📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Hương Vị Việt Nam

Chè Hoa Cau

5 trả lời, 4.193 lượt xem — Trang 1 / 1
Chén chè dọn ra trong veo, trên mặt thả vài hột đậu xanh bùi bùi, ăn kèm đĩa xôi vò thơm phức mà đậu phải nhiều hơn nếp. Nghe bà nội tôi nói, theo đúng kiểu cách là phải có hoa bưởi tươi, thả vào nồi nước đường cho thơm mùi hoa…
 
Ngày xưa, thời còn bao cấp, những buổi sáng không phải đi học, mẹ đánh thức tôi dậy, phát cho một cái bu úp gà, kêu đi xếp hàng mua lương thực. Với cái bu úp gà, tôi sẽ không phải đứng chết dí cạnh một mớ bao bố tời hay cục gạch của ai đó mà chỉ cần cho cái bu “đại diện”, còn tôi có thể chơi cò cò với đám con nít cũng đi xếp hàng như tôi. Những tháng ngày khó khăn ấy, muốn nấu nồi chè cũng phải chuẩn bị cả tháng, nhà nhà để dành đường, đậu, chỉ để nấu chè.
 
Thế nên vào những ngày đặc biệt như sinh nhật một ai đó thì mới có món chè đậu đen để ăn. Còn vào ngày giỗ ông, bà sẽ nấu món xôi vò, chè đường. Đó là món ăn ngon tuyệt trong ký ức của tôi. Để có được chõ xôi vò, thường là mẹ tôi phải đi đổi tem phiếu, mua tem phiếu “chợ đen” sao cho đủ đậu xanh, đường, nếp cho món ăn ngon lành ấy.
 

Ảnh: thugian
Từ mấy ngày hôm trước, bà nội thường trải một cái bao đựng gạo ra giữa nhà, đổ rổ đậu xanh ra nhặt sạch sẽ rồi dùng một cái chai 3 xị nghiền cho vỡ đậu. Nhà tôi có một cái chai đựng rượu rất dày, được bà nội giữ lại hàng chục năm, kể cả bao nhiêu lần chạy loạn mà cái chai vẫn không suy suyển. Cái chai ấy cà đậu rất đằm tay nên cả xóm đều qua nhà tôi mượn chai khi cần cà đậu. Thường thì cái chai sẽ đi lang thang từ nhà này sang nhà kia, đến lúc cần đòi lại thì “khổ chủ” đi đến từng nhà hỏi xem có cái chai nhà mình ở đó không? Đến gần Tết thì phải chia ca, để cái chai “trứ danh” hoàn thành nhiệm vụ cà đậu cho cả xóm gần chục nóc nhà. Kể ra thì tình làng nghĩa xóm hồi ấy mới thật thân thiết.
 
Tôi còn nhớ hoài dáng bà nội ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vô cái chum da xanh nổi hình rồng phượng, tóc bà vấn cao bằng tấm khăn nhung đen, tai đeo đôi xuyến vàng y đúng kiểu phụ nữ Bắc bộ. Bà bỏ đậu lên tấm thớt gỗ, lăn cái chai thật đều tay cho hạt đậu bể làm đôi rồi rớt xuống miếng bao trải bên dưới, bà vừa làm vừa kể chuyện cho đến hết bao đậu thì thôi. Buổi trưa, gió từ cửa hông lùa vào mát rượi, bà ngồi rỉ rả nói chuyện ngoài Bắc. Có bữa, tôi ngồi bên bà nghe chuyện rồi ngủ lăn ra đất lúc nào không hay nữa. Đến khi thức dậy thì bà đã làm xong, lại đang lui cui nấu bữa cơm chiều.
 
Hồi xưa còn nhỏ xíu, tôi không nhớ bà làm món này thế nào? Chỉ biết là chén chè dọn ra trong veo, trên mặt thả vài hột đậu xanh bùi bùi, ăn kèm đĩa xôi vò thơm phức mà đậu phải nhiều hơn nếp. Nghe bà nội tôi nói, theo đúng kiểu cách là phải có hoa bưởi tươi, thả vào nồi nước đường cho thơm mùi hoa bưởi. Thậm chí, ngày xưa, chén múc chè phải làm nóng trước, úp vô mấy bông bưởi mới nở, sao cho hương hoa bám vào chén chè, thơm nhẹ nhàng cho người thưởng thức phải đoán già đoán non thì mới thành công. Rồi bà thở dài: “Ở đây làm gì có hoa bưởi”.
 
Còn nhỏ nhưng tôi thấy bà rất chu đáo, thiếu thốn thế nào cũng kiếm ra đủ nguyên vật liệu (mà toàn là những thứ cao cấp) cho món xôi vò chè đường đúng dịp giỗ ông. Mà đường hồi đó mới quý làm sao, đừng nói đến đường phèn, đường cát trắng là cả một báu vật. Thường chỉ có đường vàng, thứ đường mà mở bao ra là thấy một bầy ong ruồi bay lên vù vù ấy! Tôi còn nhớ như in, đường cát trắng được để dành và chỉ dùng vào những lúc có chỉ định rõ ràng. Ví dụ như một lần thằng em tôi chơi giỡn làm sao té từ cầu thang xuống đất, hũ đường cát trắng mới được lấy ra, pha cho nó một ly nước đường để “uống cho tan máu bầm”? Thằng bé thấy ly nước đường là hết khóc, chờ đợi… chắc là hết đau ngay lập tức. Còn đường phèn thì mỗi khi có, mẹ lấy con dao gõ ra từng miếng nhỏ, phát cho mỗi đứa một miếng, gói vô tờ giấy, lâu lâu lấy ra liếm một cái như ăn kẹo vậy!
 
Thời đó thì món xôi vò chè đường đúng là “nữ hoàng của các món ăn”. Mà những cục đường phèn đó cũng ít khi được ăn vì bà nội để dành nấu chè, đường phèn mà nấu chè là nước trong veo, ngọt thanh thoát, ăn mấy chén cũng còn thấy thèm. Nhưng mà bà nội không cho ăn liền một lúc hai chén chè trở lên, vì “xôi vò chè đường là món ăn hương ăn hoa, ăn để thưởng thức, ăn như thế là phàm phu tục tử”. Thế là dù có thèm đến mấy, tôi cũng đành ngồi nhìn nong xôi và mấy chén chè được đậy bằng cái sàng tre mà thòm thèm. Mà mấy chén chè ấy có được đậy bằng thứ gì thì vẫn nghe thơm lựng mùi nước đường thanh thanh, nong xôi vò tơi ra, thơm phức mùi đậu xanh, nếp dẻo, nghe mà chảy nước miếng. Tôi cứ ước ao xôi vò được đơm bằng cái đĩa to như đĩa xôi gấc và chè đường thì đựng bằng tô.
 
Sau này lớn lên, tha hồ ăn cho thỏa thích thì đúng như lời bà nói, món chè này không hợp với người “phàm phu tục tử”, không thể ăn một tô to, hay là do tôi đã trở thành “quân tử” dưới sự huấn luyện của bà? Nên món chè cũng không còn quyến rũ như ngày xưa…
 
 ( Sưu tầm )
[color=blue]Thân ái ,
SF


Đăng nhập để trả lời
0
Chào chị.... Sún,

Mi nghe chị Ly kêu dzị nên bắt chước áh, níu chị hổng thít lần sau Mi gọi chi...súng pháo[8|][:D] Đọc bài chị post thèm en chè wá nên Mi tìm ra công thức nè....mờ seo nó hổng giống áh hay là có nhiều loại chè Hoa Cau hah chị? Chúc vui chị hén!

CHÈ HOA CAU


Đậu xanh (chừng 1/2 bịch thôi)
Đường cát trắng
Bột năng,
Bột sắn (option)
Nước hoa bưởi
Nước cốt dừa

Cách nấu:

Đậu xanh rửa sạch ngâm 2 tiếng, xong vớt ra để ráo, hấp lên cho vừa chín tới
Đường nấu cho tan với nước, nêm nếm ngọt theo từng khẩu vị mỗi người..
Hoà bột năng vào nước, cho khoảng 3 muỗng bột năng vào cái bát nhỏ , cho tí nước lọc hoà cho tan, xong đổ từ từ vào nồi nước đường, trong lúc đổ, nhớ lấy đũa
khuấy nhè nhẹ lên, không thôi bột bị đông lại, sau đó đổ đậu xanh vào, vặn nhỏ lửa, chừng 7 phút thì cho nước hoa bưởi vào, nước hoa bưởi cho chừng 1 muỗng thôi, xong tắt bếp.
Có người ăn không cần nước cốt dừa, có người thích ăn với nước cốt dừa, Apple thì thích ăn với nước cốt dừa hơn...
Làm nước cốt dừa, thì cho nước dừa, đun cho hơi lăn tăn sôi, hòa bột tẻ 2 muỗng với nước xong quậy đều, cho tí tị muối vào, tắt bếp.
Múc chè hoa cau ra bát, rưới lên mặt 1 hay 2 muỗng nước cốt dừa, ăn với xôi vò là ngon tuyệt..
Chúc các bạn thành công.

** Bột sắn (option) nếu thích thì cũng hòa 2 or 3 muỗng bột sắn với nước cho vào nồi nước đường (trước khi cho đậu).

nguồn: www.NauNgon.com



Ướt Mi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-27 16:22:17Ct.Ly>


Đây là chè táo xọn tức chè hoa cau


Vật Liệu

- 500g đậu xanh cà
- 500g đường trắng
- 300g bột năng
- 500g dừa nạo
- 1 muỗng súp nước hoa bưởi hoặc vani
- 1/2 muỗng cà phê muối


Cách Thức

Chuẩn bị:
- Đậu xanh: Ngâm nước độ 3 giờ, sau đó đãi sạch vỏ trộn muối đem hấp chín.
- Dừa nạo: Vắt 1 chén nước cốt và 1 chén nước dão.
- Bột năng: Cho nước vào quậy tan, lọc lại cho bột mịn.
- Đường: Cân độ 2 lít nước cho vào quậy tan (nếu thích ăn chè có đậu nhiều, giảm bớt nước), lọc lại cho hết cát.

Cách nấu:
- Nấu chè: Bắc xoong nước đường để lên bếp nấu sôi, cho vani hoặc nước hoa bưởi vào, chế bột năng vào từ từ thấy nước vừa đặc là được. Cho đậu xanh vào trộn đều nhẹ tay nhắc xuống.

- Thắng nước dừa: Nước dão + chút muối + 50g đường nấu sôi, đổ nước cốt dừa vào nước sôi lại chế chút bột năng nước dừa hơi sánh là được. (Bột năng cho vào nước dừa nếu có bột gạo thay bằng 1/2 muỗng súp nhìn nước cốt đẹp hơn).

Cách dùng:
- Múc chè ra chén chế nước cốt dừa lên mặt.
Đăng nhập để trả lời
0
wa chị Ly chè táo xọn là chè hoa cau, ăn hoài mà giờ Q mới biết hihi cứ tưởng chè hoa cau phải thả vào vài bông cau hihi, Q thích ăn chè này khi còn nóng lém, bởi vậy bà bán chè cạnh nhà sợ Q ra mở hàng [:D] 
Đăng nhập để trả lời
0

Chè hoa cau là tiếng gọi của người miền Bắc, còn dân miền Nam mình thì gọi là chè táo xọn hay táo xoạn

Món chè này ăn với xôi vò thì " nhất mé điều hiu " đấy Quynh há
Đăng nhập để trả lời
0
Cái món chè hoa cau này thật là hấp dẫn,  kiểu này phải chạy đi chợ mua về nấu ăn .  Thèm.  [:D]  Cám ơn UM chỉ cách nấu .
Đăng nhập để trả lời
0