📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Ngũ Long Tuyệt Mệnh

3 trả lời, 1.325 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-02-27 21:35:40NuHiepDeThuong>
Truyện kiếm hiệp Ngũ Long Tuyệt Mệnh đã được Mọt Sách chuyển từ dạng PDF sang bản "text" thô, chỉnh sửa chính tả và đăng ở trang thư viện.

Tuy vậy, có lẽ có vài phần không chuyển sang "text" được nên có Hồi 10 và 14, bị thiếu mất khá nhiều đoạn.

NH được sư huynh TSAH giao phó cho việc gõ lại phần bị thiếu, và chỉnh sửa trong trang thư viện.
Nhưng lúc NH đem vào trang thư viện thì có lỗi. [&amp;:][:(]

Vì thế xin đăng ở đây, và sẽ "hiệu đính" lại ở trang của thư viện sau.

Mong cả nhà thông cảm.


********

NGŨ LONG TUYỆT MỆNH



Hồi 10. (đoạn đầu bị thiếu)


Sau ba ngày sục tìm kỹ khu vực Đoạn Hồn Nhai, Hoàng Trang Long không sao tìm được tung tích của Hồ Kỳ Đào tức Kim Diện Phật Tâm Hồ Bá Trung. Cũng như không phát hiện một nhân vật nào liên quan đến Cửu Trùng Giáo để tìm hiểu thêm về giáo phái thần bí nầy. Hoàng Trang Long nhanh chóng tìm về Hồ Gia Trang, hang ổ của tên phản đồ.
Lần nầy về Hồ gia trang, Hoàng Trang Long không biết làm cách nào để che giấu thân phận. Vì chàng không biết dị dung thuật. Còn che kín mặt thì bất đắc dĩ Hoàng Trang Long mới phải làm. Không lẽ cứ bịt kín diện mạo suốt chặng đường dài trăm dặm sao ?
Do cứ mãi suy nghĩ, băn khoăn về vấn đề nầy. Hoàng Trang Long đã vượt quá con đường rẽ, dẫn về Hồ gia trang. Đến khi kịp nhận định lại phương hướng. Hoàng Trang Long tiếc cho chặng đường dặm đã đi lố.
Bây giờ, trước mặt Hoàng Trang Long là một con đường ruột dê ngoằn ngoèo, dẫn sâu vào trái núi trước mặt.
Trời đã sắp chiều. Nếu không đi vào đường nhỏ nầy, Hoàng Trang Long không biết có tìm được chỗ nào để trú ngụ khi đi thẳng không . Còn nếu như theo con đường nhỏ, chàng hy vọng tìm được một xóm nhỏ nào đấy, có chừng mười nóc nhà, giống thôn xóm nhỏ trước đây, chàng đã cùng Nhuế thúc thúc sinh sống.
Cuối cùng Hoàng Trang Long đánh liều đưa ngựa vào con đường ruột dê nhỏ bé ấy.
Con đường dẫn vào khá dài, thị tuyến của Hoàng Trang Long luôn bị núi đá che chắn. Có khi con đường lại nằm phía dưới nhiều tảng đá chồng chất, công kênh lẩn nhau, nhìn mà phát sợ.Con đường chấm dứt một cách đột ngột vì bị một con suối nhỏ chắn ngang.
Dừng ngựa bên nầy con súôi, Hoàng Trang Long thấy mừng, vì qua khỏi con suối, qua luôn một bãi đá lổn ngổn, chàng đã nhìn thấy một thạch thất khá lớn. Phía trước gian thạch thất có trồng nhiều loại rau xanh và có cả hoa nữa.
Ước lượng chiều rộng con suối, biết ngựa không thể vượt qua được, Hoàng Trang Long thả ngựa bên nầy bờ, còn chàng thì phi thân vượt qua.
Đến lúc đạp chân bước vào bãi đá, Hoàng Trang Long kinh ngạc, khi nhận ra bãi đá lộn xộn nầy được bố trí theo một trận pháp. Do đã dày công nghiên cứu về kỳ môn trận pháp, Hoàng Trang Long không rối loạn khi thấy không gian chợt biến đổi. Lúc thì âm u, lúc thì lại có tiếng sấm động, gió lốc…
« Tất cả đều là ảo giác ! »
Chàng tự nhủ và bình tâm tìm cách giải phá trận đồ. Có lúc như đã nghĩ ra, nhưng sau vài bước di chuyển, Hoang Trang Long biết ngay là không phải. Đành phải tìm hiểu lại, trong khi chàng thầm khen : « Người lập trận đồ nầy quả là bậc cao nhân ! »
Sau nhiều lần thử nghiệm, Hoàng Trang Long mới tìm được cách giải phá. Nhưng do không nỡ phá, chàng chỉ đi xuyên qua trận pháp, vào được đến trước gian thạch thất.
Định lên tiếng gọi chủ nhân, thì Hoàng Trang Long đã nghe tiếng chủ nhân gọi :
- Đã vượt qua Thái Ất đồ trận của ta, sao lại đứng ngây ra đó ? Vào nhà đi !
Chỉnh lại y phục, Hoàng Trang Long biết chàng sắp gặp cao nhân. Hướng vào thạch thất, chàng nói :
- Hậu sinh là Hoàng Trang Long. Do lỡ đường, nên có quấy rầy chủ gia. Đa tạ chủ gia không trách phạt.
Rồi đường hoàng, Hoàng Trang Long bước vào trong thạch thất.
Thạch thất là tên gọi, chứ thật ra chỉ là gian nhà tranh bình thường, phía trước được chủ nhân dùng đá tảng dựng chồng lên nhau giả như núi đá. Nếu đứng phía trứơc mà nhìn như Hoàng Trang Long lúc nầy, ai cũng lầm mà gọi là thạch thất. Qua khỏi lớp đá phía trước, Hoàng Trang Long phải xô nhẹ vào tấm liếp làm cửa mới vào được gian nhà. Và Hoàng Trang Long phải một lần nữa thi lễ. Vì trước mặt Hoàng Trang Long là một đạo sĩ, tuổi cỡ thất tuần, đang đưa mắt có thần nhìn vào chàng.
- Tiểu bối xin được bái kiến lão đạo trưởng . Xin lão đạo trưởng dạy cho biết cách xưng hô.
Lão đạo trưởng, da mặt nhăn nheo, vẫn nhìn Hoàng Trang Long mà nói :
- Khéo nói lắm ! Biết tôn kính người trưởng thượng quả là đáng khen ! Cứ gọi ta là Thái Ất đạo trưởng ! Ngỡ là bạn già ta đến, nào ngờ… Bé con, niên kỷ được bao nhiêu ? Hay là có ai chỉ dạy mà qua được Thái Ất đồ trận của ta ?
Hoàng Trang Long ngỡ ngàng khi nghe danh xưng lạ lẫm. Chàng thành thật đáp :
- Là tiểu bối tìm cách vào một mình ! Sao Thái Ất đạo trưởng lại phải hỏi đến niên kỷ của tiểu bối ?
- Khá lắm ! Ta chỉ muốn biết niên kỷ của ngươi để mà tự so sánh đấy thôi ! Thế ngươi vượt qua được, ắt hẳn ngươi phá được trận đồ của ta ?
- Vâng, tiểu bối đã biết cách phá trận và cũng có thể biến hoá cho trận đồ huyền ảo hơn thập bội !
- Ngươi làm được ? Bằng cách nào ?
Trước khi biết rõ con người của Thái Ất đạo trưởng. Hoàng Trang Long không thể nói được, sợ rằng… nối giáo cho giặc ! Hoàng Trang Long tìm cách dò hỏi khéo :
- Đạo trưởng sao lại tiệm tu nơi đây ? Danh xưng của đạo trưởng lạ quá, tiểu bối chưa từng nghe ai nhắc đến ! Đạo trưởng nói có người bạn già ư ? Là vị nào vậy ? Đạo trửơng có thể nói cho tiểu bối biết được không ?
Quan sát nét mặt của chàng trai trẻ tuổi đứng trước mặt, thấy vẻ chính khí lộ rõ trên nét mặt chàng, đạo trưởng bèn đáp :
- Sáu mươi năm, ngươi là người đầu tiên đến được nơi đây . Trông vào mặt ngươi, ta biết ngươi là chính nhân quân tử ! Vậy người có nghe ai nhắc đến võ lâm Tam Tiên không ?
Càng nghe nói, Hoàng Trang Long càng giật mình, kinh ngạc.
« Sáu mươi năm ư ? Lão chỉ độ thất tuần, nếu đã ở đây sáu mươi năm, không lẽ lão tiệm tu từ lúc còn để chỏm ? Vô lý thật ! »
Đến khi lão đạo trưởng nói dứt câu, chàng bật hỏi :
- Võ lâm Tam Tiên là ai ?
Mỉm cười khoan nhân, Thái Ất đạo trưởng lại nói :
- Ngươi không nghe đến, thế còn sư phụ ngươi, sư tổ ngươi ? Không ai nhắc đến danh tự nầy cho ngươi biết sao ?
Lắc đầu, Hoàng Trang Long đáp :
- Tiểu bối không có sư phụ, chỉ có nghĩa phụ, nhưng nghĩa phụ của tiểu bối không biết đến danh tự nầy !
- Thế còn song thân ngươi ? Nội tổ, ngoại tổ ngươi đâu ? Ít ra ngươi cũng có bậc trưởng thượng nào đó chứ ?
- Song thân tiểu bối đã bị kẻ thù hãm hại lúc tiểu bối còn bé ! Còn nội tổ, ngoại tổ thì tiểu bối.. không biết là có hay không ?
Thái Ất đạo trưởng lại hỏi :
- Thế những nhân vật lớn tuổi hiện còn sống trên giang hồ, ngươi ít ra cũng đã đi đó đi đây nhiều, không lẽ ngươi không nghe ai nói đến Võ Lâm Tam Tiên sao ?
Lắc đầu, Hoàng Trang Long đành làm lão đạo trưởng thất vọng :
- Do tiểu bối chỉ mới xuất đạo, nên không gặp được nhân vật giang hồ nào lớn tuổi ! Tuy nhiên, với lớp nhân vật trẻ tuổi, tiểu bối cũng không nghe người nào được sư phụ của họ nhắc đến danh tự Võ Lâm Tam Tiên cả !
- Vậy là sao ? Mới chỉ có một giáp tý mà không một người nào còn nhớ đến chúng ta cả sao ? Hừ… lòng người giang hồ sao lại vô ơn và chóng quên đến thế nhỉ ? Đâu ? Ngươi kể cho ta nghe những nhân vật nào bây giờ được giang hồ xưng tụng đề cao nào ?
Nghe lão đạo trưởng hỏi một hồi. Hoàng Trang Long biết rằng chàng đã gặp bậc kỳ nhân, ẩn thế đã lâu. Do đó, chàng liền kể ra, xem thử hoặc giả lão đạo trưởng có biết người nào không . Chàng từ từ kể :
- Lãnh Diện cư sĩ với Lãnh Băng Chỉ Pháp, đạo trưởng có biết không ?
Nhíu mày một lúc, Thái Ất đạo trưởng lắc đầu, đáp :
- Không biết !
- La Sát sư thái với Nhiệt Dương Công thì sao ?
- Không biết !
- Hoàng Thạch Nguyên với Ngũ Long Tuyệt Mệnh Đao ?
- Không nghe nói đến tuyệt kỹ nầy !
- Còn Kim Long Chân Kinh với Kim Diện Phật Tâm Hồ Bá Trung ?
- Kim Long Chân Kinh à ? Biết ! Nhưng ta chỉ biết đấy là võ học đã thất truyền gần hai trăm năm của người phái Thanh Thành mà thôi ! Còn tên tiểu tử có danh hiệu Kim Diện Phật Tâm thì không nghe, không biết ! Có điều, ta không thích những người có lòng nầy mà diện mạo nọ ! Khả nghi lắm ! Còn ai nữa không bé con ?
Hoàng Trang Long đáp :
- Không còn ai nữa ! Nếu không kể đến, gần đây có một giáo phái lạ xuất hiện, mà giáo chủ của giáo phái nầy có khả năng võ công vào hàng đại thượng thừa ! Không may, tiểu bối chưa biết được diện mạo cũng như tên của giáo chủ để nói cho đạo trưởng biết.
Thái Ất đạo trưởng đành nói :
- Thôi được ! Bây giờ đã tối ! Chắc ngươi cũng đã đói ? Đợi dùng bữa xong, ta sẽ kể một thiên cố sự cho ngươi nghe ! Nào, xuống đất !
Hoàng Trang Long theo dõi Thái Ất đạo trưởng đi vào hậu thất, để dùng bữa…
Sau đó, dưới ánh đèn dầu lạc hiu hắt, bên chén trà đậm mùi sơn dã. Thái Ất đạo trưởng bắt đầu thuật lại cho Hoàng Trang Long nghe một thiên cố sự võ lâm cách đây đã được sáu mươi năm. Lão kể…
…. Ta được người giang hồ thuở đó gọi là Đạo Tiên, không hiểu vì ta tiên phong đạo cốt, hay họ muốn ngạo mà gọi như vậy, ta cũng không biết ! Chỉ biết là ta đã thành danh trên giang hồ hai mươi năm dư ! Còn hai người nữa cũng được gọi là Tiên. Một vị Phật tiên, là bạn già của ta, có pháp hiệu là Vô Trần ! Chúng ta sỡ dĩ kết làm bạn, chẳng qua vì cùng được gặp chung làm một nhóm Tiên ! Cũng không đúng lắm, vì nếu như thế ngươi sẽ hỏi tại sao ta lại không kết bạn được với một Tiên nữa trong nhóm, được gọi là Kiếm Tiên ? Ta và hoà thượng Vô Trần còn kết nhau vì đều là người tu hành ! Tuy mỗi người mỗi lối. Một đạo gia, một Phật gia. Nhưng dù sao cũng là người xuất gia ! Ngươi hiểu điều nầy chứ ? Lúc đó, ngoài võ lâm Tam Tiên còn có Cưủ ma ! Cưủ ma làm loạn giang hồ, chết chóc xảy ra liên miên. Bọn chúng còn rêu rao : « Cửu Ma Trường Tồn. Tiêu Tam Tiên ! Diệt Tam Tiên. Cửu Ma Trường Cửu ! » Vậy đó ! Bọn Tam Tiên chúng ta không vì lời châm chọc của Cửu Ma mà ra tay, nhưng là vì võ lâm mà phải hành động . Sáu mươi năm trước, Tam Tiên và Cửu Ma gặp nhau trên Thái Hành Sơn ! Ba ngày ba đêm khổ chiến, kết quả không đến nỗi tồi. Cửu Ma không trường tồn như chúng đã rêu rao ! Và Tam Tiên không bị tiêu như Cửu Ma đã tưởng ! Vậy mà ngày nay… Lòng người giang hồ thật là chóng quên. Không trách bọn trẻ các người không biết đến !
Thái Ất đạo trưởng kể không dài, nhưng khi đạo trưởng vừa dừng lời, đạo trưởng không thấy Hoàng Trang Long trầm trồ ngợi khen, ngược lại, Hoàng Trang Long lại trầm ngâm không nói. Không nói là không nói với Thái Ất đạo trưởng, chứ thật ra Hoàng Trang Long có nói. Nói lẩm bẩm một mình :
- Cửu Ma… Cửu Trùng Giáo… Cửu Ma, Cửu Trùng Giáo không lẽ là những nhân vật ngày xưa sao ? Bọn họ còn sống được sao ?
Thái Ất đạo trưởng nghe được, hỏi :
- Bé con ! Ngươi làm sao thế ? Ngươi nói gì ? Ai còn sống chứ ?
Hoàng Trang Long nhìn Thái Ất đạo trưởng, chàng nói rõ ý nghĩ của mình :
- Là tiểu bối nghĩ và so sánh vậy thôi ! Vì có chữ Cửu trùng lập ngẫu nhiên nầy ! Đạo trưởng , thế lúc bấy giờ, võ lâm Tam Tiên các vị có chứng thật là Cửu Ma đã chết không ? Hay Cửu Ma chỉ bị thương tích ?
Thái Ất đạo trưởng muốn … nổi giận lên, khi nghe Hoàng Trang Long hỏi như vậy ? Đạo trưởng bèn hỏi :
- Theo như ngươi, ngươi sống được không, nếu ngươi bị tàn phế một chi, bị cương khí chấn đến thổ huyết, lại bị chưởng phong quét như lá rụng, rơi xuống vực thẳm từ đỉnh Thái Hành Sơn ?
Lắc đầu, Hoàng Trang Long đáp :
- Mười phần chết đủ mười !
Đạo trưởng cười tươi, nói tiếp :
- Vậy đó ! Cửu ma bị Kiếm Tiên huỷ một chi, bị Thái Ất cương khí của ta chấn đến thọ trọng thương thổ huyết, rồi lại còn được Vô Trần Phật Tiên đưa về Tây Thiên bằng Bối Diện chưởng, rơi xuống vực thẳm. Vậy mà ngươi lại hỏi có còn sống được không ? Ngươi nói sao nào ?
Hoàng Trang Long vẫn nghi hoặc, giải thích tiếp :
Cửu Trùng giáo mà tiểu bối có nói. Giáo chủ thì như thế nào, tiểu bối chưa biết ! Chỉ biết là trong giáo phái nầy, chỉ là hạng đường chủ thôi, đã có võ công ngang với bậc cao nhân đương đại ! Hay nói cho chính xác hơn, một trong tam tuyệt đại cao nhân bây giờ chỉ là đường chủ của giáo phái nầy mà thôi ! Do vậy, tiểu bối nghĩ đến võ công của Giáo Chủ Cửu Trùng giáo mà nghĩ là Cửu Ma còn sống, hoặc là hậu nhân của Cửu Ma. Nếu quả là thế, tiểu bối e giang hồ phải một phen kinh biến ! Lúc đó, chắc lại phải nhờ tam vị ra tay cứu vãn thôi !
Lắc đầu, Thái Ất đạo trưởng nói :
- Không thể như thế được ! Cửu Ma không thể sống và Cửu Ma không hề có truyền nhân ! Bằng không, bọn Tam Tiên chúng ta làm sao yên tâm mà hưởng thú thanh nhàn ? Còn nữa, nếu bọn Cửu Trùng giáo nào đó ngươi vừa nói, võ công cỡ đó, theo ta nghĩ, là người giang hồ bây giờ đã quá kém cỏi, so với thời của bọn ta ! Ngươi đừng nghĩ là ta quá tự cao, chứ tuyệt đại cao nhân gì lại có võ công ngang hàng bậc đường chủ của người ta ? Ngươi nói có phải không ? Ta nói có đúng không ? Kém, kém, kém !
Thái Ất đạo trưởng càng nói, càng lớn tiếng chê bai ! Hoàng Trang Long đành chịu, chàng nghĩ :
- Không lẽ giang hồ bây giờ kém đến thế thật sao ?
Mãi suy nghĩ, Hoàng Trang Long không nghe Thái Ất đạo trưởng vừa nói gì… chỉ nghe lão hỏi khí lớn :
- Sao ? Ngươi mặc nhiên chịu kém à ?
Hoàng Trang Long không hiểu, đành hỏi lại cho rõ :
- Đạo trưởng bảo sao ? Tiểu bối kém là kém về phương diện nào ?
Thái Ất đạo trưởng nói :
- Là ta bảo ngươi : Ta thấy ngươi vượt được Thái Ất đồ trận của ta. Ta những tưởng võ công của ngươi phải vào hạng khá ! Bây giờ nghe ngươi nói, ta thất vọng, vì võ công ngươi chắc là kém. Vì ngươi không là tuyệt đại cao nhân gì đó ! Ngươi đồng ý thế không ?
Bẽn lẽn, Hoàng Trang Long chỉ chút nữa là đã gật đầu đồng ý. Nhưng chực nhớ lại nội công của chàng bây giờ, sau khi ăn được Vạn Niên Tuyết Liên Tử, và lại nhớ đên Kim Long hộ thể, không là cương khí thì là còn gì ? Nên, Hoàng Trang Long đáp :
Tiểu bối… không biết tiểu bối vào hạng nào ? Vì … tiểu bối chưa động thủ với Tam tuyệt đại cao nhân ! Nếu không kể đến có một người trong tam tuyệt đại cao nhân đã bỏ chạy khi vừa đụng độ với tiểu bối !
Nhướng cao chân mày bạc, rủ xuống tận mắt, đạo trưởng Thái Ất hỏi :
- Ngươi muốn thử không ?
Hoàng Trang Long hỏi :
- Thử ? Thử sao ? Đấu với đạo trưởng à ? Tiểu bối nào dám.
Khinh khỉnh, Thái Ất đạo trưởng nói :
- Ai bảo ngươi đấu với ta ? Là ta chỉ nói ngươi, ta muốn thử xem võ công của ngươi vào hạng nào mà thôi . Chứ ngươi làm sao đủ tư cách đấu với ta ?
- Thử cách nào ? Đạo trưởng nói thử xem ? Tiểu bối e làm đạo trưởng thất vọng !
Xăng xái, Thái Ất đạo trưởng đứng lên giữa nhà. Đạo trưởng nói :
- Ta vận công chịu đựng ngươi ba chưởng. Nếu ngươi làm thân mình ta lay động, võ công ngươi sẽ được xếp vào loại khá ! Thế nào ? Thử không ?
Hoàng Trang Long lưỡng lự… Nhưng nghĩ lại chàng thấy không ngại . Vì dầu sao, chàng chỉ là hàng hậu sinh, còn Thái Ất đạo trưởng lại là một trong võ lâm Tam Tiên. Không lẽ đạo trưởng lại thua ? Còn chàng, dẫu có thua cũng không hề gì.
Do đó, Hoàng Trang bèn nói :
- Được ! Tiểu bối xin thử một phen. Đạo trưởng lưu tâm nhé.
Thái Ất đạo trưởng đáp :
- Động thủ đi. Ta đã sẵn sàng.
Khẻ đề tựu chân lực, Hoàng Trang Long đẩy vào Thái Ất đạo trưởng một chưởng Kim Long với sáu thành phần hoả hầu.
B…u..u….n….g !
Người Thái Ất đạo trưởng vẫn đứng yên, sau khi chịu một chưởng của Hoàng Trang Long. Nhưng đạo trưởng cũng lên tiếng khen :
- Khá ! Khá ! Ngươi đã dùng hết sức chưa ?
Hoàng Trang Long đã ngờ trước kết quả sẽ là như thế ! Nên nghe đạo trưởng hỏi, chàng chỉ lắc đầu, đáp nhỏ :
- Chưa hết sức !
Đạo trưởng lại giục :
- Sao lại không dùng hết sức mà đánh ? Ngươi sợ ta bị trọng thương dưới chưởng của ngươi à ? Tầm ruồng ! Đánh lại đi !
Lần nầy, Hoàng Trang Long nhấn thêm hai thành hoả hầu, kèm theo nội công Kim Long hộ thể đánh ra. Chưởng kình phát ra ánh vàng kim, dưới ánh sáng yếu ớt của đĩa đèn dầu lạc, càng thêm rực rỡ hơn !
B….u…u…u….n……g.. !
Thân người của Thái Ất đạo trưởng lay động không ngớt dưới sức đẩy cuồng bạo của chưởng kình Kim Long, có nội công Kim Long hộ thể truyền vào. Không buồn đốt lại đĩa đèn đã bị chưởng phong quạt tắt, Thái Ất đạo trưởng gầm lên, nói :
- Khá lắm ! Khá lắm ! Ngươi đã dùng hết chân lực chưa, bé con ?
Hoàng Trang Long kinh ngạc trước kết quả không ngờ trước nầy. Nhưng chàng vẫn thành thật đáp, khi nghe đạo trưởng hỏi :
- Còn hai phần chân lực nữa, tiểu bối chưa dùng đến .
Thái Ất đạo trưởng nói lớn như quát :
- Được ! Xem ra ngươi cũng vào hạng khá đó ! Còn một chưởng nữa, bây giờ ngươi đề phòng nhé. Coi chừng sức phản chấn của Thái ất cương khí nghe, bé con !
Liền sau câu nói của Thái Ất đạo trưởng, có tiếng niệm Phật hiệu vang lên :
- A di đà Phật ! Có việc gì mà đạo huynh phải động nộ vậy ?
Chưa thấy người, vừa nghe tiếng nói, Hoàng Trang Long đã biết ngay là Vô Trần đại sư đang đến. Vì có ai đến được nơi đây đã sáu mươi năm qua như đạo trưởng Thái Ất đã nói . Hơn nữa, còn ai gọi Thái Ất đạo trưởng là đạo huynh, ngoài Phật tiên ?
Quả đúng như vậy, vì Thái Ất đạo trưởng đã nói thêm :
- Vô Trần Phật huynh có muốn xem thì cứ vào mà xem. Nhưng không được can thiệp vào việc của Thái Ất ta !
Tiếng nói của Vô Trần đại sư lại cất lên, lúc nầy thì ở ngay trong nhà, gần cửa vào :
- A di đà Phật ! Chỉ vì tiểu thí chủ nầy mà đạo huynh phải dùng đến Thái Ất cương khí sao ? Lão tăng ta nào muốn xen vào việc của đạo huynh, nhưng chỉ e… gian nhà nhỏ bé nầy khó mà đứng vững được với sức phản chấn của lớp cương khí hộ thân ấy ! Đạo huynh có biết điều nầy không ?
Nhân lúc ngần ngừ của Thái Ất đạo trưởng, Hoàng Trang Long lên tiếng với Vô Trần Phật Tiên :
- Tiểu bối là Hoàng Trang Long xin được ra mắt Phật Tiên lão đại sư ! Lão đại sư, tiểu bối nào dám khinh thường mà thử với Thái Ất cương khí. Nhị vị lão nhân gia là đại kỳ nhân ẩn thế. Hôm nay, một lúc mà tiểu bối được gặp hai vị Phật và Đạo Tiên quả là tam sinh hữu hạnh !
Thái Ất đạo trưởng vẫn cương quyết nói :
- Thế nào bé con ? Ngươi định mượn cớ để tháo lui ư ? Không được đâu, ta không tin ngươi chưa vận dụng hết chân lực . Không lẽ bằng vào niên kỷ của thằng bé con ngươi lại chỉ với tám thành hoả hầu, mà có thể làm lay động thân hình của ta ư ? Vô Trần ! Huynh có tin được điều nầy không ?
Vị Phật Tiên chỉ hiền hoà cười, không nói, mà nhìn vào Hoàng Trang Long. Còn Hoàng Trang Long thành thật đáp :
- Tiểu bối tuy còn trẻ, nhưng được sự giáo dưỡng từ ấu thơ. Tiểu bối nào dám dối gạt một ai, huống hồ đây lại là Nhị Tiên trong Võ Lâm Tam Tiên . Nhưng xét lại năng lực, tiểu bối thật tình không dám đem tánh mạng mình để thử qua uy lực của Thái Ất cương khí.
Phật Tiên tuy nghi ngờ lời nói của Hoàng Trang Long, nhưng đại sư thừa biết sự uy mãnh của Thái Ất cương khí, nên đại sư nói :
- Đạo huynh ! Đã thế thì thôi, đừng cưỡng bách người. Xem ra đạo huynh đã ngứa ngáy tay chân lắm rồi, phải không ?
Thái Ất đạo trưởng vẫn khăng khăng gần như là nài nỉ Hoàng Trang Long :
- Ngươi cứ an tâm ! Đạo hạnh ta thế nầy, không lẽ để ngươi gặp bất trắc sao ? Ngươi co đầu rút cổ thế nầy sao phải là nam nhi ?
Mang tiếng là co đầu rút cổ, Hoàng Trang Long thoáng bực tức, liền nói :
- Đã vậy ! Xin đạo trưởng chuẩn bị nha !
Và thật lòng thì Phật Tiên cũng muốn được xem qua võ công của Hoàng Trang Long, nên đại sư liền can
ngăn và nói :
- A di đà Phật ! Nếu vậy thì… xin tất cả hãy bước ra ngoài ! Rồi mặc tình mà thử .
Nói xong, Phật Tiên đã lướt người ra ngoài. Thái Ất đạo trưởng và Hoàng Trang Long cũng lần lượt
bước ra.
Đến một chỗ trống trải, Thái Ất đạo trưởng dừng lại, nhìn Hoàng Trang Long và dặn :
- Bé con ! Khi nào vị Phật Tiên kia bảo, người hãy phát chưởng nhé !
Nói xong, đạo trưởng liền trụ bộ vận lực lên. Một màn khí trắng mờ mờ bắt đầu hiện quanh thân ngườI
của Thái Ất đạo trưởng. Biết đấy là Thái Ất cương khí đã được Thái Ất đạo trưởng vận dụng để bảo hộ
châu thân. Hoàng Trang Long không dám khinh suất, cũng vận hết toàn bộ công lực, đưa nội công Kim
Long hộ thể lên phổ vào song chưởng.
Đứng ngoài, Phật Tiên Vô Trần đại sư thất kinh khi nhìn thấy vầng khí sáng cuộn quanh người trang
thanh niên trẻ tuổi ! Phật Tiên biết đây là một môn công phu của đạo gia mà không hiểu làm sao Hoàng
Trang Long luyện được khi niên kỷ còn nhỏ ?
Vẫn muốn được xem cho mãn nhãn, vị Phật Tiên vừa lùi xa hơn, vừa khẻ quát :
- Nào !
Hoàng Trang Long nghe hiệu lệnh liền đẩy mạnh song chưởng ra.
Thái Ất đạo trưởng do vẫn mở mắt khi nhìn vào Hoàng Trang Long lúc vận dụng công lực, nên đạo
trưởng e dè trước vầng sáng bao quanh người chàng ta. Đạo trưởng cơ hồ quên mất lời mình đã nói là sẽ nương tay, không để Hoàng Trang Long bị sức phản chấn của Thái Ất cương khí, làm nguy đến tánh
mạng. Lúc đạo trưởng thấy Hoàng Trang Long đẩy song chưởng ra, đạo trưởng liền tăng thêm công lực ;
khiến vầng khí đục quanh người thêm dày đặc, thân người của đạo trưởng như biến mất vào trong vầng
khí trắng.
Là kỳ nhân, một trong võ lâm Tam Tiên, Phật Tiên làm sao không thấy hành động nầy của Đạo Tiên ?
Do đó, Phật Tiên liền lẩm bẩm :
- Nguy tai !
Rồi Phật Tiên vô hình dung bước tới gần hơn, chuẩn bị đỡ lấy thân người của Hoàng Trang Long, sẽ bị
sức phản chấn đẩy bay ra sau. Vầng khí của Thái Ất đạo trưởng càng dày đặc như bức màn khói, thì
Hoàng Trang Long càng thêm quyết tâm. Chàng muốn được một lần thử qua môn Kim Long hộ thể của
chàng, để sau nầy nếu gặp đối thủ thì cũng dễ dàng tính đường tiến thoái.
Do đó, Hoàng Trang Long cắn chặt răng, vẫn giữ chắc song thủ, kiên quyết đẩy mạnh vào.
Nói lại thì dài dòng, mọi việc xảy ra thật mau lẹ, không đầy cái chớp mắt.
B…u….u….u….n….g… !
Đúng với dự đoán của Phật Tiên. Hoàng Trang Long quả nhiên đã bị sức phản chấn dữ dội của Thái Ất cương khí đẩy bay. May nhờ có dự liệu trước, Phật Tiên lượn người tới, kịp đón đỡ thân hình đã mềm vặt của Hoàng Trang Long !

Sức phản chấn..... (đã có )


*************

Đã chỉnh sửa, và đưa vào thư viện

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-02-27 21:35:04NuHiepDeThuong>
Hồi 14 (đoạn thiếu)


............... (thư viện)



Hắn cảm nhận được sự đau đớn ở bên chân tả, ngay khi Hoàng Trang Long đã dừng tay.
Nhìn hắn rung rung người, cố chịu đựng cơn đau và cố đứng vững trên chân còn lại của hắn.
Khâm phục cho đởm lược của hắn, chàng giận dữ quát lên :
- Cẩu tặc ! Nếu ngươi không nói, ta sẽ phế hủy nốt Túc khuyết âm can hữu kinh của ngươi !
Ta sẽ biến ngươi thành phế nhân ! Ngươi không sợ sao ? Nói mau !
Nhìn hắn trợn mắt đến gần rách cả khoé mắt mà không nói gì, chàng căm giận hơn, bước tới hủy luôn chân còn lại của hắn.
Huỵch !
Hắn ngã nằm xuống như thân cây bị đốn ngang, nhưng không một tiếng kêu rên.
Chàng gầm lên :
- Nói ! Nói ! Nói !
Hắn vẫn câm lặng, mím chặt đôi môi lại.
Trước tình hình này, Hoàng Trang Long không biết phải làm sao ? Kiểu này, dù chàng có giết hắn, hắn cũng không chút e sợ.
Giận dữ không làm gì được hắn ta, chàng đành xuống giọng, nói :
- Nếu ngươi chịu đáp lời ta. Ta sẽ nối lại kinh mạch cho ngươi ! Ta thừa năng lực làm việc này, ngươi tin không ?
Đối với tên đệ tam lệnh chủ, hắn hoàn toàn như không màng đến sống còn nữa ! Hoặc giã, hắn lo sợ sự trừng phạt khủng khiếp của bọn Cửu Ma nếu một khi hắn nói lộ ra bất cứ một điều gì cho chàng nghe ! Nên hắn không mảy may mừng khi nghe chàng hứa nối lại kinh mạch cho hắn.
Hoàng Trang Long đành chịu bó tay. Không thể cạy miệng hắn đễ nghe được dù chỉ nửa câu.
Cơn giận bùng nổ lên dữ dội, khiến chàng như hoá thành tượng đá! Chàng đứng yên nhìn hắn, như kẻ đã chết rồi vậy !
Nhờ một lúc đứng yên như thế, chàng dần dần trầm tỉnh lại, chàng nói với hắn, giọng nói thật lạnh lùng, khốc liệt :
- Được ! Nếu ngươi không thèm nói, ta sẽ huỷ luôn tâm não ngươi ! Ta biến ngươi thành một quái nhân dở dở ương ương ! Người không ra người ! Ngợm không ra ngợm !
Lời đe doạ nầy của Hoàng Trang Long lọt được vào tai hắn, làm cho hắn kinh hoàng đến tột độ ! Và hắn tin rằng chàng đã nói là chàng sẽ làm, chàng thừa khả năng để làm! Còn hắn thì… Chỉ nghĩ đến điều ấy thôi, là hắn đã rùng mình lên vì quá sợ ! Sợ còn hơn sợ chết !
Nhìn vào đôi tròng mắt của hắn. Hoàng Trang Long biết là hắn đã thật sự biết sợ ! Biết là hắn sẽ nói ! Nói để rồi chết hắn cũng nói, còn hơn là gánh chịu nổi nhục hình thảm khốc ấy.
Hắn bắt đầu nói :
- Không phải ta là hung phạm đối với cái chết của phụ thân ngươi, cũng như ta không nhúng tay vào huyết án nhà họ Hoàng ngươi !
Hoàng Trang Long tin là hắn không nói dối, do đó chàng lại hỏi :
- Vậy kẻ nào là chủ hung ?
- Đại sư huynh ta !
- Đại sư huynh ngươi có phải là giáo chủ Cửu Trùng giáo không ?
- Phải !
- Là đệ nhất lệnh chủ, phải không ?
- Phải !
- Còn đệ nhị lệnh chủ là gì ? Phó giáo chủ phải không ?
- Không phải! Mà là đồng giáo chủ !
- Sao ? Lại có hai giáo chủ trong một giáo phái sao? Ngươi không nói sai chứ ?
- Nếu ngươi không tin, sao lại hỏi ta làm gì ?
- Nếu vậy, vị giáo chủ mà ta đã gặp là đệ nhất hay đệ nhị lệnh chủ ?
- Là đệ nhị !
- Hai giáo chủ, ắt phải có hai nhiệm vụ, phải không ?
- Đương nhiên !
- Thế đại sư huynh ngươi có nhiệm vụ gì ?
- Điều khiến giáo chúng mưu đồ nghiệp bá võ lâm Trung Nguyên.
- Còn đệ nhị ?
- Thu phục nhân tài !
- Thu phục hay huỷ diệt ?
- Cả hai !
- Ý ngươi muốn nói : Nếu mua chuộc được thì mua chuộc như trường hợp Hồ Bá Trung, còn bằng không thì triệt hạ như La Sát sư thái, Lãnh Diện cư sĩ và… và… phụ thân ta phải không ?
- Đúng !
- Thế sao ngươi lại nói kẻ giết thác phụ thân ta là đại sư huynh ngươi ?
- Vì nhị sư huynh không đủ năng lực đối phó với phụ thân ngươi!
- Thế đại sư huynh ngươi đủ năng lực à ? Đại sư huynh ngươi chống đỡ được Ngũ Long tuyệt mệnh đao sao ?
- …..
- Sao ngươi không nói nữa ?
- Vì ta không rõ, thì làm sao ta đạt được điều nầy ?
- Ngươi không biết ? Sao lạ vậy ? Đại sư huynh không nói cho ngươi biết sao ?
- Không ! Đại sư huynh ta chỉ bảo là đã làm xong. Thế thôi! Còn làm bằng cách nào, thì ta không biết !
- …..
- Ngươi không tin à ?
- Thôi được ! Ta tin ngươi ! Thế Cửu Ma hiện giờ ở đâu ?
- Lần nầy hắn không hồi đáp, mà hắn chỉ nhắm mắt lại…
Hoàng Trang Long hỏi lại lần nữa :
- Quý lệnh sư hiện đang ở đâu ?
Vẫn thế, hắn không mở miệng đáp nửa lời, mắt vẫn nhắm chặt.
Chàng liền hỏi gặng :
- Sao ngươi không đáp ?
Đến lúc nầy, hắn mới mở miệng. Nhưng không phải hắn đáp lại câu hỏi của Hoàng Trang Long, mà là hắn nói như phân minh :
- Thế ngươi nghĩ ta dễ dàng bán đứng sư môn ta cho ngươi sao ?
Hoàng Trang Long hiểu được điều nầy, chàng khâm phục hắn ! Vì dù hắn có là thù nhân của chàng đi chăng nữa, thì hắn cũng là người có tư cách theo quan điểm tôn sư trọng đạo ! Chàng bèn hỏi hắn câu khác :
- Quý lệnh sư chín vị, bây giờ còn đủ cả chín không ?
Hắn đáp ngay, vì điều nầy xét ra không ảnh hưởng gì đến mưu đồ của sư đồ bọn hắn :
- Còn được năm người !
- Theo như ngươi đã nói, nếu ta có hỏi đến địa điểm Tổng đà và hai phân đà còn lại, chắc ngươi sẽ không nói, đúng không ?
Hắn gật đầu, nói :
- Đa tạ ngươi đã hiểu được lòng của ta ! Ta không sao nói được !
Ngẫm nghĩ một lúc, Hoàng Trang Long lại hỏi :
- La Sát sư thái và Lãnh Diện cư sĩ còn sống không ? Hiện giờ đang được giam giữ ở đâu? Điều nầy chắc ngươi nói được chứ ?
Hắn lại gật đầu và đáp :
- Còn sống ! Hiện đang ở Tổng đà của bổn giáo ! Ngươi còn gì để hỏi nữa không ?
Hoàng Trang Long cũng gật đầu, chàng nói :
- Còn ! Đây là câu hỏi cuối cùng : Có phải quý lệnh sư đợi giải quyết xong võ lâm Tam Tiên rồi mới xuất đầu lộ diện để thôn tính võ lâm Trung Nguyên không ?
Hắn thoáng lưỡng lự… giây lát, sau mới chịu nói :
- Đúng ! Bây giờ.. ngươi xử trí ta sao đây ?
Mỉm cười, chàng hỏi lại hắn :
- Ngươi không hỏi ta về võ lâm Tam Tiên sao ? Ngươi không quan tâm đến chỗ ẩn cư của Nhị Tiên còn lại sao ? Đây không phải là điều tâm huyết của quý lệnh sư của sư huynh đệ ngươi sao?
Thoạt nghe Hoàng Trang Long hỏi, hắn đã sáng bừng đôi mắt lên. Nhưng sau đó, mắt hắn tối sầm lại, hắn nghẹn lời, nói :
- Biết để làm gì ? Ngươi… liệu ngươi có để ta sống sót không ?
Chàng đáp :
- Ngươi cũng là kẻ thức thời đấy ! Kính nể ngươi là người đởm lược, kính trọng ngươi là kẻ biết giữ nghĩa với sư môn ngươi ! Ta hứa, sau khi ngươi chết, ta sẽ chôn cất ngươi kín đáo, không để ngươi phải lộ liễu ! Được chứ ?
Hắn nhìn ngay vào mắt chàng hắn nói :
- Được ! Hạ thủ đi !
Tuy Hoàng Trang Long không đang tay giết người đã bị ngã ngựa. Nhưng chàng nhớ đến cái chết oan ức của Nhuế thúc thúc, chàng nghiến răng, điểm mạnh vào tử huyệt của hắn !
Nhặt lấy cánh tay tả của hắn, chàng đặt lên ngực hắn. Chôn cất xong cho hắn, chàng nhìn trời chiều mà ai oán ! Chàng khẻ than :
- Làm sao tìm được địa điểm Tổng dà của Cửu Trùng giáo đây ? Việc nầy xem ra thập phần gian nan đây.
Than thở xong, Hoàng Trang Long nhớ lại ý định mà chàng đã nghĩ ra, khi hạ thủ tên đồng bọn và là thuộc hạ của tên Đệ Tam lệnh chủ. Chàng khẽ chắc lưỡi, rồi nói với chính chàng :
- Đành phải làm vậy thôi ! Hoàng Trang Long hỡi ! Biết người ta có đồng ý việc làm của ngươi không ?
Nói xong, chàng khẽ nhún người, khinh thân lướt như bay về, lại đệ nhị phân đà của Cửu Trùng giáo.

******

Đã chỉnh sửa, và đưa vào thư viện
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi cả nhà vì tính cẩu thả của tui, lần sau mỗi lần chuyển text xong thì ms xin đăng vô diễn đàn cho bà con duyệt trước, rồi mới đăng vô thư viện sau.

Xin cám ơn Nữ hiệp đã ra tay giúp đỡ, Nữ hiệp quả thiệt là dễ thương ghê...[:D]


Vui sống cuộc đời giản dị !
Đăng nhập để trả lời
0
Chèn ui, MS khách sáo quá nhen. Người 1 nhà mà. [:D] Không có chi đâu mà. Thấy làm được thì làm mà.

Nhờ sư huynh TSAH "luyện chưởng" nên mới biết, chứ NH chưa có đọc...qua.

Lần sau MS cứ đem vào diễn đàn. Ai rảnh thì sẽ chỉnh sửa lại bản text thô.

Chúc MS vui vẻ, an lành. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0