📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

đoc Khuc trăng xưa của nhà thơ Trịnh Bửu Hoài

0 trả lời, 11 lượt xem — Trang 1 / 1
ĐỌC SÁCH                     
 
 
                          “KHÚC TRĂNG XƯA”
                                            ĐẰM THẮM MỘT CHỮ  “TÌNH”
                              (Thơ Trịnh Bửu Hoài  - NXB Phương Đông  năm 2008)
 
 
 
        Không biết từ lúc nào tôi thích đọc thơ Trịnh Bửu Hoài. Hình như trong nỗi hoài niệm của anh, bạn yêu thơ sẽ bắt gặp mình trong đó; một khoảnh khắc mùa thu, một giọt sương trong trẻo sớm mai hồng, một chút men say cùng tri kỷ. Tập thơ “Khúc Trăng xưa”  của Trịnh Bửu Hoài đẹp. trang nhã với 33 bài thơ, được tác giả sắp xếp theo ba mảng: Tình em – Hồn của  Đá -  với Bạn bè. Mỗi phần là một nỗi niềm riêng, trải lòng với sự buốt lạnh của cô đơn, chờ đợi; rung động xao xuyến trước hồn của đá nghìn năm thao thức; đằm thắm tình bạn bè mà anh đã đến, đã xa.
     Mở đầu tập thơ là một lời tâm sự:
                              Trăng của trăm năm
                              Về đây lồ lộ
                              Người của hôm qua
                              Hư ảo phương nào.
                 Trăng vẫn về, cảnh vẫn thế, rượu vẫn nồng nhưng :/Chiếc ghế lạnh/ Bởi một người không đến được/. Trăng lạnh, ghế lạnh hay lòng người buốt lạnh? Sự cô đơn, sự đợi chờ tuyệt vọng để rồi :
                              Ta vung tay
                              Đập trăng
                              Không vỡ
                             Ta ném ly
                             Tan nát trái tim mình…
                          (Khúc trăng xưa)
Ai đó không kịp về hay không thể về? Để mãi mãi trở thành nỗi khao khát, ám ảnh khôn nguôi trong “Giấc mơ xuân”- Em có mơ trăng về cuối Chạp/Để đêm xuân chợt sáng cánh mai vàng/Anh vẫn đợi một vòng tay ấm áp/ Đón nhau về trong khoảnh khắc nhân gian/. Cái tình  anh đeo mang hình như không là thật, chính  cũng từ cái hư ảo ấy đã khắc đậm chữ tình của nhà thơ. Yêu-mộng! Bởi vì /Người xa như áng mây trôi/Ta đi tìm mộng giữa trời mông mênh/ .
                     Cái bất lực của nhà thơ trước trò chơi trốn tìm của nàng thơ :
                          Người đi sương khói vô tình
                          Mà tôi cố giữ riêng mình khói sương
                                              (Đợi)
 Nên tác giả “Khúc trăng xưa” luôn cảm thấy “Trăm năm ta vẫn mình ên bên đời” .Thôi thì anh cứ đợi, vì trăng vẫn về.
                    Không những trăng có tình vì trăng không bao giờ lỗi hẹn, mà đá im lặng nghìn năm qua tay người đá cũng bâng khuâng :
                         Sen nở từ đá
                         Lòng đầy hương thơm
                         Chút nắng chiều hôm
                                  ( Sen ngọc)
Để nhà thơ thao thức: / Cõi tình như bóng phù du/ Mà đôi bạn đá thiên thu nụ cười/ Nên ta thương đá hay người? (Đôi bạn đá).
                    Phần ba của tập thơ, tác giả như giải đáp hết mọi gút mắc của tâm tư mình: “Loanh quanh mãi giữa vòng đời xuôi ngược/ Nhắc bạn bè lòng bỗng thấy vui vui”.Tất cả sẽ qua đi, tất cả sẽ theo về cát bụi, nhưng tình người không thể nào vơi. Con người có tình, trời đất có tình mặc cho:
                      “Ta xế tuổi thời gian xế buổi
                      Người thăng trầm sông lúc đục trong
                      Thuyền đi chưa biết đâu là bến
                      Đã thấy tràng giang buốt tận lòng.
                                      (Ngược dòng Cà Ty)
          Mỗi vùng đất ghé lại, một cuộc hội ngộ, tương phùng, mỗi bạn bè mỗi hồi ức đáng yêu. Có thể một người bạn bất chợt ghé qua, một tiếng hát, một nụ cười, một đôi mắt làm chao động hồn thơ…được lưu giữ, được nâng niu:
                       Quá khứ mênh mông xa rồi một thuở
                       Càng xa hơn khi tuổi xế chiều
                       Trong nhớ quên còn bao cái để yêu
                       Kỷ niệm cứ xanh hoài trong kí ức.
                                  (Ngẫu hứng An Hải Sơn).
         Bèo hợp rồi cũng tan, đó là lẽ thường, nhưng lại là những nỗi trăn trở, ưu tư:” Trăng sẽ lặn và mặt trời sẽ mọc. “Các anh đi rừng nhớ biết đâu tìm/ Em như cánh cò làm sao xa tổ./Bao đợi chờ da diết giữa tràm chim”. Xin hãy giấu thương nhớ vào lòng vì :
                       Rượu đã cạn. Đêm sắp tàn. Trăng lạnh
                       Cuộc vui nào cũng đến lúc chia tay
                       Rừng sẽ thức. Cánh cò bay đón nắng
                       Bóng Trà Sư thăm thẳm trái tim nầy…
                             (Thức giữa Trà Sư).
         Trái tim mang nặng chữ tình “Xuôi Nam rồi lại ngược Bắc. Vẫn chưa đầy túi thơ. Hơn nửa vai đời kiêu bạt. Vẫn chưa phai nắng giang hồ” (Mang mang Đèo Cả). Dù đi đâu, lang bạt phương nào thì quê hương vẫn thôi thúc gọi về:
                     Có những chiều đông ngước nhìn mây trắng
                     Cái lạnh nơi này gợi nhớ quê xa
                     Xuôi sông Hậu cuối mùa nước nổi
                     Em bỗng thấy mình hoá hạt phù sa…
                              (Gặp cô gái Tày ở Tây Nam).
          Tâm sự cô gái Tày hay tâm sự của nhà thơ nặng gánh tang bồng, nửa đời xuôi ngược vẫn ngộ ra một điều rất thật “ Càng lớn lên càng thấy mình nhỏ bé. Trước nghiệp đời và trước cả nhân gian. Được mất gì trong cõi dọc ngang. Chớp mắt đã tới bờ sinh tử”.
 
 
          Suốt tập thơ Trịnh Bửu Hoài đã đem đến cho bạn yêu thơ một “Khúc trăng xưa” đằm thắm tình người,  phảng phất một chút hoài cổ mà không phải bất cứ người làm thơ nào cũng thể hiện được tài tình như vậy. Ngôn từ thơ không cầu kỳ, khó hiểu, rất chân tình, rất thật, những con chữ mang đậm tình người cứ lấp lánh suốt nhưng trang thơ. Cốc rượu:  “Khúc trăng xưa” này  không những  làm say tri kỉ  của anh mà còn làm say cả nhưng bạn yêu thơ.
 
tôi đi tìm tôi
Đăng nhập để trả lời
0