Tôi hoang mang, tôi nhìn sâu vào đôi mắt sóng sánh hồ thu của cô ta, thanh tịnh trong sáng, không một vết gợn. Tôi không nghĩ ngợi ra được điều gì nữa. Phải cô ta là thiên sứ. Thiện lương?
Tôi chợt thấy đôi tay bê bát, có vết cấu véo, màu tím xanh chọc cơn giận dữ, tôi xé toạc áo cô ta ra, liền thấy dấu vết trên eo. Tôi có thể hiểu đây là dấu vết của cái gì. Tôi có thể tưởng tượng đôi tay nhờn mập mạp bẩn thỉu của người đàn ông kia, dâm ô vờn, vê trên da thịt cô ta, làn da sạch thơm và mượt mà của Hạ Âu.
Mà đôi tay đó chắc chắn đã mó khắp thân thể Hạ Âu.
Tôi hằn học nhìn cô ta, tôi đã từng nghĩ cô ta là con đĩ trong sạch nhất thế giới này. Cô ta cũng nhìn tôi, ánh nhìn sợ hãi.
- Tránh ra, tôi lên công ty. - Tôi nói một cách nhọc nhằn và trống rỗng. Tôi hận tôi vì vẫn còn thấy trong lòng chút thương hại.
Cô ngồi trên mép giường, dịch tránh sang một chút, tôi phát hiện tay cô che bụng. Rồi tôi lạnh lùng khoác áo đi khỏi nhà.
-- Dưới bàn tay kia, trong bụng cô, chả biết là cái của nợ của ai!
Những ngày hỗn loạn, tôi bận cuống cuồng ở công ty, nhưng tôi cũng ko biết tôi đang bận cái gì. Tôi tìm việc để làm, nếu không tôi sẽ nhớ Hạ Âu vô cùng. Giờ đây cô ta ở trong lòng người đàn ông nào, kệ cho eo hay đùi có thêm vết bầm nào. Đêm xuống tôi cũng không về nhà, tôi sợ phải vào một căn nhà trống rỗng, càng sợ cái người đàn bà chỉ vào bụng nói ở đây có đứa con anh. Tôi ngủ giấc đêm trong cái giường nhỏ sau văn phòng, hoặc đi tiêu khiển ở Yêu Lục với bạn.
Tôi trượt vào một ống cống lăng loạn bẩn thỉu. Đáng sợ nhất, là tôi không có ý định bò lên.
Có lẽ khoảng vào quá trung tuần tháng 3, tôi buộc phải về nhà lấy một tài liệu quan trọng trong máy tính. Tôi cố ý lang thang ở ngoài đường đến tận 2 giờ sáng mới về, như thế, nếu Hạ Âu có nhà, cô ấy cũng đã ngủ rồi.
Tôi mở khẽ cửa vào nhà, như đà điểu lẻn vào. Máy tính ở phòng khách, tôi không sợ Hạ Âu phát hiện ra tôi.
Nhưng tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hạ Âu, cô thấy tôi, sững lại, rồi vội vã chạy đến giúp tôi cởi giầy.
Cơ thể cô vốn gầy gò đã chỉ còn một bộ xương, ngước đôi mắt vui sướng nhìn khi đưa đôi dép lê cho tôi:
- Anh đã về rồi? Thay giầy đi! - Cô nói nhẹ nhõm, cố ý cất giọng cao, nhưng vẫn nghẹn lại ở hai chữ cuối.
Cô ta để đôi dép cạnh chân tôi, chờ tôi cởi giầy cô lại mang đôi giầy da của tôi cất vào tủ giầy. Đã hai năm nay cô hầu như mỗi ngày đều làm việc này, thuần thục và nhẹ nhõm.
Rồi khi cô ta có mang, tôi đã không để cô ta làm thế nữa, tôi chăm sóc cho cô, cô vẫn thường nũng nịu bảo, thôi anh đừng cướp nốt niềm vui cuối cùng của em.
Tôi cứ tưởng tôi có thể không còn yêu cô ta nữa, trải qua từng đó chuyện, ít nhất có thể mất đi phần yêu rồi. Có lẽ khi thấy đôi tay đưa ra chạm vào giầy tôi, mắt tôi đã cay. Tôi nỗ lực kiềm chế để khỏi ôm cái thân hình tiều tuỵ kia.
- Sao cô chưa ngủ đi?
Cười với tôi, ngây thơ, không đáp lời, chỉ bảo em đi lấy cho anh tách cà phê. Tôi nhìn cô cười và nghĩ, có lẽ đang lại rơi vào vòng tròn ma mị của cô ta. Rót tách cà phê đến, bê ghế ngồi gần tôi. Tôi không ngoái lại cũng biết cô ta đang nhìn tôi. Mùi vị quen thuộc trong không gian khiến tim tôi mềm nhũn.
Xong việc cần làm, tôi đứng dậy, cố để không nhìn phải ánh mắt cô, tôi không để cô ta cơ hội giữ lại tôi.
- Em đi đặt nước vào bồn cho anh tắm. - Cô ta nói vội vã, chạy vào buồng tắm. - Đừng, Hạ Âu…
- Sao ạ?
Tôi định bảo tôi không ở nhà, nhưng có vẻ hơi tàn nhẫn khi cô đang háo hức mong đợi.
- Thôi cô ngủ đi, tôi kiếm cái gì ăn rồi về công ty, tôi còn việc chưa xong. - Hy vọng cớ này làm cô đỡ buồn.
Hạ Âu lặng lẽ nhìn tôi, rồi vào bếp.
Thực ra tôi cũng không có bụng dạ để ăn.
Mười phút sau, cô bưng đồ ăn lên, ngồi bên xem tôi ăn.
- Dạo này mấy giờ mới ngủ? - Tôi xem ra có vẻ đêm nào cô ta cũng thức chờ thế nà. Cô nhìn tôi, không nói, chỉ lắc đầu.
- Không ngủ à?
- Không, ban ngày em ngủ rồi, ở trường.
Tôi kinh ngạc, nhưng không để cô ta biết. Lầm lũi ăn.
Ăn hết một bát, cô đưa tôi bát canh đầy, đây là việc ngày xưa cô thích làm. Tôi thấy lòng đau xót đến mức không thể chịu được.
Tôi nhìn thấy tay cô run rẩy khi cầm cái thìa canh.
Tôi chậm rãi đặt cái tay cầm thìa của cô xuống. kéo cô quay về phía tôi, rồi ôm ghì cô thật chặt vào lòng, thật chặt.
- Em chỉ định chờ anh thôi, em chỉ định làm những gì tốt nhất có thể. - Cô run lên, cũng ôm chặt lấy tôi.[/align][themNhacCoHinhMinhHoa][/themNhacCoHinhMinhHoa]
[/align]
[/align]