Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Trích đoạn: Lữ Hành
Hương cau
Em về ngã nắng nghiêng vành nón.
Lục bát che ngang mắt đen tuyền.
Bước ngọc ngược dòng pha lê vỡ.
Rải dáng huyền nhung khắp dòng trôi.
Tôi đứng bên nay dưới chân cầu.
Ẩn hiện dáng ai thắm nương dâu.
Mai nay tầm lớn vùi yên kén.
Ủ dáng nhu mì nhả vàng tơ.
Bên khung thơ mộng em ngồi dệt.
Tôi ké chữ thương chữ đợi chờ.
Bao giờ xong lụa tôi xin gởi.
Trả công ai đó một bài thơ.
Duyên thắm đợi người nơi bến hẹn.
Trăm năm lụa ủ đến bạc đầu.
Bao giờ cau trổ hương ngào ngạt.
Xin em cho cắm một dây trầu.
Nguyên Thạch

Cảm ơn khách Lữ Hành đã ghé đề thơ nha, chúc vui và sáng tác đều nè...
Vị trầu
Đất rộng người đông khi không lại
Chọn đất nhà em xin cắm trầu
Nhỡ đất khô cằn cây chẳng lớn
Bắt thường em phải sắm mua cau?
Gốm Bát Tràng lụa làng Vạn Phúc
Bài thơ quá nhật anh viết đã xong
Dệt tơ phải mất mấy tháng ròng
Vậy mà được bài thơ không thôi á?
Vạch nương dâu em chỉ chăm hái lá
Nuôi cho tằm năng nhả kén nhiều hơn
Vải làm ra may áo tím áo hưòng,
Biết màu nào màu người thương em thích?
Lục bát nối vần đưa tâm khắn khít
Em theo người về cổ tích yêu thương
Cau có xanh xanh mát khắp nẻo đường?
Trầu mới tốt ngát hương nồng đượm.
Trăm năm một mối tình đầu
Thương em từ thuở mẹ mới về dệt lụa.
Cha cày bừa cho dãi thắm nương dâu.
Hai thôn nhìn nhau ngăn cách một cây cầu.
Phù sa đắp ôi vườn dâu xanh mượt.
Tôi lữ thứ.
Theo dòng trôi xuôi ngược.
Em xinh xinh dáng ngọc tuổi mười ba.
Sớm rày đây mai đó xa nhà.
Đâu ngờ được tuổi mười ba sao lớn vội.
Thôn bên em lụa vàng tơ giăng lối.
Chiều rảo ngang thơ dệt nối vần thơ.
Lụa nhà ai trăng mười sáu giăng vừa.
Nét e thẹn tay chưa lần tay nắm.
Bến tiêu tương thuyền mơ ai say đắm.
Mặc cạn sâu.
Tôi cắm vững cây sào.
Hoàng hôn qua lấp lánh triệu vì sao.
Nhưng sao sáng bằng mắt em ngời tỏ.
Bên bờ sông ngôi nhà xinh khung cửa nhỏ.
Bóng dáng ai dưới đèn tỏ học bài.
Sắp vào mùa thi.
Bận lắm lớp mười hai.
Nên chẳng dám làm lòng ai thêm vướng bận.
...
Em xa rồi.
Cõi hồn tôi vương vấn.
Đất Sài Gòn hương phấn phồn hoa.
Cây Bằng Lăng trước nhà tôi bỗng trổ tím chan hòa.
Tím tha thiết hay nhạt nhòa màu tím.
Cô sinh viên nhẹ phấn son thêm kiều diễm.
Đất Sài thành nào dễ kiếm tiên nương.
Đã bao năm bởi ngại nói lời thương.
Giờ tủi phận.
Bến hồ tương dĩ vãng.
Nơi thôn nghèo vọng buồn theo năm tháng.
Phận Trương Chi sao sánh dáng kiều nương.
Đời cứ trôi .
Em tốt nghiệp ra trường.
Theo duyên mới.
Quên người thương năm cũ.
Bằng Lăng ơi.
Xin hoa thôi chớm nụ.
Vĩnh biệt thôn buồn.
Thân ủ rũ ra đi.
Sống đời trai hồ hải biệt kinh kỳ.
Nơi xứ lạ lần đi không trở lại.
Hai mươi năm hình hài ai lưu mãi.
Thôn xưa giờ .
Lụa còn rải đường tơ.
Có còn ai chiều lén mẹ đứng chờ.
Người bên xóm trao bài thơ viết vội.
Ôi thời gian.
Tình trăm năm một nỗi.
Nguyên Thạch
