📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Điệp - Truyện ngắn

0 trả lời, 1.596 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhìn Điệp say mê bên vạt hoa cải vàng rực rỡ ven sông Lãm sung sướng mỉm cười,anh không ngờ mình lại có người yêu mà lại là một người đẹp như Điệp,duyên dáng và đáng yêu.Duy chỉ có một điều, anh không biết nhiều về Điệp chỉ biết rằng buổi trưa nào cô cũng xuất hiện bên vạt cải nhà anh từ độ hoa nở vàng.Thế cũng đủ cho anh hạnh phúc.
 Cuộc đời anh tưởng chừng là sự cô độc bởi bố con anh không một tấc dất cắm dùi.bố anh - ông Lâm trước là lính thông tin trên tuyến đường Trường Sơn.Trong một lần nối dây bị trúng bom, không chết nhưng ông bị một mảnh bom nhỏ găm vào vỏ não không lấy ra được. Ngày thường ông hiền lành như một con mèo nhỏ, chăm chỉ và khéo léo nhưng những ngày trái gió ông như một con thú hoang man rợ,ông đập phá, chém bất cứ cái gì có thể,cả làng sợ ông.
 Mùa thu năm ngoái, Lãm đau đớn trước cái chết xót xa của mẹ.Hôm đó,là ngày trái gió trước khi đi anh đã phải trói bố vào cái cột trong nhà vậy mà đang làm đồng nghe gọi giật giọng . Chạy về anh đã thấy mẹ nằm chết trên vũng máu,tay,chân bị chặt rời ra,nhà thì cháy rừng rực lửa nhưng dân làng không ai dám vào cứu vì bố anh tay lăm lăm con dao.Chôn mẹ xong thì bố anh  ốm, ông mê man trong cơn sốt 10 ngày. Từ đó bố anh gần như bị dân làng lảng tránh hẳn. Ông buồn,đôi mắt như vô hồn,ông trở thành người câm. Ông ra nghĩa địa  thôn dựng túp lều nhỏ và sống luôn ở đó,trồng rau và hoa ở ven sông.Bằng sự chăm chỉ và khéo léo vạt rau và hoa của ông lúc nào cũng xanh tốt.Rau thì ông cho bán để bố con sống qua ngày nhưng hoa không,chỉ để ông đem đặt lên tất cả những ngôi mộ trong nghĩa địa và đó cũng là lúc ông trò chuyện,ông nói cả ngày rì rầm với các ngôi mộ.Ông không còn là con thú hoang nữa nhưng đôi mắt đượm buồn và vô hồn.Bọn trẻ chăn trâu không sợ ông nữa,chúng thường ra hái hoa của ông về chơi và cùng ông đặt lên các ngôi mộ.
 Lãm giật mình trở về thực tại,Điệp đã đi lúc nào không hay. Anh thấy lạ khi Điệp đến và đi đều bất ngờ.Từ ngày vạt cải nhà anh bắt đầu chớm nụ thì cô xuất hiện,hỏi nhà ở đâu, cô chỉ cười,nụ cười  đẹp mê hồn khiến anh quên mất.Chỉ biết rằng trưa nào anh cũng được gặp Điệp bên vạt cải nở hoa. Trưa nay cũng vậy, hôm nay Điệp mặc một bộ váy trắng tinh,chân đi đôi hài trắng,trông cô như một nàng tiên.Điệp khoe cô mới được mẹ mua cho hôm rằm tháng Bảy.Hôm nay Lãm đã đặt lên môi Điệp một nụ hôn và được Điệp trao tặng tất cả,anh và cô cuồng nhiệt trong mê say của men tình. Nụ hôn của cô không nồng ấm như người ta vẫn nói nhưng anh vẫn hạnh phúc, hạnh phúc của một kẻ được dâng hiến,của người mà hơn 30 tuổi mới được ngồi gần phụ nữ,được nắm tay và được hôn.
  Lãm chợt buồn và hoảng sợ,vì hôm nay cũng là buổi cuối cùng anh được gặp Điệp cũng là lúc anh biết đầy đủ nhất về cô. Cô không phải là người phàm,cô đã chết cách đây 10 năm khi cô còn là con gái 17 rừng rực tuổi xuân,trong lần đi xem chèo ở làng bên cô bị bọn trai làng ức hiếp,phẫn uất quá cô đã nhảy sông mà chết.Hồn cô vẫn quanh quẩn nơi này vì cha mẹ cô chưa làm lễ chay sạch cho cô.Điệp yêu hoa và thương cảm số phận bố con anh,nhưng cô không thể bên anh mãi được.Ngày mai Điệp không thể trở về dương gian được nữa vì cha mẹ đã làm lễ chay sạch và cho cô vào chùa.
Lãm buồn và hận .Tại sao anh lại khổ thế đến yêu cũng ngang trái,yêu ma cũng bị đứt gánh.Không Điệp ơi đợi anh với! Em không phải ma!Em là người yêu của anh!Em là hạnh phúc của anh!Điệp.....
Giọt nước mắt rơi trên gò má nhăn nheo của ông Lâm chưa bao giờ người ta thấy ông khóc như vậy,nước mắt giàn giụa trên mặt,trên cổ. Ông vật vã bên xác Lãm,Ông không hiểu vì sao Lãm chết,chỉ thấy anh mê man trong những cơn sốt,miệng luôn mồm gọi Điệp ơi... Điệp là ai ?
 
Đăng nhập để trả lời
0