Trong thư quán của chúng ta vừa có tác phẩm "thoạt kỳ Thuỷ". Thoạt đầu tôi chỉ tò mò vì cái tên của nó nên đọc chơi mà thôi ( vì không hiểu cái tên đó nói lên cái gì?), đọc rồi cũng thấy hay hay (hay thấy bực mình? ..... cũng chẳng biết nữa). viết vài dòng ở đây nói về cảm nghĩ về cuốn truyện này, chắc cũng có ý muốn gạt nó ra khỏi đầu luôn cho nó nhẹ.![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Đầu tiên như đã nói cái tựa đề đã gây tò mò cho tôi " Thoạt kỳ thủy" theo tôi hiểu là "đầu tiên là..." à há là cái gì vậy? và để biết thì bắt đầu đọc thôi.
Tiểu thuyết này có hai phần: A- tiểu sử và B- Truyện. ngay cái "đầu tiên là" này cũng đã khiến tôi ngạc nhiên. Nhân vật trong tiểu thuyết đã được liệt kê chi tiết và đầy đủ trong phần tiểu sử này. điều đó có cái gì là lạ, khác biệt so với tiểu thuyết bình thường, nó giống như bản lấy cung của cảnh sát trong một vụ việc gì đó, hoặc nhẹ hơn thì giống như một kịch bản của một vở kịch nào đó hơn là 1 tiểu thuyết. Sau khi lướt qua cái phần tiểu sử đầy quái đản này tôi liền đọc tới phần B- truyện.
Rồi càng đọc thì cái cảm nghĩ đây là một biên bản lấy cung của cảnh sát càng đậm nét trong tôi, cái giọng văn không ngữ điệu, buồn nản, đều đều trôi suốt tác phẩm:
Thoạt tiên có một đứa bé đang nằm trong bụng mẹ bị người bố đói rượu đạp cho một cái, rồi đứa bé đó được sinh ra trong một đêm trăng lạnh lẽo, rồi đứa bé đó lớn lên, rồi... thằng người lớn xác mà trí óc không lớn này chết đi. cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi của một con người và những nhân vật khác xung quanh được kể trong khoảng trăm trang sách sao mà buồn thế. những gương mặt không hồn, những cuộc đời cam chịu, những dục vọng buông thả và kìm nén, những ám ảnh bệnh hoạn về mặt trăng lạnh lẽo, về thú giết chóc của thằng người nhân vật chính... ôi đọc xong rồi chỉ còn trong tôi một nỗi buồn mênh mông.
Thoạt kỳ thủy có một con người sinh ra, và bắt đầu từ đó là hành trình khốn khó của cuộc đời...
tôi chỉ muốn quên đi cái tiểu thuyết này đi thôi.![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Đầu tiên như đã nói cái tựa đề đã gây tò mò cho tôi " Thoạt kỳ thủy" theo tôi hiểu là "đầu tiên là..." à há là cái gì vậy? và để biết thì bắt đầu đọc thôi.
Tiểu thuyết này có hai phần: A- tiểu sử và B- Truyện. ngay cái "đầu tiên là" này cũng đã khiến tôi ngạc nhiên. Nhân vật trong tiểu thuyết đã được liệt kê chi tiết và đầy đủ trong phần tiểu sử này. điều đó có cái gì là lạ, khác biệt so với tiểu thuyết bình thường, nó giống như bản lấy cung của cảnh sát trong một vụ việc gì đó, hoặc nhẹ hơn thì giống như một kịch bản của một vở kịch nào đó hơn là 1 tiểu thuyết. Sau khi lướt qua cái phần tiểu sử đầy quái đản này tôi liền đọc tới phần B- truyện.
Rồi càng đọc thì cái cảm nghĩ đây là một biên bản lấy cung của cảnh sát càng đậm nét trong tôi, cái giọng văn không ngữ điệu, buồn nản, đều đều trôi suốt tác phẩm:
Thoạt tiên có một đứa bé đang nằm trong bụng mẹ bị người bố đói rượu đạp cho một cái, rồi đứa bé đó được sinh ra trong một đêm trăng lạnh lẽo, rồi đứa bé đó lớn lên, rồi... thằng người lớn xác mà trí óc không lớn này chết đi. cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi của một con người và những nhân vật khác xung quanh được kể trong khoảng trăm trang sách sao mà buồn thế. những gương mặt không hồn, những cuộc đời cam chịu, những dục vọng buông thả và kìm nén, những ám ảnh bệnh hoạn về mặt trăng lạnh lẽo, về thú giết chóc của thằng người nhân vật chính... ôi đọc xong rồi chỉ còn trong tôi một nỗi buồn mênh mông.
Thoạt kỳ thủy có một con người sinh ra, và bắt đầu từ đó là hành trình khốn khó của cuộc đời...
tôi chỉ muốn quên đi cái tiểu thuyết này đi thôi.
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
Có gì đâu và có gì đâu chứ!