Hiện đời khổ đã đến
Đời sau khổ nhiều hơn
Kẻ ác đầy nước mắt
Hái quả đắng đã gieo
Sở dĩ có bài kệ này là do một câu chuyện đã xảy ra từ thời Phật
còn tại thế
Ở cách tinh xá của Đức Phật không xa ,có một người
chuyên làm đồ tể ,chuyên nuôi và giết thịt heo
ông này có một công nghệ giết thịt heo có thể nói là
từ xưa đến nay hiếm người làm như vậy
Nhưng trong kinh và sử có ghi lại rõ ràng cách thức như vậy ..
Ông mới làm thế này :
Ông nuôi heo cho nó lớn ,mập mạp rồi đem ra giết
Trước khi giết thì ông trói chặt con heo lại
Lấy một cây gậy to đánh tới tấp vào người con heo
Đánh vừa mạnh vừa nhanh vừa thuần thục nhưng
khéo léo không để cho con heo bị chết
Vì khi chết thịt sẽ cứng lại liền .
Cho nên ông đánh cho nó gần chết rồi lại nghỉ
Công việc tàn ác đó kéo dài cho tới khi thịt heo mềm nhũn ra
nhưng vẫn phải để con heo sống .
Xong xuôi rồi ông mới lấy 1 công cụ để banh hàm heo ra
để nó không thể ngậm miệng lại được
Bắt đầu ông mới đổ nước thật sôi vào miệng nó
những vẫn phải khéo léo làm sao nước nóng vừa đủ
để con heo không bị chết .
Sở dĩ ông phải làm thế la vì đây là công đoạn để rửa sạch
nội tạng của con vật đáng thương này
Con heo khốn khổ vừa giẫy đạp vừa tru tréo ầm ĩ nhưng
vẫn phải chịu sự hành hạ đó
Sau khi quan sát thấy nội tạng đã khá sạch , ông bèn đun sôi
nước thật nóng để đổ lên mình con heo
Công đoạn này là lông và da con vật bị nước nóng làm bong ra
nhưng vẫn khéo léo để không cho con heo được chết
Sau khi da và lông đã trôi ra hết , ông lấy dao cắt đầu của nó
hứng lấy máu rồi đem thân heo đi quay trên lửa
Lấy máu vừa chảy ra đổ lên mình heo để cho thịt có mầu đỏ tươi .
..
Công đoạn cuối cùng là đem đi tiêu thụ
Cửa hàng của ông rất tấp nập
Nhờ đó mà ông rất giầu có
Điều này cũng dễ hiểu bởi vì công nghệ thịt heo của ông
có thể sẽ khiến cho sản phẩm làm ra được nhiều người ưa chuộng
Sống trong giầu có như thế ,ông cảm thấy vậy là đủ rồi
chẳng cần phải làm bất cứ việc gì nữa cả
Ai mà tới xin xỏ là bị ông chửi mắng đuổi đi
Chư tăng mà có đi ngang qua nhà ông thì ông cũng tỏ
thái độ ngạo mạn và khinh bỉ
Tuy nhiên ,đến ngày phước báo từ nhiều kiếp trước đã hết
ông đột ngột bị một chứng bệnh lạ
Nó hành hạ ông rất ghê gớm và khiến cho toàn thân đau nhức
khó tả
Sự đau đớn này khiến cho ông phải gào khóc kêu than suốt ngày
Lâu dần ,tiếng kêu than đó biến mất
thay vào đó ông chỉ phát ra những tiếng éc éc giống loài heo
Sau đó ,ông cũng chẳng đi được nữa ,mà chỉ có thể bò được
Người nhà không thể làm gì được ,sợ hãi quá thế là họ
khóa tất cả các cửa lại ,nhốt ông vào một căn phòng .
Tuy vậy ,cũng không được lâu
Tiếng kêu là của ông rất to khiến hàng xóm vô cùng khiếp đản
Cứ như vậy qua 7 ngày 7 đêm
Ông thét lên một tiếng kinh hoàng ,toàn thân đen đúa như bị thiêu
rồi gục chết
...
Lúc đó ,có mấy vị tỳ kheo có việc nên vô tình đi ngang qua
thấy sự việc như vậy liền về bạch với Phật
Phật nghe xong mới nói :
Tên đồ tể này đã đến lúc phải nhận lãnh nghiệp báo của Y
Và giờ này Y đang ở địa ngục để gánh chịu hậu quả rồi .
Suốt một đời y đã tạo nghiệp rất nặng
không hề làm phước cho nên ngay trong hiện đời
quả báo đã hiện ra 1 phần
Rồi sau khi chết phải chịu quả báo gấp vạn lần trước đây
Rồi Phật mới nói bài kệ trên để cảnh tỉnh đại chúng .
Câu chuyện thứ hai :
Có một người thiện tâm ,kính Phật , cũng ở gần tinh xá của Phật
Thì ông này có lòng tốt và có một cái hạnh rất lạ
Bởi vì Kinh thành xá vệ có rất nhiều người qua lại ,tới lui
trong đó không ít kẻ hành khất và người nghèo khó
Thấy vậy ,ông liền dùng tài sản của mình để bố thí ,để giúp đỡ
cho những con người khốn khổ đó
Và dĩ nhiên ,ông cũng thường xuyên cúng dường chư tăng
Qua đây , một lần nữa chúng ta có thể khẳng định với nhau rằng
từ ngàn xưa cho đến ngàn sau ,không có một tăng đoàn nào
có thể thánh thiện ,có thể đáng tôn kinh như tăng đoàn của Phật
Cho nên người nào có duyên được cúng dường cho tăng đoàn
của Phật thì duyên lành và phước báo không thể tính kể được
Và ông thiện tín này là 1 trong số người có duyên lành như vậy
Và điều đặc biết nữa là ông đã dạy cho 14 người con của mình
đứa con nào cũng phải biết làm điều tốt và thương quý người nghèo
rồi thay nhau cúng dường chư tăng hàng ngày
Thời đại ngày này ,hành động này được gọi là
Phật hoá gia đình .
Một thời gian dài trôi qua ,người thiện tâm này cũng đã già
và biết trước ngày chết của mình
Đây là một điểm nữa chúng ta cần lưu ý
Người nào làm việc thiện thật nhiều ,nhưng là đúng người
cần giúp ,đúng việc cần làm thì ngoài phước báo ra
họ còn có được trí tuệ để biết trước ngày ra đi
Còn một trường hợp nữa cũng làm việc thiện rất nhiều
nhưng không may giúp những người không đáng giúp
cúng dường những vị thầy không đáng tôn kính
sau này khi chết đi rất khó siêu chứ đừng nói đến chuyện
được sinh vào cõi lành
Trở lại câu chuyện
Ông này mới gọi các con lại và nói rằng :
Ngày đó ,giờ đó cha sẽ mất
và trước khi mất cha muốn được gặp chư tăng lần cuối
Các con của ông mới đến bạch Phật và thỉnh cầu
Phật đồng ý và chư tăng lần lượt đến nhà ông gặp ông
Lúc đó chư tăng mới hỏi ông trước khi ra đi muốn nghe bài kinh
nào không ?
Ông mới trả lời :
Con thường được nghe Thế Tôn ca ngợi bài kinh tứ niệm xứ
và Ngài nói rằng đó là con đường cao cả nhất ,để có thể
nhập thiền ,để có thể giải thoát và giác ngộ
Con muốn xin chư tăng tụng cho con nghe bài kinh tứ niệm xứ
Chư tăng bắt đầu tụng theo lời Phật :
Có một con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát và giác ngộ
..
Sau đó ông mới hỏi mấy người con của mình rằng
cõi nước nào ,cõi trời nào có Phật thuýêt pháp .
các con ông mới trả lời :
Nghe Phật bảo cõi trời Đẩu Suất có Phật Di Lặc đang thuyết pháp
Biết chuyện như vậy ,ông mới yêu cầu mấy người con của mình
ném một vòng hoa lên trần nhà với mong muốn
được sinh về đó
Vừa ném vòng hoa lên giữa không trung thì lạ thay
vòng hoa không rơi xuống mà cứ lơ lửng
Sau đó ,ông nhắm mắt và mỉm cuời ra đi một cách bình an .
Sau đó chư tăng mới ra về và bạch Phật về chuyện này .
Phật mới nói bài kệ :
Hiện đời vui đã đến
Đời sau vui nhiều hơn
Người thiện đầy hạnh phúc
Hái quả ngọt đã gieo
Qua đây chúng ta phân tích hai câu chuyện này một chút :
Thì ở đây , người đổ tể giết heo đã tạo ra và thọ nhận được 2 điều
Một là ngày càng to béo ra ,mập mạp ra và khá giầu có
Ở đây ông không hề tin nhân quả và có thể thấy
không chỉ ông đồ tể này mà những người ác độc đều không tin
nhân quả
Khi họ giầu sang thì họ nghĩ là mình thành công là mình luôn đúng
họ không chịu nghe 1 điều gì nữa cả và kiêu mạn bắt đầu phát sinh
Có một thực tế đáng buồn và khá ảm đảm là những người
cực kì giầu có ,cực kì thành công thường không tin vào nhân quả
không tin vào tôn giáo ,không tin bất kì cái gì ngoài họ
Vì sao ?
Đơn giản là vì họ thành công ,và khi thành công thì họ nghĩ
là mình luôn đúng ,họ tin vào cái khôn ngoan và sự hiểu biết
họ có .
Họ tin rằng chân lý là kẻ khôn ngoan ,kẻ mạnh sẽ thắng .
Họ không tin rằng có một hạnh phúc nào hơn hạnh phúc
hiện tại họ đang có
Họ không tin rằng trên đời này công bằng
Họ có làm phúc bao giờ đâu mà sao họ vẫn giầu có
Nhưng có điều thế này
có không ít người từ khi biết Phật pháp ,tu hành Phật pháp
lại hay gặp chuyện xui xẻo
Điều này sẽ khiến niềm tin của họ bị lung lay dần .
Có hai nguyên nhân dẫn đến việc này :
Nguyên nhân thứ nhất là do có hai hạng người cùng phát tâm tu tập
THứ nhất là hạng người khi đến với đạo phát tâm lớn quá
khủng khiếp quá , lòng tin mạnh mẽ quá
Họ Phát nguyện không kém 1 vị Bồ Tát là bao nhiêu
Do cái nguyện quá lớn nên cái nhân quá lớn cũng từ đây xuất hiện
Xuất thế gian , vượt thoát luân hồi
...
do như vậy nên các nghiệp từ vô vàn kiếp trước
cùng ồ ạt xuất hiện để họ trả cho xong trong 1 kiếp này
( tất nhiên nếu đủ bản lĩnh đệ thọ nhận quả báo mà không kêu ca)
Vì thế cái người đó sẽ phải chịu đựng khổ đau gần như nhất
thế gian này .
Phát nguyện càng lớn ,tu càng tinh tấn thì quả báo từ các
kiếp trước xuất hiện càng nhiều
Ví dụ như với một người bình thường trong 1 kiếp bình thường
phát tâm tu tập bình thường sẽ phải chịu 100 quả báo chẳng hạn
rồi sang kiếp sau tiếp tục như thế cho đến khi hết nghiệp thì thôi
Còn với một người phát nguyện cực lớn ,tu tập cực tinh tấn
thì ngay trong đời hiện tại sẽ phải chịu 10 nghìn quả báo 100nghìn
quả báo .
Tuy nhiên ,chỉ một hai kiếp sau là hết nghiệp .
Đối với hạng người này thì nếu vượt qua được thử thách này
thì con đuờng trở thành Bồ Tát sẽ không xa
Còn nếu như không vượt qua được thì sẽ tiếp tục trôi lăn
trong luân hồi .
Thứ hai là hạng người phát tâm vừa vừa
Có nghĩa là lễ Phật hay xin Phật gia hộ cho gia đình bình an
làm ăn tấn tới
Hạng người này sẽ ít gặp xui xẻo hơn vì họ còn phải trôi lăn
ở trong luân hồi nhiều kiếp nữa ,cho nên Phật sẽ thử thách
họ dần dần trong các kiếp
chứ không quá sốc như hạng người thứ nhất
Tuy nhiên ,những người ở trường hợp đầu tiên này
đều do tu tập đúng ,và nghiệp báo chỉ là thử thách mà thôi
Nên luôn được Phật gia hộ che chở
Nguyên nhân thứ hai :
Xuất hiện thêm một hạng người nữa
cũng biết đạo cũng phát nguyện nhưng tu sai
gặp phải ông thầy không chân chánh
tu phải pháp môn không dẫn đến giải thoát
chỉ dựa vào một thứ gọi là niềm tin suông
..
Người này tuy cũng có căn lành biết đạo
nhưng không may gặp ông thầy tà đạo
tu tập chưa bao lâu thì bị trả nghiệp
Cái quả báo phải chịu này là do Chư Phật tạo ra để
cảnh cáo mình dừng lại ,không được tu như thế nữa
Cho nên khi đến với đạo mà gặp chuyện xui thì ta phải kiểm
trả lại mình xem :
Thứ nhất là có phải do ta phát nguyện quá lớn hay không ?
Ví dụ nếu còn chúng sinh nào chưa thành Phật
thì con nguyện chưa thành Phật
v.v.
nếu do nguyên nhân này thì là do tu đúng mà gặp thử thách nên
cố gắng chịu đựng và đi tiếp
thứ hai là nếu ta chỉ phát nguyện sơ sơ ,phát nguyện bình thường
như giầu sang ,sinh đẹp mà gặp xui thì biết ngay là mình tu sai
vị thầy mà mình theo đã đi sai phương pháp
Phải kiểm tra lại liền ,so sánh ,đối chiếu ...
Cũng có nhiều pháp môn ,nhiều phương pháp một khi ta
đã tu tập theo sẽ tạo ra cảm giác phấn khởi ,kiêu mạn
tưởng chừng như chỉ ít ngày là ta đắc quả ngay ,chỉ ít ngày
ta thành Phật tới nơi rồi ..
Người nào mà bị như thế nên xem xét ,kiểm tra lại
coi chừng mình đang nhầm đường lạc lối ..
Còn con đường nào ,pháp môn nào ,vị thầy nào
khi ta tu tập theo khiến ta càng thấy mình nhỏ bé ,mình
tầm thường ,mình chỉ như cỏ dại ,như đất như đá
Có nghĩa là khiến cho bản ngã ,cái tôi này nhỏ lại ,biến mất
để trở thành vô ngã thì coi chừng ta đang đi đúng đường .
Ở đây ai tu thấy mình ngon lành ,mình giỏi ?
Ở đây ai tu thấy mình vẫn còn kém cỏi ,vẫn còn tầm thường lắm ?
Hay so sánh là biết ngay kết quả tu đúng hay tu sai liền .
Đây chính là lúc thử thách lòng tin của con người một
cạch tột độ nhất
Đây chính là lúc thử thách đạo đức của con người ta một
cách chân thực và khắc nghiệt nhất .
Một bài kiểm tra mà 10 người thi 9 người trượt .
Đỗ thì vinh quang không kể xiết
Trượt thì cay đắng ê chề
Vì vậy tu tập không hề dễ dàng
Làm con Phật không hề dễ dàng
Muốn đạt được một quả vị trong đạo chưa kể lớn hay nhỏ
chưa kể giải thoát hay chưa không hề dễ dàng .
Đời sau khổ nhiều hơn
Kẻ ác đầy nước mắt
Hái quả đắng đã gieo
Sở dĩ có bài kệ này là do một câu chuyện đã xảy ra từ thời Phật
còn tại thế
Ở cách tinh xá của Đức Phật không xa ,có một người
chuyên làm đồ tể ,chuyên nuôi và giết thịt heo
ông này có một công nghệ giết thịt heo có thể nói là
từ xưa đến nay hiếm người làm như vậy
Nhưng trong kinh và sử có ghi lại rõ ràng cách thức như vậy ..
Ông mới làm thế này :
Ông nuôi heo cho nó lớn ,mập mạp rồi đem ra giết
Trước khi giết thì ông trói chặt con heo lại
Lấy một cây gậy to đánh tới tấp vào người con heo
Đánh vừa mạnh vừa nhanh vừa thuần thục nhưng
khéo léo không để cho con heo bị chết
Vì khi chết thịt sẽ cứng lại liền .
Cho nên ông đánh cho nó gần chết rồi lại nghỉ
Công việc tàn ác đó kéo dài cho tới khi thịt heo mềm nhũn ra
nhưng vẫn phải để con heo sống .
Xong xuôi rồi ông mới lấy 1 công cụ để banh hàm heo ra
để nó không thể ngậm miệng lại được
Bắt đầu ông mới đổ nước thật sôi vào miệng nó
những vẫn phải khéo léo làm sao nước nóng vừa đủ
để con heo không bị chết .
Sở dĩ ông phải làm thế la vì đây là công đoạn để rửa sạch
nội tạng của con vật đáng thương này
Con heo khốn khổ vừa giẫy đạp vừa tru tréo ầm ĩ nhưng
vẫn phải chịu sự hành hạ đó
Sau khi quan sát thấy nội tạng đã khá sạch , ông bèn đun sôi
nước thật nóng để đổ lên mình con heo
Công đoạn này là lông và da con vật bị nước nóng làm bong ra
nhưng vẫn khéo léo để không cho con heo được chết
Sau khi da và lông đã trôi ra hết , ông lấy dao cắt đầu của nó
hứng lấy máu rồi đem thân heo đi quay trên lửa
Lấy máu vừa chảy ra đổ lên mình heo để cho thịt có mầu đỏ tươi .
..
Công đoạn cuối cùng là đem đi tiêu thụ
Cửa hàng của ông rất tấp nập
Nhờ đó mà ông rất giầu có
Điều này cũng dễ hiểu bởi vì công nghệ thịt heo của ông
có thể sẽ khiến cho sản phẩm làm ra được nhiều người ưa chuộng
Sống trong giầu có như thế ,ông cảm thấy vậy là đủ rồi
chẳng cần phải làm bất cứ việc gì nữa cả
Ai mà tới xin xỏ là bị ông chửi mắng đuổi đi
Chư tăng mà có đi ngang qua nhà ông thì ông cũng tỏ
thái độ ngạo mạn và khinh bỉ
Tuy nhiên ,đến ngày phước báo từ nhiều kiếp trước đã hết
ông đột ngột bị một chứng bệnh lạ
Nó hành hạ ông rất ghê gớm và khiến cho toàn thân đau nhức
khó tả
Sự đau đớn này khiến cho ông phải gào khóc kêu than suốt ngày
Lâu dần ,tiếng kêu than đó biến mất
thay vào đó ông chỉ phát ra những tiếng éc éc giống loài heo
Sau đó ,ông cũng chẳng đi được nữa ,mà chỉ có thể bò được
Người nhà không thể làm gì được ,sợ hãi quá thế là họ
khóa tất cả các cửa lại ,nhốt ông vào một căn phòng .
Tuy vậy ,cũng không được lâu
Tiếng kêu là của ông rất to khiến hàng xóm vô cùng khiếp đản
Cứ như vậy qua 7 ngày 7 đêm
Ông thét lên một tiếng kinh hoàng ,toàn thân đen đúa như bị thiêu
rồi gục chết
...
Lúc đó ,có mấy vị tỳ kheo có việc nên vô tình đi ngang qua
thấy sự việc như vậy liền về bạch với Phật
Phật nghe xong mới nói :
Tên đồ tể này đã đến lúc phải nhận lãnh nghiệp báo của Y
Và giờ này Y đang ở địa ngục để gánh chịu hậu quả rồi .
Suốt một đời y đã tạo nghiệp rất nặng
không hề làm phước cho nên ngay trong hiện đời
quả báo đã hiện ra 1 phần
Rồi sau khi chết phải chịu quả báo gấp vạn lần trước đây
Rồi Phật mới nói bài kệ trên để cảnh tỉnh đại chúng .
Câu chuyện thứ hai :
Có một người thiện tâm ,kính Phật , cũng ở gần tinh xá của Phật
Thì ông này có lòng tốt và có một cái hạnh rất lạ
Bởi vì Kinh thành xá vệ có rất nhiều người qua lại ,tới lui
trong đó không ít kẻ hành khất và người nghèo khó
Thấy vậy ,ông liền dùng tài sản của mình để bố thí ,để giúp đỡ
cho những con người khốn khổ đó
Và dĩ nhiên ,ông cũng thường xuyên cúng dường chư tăng
Qua đây , một lần nữa chúng ta có thể khẳng định với nhau rằng
từ ngàn xưa cho đến ngàn sau ,không có một tăng đoàn nào
có thể thánh thiện ,có thể đáng tôn kinh như tăng đoàn của Phật
Cho nên người nào có duyên được cúng dường cho tăng đoàn
của Phật thì duyên lành và phước báo không thể tính kể được
Và ông thiện tín này là 1 trong số người có duyên lành như vậy
Và điều đặc biết nữa là ông đã dạy cho 14 người con của mình
đứa con nào cũng phải biết làm điều tốt và thương quý người nghèo
rồi thay nhau cúng dường chư tăng hàng ngày
Thời đại ngày này ,hành động này được gọi là
Phật hoá gia đình .
Một thời gian dài trôi qua ,người thiện tâm này cũng đã già
và biết trước ngày chết của mình
Đây là một điểm nữa chúng ta cần lưu ý
Người nào làm việc thiện thật nhiều ,nhưng là đúng người
cần giúp ,đúng việc cần làm thì ngoài phước báo ra
họ còn có được trí tuệ để biết trước ngày ra đi
Còn một trường hợp nữa cũng làm việc thiện rất nhiều
nhưng không may giúp những người không đáng giúp
cúng dường những vị thầy không đáng tôn kính
sau này khi chết đi rất khó siêu chứ đừng nói đến chuyện
được sinh vào cõi lành
Trở lại câu chuyện
Ông này mới gọi các con lại và nói rằng :
Ngày đó ,giờ đó cha sẽ mất
và trước khi mất cha muốn được gặp chư tăng lần cuối
Các con của ông mới đến bạch Phật và thỉnh cầu
Phật đồng ý và chư tăng lần lượt đến nhà ông gặp ông
Lúc đó chư tăng mới hỏi ông trước khi ra đi muốn nghe bài kinh
nào không ?
Ông mới trả lời :
Con thường được nghe Thế Tôn ca ngợi bài kinh tứ niệm xứ
và Ngài nói rằng đó là con đường cao cả nhất ,để có thể
nhập thiền ,để có thể giải thoát và giác ngộ
Con muốn xin chư tăng tụng cho con nghe bài kinh tứ niệm xứ
Chư tăng bắt đầu tụng theo lời Phật :
Có một con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát và giác ngộ
..
Sau đó ông mới hỏi mấy người con của mình rằng
cõi nước nào ,cõi trời nào có Phật thuýêt pháp .
các con ông mới trả lời :
Nghe Phật bảo cõi trời Đẩu Suất có Phật Di Lặc đang thuyết pháp
Biết chuyện như vậy ,ông mới yêu cầu mấy người con của mình
ném một vòng hoa lên trần nhà với mong muốn
được sinh về đó
Vừa ném vòng hoa lên giữa không trung thì lạ thay
vòng hoa không rơi xuống mà cứ lơ lửng
Sau đó ,ông nhắm mắt và mỉm cuời ra đi một cách bình an .
Sau đó chư tăng mới ra về và bạch Phật về chuyện này .
Phật mới nói bài kệ :
Hiện đời vui đã đến
Đời sau vui nhiều hơn
Người thiện đầy hạnh phúc
Hái quả ngọt đã gieo
Qua đây chúng ta phân tích hai câu chuyện này một chút :
Thì ở đây , người đổ tể giết heo đã tạo ra và thọ nhận được 2 điều
Một là ngày càng to béo ra ,mập mạp ra và khá giầu có
Ở đây ông không hề tin nhân quả và có thể thấy
không chỉ ông đồ tể này mà những người ác độc đều không tin
nhân quả
Khi họ giầu sang thì họ nghĩ là mình thành công là mình luôn đúng
họ không chịu nghe 1 điều gì nữa cả và kiêu mạn bắt đầu phát sinh
Có một thực tế đáng buồn và khá ảm đảm là những người
cực kì giầu có ,cực kì thành công thường không tin vào nhân quả
không tin vào tôn giáo ,không tin bất kì cái gì ngoài họ
Vì sao ?
Đơn giản là vì họ thành công ,và khi thành công thì họ nghĩ
là mình luôn đúng ,họ tin vào cái khôn ngoan và sự hiểu biết
họ có .
Họ tin rằng chân lý là kẻ khôn ngoan ,kẻ mạnh sẽ thắng .
Họ không tin rằng có một hạnh phúc nào hơn hạnh phúc
hiện tại họ đang có
Họ không tin rằng trên đời này công bằng
Họ có làm phúc bao giờ đâu mà sao họ vẫn giầu có
Nhưng có điều thế này
có không ít người từ khi biết Phật pháp ,tu hành Phật pháp
lại hay gặp chuyện xui xẻo
Điều này sẽ khiến niềm tin của họ bị lung lay dần .
Có hai nguyên nhân dẫn đến việc này :
Nguyên nhân thứ nhất là do có hai hạng người cùng phát tâm tu tập
THứ nhất là hạng người khi đến với đạo phát tâm lớn quá
khủng khiếp quá , lòng tin mạnh mẽ quá
Họ Phát nguyện không kém 1 vị Bồ Tát là bao nhiêu
Do cái nguyện quá lớn nên cái nhân quá lớn cũng từ đây xuất hiện
Xuất thế gian , vượt thoát luân hồi
...
do như vậy nên các nghiệp từ vô vàn kiếp trước
cùng ồ ạt xuất hiện để họ trả cho xong trong 1 kiếp này
( tất nhiên nếu đủ bản lĩnh đệ thọ nhận quả báo mà không kêu ca)
Vì thế cái người đó sẽ phải chịu đựng khổ đau gần như nhất
thế gian này .
Phát nguyện càng lớn ,tu càng tinh tấn thì quả báo từ các
kiếp trước xuất hiện càng nhiều
Ví dụ như với một người bình thường trong 1 kiếp bình thường
phát tâm tu tập bình thường sẽ phải chịu 100 quả báo chẳng hạn
rồi sang kiếp sau tiếp tục như thế cho đến khi hết nghiệp thì thôi
Còn với một người phát nguyện cực lớn ,tu tập cực tinh tấn
thì ngay trong đời hiện tại sẽ phải chịu 10 nghìn quả báo 100nghìn
quả báo .
Tuy nhiên ,chỉ một hai kiếp sau là hết nghiệp .
Đối với hạng người này thì nếu vượt qua được thử thách này
thì con đuờng trở thành Bồ Tát sẽ không xa
Còn nếu như không vượt qua được thì sẽ tiếp tục trôi lăn
trong luân hồi .
Thứ hai là hạng người phát tâm vừa vừa
Có nghĩa là lễ Phật hay xin Phật gia hộ cho gia đình bình an
làm ăn tấn tới
Hạng người này sẽ ít gặp xui xẻo hơn vì họ còn phải trôi lăn
ở trong luân hồi nhiều kiếp nữa ,cho nên Phật sẽ thử thách
họ dần dần trong các kiếp
chứ không quá sốc như hạng người thứ nhất
Tuy nhiên ,những người ở trường hợp đầu tiên này
đều do tu tập đúng ,và nghiệp báo chỉ là thử thách mà thôi
Nên luôn được Phật gia hộ che chở
Nguyên nhân thứ hai :
Xuất hiện thêm một hạng người nữa
cũng biết đạo cũng phát nguyện nhưng tu sai
gặp phải ông thầy không chân chánh
tu phải pháp môn không dẫn đến giải thoát
chỉ dựa vào một thứ gọi là niềm tin suông
..
Người này tuy cũng có căn lành biết đạo
nhưng không may gặp ông thầy tà đạo
tu tập chưa bao lâu thì bị trả nghiệp
Cái quả báo phải chịu này là do Chư Phật tạo ra để
cảnh cáo mình dừng lại ,không được tu như thế nữa
Cho nên khi đến với đạo mà gặp chuyện xui thì ta phải kiểm
trả lại mình xem :
Thứ nhất là có phải do ta phát nguyện quá lớn hay không ?
Ví dụ nếu còn chúng sinh nào chưa thành Phật
thì con nguyện chưa thành Phật
v.v.
nếu do nguyên nhân này thì là do tu đúng mà gặp thử thách nên
cố gắng chịu đựng và đi tiếp
thứ hai là nếu ta chỉ phát nguyện sơ sơ ,phát nguyện bình thường
như giầu sang ,sinh đẹp mà gặp xui thì biết ngay là mình tu sai
vị thầy mà mình theo đã đi sai phương pháp
Phải kiểm tra lại liền ,so sánh ,đối chiếu ...
Cũng có nhiều pháp môn ,nhiều phương pháp một khi ta
đã tu tập theo sẽ tạo ra cảm giác phấn khởi ,kiêu mạn
tưởng chừng như chỉ ít ngày là ta đắc quả ngay ,chỉ ít ngày
ta thành Phật tới nơi rồi ..
Người nào mà bị như thế nên xem xét ,kiểm tra lại
coi chừng mình đang nhầm đường lạc lối ..
Còn con đường nào ,pháp môn nào ,vị thầy nào
khi ta tu tập theo khiến ta càng thấy mình nhỏ bé ,mình
tầm thường ,mình chỉ như cỏ dại ,như đất như đá
Có nghĩa là khiến cho bản ngã ,cái tôi này nhỏ lại ,biến mất
để trở thành vô ngã thì coi chừng ta đang đi đúng đường .
Ở đây ai tu thấy mình ngon lành ,mình giỏi ?
Ở đây ai tu thấy mình vẫn còn kém cỏi ,vẫn còn tầm thường lắm ?
Hay so sánh là biết ngay kết quả tu đúng hay tu sai liền .
Đây chính là lúc thử thách lòng tin của con người một
cạch tột độ nhất
Đây chính là lúc thử thách đạo đức của con người ta một
cách chân thực và khắc nghiệt nhất .
Một bài kiểm tra mà 10 người thi 9 người trượt .
Đỗ thì vinh quang không kể xiết
Trượt thì cay đắng ê chề
Vì vậy tu tập không hề dễ dàng
Làm con Phật không hề dễ dàng
Muốn đạt được một quả vị trong đạo chưa kể lớn hay nhỏ
chưa kể giải thoát hay chưa không hề dễ dàng .
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)