
Thương nhớ vì đâu mấy năm dài
Vàng lá thu sương mờ ảo ảnh
Trắng hoa đông tuyết khói vãng lai
Ngập ngừng chiều xuống ôm băng giá
Mê hoặc tàn canh siết đắng cay
Tĩnh lặng mà nghe tràn ký ức
Bóng hình ai đó dạ còn say
Lam Hồng Minh
CỘI SI ĐÃ CHẾT
Cội si đã chết cũng vì ai
Biển mặn tháng năm vượt dặm dài
Thu rụng sang mùa Nai ngác mắt
Đông về phủ tuyết Áo tà lai
Im hơi bước nhẹ tình thanh thản
Lặng tiếng chiều ru phận xót cay
Cái nghiệp đã mang đâu dám hé...
Cho dù trời xỉn đất cuồng say
Nguyên Hải
Rất cám ơn anh Nguyên Hải không có chê tệ xá của Minh mà đã ghé họa thơ,
mong anh cũng vui khi Minh ghé vườn nhà anh.
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
