Xa nhau mong chi níu thời gian
Mong chi con nước chảy ngược dòng
Còn mong sách vỡ vương trong gío
Chờ người âu yếm nhặt làm quen
Mắt chợt nhìn nhau thoáng bâng khuâng
Thoáng say trong nắng buổi chiều tà
Nghe tim trật nhịp tay rung rẩy
Ngập ngừng em nói “cám ơn ông .”
Có phải nắng hồng tô má em
Hay là e thẹn buổi sơ giao ?
Ngu ngơ em hỏi “ông sao thế ?
Người đâu … dị hợm , ngó trân trân “
Anh cười nheo mắt nói bâng quơ
“Can chi …ai đó …khó khăn ghê
Mắt tôi , tôi ngó … sao cự nư.
Không biết, ai người, dị hợm đây ?”
Bậm môi quay đầu không nói nữa
Người đâu … mồm mép … thấy ghét ghê
Vô duyên ! - tự nhủ - thôi ! Kệ hắn
Mắc mớ chi mình phải bận tâm
Bước chậm dưới hàng cây rợp bóng
Ô hay, anh cũng bước theo sau
“cô ơi, dừng chân cho hỏi chút
Đường về bên ấy có dốc không ? “
Mím môi cương quyết không thèm nói
Anh vượt ngang hàng cười … xã giao
“xin lỗi đã làm cô giận dỗi
Vô tình đâu cố ý cô ơi “
Nghiêng đầu , anh nói như than thơ?
“tôi từ xa lắm mới ghé đây
Đường xá chưa quen nên bỡ ngỡ
Sao mà … ai đó …chẳng thương tâm “
Liếc trộm nhìn qua trông thành khẩn
Nghe than thấy tội kẻ phương xa
Lỡ đường hỏi chút sao hờ hững
“Thưa ông , ông muốn kiếm nhà ai ?” …
Ôi ! Buổi ban đầu quen biết ấy
Bao năm những tưởng nhạt nhoà phai
Người đã đi rồi không tiếc nuối
Sao lòng mình vẫn nhớ thương mong
Mong chi con nước chảy ngược dòng
Còn mong sách vỡ vương trong gío
Chờ người âu yếm nhặt làm quen
Mắt chợt nhìn nhau thoáng bâng khuâng
Thoáng say trong nắng buổi chiều tà
Nghe tim trật nhịp tay rung rẩy
Ngập ngừng em nói “cám ơn ông .”
Có phải nắng hồng tô má em
Hay là e thẹn buổi sơ giao ?
Ngu ngơ em hỏi “ông sao thế ?
Người đâu … dị hợm , ngó trân trân “
Anh cười nheo mắt nói bâng quơ
“Can chi …ai đó …khó khăn ghê
Mắt tôi , tôi ngó … sao cự nư.
Không biết, ai người, dị hợm đây ?”
Bậm môi quay đầu không nói nữa
Người đâu … mồm mép … thấy ghét ghê
Vô duyên ! - tự nhủ - thôi ! Kệ hắn
Mắc mớ chi mình phải bận tâm
Bước chậm dưới hàng cây rợp bóng
Ô hay, anh cũng bước theo sau
“cô ơi, dừng chân cho hỏi chút
Đường về bên ấy có dốc không ? “
Mím môi cương quyết không thèm nói
Anh vượt ngang hàng cười … xã giao
“xin lỗi đã làm cô giận dỗi
Vô tình đâu cố ý cô ơi “
Nghiêng đầu , anh nói như than thơ?
“tôi từ xa lắm mới ghé đây
Đường xá chưa quen nên bỡ ngỡ
Sao mà … ai đó …chẳng thương tâm “
Liếc trộm nhìn qua trông thành khẩn
Nghe than thấy tội kẻ phương xa
Lỡ đường hỏi chút sao hờ hững
“Thưa ông , ông muốn kiếm nhà ai ?” …
Ôi ! Buổi ban đầu quen biết ấy
Bao năm những tưởng nhạt nhoà phai
Người đã đi rồi không tiếc nuối
Sao lòng mình vẫn nhớ thương mong
Nếu bạn sợ bị mất một thứ gì đó thì đừng nên có nó. Phật đã nói "Không tức là có, có tức là không."
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...