Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Trích đoạn: Thuỵ Du
![]()
Trích đoạn: Quỳnh Muội
Trích đoạn: Thuỵ Du
![]()
ĐỜI MẶC NHIÊN
Mai tôi chết thân sẽ tan vào đất
Những bon chen xuôi ngược trả lại đời
Trả con phố buồn vui cho nhân thế
Theo thời gian tất cả sẽ chôn vùi
Đời mặc nhiên như dòng nước trôi xuôi
Nhật Quỳnh
__________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
Trích đoạn: Rdinh
![]()
Không biết TD có ngồi thuyền bên nớ không dzậy ?
SUỐI MƠ
Mộng tình ai cứ đa mang
Biết chăng cái chuyện tình tang tang tình
Thuyền ai ghé bến Ninh Bình
Thăm nhau một chuyến đò tình nên thơ
Chữ tình nên mộng nên mơ
Ngô đồng trong vắt suối thơ mơ màng
Người bên đây quá ngỡ ngàng
Hỏi người bên ấy phải chàng đấy chăng???
thuỵ du

Trích đoạn: Rdinh
![]()
Không biết TD có ngồi thuyền bên nớ không dzậy ?
SUỐI MƠ
Mộng tình ai cứ đa mang
Biết chăng cái chuyện tình tang tang tình
Thuyền ai ghé bến Ninh Bình
Thăm nhau một chuyến đò tình nên thơ
Chữ tình nên mộng nên mơ
Ngô đồng trong vắt suối thơ mơ màng
Người bên đây quá ngỡ ngàng
Hỏi người bên ấy phải chàng đấy chăng???
thuỵ du
![]()
Vần thơ cũng chỉ là mơ
Bao giờ hết nghĩa tình thơ chẳng còn
Có gì sánh với núi non
Dù cho biển cạn non mòn thì sao?
Vần thơ đã hết ngọt ngào
Lòng người thôi cũng đảo chao ai ngờ
Thôi tình cứ để trong mơ
Nặng lòng viết một bài thơ không vần..
thuỵ du
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Trích đoạn: Rdinh
![]()
Không biết TD có ngồi thuyền bên nớ không dzậy ?
SUỐI MƠ
Mộng tình ai cứ đa mang
Biết chăng cái chuyện tình tang tang tình
Thuyền ai ghé bến Ninh Bình
Thăm nhau một chuyến đò tình nên thơ
Chữ tình nên mộng nên mơ
Ngô đồng trong vắt suối thơ mơ màng
Người bên đây quá ngỡ ngàng
Hỏi người bên ấy phải chàng đấy chăng???
thuỵ du
![]()
Vần thơ cũng chỉ là mơ
Bao giờ hết nghĩa tình thơ chẳng còn
Có gì sánh với núi non
Dù cho biển cạn non mòn thì sao?
Vần thơ đã hết ngọt ngào
Lòng người thôi cũng đảo chao ai ngờ
Thôi tình cứ để trong mơ
Nặng lòng viết một bài thơ không vần..
thuỵ du
![]()
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Lưng trời vẫn một cánh chimXa-xôi vẫn nhớ đi tìm người thươngVì đâu nên nỗi đọan-trườngVì đâu ta phải hai đường chia xaĐể đôi tim phải lệ nhòaĐể tình xưa phải phôi-pha tấc lòngBiết rằng phận mỏng long-đongVội chi thay đổi tấm lòng sắc sonNghĩa xưa nay đã hao mònThì tình sao được vuông tròn cùng nhau.Rdinh
Người ơi đã trót bạc màu
Chữ tình chữ nghĩa vàng thau mất rồi
Cánh chim mòn mỏi phương trời
Tìm đâu cho thấy những lời thương yêu?
Bây giờ đọng nỗi cô liêu
Buồn trông cánh nhạn đìu hiu mỗi chiều
Cánh chim xơ xác tiêu điều
Một đời lẻ bạn chịu nhiều ngẩn ngơ
Còn ai để đợi để chờ?
Thôi đành một mối tình thơ nhạt nhoà.....
thuỵ du
Dẫu xa vẫn nhớ đóa hồng
Dù là cách mặt nhưng lòng không xa
Thời gian đâu dễ phôi pha
Tính thơ vẫn mãi tháng ngày chờ mong
Giọt buồn rơi tựa sương đông
Gợi bao nhung nhớ trong lòng người ơi
Cách xa góc biển chân trời
Bấm lòng mong đợi không lời trách than
Đã đành một kiệp đa mang
Con tim ghi khắc bóng nàng - người thơ.
Nghinh Nguyên
Đừng cười nhé. NN đọc kĩ thơ TD nên vần điệu có đôi khi nhiễm thơ TD đó .Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐóa hồng xưa đã bạc mầu thơi-gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Rdinh
Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐóa hồng xưa đã bạc mầu thời-gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Tình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?
Trích đoạn: Rdinh
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?thụy duTrải bao ngày tháng năm dàiTình ta vẫn đẹp một hai chẳng dờiNay đà xa tít mù khơiNhư con thuyền phải chơi-vơi giữa dòngHè sang trời vẫn nắng hồngTình sang sao thấy cõi lòng tả-tơiAi ngồi đếm giọt mưa rơiChia ly còn nhớ một thời bên nhau ?... !!!Rdinh
Vẫn còn nhớ dẫu lòng đau
Xa nhau một bước tình sầu ngàn năm
Thôi người giờ đã xa xăm
Còn bao nhiêu nữa trăng rằm cách ngăn?
Gió ơi gió có nhớ chăng
Những lời tình tự vầng trăng thưở nào
Giờ đây thôi những ngọt ngào
Đành chôn dấu hết cho vào hư không
thuỵ du
Tình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?
Trích đoạn: Rdinh
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?thụy duTrải bao ngày tháng năm dàiTình ta vẫn đẹp một hai chẳng dờiNay đà xa tít mù khơiNhư con thuyền phải chơi-vơi giữa dòngHè sang trời vẫn nắng hồngTình sang sao thấy cõi lòng tả-tơiAi ngồi đếm giọt mưa rơiChia ly còn nhớ một thời bên nhau ?... !!!Rdinh
Vẫn còn nhớ dẫu lòng đau
Xa nhau một bước tình sầu ngàn năm
Thôi người giờ đã xa xăm
Còn bao nhiêu nữa trăng rằm cách ngăn?
Gió ơi gió có nhớ chăng
Những lời tình tự vầng trăng thưở nào
Giờ đây thôi những ngọt ngào
Đành chôn dấu hết cho vào hư không
thuỵ du
Còn đâu một mối tình nồngCòn đâu kỷ-niệm một vòng tay ômTình nào chẳng tỏa hương thơmVì đâu ta phải giận hờn chia lyĐể rồi giũa lúc phân kỳAnh về một nẻo , em đi một đườngNgười thời cách núi , ngăn sôngVà tình nào khác giữa dòng hoa trôi !!!Rdinh
Những ngày xưa ấy xa xôi
Biết sao nói được khúc nôi phân kỳ
Thôi giờ hai ngả chia ly
Đành là kẻ ở người đi cũng đành
Tình duyên là sợi chỉ mành
Mỏng manh tơ đứt nên thành chia phôi
Hai người hai nẻo rẽ đôi
Có chăng những phút buồn rơi ngập lòng
thuỵ du
Tình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?
Trích đoạn: Rdinh
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?thụy duTrải bao ngày tháng năm dàiTình ta vẫn đẹp một hai chẳng dờiNay đà xa tít mù khơiNhư con thuyền phải chơi-vơi giữa dòngHè sang trời vẫn nắng hồngTình sang sao thấy cõi lòng tả-tơiAi ngồi đếm giọt mưa rơiChia ly còn nhớ một thời bên nhau ?... !!!Rdinh
Vẫn còn nhớ dẫu lòng đau
Xa nhau một bước tình sầu ngàn năm
Thôi người giờ đã xa xăm
Còn bao nhiêu nữa trăng rằm cách ngăn?
Gió ơi gió có nhớ chăng
Những lời tình tự vầng trăng thưở nào
Giờ đây thôi những ngọt ngào
Đành chôn dấu hết cho vào hư không
thuỵ du
Còn đâu một mối tình nồngCòn đâu kỷ-niệm một vòng tay ômTình nào chẳng tỏa hương thơmVì đâu ta phải giận hờn chia lyĐể rồi giũa lúc phân kỳAnh về một nẻo , em đi một đườngNgười thời cách núi , ngăn sôngVà tình nào khác giữa dòng hoa trôi !!!Rdinh
Những ngày xưa ấy xa xôi
Biết sao nói được khúc nôi phân kỳ
Thôi giờ hai ngả chia ly
Đành là kẻ ở người đi cũng đành
Tình duyên là sợi chỉ mành
Mỏng manh tơ đứt nên thành chia phôi
Hai người hai nẻo rẽ đôi
Có chăng những phút buồn rơi ngập lòng
thuỵ duĐường tình sao quá long-đongĐể ta cứ phải lệ lòng nuốt xuôiTình xưa mà được êm trôiKhác chi cả một cuộc đời nên thơVì tình nay chỉ là mơCánh bèo trôi dạt dật-dờ giữa sôngTìm đâu một mối tình nồngChỉ còn trống vắng mà lòng quạnh-hiu.
Rdinh
Phải chăng tình ấy tình yêu ?
Nhạc lòng chẳng trổi nên điều nhớ mong
Phải chăng những lá thư hồng
Chỉ là điệp khúc nằm lòng hỡi ai ?
Thôi đành xa cách dặm dài
Trách ai phụ bạc tình hoài xa xăm
Từ nay nghĩa nặng tình thâm
Đành là một cõi xa xăm chẳng ngờ
thuỵ du
Tình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?
Trích đoạn: Rdinh
Xa xôi cũng một cánh hồng
Gần trong gang tấc nhưng lòng vẫn xa
Cánh hồng cũng đã phôi pha
Còn chi thương nhớ nữa mà trông mong
Buồn nhìn những giọt sầu đông
Nghe dường hiu quạnh tấm lòng người ơi
Xa xôi cũng một góc trời
Nói chi thêm nữa những lời thở than ?
Kiếp này trót nặng đa mang
Ghi thêm một phút ngỡ ngàng con tim...
thuỵ du
Sao ta cứ mãi kiếm tìmChân trời diệu vợi cánh chim xa ngànTỉnh ra một phút ngỡ-ngàngĐể lòng phải chịu đa mang tình sầuTình người đã gởi nơi đâuĐó hồng xưa đã bạc màu thời gianXuân qua Hạ mới bước sangMà tình đã lạnh như tàn tuyết Đông
Còn đâu một mối tình nồngCòn chăng một đóa hoa hồng tàn phai !!!RdinhTrong tim ngày ấy chẳng phaiVẫn còn giữ trọn ngày mai dẫu làNhưng mà tình đã cách xaTrong người cũng đã nhạt nhòa phải chăng?Hỏi mây hỏi gió hỏi trăngNgười xưa giờ đã xa xăm đâu rồi?Trăng cười gió cũng lả lơiTình mình hai ngả xa rời còn đâuCòn chăng là giọt mưa ngâuTàn đêm rơi rụng thêm sầu cho ai?thụy duTrải bao ngày tháng năm dàiTình ta vẫn đẹp một hai chẳng dờiNay đà xa tít mù khơiNhư con thuyền phải chơi-vơi giữa dòngHè sang trời vẫn nắng hồngTình sang sao thấy cõi lòng tả-tơiAi ngồi đếm giọt mưa rơiChia ly còn nhớ một thời bên nhau ?... !!!Rdinh
Vẫn còn nhớ dẫu lòng đau
Xa nhau một bước tình sầu ngàn năm
Thôi người giờ đã xa xăm
Còn bao nhiêu nữa trăng rằm cách ngăn?
Gió ơi gió có nhớ chăng
Những lời tình tự vầng trăng thưở nào
Giờ đây thôi những ngọt ngào
Đành chôn dấu hết cho vào hư không
thuỵ du
Còn đâu một mối tình nồngCòn đâu kỷ-niệm một vòng tay ômTình nào chẳng tỏa hương thơmVì đâu ta phải giận hờn chia lyĐể rồi giũa lúc phân kỳAnh về một nẻo , em đi một đườngNgười thời cách núi , ngăn sôngVà tình nào khác giữa dòng hoa trôi !!!Rdinh
Những ngày xưa ấy xa xôi
Biết sao nói được khúc nôi phân kỳ
Thôi giờ hai ngả chia ly
Đành là kẻ ở người đi cũng đành
Tình duyên là sợi chỉ mành
Mỏng manh tơ đứt nên thành chia phôi
Hai người hai nẻo rẽ đôi
Có chăng những phút buồn rơi ngập lòng
thuỵ duĐường tình sao quá long-đongĐể ta cứ phải lệ lòng nuốt xuôiTình xưa mà được êm trôiKhác chi cả một cuộc đời nên thơVì tình nay chỉ là mơCánh bèo trôi dạt dật-dờ giữa sôngTìm đâu một mối tình nồngChỉ còn trống vắng mà lòng quạnh-hiu.
Rdinh
Phải chăng tình ấy tình yêu ?
Nhạc lòng chẳng trổi nên điều nhớ mong
Phải chăng những lá thư hồng
Chỉ là điệp khúc nằm lòng hỡi ai ?
Thôi đành xa cách dặm dài
Trách ai phụ bạc tình hoài xa xăm
Từ nay nghĩa nặng tình thâm
Đành là một cõi xa xăm chẳng ngờ
thuỵ duGặp nhau trên một chuyến đòTâm đầu ý hợp mà giờ vấn-vươngĐể lòng những nhớ cùng thươngMộng lòng kết nối uyên-ương sau nàyBàn tay đã nắm bàn tayNào ngờ nông nỗi tới ngày ly tanCũng vì em đã đa mangThan ôi ! một kiếp hồng nhan nặng đầuĐể tình nào khác mưa ngâuChia ly nào biết ai sầu hơn ai.Rdinh
Ân tình đâu đã chóng phai
Người ơi chớ vội trách ai quên lời
Đổi thay theo nước xuôi trôi
Vòng tay hờ hững dòng đời buồn đau
Biết đâu mình phải xa nhau
Là do duyên nợ kiếp sau vẫn còn
Tình duyên chẳng vẹn chẳng tròn
Còn đây bến cũ còn lời thề xưa
thuỵ du