<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-28 00:59:31Ct.Ly>
Tác phẩm: TÌNH HÉ MÔI SẦU
Tác giả : Từ Tốc
Dịch giả: Từ Du
Nguồn:Ct.Lý
Đánh máy: xuka_30891
********
Từ trang 5 đến trang 24
Chương 1
Khí trời lúc này thật oi bức khó chịu.Lưu Triết và tôi dọn đến một ngôi biệt thự rất yên tĩnh nằm dưới chân núi Kim Cương , Cửu Long , để tiện cho việc viết lách. Cách kiến trúc của ngôi biệt thự náy giống như lối kiến trúc của các nông trại trong các bức họa Tây phương. Trên bức tường xơ xác đầy vết tích của thời gian. Chung quanh ngôi nhà là một vườn hoa hoang tàn , chỉ có vài cây ngô đồng um tùm. Bức tường rào bao quanh một nửa đã sụp đổ , được vá kín bằng một hang rào tre , càng khiến cho cái điệu tàn thêm ảm đạm hơn , nhưng ngôi nhà lại mang một cái tên thật hoa mỹ , vườn Hồng Mai.
Chúng tôi thuê hai phòng ở trên lầu. Và đặc biệt được dùng một phòng khách rông miễn phí , kể ra thì giá thuê cũng rẻ mạt. Dưới nhà là phòng khách, phòng làm việc và phòng ngủ của chủ nhà. Chúng tôi có lối đi riêng nên sự đi lại rất tiện lợi và cũng chẳng có ai đến quấy rầy công việc sang tác của chúng tôi.
Chủ nhà là một lão già độc than , người cao nghều nghệu , gầy còm , mặt chằng chịt những vết sẽo và vết nhăn trông phát khiếp. Sau lưng lão chúng tôi gọi đùa là “Lão quái nhân” nhưng gặp lão thì chúng tôi cung kính chào bác chu rất là đàng hoàng. Về sau chúng tôi mới biết tên lão là Chu Kỳ Trần nhờ đọc trên tờ giao kèo thuê nhà.
Chỉ trong một thời gian thật ngắn , tôi đã thấy rõ tính thích cô tịch của lão. Chỉ có ngày đầu tiên chúng tôi mới dọn đến , lão đưa chúng tôi đi xem các đồ cổ mà lão đã cắt ca cắt củm giữ bao năm nay để nhân đó dăn dò những quy ước mà chúng tôi phải tôn trọng khi ở trọ. Từ đó đến nay chúng tôi không hề gặp lại lão một lần nào nữa. Vì lão ra đi từ lúc sáng tinh sương , qua khuôn cửa sổ tôi trông thấy lão lái một chiếc xe hơi cỗ lỗ sĩ hình chiếc kiệu , mang theo một con chó sói vội vã rời khỏi nhà , đến khuya hấp tấp trở về.
Ở Hương Cảng nhà cửa bỏ như thế này khá nguy hiểm , thế mà ngôi biệt thự ở kế cân thành phố lại vắng vẻ như ngôi chùa. Trước khi chúng tôi dọn đến , nơi đây chỉ có một con sen tên Vân và con mèo Perisa bầu bạn với cô ta.
Tôi không tiện nói vấn đề này với lão Trần nên dò hỏi cô Vân. Lão Trần có một nông trại gần Sa điền(*) vùng Tân giới. Mỗi ngày lão đều đích thân đến chăm sóc. Còn về thân thể của lão , cô Vân chỉ biết đại khái là lúc trẻ lão làm trên một chiếc tàu chở thư Hương Cảng-Sài Gòn. Về sau lão gia nhập hải quân. Trong chiến loạn , lão cùng một số quan quân và chính khách thất thế trốn sang Hương Cảng. Còn về gia cảnh thì không thể nào hiểu được , cô Vân làm cho lão đã ba năm trời , mà chưa trông thấy có người đến thăm lão bao giờ , chỉ có một lần lão tiếp một bà lão tóc bạc phơ mà thôi.
Tôi lạ lùng về thái độ của Chu Kỳ Trần , hình như lão chẳng biết chút nào về phương pháp làm giàu. Mấy năm nay tiền thuê phòng tăng vùn vụt , lão có thể dùng căn nhà cho thuê cũng đủ an hưởng tuổi già rồi. Nếu khu đất này được xây thành cao ốc thì càng hốt hạc thêm nữa. Về phí tổn xây cất , tự nhiên sẽ có những thương gia đầu cơ sẵn sàng nghĩ ra phương cách cho lão.
Nhưng vấn đề này một cô sen không thể đáp nổi. Cô ta cho tôi biết , ngôi biệt thự này trước nay chưa từng cho thuê , tuy rằng có rất nhiều người bằng lòng cho thêu với giá thật cao để dưỡng bệnh , nhưng Chu Kỳ Trần từ chối hết. Chúng tôi là người thứ nhất ở trọ nơi đây. Có lẽ chúng tôi có chút duyên với “lão quái nhân” này cũng nên.
Một lão già cô đơn , làm chủ một bất động sản bạc triệu , từng vượt biển , làm quan , giờ đây sống bằng nông trại…Đời sống của lão đã kích thích óc tò mò của tôi.
Tôi đem chuyện này ra bàn với Lưu Triết; vì chính hắn đến đây để thuê nhà mà. Lưu Triết cho biết đó chỉ là một dịp may ngẫu nhiên thôi. Hôm ấy , hắn đến núi Kim Cương tìm nhà thuê , khi đi ngang qua vườn Hồng Mai thì vừa gặp lúc chiếc xe cà khổ của lão bị nằm đường , hắn phụ một tay đẩy chiếc xe vào lề đường , và dửa hộ co lão. Lão sinh mối hảo cảm với hắn , sau đô ba câu chuyện lão đã ưng thuận cho hắn thuê nhà ngay. Còn về tâm tính của lão Trần , Lưu Triết cho rằng phần đông những người già cả đều ưa thích yên tĩnh , mà lại không có con cái thì tự nhiên lão sẽ chẳng có hứng thú làm giàu. Nhưng có lẽ sợ hiu quanh lão mới cho chúng tôi thuê nhà . Hơn nữa chúng tôi vừa thích hợp với điều kiện” Có gia đình xin miễn hỏi” của lão.
Nhưng tôi lại đề cập đến một khía cạnh tế nhị hơn là về vấn đề quyền lợi. Lưu Triết phản đối ngay, hắn cho rằng sự tiên đoán của tôi là thừa. Cuộc sống này đã cực kỳ phức tạp , nếu quá mẫn cảm thì e rằng đâu đâu cũng thành nghi vấn cả.
Chú thích:
* Sa Điền: khu đất được khai khẩn bên vũng nước, rất thích hợp cho việc trồng tỉa
Chương 2
Tôi công nhận lối phân tich của Lưu triết , vì không thấy lão Trần lạ lùng nữa , mà cũng chẳng có nhân vật thần bí nào đến thăm viếng lão, thậm chí cũng chẳng có cả thư từ qua lại với lão nữa. Và lão vẫn sớm đi tối về , đúng giờ như một chiếc đồng hồ mới vậy.
Ngày tháng trôi qua ở đây êm ả như mặt nưo61c hồ thu , ngoại trừ tiếng phi cơ lên xuống nơi phi trường Khải Đức. Tôi cứ sống đều đều với ngòi bút trước tờ giấy trắng , say đắm trong khung trời ảo tưởng. Nhưng mỗi lần buông bút xuống , mắt nhìn lên trang giấy trắng không , hiu quạnh lại rón rén len vào tim tôi.
Cuộc sống của Lưu Triết khác hẳn , hắn bận rộn suốt ngày , nhởn nhơ như một con bướm trong nắng xuân. Buổi sáng còn tinh sương , hắn đã sửa soạn thật tề chỉnh để đi phố và mãi đến khuya mới trở về. Tuy cả hai chúng tôi đều sống bằng cây bút, nhưng Lưu Triết giữ mục khoa học xã hội , chỉ cần tìm tài liệu , ghi vào các tấm phiếu nhỏ rồi viết thật nhanh và chu đáo vô cùng , không như công việc sáng tác văn nghệ của tôi , bố cục và kết cấu của một quyển tiểu thuyết luôn luôn phí rất nhiều công phu. Có khi không vừa ý lại ném bỏ đi và viết đi viết lãi mãi chỉ một đạon mà không xong.
Vào một hôm trời chạng vạng tối, mà hãy còn nóng bức , tôi ở trong phòng ngẫm nghĩ đến diễn tiến của một câu truyện như thường lệ. Và tôi định tìm một đề tài mới về xã hội hiện thực ,ghi lại cuộc sống tình cảm của các thanh thiếu niên nam nữ ở thời đại này. Trước đây những quyển tiểu thuyết của tôi đều lấy những kinh nghiệm của tôi sống để làm đề tài sáng tác. Tôi nghĩ rằng lẽ đương nhiên , các độc giả trẻ của tôi đều hy vọng tìm thấy chính họ và đời sống quen thuộc của họ ở trong tác phẩm mới của tôi.
Nhận xét này xem ra thì thật giản dị, nhưng khi đặt bút xuống, tôi không thể nặn ra được một chữ. Trong đời viết văn của tôi chưa bao giờ tôi gặp phải trường hợp này.
Tôi đã sống tại Hương Cảng hơn mười năm trời , lẽ ra tôi đã có ít nhiều nhận thức về cái xã hội mà mình đang sống. Nhưng nói ra thật là ngượng , đối với cái thành phố hoa lệ tiếp nập này , ngoại trừ những màu sắc và hình ảnh bề ngoài , tôi còn xa lạ với nó tựa như người mới đặt chân đến đây chiều hôm qua vậy.
Đứng tựa khung của sổ ngắm thành phố hương Cảng , tôi thấy nó huyền ảo mê ly vô cùng và dường như mỗi ngày nó đều một thay đồi. Những nôi hoang vu trở thành phồn thịnh , và có những nơi từ rất thoáng đạt trở thành bẩn thỉu. Có người tìm hết cách hầu cao bay xa chạy , và cũng có người liều mạng cố gắng chui vào cho được.
Tôi chỉ có độc nhất một nhận xét về đời sống tình cảm của thanh niên nam nữ là bất cứ vào mùa mưa hay mùa nắng , phòng hộ tịch đều có người xếp hang ghi danh dài dài. Nhưng trên báo chí hôm nào cũng có đăng tin tức ly hôn và tự tử , mà không có một trang văn chương có tiêu chuẩn xây dựng nào.
Tôi nghĩ nếu tôi không thể ghi một cách tỉ mỉ mặt trái của thành phố Hương Cảng , thì tối thiểu cũng phải nắm vững một chủ đề giáo dục xã hội. Tôi phải nhìn nhận rằng mỗi xã hội đều có mặt phải và mặt trái của nó , mỗi con người có nỗi buồn bực và niềm hy vọng riêng tư. Mỗi câu chuyện tình có một số ca ngợi muôn đời , và cũng có một số trong nháy mắt đã tiêu tan , khóc hận….
Chủ đề tôi đã nghĩ ra một cách không khó khăn lắm nhưng tôi vẫn không thể viết ra. Trước tiên là vấn đề cá tính của nhân vật. Tôi hiểu lắm, tính nết của nhân vật không được rõ rệt , thì tuyệt đối không thể phát sinh một tình tiết khiến cho độc giả chú ý. Nếu không có cá biệt thì nó sẽ bị liệt vào những tiểu thuyết đang lưu hành hiện nay , mà có lẽ khônh hấp dẫn bằng những tiểu thuyết đó nữa chứ!
Có lẽ điều mong ước của tôi quá cao. Chính ra tôi muốn đền bù những khuyết điểm trước nay nên tôi phải tạo dựng ra những nhân vật có thật và đặc sắc. Trước nhất là vấn đề vai chính nữ , tôi định mang nhân vật Anna Karenine của Tolstoy , Grazyna của Mickicwicz , và cá tính sớm chin mùi nhưng thơ ngây của một cô gái dưới ngòi bút của Sagan phối hợp lại và cho cô ta mang thêm những ý thức mới của thời đại hiện đại. Như vậy có thể làm thỏa mãn một phần nào những độc giả khó tính lắm , không đòi hỏi những vấn đề” nặng” trong tác phẩm. Còn về vain am chính , tôi nhớ đến Dimitri Roudine của Tourgueniev và Hamlet của Shakerspeare.
Nhưng tính nết những nhân vật này không bao giờ có trong xã hội hiện thực , tôi thấy lối sống của thanh niên nam nữ khác nhau rất nhiều , có lẽ phái nữ ít tiếp xúc với xã hội nên có thể giữ được ít nhiều tinh thần truyền thống. Còn phái nam mới chính là một vấn đề đáng kể ; chẳng những tôi không tìm ra được một chút khí chất hào hoa của những thi sĩ trẻ tuổi trong các thanh niên giữa thế kỷ hai mươi , mà cho đến tinh thần phản kháng sôi bỏng của thời đại cuộc vận động năm , bốn(*) họ cũng không có nốt.
Còn một lớp người nữa là hạng du đãng , xem tình yêu chỉ là một trò giải trí. Mặt khác chúng là những con sâu làm rầu nồi canh, đáng thương đang giẫy giụa trên con đường sinh sống , vì một ngày ba bữa , họ đã phải biến mình thành bộ cơ khí tiêu hóa thức ăn. Đương nhiên , ngoài hai hạng người cực đoan này ra , phần đông là những thanh niên chăm chỉ học hành, bị những bài học nặng nề ám ảnh cho đến ngợp thở cho dù có dành chút thì giờ để bỏ vào vấn đề luyến ái , thì cũng không ngoài việc đưa người yêu vào quán cà phê , rạp chiếu bóng , bãi biển , và những trò “ quỷ công thức hóa” kia mà thôi.
Nhưng thật ra tôi không nên xem tất cả mọi vấn đề thành quá giản dị như thế. Rất có thể ở sau lưng những hiện tượng tầm thường này , có rất nhiều tình tiết cảm động khác. Tôi phải công nhận Hương Cảng là một nơi rất kỳ diệu , bao nhiêu người không cùng màu da , huyết thống tụ họp tại đây chỉ bằng một chữ” duyên”. Họ có những thú vui khác hẳn nhau , và cũng có những đau khổ khác biệt nhau. Xã hôi này đầy dẫy những trò chơi hấp dẫn , mê ly , mặc dù cái mà tôi được tiếp xúc chỉ đơn thuần và nhỏ hẹp thế ấy.
Tôi đã không tìm được anh linh của câu chuyện , trái lại còn bị những vấn đề này làm cho đầu óc hoang mang thêm.
Chú thích:
Cuộc vận động năm bốn: Mồng bốn tháng năm năm dân Quốc thứ tám (1919), cuộc biểu tình của các nhà trí thức ở Bắc kinh ( Trung Hoa ) vì thất bại trên phương diện ngoại giao đối với Nhật bản.
Chương 3
Tôi không nhớ rõ là ai đã nói , và chính tôi , tôi cũng lặp ại biết bao nhiêu lần , những thứ mà độc giả đã từng quen thuộc. Nhân vât , hoàn cảnh và cuộc sống.
Tôi quyết định phải tìm đề tài nơi những người bạn trẻ thân cận tôi nhất. Nhắm mắt ngẫm nghĩ một hồi , trong óc tôi lờ mờ thấy hình bóng quen thuộc. Trương Đức Sanh , một giáo sư tinh ranh , quái lạ ; Thôi Vạn Thạch một họa sĩ đầu bù tóc rối; Cao Mục Địch , một thi sĩ ốm yếu ho hen ; Lâm Việt Sanh đúng là loại “yểu điệu thục nữ”
Nghĩ đến đây , tôi phải bật lên tiếng cười , nếu mang những nhân vật này vào tiểu thuyết , chắc hẳn những nhân vật này vào tiểu thuyết , chắc hẳn sẽ có người cười đến vỡ bụng mà chết luôn. Toàn một lũ đàn ông nhút nhát gặp đàn bà là run lập cập
Huống chị Cao Mục Dịch bị cuốn hút trong ảo.
(Không có trang 16-17)
-Bàn về triết học nhân sinh , trịnh trọng quá , hay là tụi mình nói nghệ thuật nhân sinh vậy!
-Thế thì tình yêu cũng được kể là một thứ trong nghệ thuật nhân sinh , mày có thể nói chút ít hứng thú của mày về vấn đề đó không?
-Mày tìm người đui mà hỏi thăm đường. Tao có hứng thú chi về vấn đề này đâu.
Tôi chợt nhớ đến câu thơ của Tolstoy , nên nói:
-Từ dấu chân tao biết được ngựa tốt , cũng như từ đôi mắt tao có thể biết được người nào đang yêu!
-Yêu! –Lưu Triết khẽ hừ một tiếng , chua chat xổ một câu văn chương:-Yêu trên một hòn đảo không có mùa xuân và cũng chẳng có tiếng hát à?
-Mày đừng hòng giấu tao!-Tôi giả vờ làm ra vẻ quan trọng hơn-Mọi việc tao đều biết cả rồi , nghe đâu văn chương của mày đã làm một nữ biên tập trẻ đẹp rung động phải không?
-Nhảm nhí!-Lưu Triết nhăn mặt , trợn to đôi mắt-Tao không muốn cưới cô gái chuyên nghiên cứu văn học như con mọt sách.
-Nhưng mày không thể phủ nhận là cô con gái của giáo sư Ngô Doãn Trung rất có tình ý với mày!
-Thằng này hay nhỉ , mày muốn tao suốt đời làm nô lệ cho đàn bà à?
-Các điều kiện của cô Phụng cũng không gọi được là tệ lắm , vì cô ta vừa trẻ vừa thong minh. Diện mạo cũng không khó coi lắm , gia đình và giáo dục cũng khá đàng hoàng. Mày đã cho tao biết giáo sư Trung và ba mày lại là bạn thân nữa.
-Tình yêu không phải là luận lý toán học- Lưu Triết lắc đầu –Dù sao chăng nữa , tao cũng không muốn tính toán như vậy . Gỉa sử nếu tao thích , cho dù nàng có mù hay là gái giang hồ cũng chẳng sao.
-A, cái điểm này là có sự mới lạ rồi đây?
-Hay chửa! Mày tìm đề tài nơi tao à?-Lưu Triết nhún vai , buông tiếng cười –Tao là một độc giả trung thành của mày , nhưng không phải là người mẫu trong sự tưởng tượng của mày đâu nhé!
Lưu Triết đã vô ý nói toẹt ra tâm sự thầm kín của tôi , tôi cũng đành thẳng thắn nói:
-Thế thì , hôm nào mày cũng ra phố để làm gì?
-Vì tao không chịu được hiu quanh , thế thôi!-Lưu Triết hẵng giọng-Ừ ! Tao không muốn để cho tuổi xuân tiêu hao trong bốn bức tường vô vị như mày vậy!
Tôi đã thất bại trong việc thuyết phục Lưu Triết , trải lại còn bị hắn khích động tâm trạng . Nỗi u sầu như một luồng khói dày đặc bao quanh làm mờ tâm lẫn trí tôi.
-Tao hiểu ý mày rồi , có phải mày định tìm những đề tài thực tế không?- Lưu Triết mỉm cười –Nếu vậy mày nên buông bút xuống và dấn thân vào đời sống ngay. Nếu mày muốn làm một đại văn hào , trước nhất mày nên làm cho cuộc sống mày phong phú cái đã. Hán Minh Uy hiện đang bắt sư tử ở Phi châu còn mày thì ở nhà trống để xem mèo vật lộn ,thế thì ra cái quái gì chứ?
-Thời gian và hoàn cảnh đều không cho phép tao mở một cuộc tìm hiểu.
-Nhưng tối thiểu mày cũng nên dành chút thì giờ để chứng kiến một ít hoàn cảnh mới , tiếp xúc với một ít người mới và sự thật mới , đào xới một ít vấn đề mới. Những điều này đều giúpi1ch rất nhiều cho việc sáng tác của mày. Tụi mình ở trên núi Kim Cương đã lâu , tao hỏi mày có biết được khuôn mặt thực của nó không?
-Hừ , tao đã trèo lên đỉnh núi cao nhất của Thái Bình Sơn mà cũng chẳng thấy chi gọi là thú vị cả!
-Có rất nhiều đề tài xuất sắc được moi móc từ trong những sự việc tầm thường. Lưu Triết khẽ nhướng mày , đưa tay đẩy cánh cửa sổ , chỉ trỏ lung tung-Từ đây ra , đi hết một con đường thẳng , ở cuối đường , có một ngôi miếu của các ni cô tên là”Chí Liên Tịnh Uyển”. Trong miếu có hoa , có cỏ , có đình và bồn nước. Nhưng trước cửa miếu có một bụi tre to che lấp , nên có rất nhiều du khách không tìm ra nó , nhưng mày có thể phát hiện một tiểu ni cô dưới ngòi bút của Lỗ Tấn.
-Mày đã đến nơi đó rồi à?
-Những cái hay còn ở phía sau nữa!-Hắn kéo tôi đến bên soong cửa , ra vẻ ta đâylà thổ địa vùng này-Từ trong miếu đi ra , mày sẽ thấy một con rạch , có một chiếc cầu đá bắc ngang qua. Nhưng qua cầu mới biết đúng là núi Kim Cương. Tuy không có người thiết lập hầm mỏ tại đó , nhưng mày có thể tạo dựng được một câu chuyện nên thơ.
-Có phải là ngọn núi mà chúng ta nhìn thấy đó không?-Tôi chỉ tay về phía dãy núi xám xám.
-Đúng vậy , ở đó mày có thể nhìn thấy cảnh mặt trời lặn đẹp nhất thế giới.
-Còn gì khác nữa không?
-Để xem! Kia là sư tử đá , mày có thể tượng tưởng được tòa kim tự tháp ở Ai Cập. Trèo lên đỉnh núi mày có thể nhìn thấy hòn vọng phu ở khu Sa điền. Đương nhiên , mày đã biết nó là một sự tích lưu truyền trong nhân gian nhưng lại thật mỉa mai đối với thời đại hiện tại.
-Tao không muốn phí nhiều sức lực như vậy.
-Qua bên kia , mày có thể dạo chơi bên hồ Tái Tây.
-Tao có thấy cảnh hồ trên phim ảnh rồi. Tao không muốn ở bên cạnh một vũng nước lớn để hoài niệm đến cảnh vật Hàn Châu.
-Thôi được rồi! Chúng ta hãy ra ngoài chốc lát , dù sao cũng tốt hơn là cứ giu giú mãi trong nhà. Tao bảo đảm với mày là sẽ thích thú hơn cả việc ngồi trong một nhà hang sang trọng có máy lạnh nữa.
Lưu Triết nhìn đồng hồ tay , hối thúc tôi và sốt sắng lấy cho tôi một chiếc áo khoác.
Chúng tôi bước trên con đường gồ ghề , khúc khuỷu , ngang qua miếu ni cô. Tôi có ý định vào thăm , nhưng tấm bảng treo trước cửa ghi”Đã hết giờ thăm viếng xin quý khách dừng bước” đập vào mắt. Lưu Triết đành phải thẳng đường đưa tôi ra đầu ngõ.
Một luồng gió đêm thổi qua , tôi rung mình hắt hơi. Bước gần đến chiếc cầu đá , quả nhiên có một con rạch nằm ngang , vài người đàn bà quê mùa đang ngồi giặt áo. Trong đống đá ngổn ngang , một bầy trẻ thơ trần truồng bơi lội vui đùa. Lưu Triết bảo với tôi là mấy hôm trước hắn có đến đây với mấy người bạn, và hắn đặt tên cho con rạch này là “Phụng Hoàng khê”
-À, đẹp lắm!
-Mày có thể viết một quyển tiểu thuyết lấy nhan đề là” Một cuộc tình tại Phụng Hoàng khê”!
-Tầm thường quá!
-Mày có biết sự tích của phụng hoàng lửa không?-Lưu Triết lắc đầu tiếp:-Cũng như tình yêu , càng được rèn luyện thì càng xinh đẹp.
Tôi thừa dịp dò dẫm:
-Có phải mày cũng đang luyện không?
Lưu Triết mỉm cười không nói , đưa mắt xem đồng hồ. Và hắn bỗng dừng chân lại , chỉ tay về phía một con đường đá , và nói:
Từ con đường này đi lên , độ mười phút đồng hồ , thì đến động Tân Hà , nơi luyện thuốc của những nhà tu. Tới nữa là “thung lũng mỹ nhân” , “đài anh hung” và “ma quỷ nhai”v…v…
-Sao mày rành quá vậy?
Tôi biết những địa danh này Lưu Triết buột miệng nói càn , thật cũng có và bịa cũng có , nhưng trong nhất thời không thể hiểu rõ dụng ý của hắn.
-Tao là triết học gia! – Lưu Triết nở một nụ cười úp mở-Triết là một môn học chuyên nghiên cứu tư tưởng của nhân loại. Tao chỉ có thể giúp một ít tài liệu cho mấy thằng nhà văn như mày , còn về cái bảo tàng , thật thì phải do chính bản thân mày đào xới lấy. Xong rồi , tao không muốn quấy rầy mày nữa, mày muốn đi đâu thì cứ đi ,mong mày sẽ mang được chút cảm tưởng trở về.
-Sao thế?-Tôi nhìn hắn đăm đăm
Lưu Triết ngập ngừng nói:
-Xin lỗi , tao có cái hẹn khá quan trọng.
-Hẹn à?Đây rõ rang là một trò đùa mà Lưu Triết cố tình sắp đặt-Chắc chắn là bạn gái rồi , cô biên tập viên hay cô Phụng? Nhưng tại sao mày giấu tao hả?
-Không tại sao cả-Lưu Triết thuận tay hái một trái dại đưa cho tôi.
-Mày xem ,những trái cây chưa chin luôn luôn đắng.
-Thế thì mày đang gặp khó khăn phải không?-Tôi thật tâm an ủi hắn –Nếu mày cần tao giúp , tao xin vui lòng vì mày mà lặn lội một phen , chắc mày cũng biết giáo sư Trung hợp ý tao lắm , phải không?
-Cảm ơn mày! Nếu mà tao có cần gì , dĩ nhiên tao sẽ xin mày chỉ bảo cho!-Lưu Triết tươi cười vùng khỏi bàn tay tôi-Nhưng hiện giờ thì không, đây là một tập truyện chưa được hoàn tất , cũng như một luận văn chưa có kết luận.
Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của hắn , trong lòng nghe vui khôn tả. Hèn gì Lưu Triết lại vui mừng như thế , tôi thầm nghĩ:
-Tình yêu quả thật có một hấp lực không thể nào tưởng tượng nổi , mặc dù hắn không chịu bày tỏ rõ ràng cho mình biết…Thôi đúng rồi , hắn đã cố tình dẫn tôi ra ngoài , để mời bạn gái đến nhà tình tự đây mà. Thế giới của tình yêu thật quá nhỏ hẹp, hẹp đến nỗi chỉ chứa đựng được hai con người và một quả tim.
Tôi chợt tỉnh ngộ…
Tác giả : Từ Tốc
Dịch giả: Từ Du
Nguồn:Ct.Lý
Đánh máy: xuka_30891
********
Từ trang 5 đến trang 24
Chương 1
Khí trời lúc này thật oi bức khó chịu.Lưu Triết và tôi dọn đến một ngôi biệt thự rất yên tĩnh nằm dưới chân núi Kim Cương , Cửu Long , để tiện cho việc viết lách. Cách kiến trúc của ngôi biệt thự náy giống như lối kiến trúc của các nông trại trong các bức họa Tây phương. Trên bức tường xơ xác đầy vết tích của thời gian. Chung quanh ngôi nhà là một vườn hoa hoang tàn , chỉ có vài cây ngô đồng um tùm. Bức tường rào bao quanh một nửa đã sụp đổ , được vá kín bằng một hang rào tre , càng khiến cho cái điệu tàn thêm ảm đạm hơn , nhưng ngôi nhà lại mang một cái tên thật hoa mỹ , vườn Hồng Mai.
Chúng tôi thuê hai phòng ở trên lầu. Và đặc biệt được dùng một phòng khách rông miễn phí , kể ra thì giá thuê cũng rẻ mạt. Dưới nhà là phòng khách, phòng làm việc và phòng ngủ của chủ nhà. Chúng tôi có lối đi riêng nên sự đi lại rất tiện lợi và cũng chẳng có ai đến quấy rầy công việc sang tác của chúng tôi.
Chủ nhà là một lão già độc than , người cao nghều nghệu , gầy còm , mặt chằng chịt những vết sẽo và vết nhăn trông phát khiếp. Sau lưng lão chúng tôi gọi đùa là “Lão quái nhân” nhưng gặp lão thì chúng tôi cung kính chào bác chu rất là đàng hoàng. Về sau chúng tôi mới biết tên lão là Chu Kỳ Trần nhờ đọc trên tờ giao kèo thuê nhà.
Chỉ trong một thời gian thật ngắn , tôi đã thấy rõ tính thích cô tịch của lão. Chỉ có ngày đầu tiên chúng tôi mới dọn đến , lão đưa chúng tôi đi xem các đồ cổ mà lão đã cắt ca cắt củm giữ bao năm nay để nhân đó dăn dò những quy ước mà chúng tôi phải tôn trọng khi ở trọ. Từ đó đến nay chúng tôi không hề gặp lại lão một lần nào nữa. Vì lão ra đi từ lúc sáng tinh sương , qua khuôn cửa sổ tôi trông thấy lão lái một chiếc xe hơi cỗ lỗ sĩ hình chiếc kiệu , mang theo một con chó sói vội vã rời khỏi nhà , đến khuya hấp tấp trở về.
Ở Hương Cảng nhà cửa bỏ như thế này khá nguy hiểm , thế mà ngôi biệt thự ở kế cân thành phố lại vắng vẻ như ngôi chùa. Trước khi chúng tôi dọn đến , nơi đây chỉ có một con sen tên Vân và con mèo Perisa bầu bạn với cô ta.
Tôi không tiện nói vấn đề này với lão Trần nên dò hỏi cô Vân. Lão Trần có một nông trại gần Sa điền(*) vùng Tân giới. Mỗi ngày lão đều đích thân đến chăm sóc. Còn về thân thể của lão , cô Vân chỉ biết đại khái là lúc trẻ lão làm trên một chiếc tàu chở thư Hương Cảng-Sài Gòn. Về sau lão gia nhập hải quân. Trong chiến loạn , lão cùng một số quan quân và chính khách thất thế trốn sang Hương Cảng. Còn về gia cảnh thì không thể nào hiểu được , cô Vân làm cho lão đã ba năm trời , mà chưa trông thấy có người đến thăm lão bao giờ , chỉ có một lần lão tiếp một bà lão tóc bạc phơ mà thôi.
Tôi lạ lùng về thái độ của Chu Kỳ Trần , hình như lão chẳng biết chút nào về phương pháp làm giàu. Mấy năm nay tiền thuê phòng tăng vùn vụt , lão có thể dùng căn nhà cho thuê cũng đủ an hưởng tuổi già rồi. Nếu khu đất này được xây thành cao ốc thì càng hốt hạc thêm nữa. Về phí tổn xây cất , tự nhiên sẽ có những thương gia đầu cơ sẵn sàng nghĩ ra phương cách cho lão.
Nhưng vấn đề này một cô sen không thể đáp nổi. Cô ta cho tôi biết , ngôi biệt thự này trước nay chưa từng cho thuê , tuy rằng có rất nhiều người bằng lòng cho thêu với giá thật cao để dưỡng bệnh , nhưng Chu Kỳ Trần từ chối hết. Chúng tôi là người thứ nhất ở trọ nơi đây. Có lẽ chúng tôi có chút duyên với “lão quái nhân” này cũng nên.
Một lão già cô đơn , làm chủ một bất động sản bạc triệu , từng vượt biển , làm quan , giờ đây sống bằng nông trại…Đời sống của lão đã kích thích óc tò mò của tôi.
Tôi đem chuyện này ra bàn với Lưu Triết; vì chính hắn đến đây để thuê nhà mà. Lưu Triết cho biết đó chỉ là một dịp may ngẫu nhiên thôi. Hôm ấy , hắn đến núi Kim Cương tìm nhà thuê , khi đi ngang qua vườn Hồng Mai thì vừa gặp lúc chiếc xe cà khổ của lão bị nằm đường , hắn phụ một tay đẩy chiếc xe vào lề đường , và dửa hộ co lão. Lão sinh mối hảo cảm với hắn , sau đô ba câu chuyện lão đã ưng thuận cho hắn thuê nhà ngay. Còn về tâm tính của lão Trần , Lưu Triết cho rằng phần đông những người già cả đều ưa thích yên tĩnh , mà lại không có con cái thì tự nhiên lão sẽ chẳng có hứng thú làm giàu. Nhưng có lẽ sợ hiu quanh lão mới cho chúng tôi thuê nhà . Hơn nữa chúng tôi vừa thích hợp với điều kiện” Có gia đình xin miễn hỏi” của lão.
Nhưng tôi lại đề cập đến một khía cạnh tế nhị hơn là về vấn đề quyền lợi. Lưu Triết phản đối ngay, hắn cho rằng sự tiên đoán của tôi là thừa. Cuộc sống này đã cực kỳ phức tạp , nếu quá mẫn cảm thì e rằng đâu đâu cũng thành nghi vấn cả.
Chú thích:
* Sa Điền: khu đất được khai khẩn bên vũng nước, rất thích hợp cho việc trồng tỉa
Chương 2
Tôi công nhận lối phân tich của Lưu triết , vì không thấy lão Trần lạ lùng nữa , mà cũng chẳng có nhân vật thần bí nào đến thăm viếng lão, thậm chí cũng chẳng có cả thư từ qua lại với lão nữa. Và lão vẫn sớm đi tối về , đúng giờ như một chiếc đồng hồ mới vậy.
Ngày tháng trôi qua ở đây êm ả như mặt nưo61c hồ thu , ngoại trừ tiếng phi cơ lên xuống nơi phi trường Khải Đức. Tôi cứ sống đều đều với ngòi bút trước tờ giấy trắng , say đắm trong khung trời ảo tưởng. Nhưng mỗi lần buông bút xuống , mắt nhìn lên trang giấy trắng không , hiu quạnh lại rón rén len vào tim tôi.
Cuộc sống của Lưu Triết khác hẳn , hắn bận rộn suốt ngày , nhởn nhơ như một con bướm trong nắng xuân. Buổi sáng còn tinh sương , hắn đã sửa soạn thật tề chỉnh để đi phố và mãi đến khuya mới trở về. Tuy cả hai chúng tôi đều sống bằng cây bút, nhưng Lưu Triết giữ mục khoa học xã hội , chỉ cần tìm tài liệu , ghi vào các tấm phiếu nhỏ rồi viết thật nhanh và chu đáo vô cùng , không như công việc sáng tác văn nghệ của tôi , bố cục và kết cấu của một quyển tiểu thuyết luôn luôn phí rất nhiều công phu. Có khi không vừa ý lại ném bỏ đi và viết đi viết lãi mãi chỉ một đạon mà không xong.
Vào một hôm trời chạng vạng tối, mà hãy còn nóng bức , tôi ở trong phòng ngẫm nghĩ đến diễn tiến của một câu truyện như thường lệ. Và tôi định tìm một đề tài mới về xã hội hiện thực ,ghi lại cuộc sống tình cảm của các thanh thiếu niên nam nữ ở thời đại này. Trước đây những quyển tiểu thuyết của tôi đều lấy những kinh nghiệm của tôi sống để làm đề tài sáng tác. Tôi nghĩ rằng lẽ đương nhiên , các độc giả trẻ của tôi đều hy vọng tìm thấy chính họ và đời sống quen thuộc của họ ở trong tác phẩm mới của tôi.
Nhận xét này xem ra thì thật giản dị, nhưng khi đặt bút xuống, tôi không thể nặn ra được một chữ. Trong đời viết văn của tôi chưa bao giờ tôi gặp phải trường hợp này.
Tôi đã sống tại Hương Cảng hơn mười năm trời , lẽ ra tôi đã có ít nhiều nhận thức về cái xã hội mà mình đang sống. Nhưng nói ra thật là ngượng , đối với cái thành phố hoa lệ tiếp nập này , ngoại trừ những màu sắc và hình ảnh bề ngoài , tôi còn xa lạ với nó tựa như người mới đặt chân đến đây chiều hôm qua vậy.
Đứng tựa khung của sổ ngắm thành phố hương Cảng , tôi thấy nó huyền ảo mê ly vô cùng và dường như mỗi ngày nó đều một thay đồi. Những nôi hoang vu trở thành phồn thịnh , và có những nơi từ rất thoáng đạt trở thành bẩn thỉu. Có người tìm hết cách hầu cao bay xa chạy , và cũng có người liều mạng cố gắng chui vào cho được.
Tôi chỉ có độc nhất một nhận xét về đời sống tình cảm của thanh niên nam nữ là bất cứ vào mùa mưa hay mùa nắng , phòng hộ tịch đều có người xếp hang ghi danh dài dài. Nhưng trên báo chí hôm nào cũng có đăng tin tức ly hôn và tự tử , mà không có một trang văn chương có tiêu chuẩn xây dựng nào.
Tôi nghĩ nếu tôi không thể ghi một cách tỉ mỉ mặt trái của thành phố Hương Cảng , thì tối thiểu cũng phải nắm vững một chủ đề giáo dục xã hội. Tôi phải nhìn nhận rằng mỗi xã hội đều có mặt phải và mặt trái của nó , mỗi con người có nỗi buồn bực và niềm hy vọng riêng tư. Mỗi câu chuyện tình có một số ca ngợi muôn đời , và cũng có một số trong nháy mắt đã tiêu tan , khóc hận….
Chủ đề tôi đã nghĩ ra một cách không khó khăn lắm nhưng tôi vẫn không thể viết ra. Trước tiên là vấn đề cá tính của nhân vật. Tôi hiểu lắm, tính nết của nhân vật không được rõ rệt , thì tuyệt đối không thể phát sinh một tình tiết khiến cho độc giả chú ý. Nếu không có cá biệt thì nó sẽ bị liệt vào những tiểu thuyết đang lưu hành hiện nay , mà có lẽ khônh hấp dẫn bằng những tiểu thuyết đó nữa chứ!
Có lẽ điều mong ước của tôi quá cao. Chính ra tôi muốn đền bù những khuyết điểm trước nay nên tôi phải tạo dựng ra những nhân vật có thật và đặc sắc. Trước nhất là vấn đề vai chính nữ , tôi định mang nhân vật Anna Karenine của Tolstoy , Grazyna của Mickicwicz , và cá tính sớm chin mùi nhưng thơ ngây của một cô gái dưới ngòi bút của Sagan phối hợp lại và cho cô ta mang thêm những ý thức mới của thời đại hiện đại. Như vậy có thể làm thỏa mãn một phần nào những độc giả khó tính lắm , không đòi hỏi những vấn đề” nặng” trong tác phẩm. Còn về vain am chính , tôi nhớ đến Dimitri Roudine của Tourgueniev và Hamlet của Shakerspeare.
Nhưng tính nết những nhân vật này không bao giờ có trong xã hội hiện thực , tôi thấy lối sống của thanh niên nam nữ khác nhau rất nhiều , có lẽ phái nữ ít tiếp xúc với xã hội nên có thể giữ được ít nhiều tinh thần truyền thống. Còn phái nam mới chính là một vấn đề đáng kể ; chẳng những tôi không tìm ra được một chút khí chất hào hoa của những thi sĩ trẻ tuổi trong các thanh niên giữa thế kỷ hai mươi , mà cho đến tinh thần phản kháng sôi bỏng của thời đại cuộc vận động năm , bốn(*) họ cũng không có nốt.
Còn một lớp người nữa là hạng du đãng , xem tình yêu chỉ là một trò giải trí. Mặt khác chúng là những con sâu làm rầu nồi canh, đáng thương đang giẫy giụa trên con đường sinh sống , vì một ngày ba bữa , họ đã phải biến mình thành bộ cơ khí tiêu hóa thức ăn. Đương nhiên , ngoài hai hạng người cực đoan này ra , phần đông là những thanh niên chăm chỉ học hành, bị những bài học nặng nề ám ảnh cho đến ngợp thở cho dù có dành chút thì giờ để bỏ vào vấn đề luyến ái , thì cũng không ngoài việc đưa người yêu vào quán cà phê , rạp chiếu bóng , bãi biển , và những trò “ quỷ công thức hóa” kia mà thôi.
Nhưng thật ra tôi không nên xem tất cả mọi vấn đề thành quá giản dị như thế. Rất có thể ở sau lưng những hiện tượng tầm thường này , có rất nhiều tình tiết cảm động khác. Tôi phải công nhận Hương Cảng là một nơi rất kỳ diệu , bao nhiêu người không cùng màu da , huyết thống tụ họp tại đây chỉ bằng một chữ” duyên”. Họ có những thú vui khác hẳn nhau , và cũng có những đau khổ khác biệt nhau. Xã hôi này đầy dẫy những trò chơi hấp dẫn , mê ly , mặc dù cái mà tôi được tiếp xúc chỉ đơn thuần và nhỏ hẹp thế ấy.
Tôi đã không tìm được anh linh của câu chuyện , trái lại còn bị những vấn đề này làm cho đầu óc hoang mang thêm.
Chú thích:
Cuộc vận động năm bốn: Mồng bốn tháng năm năm dân Quốc thứ tám (1919), cuộc biểu tình của các nhà trí thức ở Bắc kinh ( Trung Hoa ) vì thất bại trên phương diện ngoại giao đối với Nhật bản.
Chương 3
Tôi không nhớ rõ là ai đã nói , và chính tôi , tôi cũng lặp ại biết bao nhiêu lần , những thứ mà độc giả đã từng quen thuộc. Nhân vât , hoàn cảnh và cuộc sống.
Tôi quyết định phải tìm đề tài nơi những người bạn trẻ thân cận tôi nhất. Nhắm mắt ngẫm nghĩ một hồi , trong óc tôi lờ mờ thấy hình bóng quen thuộc. Trương Đức Sanh , một giáo sư tinh ranh , quái lạ ; Thôi Vạn Thạch một họa sĩ đầu bù tóc rối; Cao Mục Địch , một thi sĩ ốm yếu ho hen ; Lâm Việt Sanh đúng là loại “yểu điệu thục nữ”
Nghĩ đến đây , tôi phải bật lên tiếng cười , nếu mang những nhân vật này vào tiểu thuyết , chắc hẳn những nhân vật này vào tiểu thuyết , chắc hẳn sẽ có người cười đến vỡ bụng mà chết luôn. Toàn một lũ đàn ông nhút nhát gặp đàn bà là run lập cập
Huống chị Cao Mục Dịch bị cuốn hút trong ảo.
(Không có trang 16-17)
-Bàn về triết học nhân sinh , trịnh trọng quá , hay là tụi mình nói nghệ thuật nhân sinh vậy!
-Thế thì tình yêu cũng được kể là một thứ trong nghệ thuật nhân sinh , mày có thể nói chút ít hứng thú của mày về vấn đề đó không?
-Mày tìm người đui mà hỏi thăm đường. Tao có hứng thú chi về vấn đề này đâu.
Tôi chợt nhớ đến câu thơ của Tolstoy , nên nói:
-Từ dấu chân tao biết được ngựa tốt , cũng như từ đôi mắt tao có thể biết được người nào đang yêu!
-Yêu! –Lưu Triết khẽ hừ một tiếng , chua chat xổ một câu văn chương:-Yêu trên một hòn đảo không có mùa xuân và cũng chẳng có tiếng hát à?
-Mày đừng hòng giấu tao!-Tôi giả vờ làm ra vẻ quan trọng hơn-Mọi việc tao đều biết cả rồi , nghe đâu văn chương của mày đã làm một nữ biên tập trẻ đẹp rung động phải không?
-Nhảm nhí!-Lưu Triết nhăn mặt , trợn to đôi mắt-Tao không muốn cưới cô gái chuyên nghiên cứu văn học như con mọt sách.
-Nhưng mày không thể phủ nhận là cô con gái của giáo sư Ngô Doãn Trung rất có tình ý với mày!
-Thằng này hay nhỉ , mày muốn tao suốt đời làm nô lệ cho đàn bà à?
-Các điều kiện của cô Phụng cũng không gọi được là tệ lắm , vì cô ta vừa trẻ vừa thong minh. Diện mạo cũng không khó coi lắm , gia đình và giáo dục cũng khá đàng hoàng. Mày đã cho tao biết giáo sư Trung và ba mày lại là bạn thân nữa.
-Tình yêu không phải là luận lý toán học- Lưu Triết lắc đầu –Dù sao chăng nữa , tao cũng không muốn tính toán như vậy . Gỉa sử nếu tao thích , cho dù nàng có mù hay là gái giang hồ cũng chẳng sao.
-A, cái điểm này là có sự mới lạ rồi đây?
-Hay chửa! Mày tìm đề tài nơi tao à?-Lưu Triết nhún vai , buông tiếng cười –Tao là một độc giả trung thành của mày , nhưng không phải là người mẫu trong sự tưởng tượng của mày đâu nhé!
Lưu Triết đã vô ý nói toẹt ra tâm sự thầm kín của tôi , tôi cũng đành thẳng thắn nói:
-Thế thì , hôm nào mày cũng ra phố để làm gì?
-Vì tao không chịu được hiu quanh , thế thôi!-Lưu Triết hẵng giọng-Ừ ! Tao không muốn để cho tuổi xuân tiêu hao trong bốn bức tường vô vị như mày vậy!
Tôi đã thất bại trong việc thuyết phục Lưu Triết , trải lại còn bị hắn khích động tâm trạng . Nỗi u sầu như một luồng khói dày đặc bao quanh làm mờ tâm lẫn trí tôi.
-Tao hiểu ý mày rồi , có phải mày định tìm những đề tài thực tế không?- Lưu Triết mỉm cười –Nếu vậy mày nên buông bút xuống và dấn thân vào đời sống ngay. Nếu mày muốn làm một đại văn hào , trước nhất mày nên làm cho cuộc sống mày phong phú cái đã. Hán Minh Uy hiện đang bắt sư tử ở Phi châu còn mày thì ở nhà trống để xem mèo vật lộn ,thế thì ra cái quái gì chứ?
-Thời gian và hoàn cảnh đều không cho phép tao mở một cuộc tìm hiểu.
-Nhưng tối thiểu mày cũng nên dành chút thì giờ để chứng kiến một ít hoàn cảnh mới , tiếp xúc với một ít người mới và sự thật mới , đào xới một ít vấn đề mới. Những điều này đều giúpi1ch rất nhiều cho việc sáng tác của mày. Tụi mình ở trên núi Kim Cương đã lâu , tao hỏi mày có biết được khuôn mặt thực của nó không?
-Hừ , tao đã trèo lên đỉnh núi cao nhất của Thái Bình Sơn mà cũng chẳng thấy chi gọi là thú vị cả!
-Có rất nhiều đề tài xuất sắc được moi móc từ trong những sự việc tầm thường. Lưu Triết khẽ nhướng mày , đưa tay đẩy cánh cửa sổ , chỉ trỏ lung tung-Từ đây ra , đi hết một con đường thẳng , ở cuối đường , có một ngôi miếu của các ni cô tên là”Chí Liên Tịnh Uyển”. Trong miếu có hoa , có cỏ , có đình và bồn nước. Nhưng trước cửa miếu có một bụi tre to che lấp , nên có rất nhiều du khách không tìm ra nó , nhưng mày có thể phát hiện một tiểu ni cô dưới ngòi bút của Lỗ Tấn.
-Mày đã đến nơi đó rồi à?
-Những cái hay còn ở phía sau nữa!-Hắn kéo tôi đến bên soong cửa , ra vẻ ta đâylà thổ địa vùng này-Từ trong miếu đi ra , mày sẽ thấy một con rạch , có một chiếc cầu đá bắc ngang qua. Nhưng qua cầu mới biết đúng là núi Kim Cương. Tuy không có người thiết lập hầm mỏ tại đó , nhưng mày có thể tạo dựng được một câu chuyện nên thơ.
-Có phải là ngọn núi mà chúng ta nhìn thấy đó không?-Tôi chỉ tay về phía dãy núi xám xám.
-Đúng vậy , ở đó mày có thể nhìn thấy cảnh mặt trời lặn đẹp nhất thế giới.
-Còn gì khác nữa không?
-Để xem! Kia là sư tử đá , mày có thể tượng tưởng được tòa kim tự tháp ở Ai Cập. Trèo lên đỉnh núi mày có thể nhìn thấy hòn vọng phu ở khu Sa điền. Đương nhiên , mày đã biết nó là một sự tích lưu truyền trong nhân gian nhưng lại thật mỉa mai đối với thời đại hiện tại.
-Tao không muốn phí nhiều sức lực như vậy.
-Qua bên kia , mày có thể dạo chơi bên hồ Tái Tây.
-Tao có thấy cảnh hồ trên phim ảnh rồi. Tao không muốn ở bên cạnh một vũng nước lớn để hoài niệm đến cảnh vật Hàn Châu.
-Thôi được rồi! Chúng ta hãy ra ngoài chốc lát , dù sao cũng tốt hơn là cứ giu giú mãi trong nhà. Tao bảo đảm với mày là sẽ thích thú hơn cả việc ngồi trong một nhà hang sang trọng có máy lạnh nữa.
Lưu Triết nhìn đồng hồ tay , hối thúc tôi và sốt sắng lấy cho tôi một chiếc áo khoác.
Chúng tôi bước trên con đường gồ ghề , khúc khuỷu , ngang qua miếu ni cô. Tôi có ý định vào thăm , nhưng tấm bảng treo trước cửa ghi”Đã hết giờ thăm viếng xin quý khách dừng bước” đập vào mắt. Lưu Triết đành phải thẳng đường đưa tôi ra đầu ngõ.
Một luồng gió đêm thổi qua , tôi rung mình hắt hơi. Bước gần đến chiếc cầu đá , quả nhiên có một con rạch nằm ngang , vài người đàn bà quê mùa đang ngồi giặt áo. Trong đống đá ngổn ngang , một bầy trẻ thơ trần truồng bơi lội vui đùa. Lưu Triết bảo với tôi là mấy hôm trước hắn có đến đây với mấy người bạn, và hắn đặt tên cho con rạch này là “Phụng Hoàng khê”
-À, đẹp lắm!
-Mày có thể viết một quyển tiểu thuyết lấy nhan đề là” Một cuộc tình tại Phụng Hoàng khê”!
-Tầm thường quá!
-Mày có biết sự tích của phụng hoàng lửa không?-Lưu Triết lắc đầu tiếp:-Cũng như tình yêu , càng được rèn luyện thì càng xinh đẹp.
Tôi thừa dịp dò dẫm:
-Có phải mày cũng đang luyện không?
Lưu Triết mỉm cười không nói , đưa mắt xem đồng hồ. Và hắn bỗng dừng chân lại , chỉ tay về phía một con đường đá , và nói:
Từ con đường này đi lên , độ mười phút đồng hồ , thì đến động Tân Hà , nơi luyện thuốc của những nhà tu. Tới nữa là “thung lũng mỹ nhân” , “đài anh hung” và “ma quỷ nhai”v…v…
-Sao mày rành quá vậy?
Tôi biết những địa danh này Lưu Triết buột miệng nói càn , thật cũng có và bịa cũng có , nhưng trong nhất thời không thể hiểu rõ dụng ý của hắn.
-Tao là triết học gia! – Lưu Triết nở một nụ cười úp mở-Triết là một môn học chuyên nghiên cứu tư tưởng của nhân loại. Tao chỉ có thể giúp một ít tài liệu cho mấy thằng nhà văn như mày , còn về cái bảo tàng , thật thì phải do chính bản thân mày đào xới lấy. Xong rồi , tao không muốn quấy rầy mày nữa, mày muốn đi đâu thì cứ đi ,mong mày sẽ mang được chút cảm tưởng trở về.
-Sao thế?-Tôi nhìn hắn đăm đăm
Lưu Triết ngập ngừng nói:
-Xin lỗi , tao có cái hẹn khá quan trọng.
-Hẹn à?Đây rõ rang là một trò đùa mà Lưu Triết cố tình sắp đặt-Chắc chắn là bạn gái rồi , cô biên tập viên hay cô Phụng? Nhưng tại sao mày giấu tao hả?
-Không tại sao cả-Lưu Triết thuận tay hái một trái dại đưa cho tôi.
-Mày xem ,những trái cây chưa chin luôn luôn đắng.
-Thế thì mày đang gặp khó khăn phải không?-Tôi thật tâm an ủi hắn –Nếu mày cần tao giúp , tao xin vui lòng vì mày mà lặn lội một phen , chắc mày cũng biết giáo sư Trung hợp ý tao lắm , phải không?
-Cảm ơn mày! Nếu mà tao có cần gì , dĩ nhiên tao sẽ xin mày chỉ bảo cho!-Lưu Triết tươi cười vùng khỏi bàn tay tôi-Nhưng hiện giờ thì không, đây là một tập truyện chưa được hoàn tất , cũng như một luận văn chưa có kết luận.
Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của hắn , trong lòng nghe vui khôn tả. Hèn gì Lưu Triết lại vui mừng như thế , tôi thầm nghĩ:
-Tình yêu quả thật có một hấp lực không thể nào tưởng tượng nổi , mặc dù hắn không chịu bày tỏ rõ ràng cho mình biết…Thôi đúng rồi , hắn đã cố tình dẫn tôi ra ngoài , để mời bạn gái đến nhà tình tự đây mà. Thế giới của tình yêu thật quá nhỏ hẹp, hẹp đến nỗi chỉ chứa đựng được hai con người và một quả tim.
Tôi chợt tỉnh ngộ…
![[X(]](/images/smiley/s11.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)