📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » ÂM NHẠC

Bẻ LỜI thành Ý

8 trả lời, 497 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi nghe bài hát "Chị tôi" của nhạc sĩ Trọng Đài có câu: "Thế là chị ơi ... Rụng bông hoa Gạo ..."
Tại sao lại là rụng bông hoa gạo mà không phải là bông hoa khác nhỉ ?
Ai có thể bẻ LỜI thành Ý cho tôi không ?
BIẾT ĐÚNG LÀ ĐÚNG THÌ ĐÃ SAI RỒI.
BIẾT SAI LÀ SAI THÌ ĐÃ ĐÚNG RỒI....
Đăng nhập để trả lời
0
Sao chẳng thấy ai giải thích giùm câu hát của NS Trọng Đài nhỉ?
_______________________________

Tôi còn thấy bài hát Biển Nhớ của NS Trịnh Công Sơn có câu: "bàn tay nghe ngóng tin xa..." Sao bàn tay lại nghe tin được nhỉ?
BIẾT ĐÚNG LÀ ĐÚNG THÌ ĐÃ SAI RỒI.
BIẾT SAI LÀ SAI THÌ ĐÃ ĐÚNG RỒI....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-10 13:24:13Trần Thị Cỏ Khô>
      Chị Tôi
      Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo .
      Ô hay trời không nín gió cho ngày chị sinh .
      Ngày chị sinh trời cho làm thơ .
      Cho nét buồn vui bốn mùa trăn trở .
      Cho làm câu hát để người lý lơi .
      Ngày chị sinh trời cho làm thơ vấn vương với sợi tơ trời .
      Tình riêng bỏ chợ tình người đa đoan

      ( Nhạc Trọng Đài, thơ Đoàn Thị Tảo)

    Cây Gạo (cùng chủng loại với cây Gòn) thân cây to cao lớn, có gai, Bông (hoa) Gạo bắt đầu nở khoảng giữa tháng 3, đầu tháng 4. Hoa Gạo to cỡ nắm tay, màu đỏ thắm. (Cây Gạo miền Bắc Việt Nam có rất nhiều), cuối xuân, đầu mùa Hè thì hoa Gạo bắt đầu rụng. Mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua (cuối Xuân ở ngoài Bắc gió thổi liên tục) hoa gạo rụng đầy sân, rất là Đẹp

    "Hồng nhan bạc phận".
    "Rụng bông hoa gạo" có thể hiểu người phụ nữ đã lìa trần giữa lúc tuổi còn xuân. Cuộc đời sinh ra như để đời mua vui " tình riêng để chợ, tình người đa đoan"

    Lời thơ đã buồn, tiếng nhạc còn buồn hơn

Đăng nhập để trả lời
0
Cây gạo thường xuất hiện trong các truyện ma, gắn liền với người con gái chết trẻ. Âm hồn của các cô thường nương tựa vào cây hoa gạo. Mình nhất trí với ý kiến của bạn TTCK

Còn bàn tay nghe ngóng tin xa, theo khoa học, có thể hình lúc đó nhạc sỹ đang khum bàn tay trên tai của mình để nghe ngóng tin của người tình vậy.
hề hề, nói vui thế thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
"bàn tay nghe ngóng tin xa..." Sao bàn tay lại nghe tin được nhỉ?


Chào NSH,

Theo thiển ý của NH, vào thời điểm mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết bài "Biển Nhớ", chưa có internet, và YIM...

Thế cho nên, những người yêu nhau mà không được ở gần nhau, nhớ nhau... họ thường viết thư tay, dán con cò lên phong bì, rồi gởi qua đường bưu điện.[:-]

"Bàn tay nghe ngóng tin xa..." =&gt; trông mong nhận thư của người yêu đó mà. [:D]

Hổng biết NH giải thích vậy có đúng không ha? [&amp;o][8|]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-13 09:01:56Trương Củng>
Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo.

Cây Gạo (cùng chủng loại với cây Gòn) thân cây to cao lớn, có gai, Bông (hoa) Gạo bắt đầu nở khoảng giữa tháng 3, đầu tháng 4. Hoa Gạo to cỡ nắm tay, màu đỏ thắm. (Cây Gạo miền Bắc Việt Nam có rất nhiều), cuối xuân, đầu mùa Hè thì hoa Gạo bắt đầu rụng. Mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua (cuối Xuân ở ngoài Bắc gió thổi liên tục) hoa gạo rụng đầy sân, rất là Đẹp
"Rụng bông hoa gạo" có thể hiểu người phụ nữ đã lìa trần giữa lúc tuổi còn xuân. Cuộc đời sinh ra như để đời mua vui " tình riêng để chợ, tình người đa đoan"

Còn bàn tay nghe ngóng tin xa, theo khoa học, có thể hình lúc đó nhạc sỹ đang khum bàn tay trên tai của mình để nghe ngóng tin của người tình vậy.

Thế cho nên, những người yêu nhau mà không được ở gần nhau, nhớ nhau... họ thường viết thư tay, dán con cò lên phong bì, rồi gởi qua đường bưu điện.

"Bàn tay nghe ngóng tin xa..." =&gt; trông mong nhận thư của người yêu đó mà.


Các bạn Thân,
Những hình ảnh trong thơ ca phần lớn có tính cách gợi ý, biểu tưởng, hoặc nhiều khi tác giả còn đi xa hơn nữa chỉ thấp thoáng đưa ra một dấu hiệu gợi cảm. Để rồi từ đó người nghe bắt đầu bằng cảm --&gt; tưởng --&gt; tượng --&gt; hình dung, và rồi nhập vào trong cái thế giới mà mình tự hình dung ra, tức là nhập vào cái mộng của mình. Nói một cách nghiêm túc theo kiểu lý luận văn học, tức là người nghe, đọc, thưởng thức một tác phẩm -nhạc, thơ, truyện..., có toàn quyền, theo nghĩa tự do tuyệt đối, sáng tạo lại tác phẩm mà tác giả đã truyền lại. Một tác phẩm là đứa con tinh thần của tác giả. Nhưng đứa con này ngay khi sinh ra đời, lúc tác phẩm phát hành, không giống như một đứa con máu mủ cần phải có thời gian nuôi nấng và dạy dỗ; tác phẩm tự trưởng thành ngay sau khi đến tay người thưởng thức. Tác phẩm tự có đời sống riêng, độc lập ngoài tầm tay của người sinh ra nó. Nhiệm vụ của tác giả chấm dứt sau khi tác phẩm phát hành, nếu tác giả vì lý do nào đó lên tiếng đề cập đến tác phẩm của mình sau khi hoàn thành, thì những nhận xét đó cũng vẫn được coi là một nhận xét của một người thưởng thức, một độc giả qua một lăng kính nào đó.

Trở lại những cảm tưởng của các bạn về những “cánh bông hoa gạo rụng”, về “bàn tay nghe ngóng tin xa”, chắc chắn cảm tưởng mỗi người mỗi khác, mỗi người ai cũng có cái tưởng, cái mộng riêng của mình. Đi tìm một chút ít gì tương tự, giao thoa trong cõi mộng của nhau thật là xa vời khó khăn lắm, dĩ nhiên đâu đó trong kiếp phù sinh này biết đâu một Bá Nha sẽ gặp được một Tử Kỳ... Một thoáng hạnh phúc ngắn ngủi đó các bạn ạ.

Trương Củng chưa ra ngoài Bắc bao giờ, chưa từng thấy bông hoa gạo, vậy mà đọc lên câu “Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo” vẫn có cảm giác riêng của mình, từ chữ rụng đến chữ hoa gạo, chợt nghĩ đến một người con gái bình thường, với những ước mơ bình thường nhưng đã bị số phận khắc nghiệt phũ phàng tước đoạt.

Lời nhạc của TCS còn siêu việt hơn nữa, mỗi lần nghe có thể tưởng tượng ra thành mỗi hình ảnh khác nhau, không nhất thiết sẽ giống nhau, thật là lung linh huyền ảo. Bàn tay nghe ngóng trở thành bàn tay gầy guộc của một người chờ mong, trong đêm tối cô đơn lóng nghe một âm thanh mơ hồ, ước gì đó là bước chân người đưa tin. Hay một buổi chiều cao nguyên tay đưa che mắt, nhìn cuối chân trời chờ đợi bóng người đưa thơ. Và rât nhiều, rất nhiều nữa.... TCS luôn có những câu rất bí hiểm nhưng rất dễ gợi cảm, rất dễ mộng, như “từ khi trăng là nguyệt, áo xưa lồng lộng... xô giạt trời chiều,...”

Vài dòng lãng mạn vào một chiều thứ bảy. Chúc các bạn vui vẻ.

Thân
TC

TB: Viết xong hồi chiều bây giờ nghĩ lại sao ở trong phòng Tán Dóc mà lại nói như Bình Luận VH, méo mó như vậy không biết Cỏ Khô khó tính của mình có đuổi mình đi không.
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào TC,

Bài trả lời của TC hay quá ! [sm=35.gif] [sm=z_notworthy.gif]
Đúng vậy, cố nhạc sĩ TCS có những bài hát nhạc rất hay, lời thì bay bướm... nhưng khó hiểu. Như bản nhạc "Hạ Trắng" chẳng hạn... "Gọi nắng trên vai em gầy... " NH nghe bản nhạc nầy mà cũng chỉ có thể mường tượng đến một chuyện tình học trò... kiểu Ngày Xưa Hoàng Thị... Không biết có đúng hông nữa !?? [&amp;o]
Mời các bạn góp ý. [:)]

Trích Trương Củng,
TB: Viết xong hồi chiều bây giờ nghĩ lại sao ở trong phòng Tán Dóc mà lại nói như Bình Luận VH, méo mó như vậy không biết Cỏ Khô khó tính của mình có đuổi mình đi không.


Bài này NSH đăng ở Phòng Tán Dóc... nhưng theo chủ đề và nội dung thì NH... nghĩ nếu nó nằm ở bàn luận về âm nhạc thì chắc đúng hơn... hay là trong mục Học Đường... hỏi về ngữ nghĩa...???[&amp;o][:o][8|]

Phòng Tán Dóc thì nói chuyện chi cũng được, cho nên thiết nghĩ đem bài vào đây rồi thì khỏi sợ ai đuổi ! [:D]
Cho dù Cỏ Khô có khó tính cách mấy đi chăng nữa, cũng bó tay thôi!!![:D][:D][8D]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-15 15:00:19viviy2k>
Thế chị ơi rụng bông hoa Gạo

Đăng nhập để trả lời
0
Rất cám ơn các bạn đã giúp NSH bớt đi những thắc mắc khi nghe lời của một số bài hát. Có lẽ những điều đó chưa hẳn là đã đúng với ý của Nhạc sỹ, nhưng như bạn TC nói : "mỗi lần nghe có thể tưởng tượng ra thành mỗi hình ảnh khác nhau, không nhất thiết sẽ giống nhau, thật là lung linh huyền ảo".

Quả thật là mình đã hỏi một số người yêu nhạc và họ có cảm nhận âm nhạc rất tốt (đấy là theo ý mình thôi).
- Về câu hát "bàn tay nghe ngóng tin xa" thì đúng như lời bình của bạn NHDT. Đó là sự chờ đợi những lá thư.
- Về câu hát của NS Trọng Đài thì ý kiến các bạn ấy như thế này: "Hoa gạo là hoa nở cuối xuân, đầu hè. Khi rụng hoa gạo thì mùa hè bắt đầu tàn. Tuổi xuân của người con gái ví như bông hoa. Ý ở đây NS muốn nói đến người con gái chỉ vì người khác mà bỏ quên mất chuyện riêng của mình. Khi ngoảnh lại thì tuổi xuân đã qua (quá xuân, tàn hè), và cô ấy không lấy chồng ...

Mình chẳng hiểu những ý ấy có đúng không, nhưng mình thấy có lý.


Trích đoạn: NHDT
Như bản nhạc "Hạ Trắng" chẳng hạn... "Gọi nắng trên vai em gầy... " NH nghe bản nhạc nầy mà cũng chỉ có thể mường tượng đến một chuyện tình học trò... kiểu Ngày Xưa Hoàng Thị... Không biết có đúng hông nữa !??




Bài này thì NSH nhớ là có đọc ở đâu đó, hình như nói về cô Diễm (người mà TCS rất có thiện cảm), nhưng bây giờ thì chẳng nhớ rõ được nữa.

Xin được nghe ý của các bạn!
BIẾT ĐÚNG LÀ ĐÚNG THÌ ĐÃ SAI RỒI.
BIẾT SAI LÀ SAI THÌ ĐÃ ĐÚNG RỒI....
Đăng nhập để trả lời
0