📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

Tiểu Thuyết: Xin lỗi, em chỉ là con đĩ - P10

0 trả lời, 654 lượt xem — Trang 1 / 1
Tiểu Thuyết: Xin lỗi, em chỉ là con đĩ
Tôi liên tục 3 ngày liền xin nghỉ trưa sớm đi đón cô ở cổng trường, tất cả tốt đẹp, chả có chuyện gì. Tôi cũng không thấy trên mặt cô có nét gì bất thường. Nỗi lo âu cảnh giác trong tôi đỡ dần.
Một tuần sau tôi ở công ty nhận cú điện thoại của Đại Bản. Hỏi tôi xem Hạ Âu đang ở đâu. Lúc đó là 10 giờ sáng, Hạ Âu có lẽ đang học tiết 3. Vì thế tôi trả lời là cô đang ở trường. Hỏi hắn mà hỏi Hạ Âu làm cái gì? hắn không nói, bảo tao tiện mồm hỏi thôi mà, rồi dập máy.
Trực giác làm tôi nghĩ, chắc chắn sự việc không đơn giản thế, Đại Bản xưa giờ chưa từng hỏi câu này, càng không bao giờ nhắc chuyện Hạ Âu. Tôi thấp thỏm gọi tới số của Hạ Âu, một giọng nữ thanh nhã vang lên: " Số máy quý khách vừa gọi hiện đang đi vắng..." càng làm tôi run, cả buổi cứ bồn chồn.
Trước đây, tôi nghĩ "phải tin mẹ của con mình", giờ câu thần chú ấy vô hiệu. Mãi mới tới trưa, vội vàng đi tới trường, bạn cùng phòng cô nói:
- Hôm nay Hạ Âu trốn học!
Trái tim tôi lăn xuống tận đáy vực sâu.
Buổi chiều tôi không về công ty, tôi về thẳng nhà.

Không ăn, không bật ti vi, không lên mạng, tôi ngồi ở ghế sô-pha, nhìn lên mặt đồng hồ treo tường. Kim giây chạy như bay, kim phút đi bộ, kim giờ di động mệt mỏi một nửa hình bán nguyệt.
Chín giờ tối, cuối cùng cô ấy đã về.

Cửa mở, cô đi vào. Tôi chú ý thái độ cô, không ân hận không sợ hãi. Cô chỉ mệt mỏi, nặng nề ngồi xuống sô-pha. Cô nhắm mắt, thở dài mệt nhọc.
Tôi không hiểu gì nữa, tôi cũng mệt lắm rồi, tôi sợ đôi mắt có cái nhìn lấp liếm giấu kín của cô lắm rồi, tôi cũng chả còn hơi sức và kiên nhẫn đi tìm hiểu cô, tôi càng không có sự từ tâm để đi hiểu xem cô đang nghĩ gì.
Tổn thương hay không tổn thương gì nữa, tôi đã dành cho cô tất cả chở che, cô đã để cho tôi đầy mình thương tích.
- Cô đi đâu về?
- Đừng hỏi, được không?
Mặt lỏng lẻo, lời đáp khó hiểu, bảo tôi làm sao chịu được? - Em đi tắm! Anh ngủ trước đi!
Cô để tôi lại một mình trên sô-pha, đi vào buồng tắm. Tôi ngồi ì ra 10 phút, rồi nhảy vào buồng tắm.

Đá tung cái cửa buồng tắm, cảnh tượng khó quên lại hiện ra, tôi tưởng tôi sẽ không bao giờ còn thấy cảnh tượng ấy.

Cô ấy đang vội vã dùng rượu nóng xoa bóp những vết thâm tím trên eo. Dưới tay cô là vệt eo đen thâm tím.
Tôi không thèm nói một lời, giận dữ trừng mắt nhìn cô. Đôi mắt đã lừa phỉnh tôi 4 năm của cô cũng đang khiếp hãi nhìn tôi. Sau đó tôi như thằng điên bỏ ra khỏi nhà.
Khi tôi xuất hiện trong mắt nhìn của Đại Bản, với đôi mắt mà sau này Đại Bản tả lại là vằn máu như mắt bò tót trong trận quyết đấu, làm cậu ta khiếp sợ kinh hoàng.
- Trời, Bân, cậu làm sao thế?
- Anh nói xem hôm nay anh đã thấy gì?
- Cái gì?
- Nói ngay, tôi cần phải biết! Hôm nay anh thấy con đĩ ấy ở đâu?

Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi gọi Hạ Âu là đĩ, cơn máu nóng trong đầu giúp tôi phát âm từ này trơn tru.
- Cô ấy đã nói gì rồi? - Đại Bản kinh dị bảo - Ối giời ôi ông em tôi, đàn bà ấy mà, mày việc gì phải nóng thế, mày nhìn mày đây này - Nói rồi anh ta ngoác cánh tay ra ngoặc ôm tôi - Tóc thì dựng đứng lên này! - Nói xong anh ta cười gằn hai tiếng, dùng một giọng hạ lưu nói - Đàn bà thì có con nào không có lúc hứng tình? Huống hồ mày bảo trước nó làm nghề gì? Có khi tại cái con củ c... của mày không làm nó sướng. A a a...!
Hắn chưa nói hết, mặt bị tôi quại một đấm trời giáng.
- Đ. mẹ mày! Tao hỏi mày cái đấy à? Bố mày đang hỏi sáng nay mày thấy cái gì?

Đại Bản lấy đà tống cho tôi một nắm đấm trả đũa, đấm vào ngực tôi, tiếng vang lên trầm.
"Sư bố mày, bị con đĩ làm cho phát điên rồi à? Anh em cũng không nhận ra à? Tao nói thì
mày làm gì được? Sáng nay tao thấy nó, cục cưng của mày, với một thằng giai đi vào
khách sạn *** * bán dâm. Mày còn ở đây thương xót gì cho nó, mẹ nó làm điếm, nó còn
điếm hơn cả mẹ nó! Mày còn chưa thấy người ta đi ô tô gì à? Cái Benz của mày đừng
hòng so sánh... ."
Đại Bản còn chửi một hồi, nước bọt bắn tung toé. Tôi thì khi nghe thấy chữ khách sạn * đã đờ đẫn rồi.
Cuối cùng Đại Bản an ủi tôi mấy câu, kéo tôi đi uống rượu.
Đêm say về, thấy Hạ Âu bồn chồn ngồi trên sô-pha, nghĩ đến lời Đại Bản, tôi nhìn mặt cô mắt cô càng nhìn càng thấy bẩn thỉu, tôi giận điên lên, bèn lôi xềnh xệch cô lên giường cưỡng hiếp!

Ngày hôm sau, mắt bị ánh nắng chói tỉnh dậy, đầu đau nhu búa bổ, thấy Hạ Âu vội bưng đến bát canh giã rượu, ân cần như xưa, dỗ tôi uống, dường như chưa có ngày hôm qua.[/align]
Đăng nhập để trả lời
0