<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-11 01:32:34proche01>
Lời giới thiệu của tập thơ “ Đi Tìm Nghệ Thuật”
“Đi Tìm Nghệ Thuật”, tôi không dám khẳng định tứ từ đó có xứng với tập thơ không. “Đi Tìm Nghệ Thuật”, nhìn lại chặng đường vô tận của các nhà thơ, chút mây mù, sóng gió, chút gập gềnh đằng đẵng không biết có lạnh trong anh. Có mấy ai biết bạn tôi, một người trưởng thành từ cái nôi khoa học, một sinh viên khoa Hoá vừa ra trường. “Đi Tìm Nghệ Thuật”, tôi tin trên bước đường gian nan ấy, anh vẫn cứ đi và tôi cũng vững tin vào một điều ngược lại, Nghệ Thuật sẽ tìm đến với anh.
Sự đa dạng của những cung bậc cảm xúc thực, đã có ai cảm nhận chưa. Những con đường xa lạ mà gần gũi đã có ai từng trải chưa. Những mơ hồ, chơi vơi, khao khát, nghịch nghợm, những cảm giác thắt lại, những tò mò gạ gẫm “Đi Tìm Nghệ Thuật”, tất cả chìm đắm trong võng cảm đã đu cả khúc sống “Đi Tìm Nghệ Thuật” đưa người đọc u mê trước những ảo ảnh, nhẹ tan giống như một ông già hiếu kì đang dạo bước trên ranh giới của miền quá khứ và tương lai, quên đi cái hiện tại xô bồ, để đắm chìm vào sự thú vị của cảm xúc, luôn thay đổi và miệt mài khám phá một tâm hồn, trong từng câu chữ lạ lùng... rồi lại trở về làm cậu bé với những khó khăn trước mắt của đường đời hằn lên trong thơ.
Lúc đầu hờ hững tôi chê anh ấy:
“Đi tìm nghệ thuật trong thơ
Mà thơ cứ cũ cứ lờ nghệ nhân”
(H.A)
Anh ấy đáp ngay :
“Lo chi vài nét xuất thần
Con đường nghệ thuật sẽ dần co thôi”
(Phan Đức Dũng)
Rồi đến hôm nay khi viết lời giới thiệu cho anh, tôi đã hiểu anh đã đúng khi dốc lòng
“Đi Tìm Nghệ Thuật”
Nhưng nghệ thuật thực sự vẫn chưa có ở tập thơ này, chỉ ánh lên một điều là sẽ có thôi!
H.A
“Đi Tìm Nghệ Thuật”, tôi không dám khẳng định tứ từ đó có xứng với tập thơ không. “Đi Tìm Nghệ Thuật”, nhìn lại chặng đường vô tận của các nhà thơ, chút mây mù, sóng gió, chút gập gềnh đằng đẵng không biết có lạnh trong anh. Có mấy ai biết bạn tôi, một người trưởng thành từ cái nôi khoa học, một sinh viên khoa Hoá vừa ra trường. “Đi Tìm Nghệ Thuật”, tôi tin trên bước đường gian nan ấy, anh vẫn cứ đi và tôi cũng vững tin vào một điều ngược lại, Nghệ Thuật sẽ tìm đến với anh.
Sự đa dạng của những cung bậc cảm xúc thực, đã có ai cảm nhận chưa. Những con đường xa lạ mà gần gũi đã có ai từng trải chưa. Những mơ hồ, chơi vơi, khao khát, nghịch nghợm, những cảm giác thắt lại, những tò mò gạ gẫm “Đi Tìm Nghệ Thuật”, tất cả chìm đắm trong võng cảm đã đu cả khúc sống “Đi Tìm Nghệ Thuật” đưa người đọc u mê trước những ảo ảnh, nhẹ tan giống như một ông già hiếu kì đang dạo bước trên ranh giới của miền quá khứ và tương lai, quên đi cái hiện tại xô bồ, để đắm chìm vào sự thú vị của cảm xúc, luôn thay đổi và miệt mài khám phá một tâm hồn, trong từng câu chữ lạ lùng... rồi lại trở về làm cậu bé với những khó khăn trước mắt của đường đời hằn lên trong thơ.
Lúc đầu hờ hững tôi chê anh ấy:
“Đi tìm nghệ thuật trong thơ
Mà thơ cứ cũ cứ lờ nghệ nhân”
(H.A)
Anh ấy đáp ngay :
“Lo chi vài nét xuất thần
Con đường nghệ thuật sẽ dần co thôi”
(Phan Đức Dũng)
Rồi đến hôm nay khi viết lời giới thiệu cho anh, tôi đã hiểu anh đã đúng khi dốc lòng
“Đi Tìm Nghệ Thuật”
Nhưng nghệ thuật thực sự vẫn chưa có ở tập thơ này, chỉ ánh lên một điều là sẽ có thôi!
H.A


