Trích đoạn: Viet duong nhan
@ Mẹ 7 đã mất 2 năm - Cha 7 thì tháng Tư (Mùng 10 thàng 3 âl Mậu Tý) này đúng 58 năm.
Lại bài gần đây nhất, Chị 7 repost bài thơ Chị viết dâng thân phụ kính yêu Nguyễn Huê Hùng đã hy sinh vô cùng anh dũng năm 1950 vì nền Độc lập của Tổ Quốc, Dân tộc Việt Nam, bài thơ viết bằng giọng hào sảng cao sang thật đẹp. 10 ngay nữa (15-4-2008) là ngày giỗ lần thứ 58.
HD xúc động, xin k/tặng Chị 7 quý mến bài thơ sau đây, cũng coi như bài Cảm Đề của HD.
Thân kính
HD
MẸ ƠI CHA ƠI
Chúng ta ai mà không nếm trải
những bất trắc lòng đau kinh hãi
chỉ xảy ra đôi lần
cứ tập quen, sau đỡ bần thần?
Sinh thời, trò chuyện dặn dò con:
“Xảy sự, các con yêu chớ khóc”.
_ Thưa cha, con hứa …toàn tâm trí.
Đâu có ngờ nông nỗi mất còn…
Đá banh chiều về, thuở rất xa
chú bé mười hai tuổi (chính ta)
thấy đất hẫng, hay trời đổ sập
Thái Sơn tan biến, ôi cha mất (1942)
Ào ạt từ sâu thẳm lệ tuôn
thương cha đôi mắt đã vô hồn
tay đã kều quào, ôi lạnh ngắt.
Bên thi hài cha, con lặng gác
đau xót, tim con nhịp đập dồn
*
Thay cha, mẹ chống chọi trên đời
suốt ba mươi bốn năm thêm nữa
Bỗng môi bầm tím, thoáng nụ cười
lặng lẽ mẹ thăng đúng giờ sửu (1976)
Vẫn hay không vắng th
iếu chia xa
nhưng đáy tim con quá xót xa
lường trước vẫn trong lòng vật vã
bao nhiêu triết thuyết chịu thua ta
Chỉ còn nước mắt hôn môi Mẹ
vuốt mắt, vạch đường ngôi tóc bạc.
_ Thưa Mẹ, con chưa kịp nói lời
thương yêu nhất mẹ của con ơi!
Làm giỗ Mẹ, mùng mười Tết mỗi xuân
sau bát nhang, nụ cười mẹ ẩn tiềm bao nghị lực
tám tám thu, không lúc nào mẹ buông s
ức chịu yên
luôn bươn chải, keo này keo khác sắp liền liền
Gương Mẹ sáng hơn vằng vặc ánh trăng
trăng không ngừng thao thức, cả khi lên lúc lặn
trăng mãi trăng. Dù tát nước dòng Lam
(nhưng tát mấy cho vừa) không thể cạn
nỗi đau đời Mẹ.
Trăng hồn Mẹ
nay nương gió núi về
đụng phải l
ề cao ốc phố phường
xưa thường dục cháu con: “đi dạo kịp xuân sang”
nay con cháu tề tựu mùng mười giêng giỗ Mẹ.
Huy Dung
R