Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Phan Đức Dũng xin ra mắt bạn đọc

83 trả lời, 14.082 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-31 13:39:58proche01>

rao bài thơ hay nhất

tôi đi
đi bán chính mình
trái tim chết lặng
kẻ khinh người lờ
cứ bước như một
thằng khờ
mồm rao bán nỗi
bơ vơ
cho người

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
 
Lý lịch
Họ và tên: Phan Đức Dũng
Nghề nghiệp: Viết văn và làm thơ
Sở thích: Đẽo chữ
Đến từ: Nới lắng đọng và bùng nổ
Nguyên quán: Phú Hộ, Phù Ninh, Phù Thọ




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 02:05:19proche01>
chiều lạc

lá rơi xào xạc
vào em
chiều nay gió thổi
anh ghim chính mình
hoàng hôn kia
lịm vào đêm
hồn anh lạc vọng
giữa tình yêu em

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 02:19:59proche01>
cảm sáng

tôi ngây ngất ngửi mùi thơm của gió
nhìn chân trời thèm nếm hạt mây trong
lắng tai nghe mầm bật nâng sự sống
đùm yêu thương ôm ấp nở trong lòng

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 02:19:41proche01>
bóng

đã từng đè nát bóng tôi
rồi đè nát cả
bóng người trong đêm
giờ ôm trơ trọi
bóng mình
chiếc giường gỗ mọt
rung rinh
bóng buồn
[/align]
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 02:19:22proche01>
nói

nói đi để nhớ một ngày
viết câu thơ lửng tung bay mộng sầu
nói đi để nhớ một câu
một câu câu nữa cơn đau lăn dài
nói đi
ừh
nói với ai
một mình tự nói rung tai nghe mình
nói đi tôi điếc vì tình
nói đi tình điếc vì mình dối gian
nói đi xin chữ bình an
nói đi đau khổ đã van hết lời
nói đi không thể nữa rồi
nói đi nói hết một đời chửa xong
[/align]
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
sờ thơ
 
sờ thơ nghịch tí cho vui
ai ngờ sờ phải cái đùi của thơ
thơ thêm nuồn nuột bất ngờ
ta đây nghịch tiếp nhẹ sờ vào sâu
 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
không trọn
 
không trọn ước mơ viết câu thơ dang dở
không trọn câu hò chuyện tình xưa đổ vỡ
không trọn tất cả đều không trọn
tôi vo tròn trọn một nỗi đau co
 
                                      Tác giả Phan Đức Dũng
                                      Bút Danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 16:31:48proche01>
Nghệ thuật trong mắt mẹ

tôi lại nhớ cái mùi
thơm
của đất

tôi lại nhớ cái nóng hổi của nhà

từ lần tiễn
con ra đi
biền biệt

tôi khắc lòng
chạm
tiếng thở
mẹ va

đuổi nỗi nhớ
lẫn vào
trong
nước mắt
 
đuổi tình yêu
len lỏi
chạy trong tim

muốn dừng lại
để tìm
về một thuở

thưở trên nôi
nghe tiếng
mẹ
ru hời

con đi tìm
chân lý
khắp nơi nơi

tìm nghệ thuật
giữa dòng đời
cay nghiệt

con xoay bước
chân quay vòng
sức kiệt

mới thấm lòng
giọt nước mắt
mẹ rơi

con chợt bật từ tim
một câu nói

"bán nỗi buồn cho những kẻ thừa vui"

bỗng lịm thở
nghệ thuật
dần hấp hối

hơi cuối cùng
nghẹn
....ngào ...
gọi... bầm... ơi...

                                    Tác giả: Phan Đức Dũng  
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 14:52:22proche01>
  khả
 
tâm khả thính lắng lặng sầu nhẹ đến
tự dặn lòng mong bóng tối khả quy
chút khả tiếu vội ven thêm khả vọng
niềm tin thơ liệu có thể khả thi
                                                  
                                                 Tác giả  Phan Đức Dũng
                                                 Bút danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 16:33:42proche01>
tâng lặng
 
bắt chước cậu bé

tâng cầu trên ngõ hẽm
tôi

tâng lặng vào đêm
gió luồn mình vào môi
răng rít lên

giận dỗi
tôi luồn tình vào

đơn côi
đang bị giam

bằng vô cảm chính tôi
đá thật mạnh
lực trôi vào lặng
hút và hụt
cậu bé

ngừng
tâng cầu trên ngõ hẻm
tôi

ngừng
mà lặng vẫn vào đêm
                                    Tác giả: Phan Đức Dũng  

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 17:14:22proche01>
cảm trên thảm cỏ
 
tôi trở về bên thảm cỏ cô liêu
nằm nghe tim đập bao điều vụn vỡ
tôi co ro não lòng trong cơn sợ
cú va tình lênh láng vũng máu thơ
                
                    Tác giả Phan Đức Dũng
                    Bút danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
nhớ
 
nhớ ai tìm khúc
ngọt ngào
thấy môi hôn ảo chạm vào
hồn tôi
nhớ ai tìm một nụ cười
vừa nhoen miệng
đã
bóng người tan hoang
trái tim đập mạnh
nổ đoàng
choàng lòng gấp vội những trang
sách nhàu
lật thêm tạc tiếp
niềm đau
áng chừng khủng hoảng
những câu chữ nhòe!
 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:33:15proche01>
vô đề


thời gian trôi chậm tưởng chừng như không chạy
thâm tâm ta cứ lẳng lặng đơn tà
cảnh vật gần mà ngỡ như xa lạ
khúc nhạc tình buồn trĩu cả đời ta 


                     Tác giả Phan Đức Dũng
                    Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 14:49:51proche01>
 
đóng băng

đóng băng các ảo mộng
thành một thứ có hình
lấy hình từ ảo mộng
có hình hoá vô hình

đóng băng trái tim đời
tôi hoá thành robot
vừa mới thành robot
đã đòi hoá con người

đóng băng nụ cười tươi
tôi hoá thành đau khổ
vừa mới thành đau khổ
đã đòi hoá nụ cười

đóng băng làm gì nữa
khi cứ đòi tan ra
đóng băng làm gì nữa
khi ta vẫn là ta

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:47:25proche01>
vô cảm
 
phút giây vô cả
m
trong đi
giậ
t mình
tìm mãi bóng người nơi đâu
n đau li riết cơn đau
câu thơ
chết lng
ng màu
máu hoang
 
Tác gi Phan Đc Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 20:22:16proche01>
hiện tại

soi bóng ngày nay anh chỉ thấy ngày xưa
trong gương anh ngập ngừng thấy hiện tại là quá khứ
cầm chắc trên tay sợt tóc em hồi hôn em bên khung cửa
tha thiết
càng nắm càng lỏng
nhớ và quên
anh quay lại không nhìn
bước lùi
mới hiểu
mất em
anh không có hiện tại
          Tác giả Phan Đức Dũng
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:44:40proche01>
 em và bả vai
 
nước mắt
em cứ đổ mạnh vào
ở đó
anh và bả vai
che chở
dỗ dành
nâng đỡ
một đời
anh và bả vai
một đời
em và nước mắt em
gắn bó

 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:43:32proche01>
thổi thơ

tôi thổi thơ lên tới triền non cao
thơ bay mãi mệt rơi vào rặng núi
chợt ngân lên
như có hồn ai gọi
đưa vào đâu
một tiếng vọng cho người
tôi  
thổi thơ
rồi tôi thổi cả tôi
tiếng sáo lạc theo một cánh hoa rơi
ở chính trong trái tim một con người
                       
 Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 13:28:14proche01>
yêu nhau lắm mà không muốn yêu

em và nó yêu nhau lắm rồi
gần và hiểu đến mức như một đôi
nhưng chẳng chịu nói
một lời yêu
tôi là thằng thứ ba bên ngoài rất hiểu
bọn nó yêu nhau lắm rồi
mà đếch hiểu tại sao lại có thái độ
như là rất kiêu

tôi bực nói : sĩ
rồi kéo hai tay đứa nó lại
chỉ vì tôi bực cái thái độ ngại không ra ngại của chúng nó
này yêu đi hai đứa như câm và lại như hâm
tôi bị tát một cái
rầm
vài ngày sau trong cơn đau
có hai người đến thăm tôi
ồ một đôi tuyệt vời bạn ạ !

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút Danh Tâm Bão
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 20:28:14proche01>
buồn - sầu - đau

bật nhạc lên
tạt thật nhiều buồn vào
thổi sáo đi
tạt thật nhiều sầu vào
gẩy đàn đi
tạt thật nhiều đau vào
buồn - sầu - đau
thì khác gì nhau
bật thơ lên
ta bằc nhịp cầu!
đi đâu!
về đâu!
hỡi
buồn - sầu -đau!

Tác giả Phan Đức Dũng
Bứt Danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 16:24:23proche01>
 
lắc lắc
thơ anh lắc cùng em nhiều quá
mắc mắc
thơ anh mắc vào em nhiều quá
á á
thơ anh đau vì em nhiều quá
anh đành ngồi im không lắc nữa
chẳng mắc cũng chẳng á

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-20 17:39:30proche01>
thơ và tao
 
chẳng đứa nào dẫm được nữa
chẳng phải già
cũng chẳng phải mệt
chỉ vì
tại là chúng tao không đi bằng chân nữa
mà đi bằng ước mơ!

Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-11 18:05:05proche01>
 
cảm lẻ

ngước lên nhìn mãi trời cao
trời cao cao quá lạc vào cõi mê
có con sếu nhỏ bay về
lạc đàn mỏi cánh bốn bề hư không 
 

                    Tác giả Phan Đức Dũng
                  Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
chôn cảm xúc

ai cũng phải

đeo nỗi buồn sâu thẳm
ở trái tim biết
cay đắng ngọt bùi

ai cũng phải

có một góc chôn vùi
những cảm xúc

xé giằng tội lỗi

nếu tự vỗ

rằng mình không có tội
ngẩm lại đi

những cử chỉ trong đời
đầy nhạy cảm

làm sao ta hiểu nỗi
một chút thôi

 
là đã quá nhiều rồi
tôi thèm được một cuộc sống thảnh thơi
đề lấp đi cái

nỗi buồn sâu thẳm
bỗng thổn thức

bàng hoàng không chịu nỗi
cảm xúc ơi

sao thật khó chôn vùi 
                
Tác giả Phan Đức Dũng
                 Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 16:48:28proche01>
hong - men
 
ngực mình
đập
trái tim si
xót xa nhung nhớ
là vì
tình xưa
hong tình
khô
giữa cơn mưa
men vui cháy giữa bốn mùa khổ đau 
 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 16:56:37proche01>
gợi ý

hãy cùng anh nắm tay trên con đường
hơi ấm nhẹ khẽ truyền trong tiếng gió
anh lắng nghe em lắng nghe rồi hỏi nhỏ
tình yêu ư thời gian bỗng quanh co                    

 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: proche01

hong - men
 
ngực mình
đập
trái tim si
xót xa nhung nhớ
là vì
tình xưa
hong tình
khô
giữa cơn mưa
men vui cháy giữa bốn mùa khổ đau 
 
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!

Lênh đênh tình rụng trái sầu
Hỏi người tri kỷ vui đâu mái nhà?
Xa quê, tình cũng xa ta
Ngút ngàn thương nhớ, nhạt nhoà lối xưa
Ôm hình bóng đứng giữa mưa
Men lòng cay đắng đong đưa tuổi chiều
Còn đâu ngày trước em yêu?

                          Thanh Huy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 18:50:28proche01>
Lênh đênh tình rụng trái sầu
Hỏi người tri kỷ vui đâu mái nhà?
Xa quê, tình cũng xa ta
Ngút ngàn thương nhớ, nhạt nhoà lối xưa
Ôm hình bóng đứng giữa mưa
Men lòng cay đắng đong đưa tuổi chiều
Còn đâu ngày trước em yêu?

                      Thanh Huy


"Còn đâu ngày trước em yêu?"
Chiếc khăn em tặng
ta thêu tình mình
Thơm lên chạm
một bóng hình
Xuýt xoa ngào ngạt 
đắm tình ngất ngây!
kỉ niệm nào
ai đã say!




                Tâm Bão
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-19 15:08:22Rdinh>
 
 
Năm mới   CHÚC XUÂN
 


 
 
 
 
 
📎 ChucXuan.3
Đăng nhập để trả lời
0
gửi rdinh

rdinh ơi
cảm ơn người
đọc bài thơ chúc
nụ cười
sang trang
năm mới đến
đón vinh quang
gửi người lời chúc
muộn màng
theo sau
vì thơ ta đến với nhau
hãy là người bạn bạc đầu cùng thơ!

                                        Phan Đức Dũng - Tâm Bão!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»