📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

TÔI ĐI TÌM NHỮNG VẦN THƠ

6 trả lời, 2.759 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 05:13:01Hà Thu>
Bùi Giáng không chỉ là một nhà thơ mà ông còn là một dịch giả của rất nhiều tác phẩm nổi tiếng thế giới. Nhưng có những lúc ông lại chạy nhảy, la hét ngoài đường như một người điên, và thơ ông cũng vậy. Nhưng vần thơ đã gây kinh ngạc cho rất nhiều người đọc.  
 

Ðêm chiêm bao
 
Màu xanh trút giũ tay vàng.
Biển đêm náo động nằm ngang nghe trời.
Mộng cuồng nhớ một người thôi.
Dọc dừa kiêu hãnh làn môi nhu mỳ.
Hình dung chớp nhoáng chân đi.
Cầu rung động nhịp sương thì thầm gieo.
 
Bùi Giáng
----------
 
 
Gà gáy sáng
 
Gà gáy sáng, năm rưỡi giờ
Giờ sáu rưỡi, ngồi làm thơ
Tính tình di dưỡng mộng mơ điều hòa
Phiền khúc nghiệt, phá nguyệt hoa
Càng thêm hoa nguyệt thiết tha càng càng
Não nùng phong vận tân hoan
Phu mỳ ngậm đắng dịu dàng nuốt cay
Thiên hương quốc sắc lạ thay
Một tòa sẵn đúc dày dày thiên nhiên
Khiến đời tứ đảo tam điên
Cuồng quay đảo phụng cường kiên điên hoàng
Ấy phúc lạc, ấy hân hoan
Ấy ai dặn ngọc thề vàng với ai ...
 
Bùi Giáng
------------
 
Anh em
 
Anh thương em như thương một bà trời
Em thương anh như thương hại một ông trời bơ vơ
Kể ra từ bấy tới giờ
Tình yêu phảng phất như tờ giấy rung
 
Bùi Giáng
------------
 
Chào em
 
Chào em? có lẽ chẳng nên
Nói gì nữa cả? giữa đêm tối mò!
Chào em tính mệnh so đo?
Chào em tính thể tò mò tuyết vân?
Ấy xa xuôi? ấy gũi gần?
Từ từ tự hỏi, tần ngần em sẽ thấy ra
Đi về trong cõi người ta
Người là người lạ ta là quá quen?
Anh từ thể dục dưỡng điên
Thành thân thơ mộng thiên nhiên một giờ
 
Bùi Giáng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 05:13:56Hà Thu>
 
RAU TẦN
 
Mưa bay trắng lá rau Tần
Thuyền ai bốc khói xa dần bến mưa
Có người về khép song thưa
Để rêu ngõ trúc tương tư lá vàng
 
Trần Huyền Trân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 04:56:46Hà Thu>
LỤC BÁT THƠ TÌNH
 
 
Tiễn Em 

                       Nguyễn Hoàng Sơn


Tiễn em buổi sáng đi làm
Nón quên anh nhắc, chiếc làn anh đưa
Tần ngần một thoáng dây dưa
Trao em chiếc cặp lồng trưa quá nghèo .
Xa em từ sáng đến chiều
Mà nghe thấp thỏm bao điều trong anh
Ðường bằng nhưng lắm khúc quanh
Xe đông người vội nên thành khó đi .
Một ngày nào có ngắn chi
Mỗi giây qua, những điều gì đợi em ?
Xuôi tay, chiều phút yếu mềm
Là thôi ... có thể mất em trong đời !
Nói ra thì sợ em cười
Ðàn ông sao lại có người như anh
Nhưng mà hạnh phúc mong manh
Ngọn đèn đêm trống, xung quanh gió lùa .
Nào ai học hết chữ ngờ
Ðiều thiêng liêng hoá trò đùa đắng cay ....
Cùng em buổi sáng chia tay
Thầm mong lương thiện một ngày đón em .
 
----------------------------------------------------------
 
 
Biết Là Nơi Ðâu ?

                               Nguyễn Tấn Sĩ


Bây giờ đã cuối cuộc xuân
Tiếng con ve đã như gần như xa
Một đời trong cõi người ta
Tìm em áo trắng biết là nơi đâu ?
Rằng trời đã hết mưa ngâu
Ðêm đom đóm viết những câu thơ buồn
Chút đời thêm những mù sương
Ðể thềm hiên vắng đêm buông giọt mùa .
Anh thèm khát một cơn mưa
Anh thèm khát những chiều xưa xa rồi
Mùa thi ghế đá em ngồi
Không rơi chiếc lá mà tơi tả chiều
Hỏi lòng, anh biết mình yêu
Hỏi em, áo vẫy mây chiều trôi mau
Biết về đâu, biết nơi đâu ?
Ðầu hè ve đã gọi màu chia xa .
---------------------------------------------------------
 
 
Lục Bát Trong Ðêm

                              Hồng Thanh Quang


Anh thắp lên ngọn đèn dầu
Ðêm nay như thể đêm đầu thiếu em
Ánh đèn sáng hắt vào đêm
Lòng anh dồn hết phương em nghĩa gì ?
Người đâu gặp gỡ làm chi
Lời thương để ngỏ đã đi để sầu
Anh nào muốn nhớ em đâu
Sao không thể viết một câu hững hờ ? ...
Ngủ, anh không dám vì lo
Lỡ em ở giữa giấc mơ không về
Lỡ buồn quá giữa cơn mê
Anh hôn không phải em thì sẽ sao ?
Dầu hao, đêm cũng dần hao,
Cô đơn chẳng vợi chút nao, cứ đầy
Ôi bao pho sách to dày
Không che khuất nổi thanh gầy dáng em ..
 
-------------------------------------------------------------------
 
 
Chở Em Ði Học Trường Ðêm

                                                     Nguyễn Tất Nhiên


Chở em đi học mưa, chiều
Tóc hai đứa ủ đôi điều xót xa
Mưa thánh thót, mưa ngân nga
Hình như có bão băng qua thị thành
Bàn tay thiếu máu lạnh tanh
Cóng tôi chịu đựng cho đành luyến thương
Chở em đi học mưa, buồn
Tôi Honda cũ trèo luôn dốc đời
Thình lình chết máy như chơi
Ðừng toan tính chuyện xa với nhé em
Mưa rỉ rả, mưa lem nhem
Áo dài mới đó đã hoen dầu bùn
Nụ cười dẫu mấy bao dung
Cũng thoang thoảng vẻ lừng chừng ở trong ...
Tóc hai đứa chảy thành dòng
Tay ai vuốt mặt, coi chừng lấm lem !
Cho em qua dãy cột đèn
Khẳng khiu soi tỏ đường đêm bước người
Bóng xập nhập, bóng tách rời
Bóng thu, bóng dãn, bóng trôi gập ghềnh
Dối gian như bóng với hình
Dối gian như những lời tình sớt chia
Chở em đi học mưa nhòa
Ðường loang bóng nước nhập nhòa bóng cây .
Lạnh vừa đủ siết vòng tay
Run đi em để sau này nhớ nhau
Chở em qua vũng lầy nào
Xe lăn bánh trượt vào sâu tội tình ...
 
--------------------------------------------
Con Ðường
                 Phan Thị Thanh Nhàn


Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nào đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài ?
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu .

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 05:28:33Hà Thu>
Bên Giậu Cúc Tần

                                  Nguyễn Ðại Nghĩa


Ngày xuân bên giậu cúc tần
Chiều mưa em đứng bần thần đợi tôi
Thế rồi năm tháng cứ trôi
Giậu xanh ngày ấy, khoảng trời thu sang .
Ngày tôi tạm biết xóm làng
Em tròn mười tám nhẹ nhàng bước chân
Chia tay bên giậu cúc tần
Em rằng năng đến đỡ đần mẹ tôi
Thế rồi cách trở xa xôi
Bờ cây ngày ấy ai người đợi ai
Bây giờ trúc đã quên mai
Mẹ tôi già yếu nào ai đỡ đần ?
Và ... cho đến một ngày xuân
Có người thiếu phụ dừng chân cổng nhà .
Em giờ ... là của người ta
Của riêng tôi ... một giậu hoa cúc tần
Của riêng tôi: phút tần ngần ...
 
----------------------------------------------
 
Nắng Trong Mưa

                           Võ Thanh Mai


Buổi chiều qua ngõ nhà anh
Cứ nghe hương dậy trên cành tiếng chim
Mùa thu hoa có vàng thêm
Sao nghe nằng nặng nỗi niềm nhớ nhau
Lá reo như nụ hôn mau
Hai bờ môi, thời gian vào lãng quên
Nắng trong mưa áo lụa mền
Bàn tay cứ muốn bắt đền ... bàn tay
Mùa thu nắng rớt bên ngoài
Nên cô đơn cứ ngủ hoài bên trong .


---------------------------------------------------
 

Chồng Chị, Chồng Em

                                      Ðoàn Thị Lam Luyến


Xưa thì chị, nay thì em
Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng !
Ðược lúa, lúa đã gặp bông
Ðược cải, cải đã chặt ngồng muối dưa !
Mặn mà cũng khác ngày xưa
Bâng khuâng như chửa bao giờ bến duyên
Gần được ấm, xa được êm
Giẫm vào ruộng hóa vụt lên mùa màng .
Cái giần vục phải cái sàng
Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau
Lá bùa từ thuở Mị Châu
Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ !
Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau
Cái phận trước, cái duyên sau
Nào ai tính được dài lâu với trời ?
Khi vui muốn có một người
Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung
Ðã từ hai mảnh tay không
Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người ...
Dở dang suốt nửa cuộc đời
Bỗng dưng gặp được một người thương nhau
Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm .


------------------------------------------------------------
 
Lời Thề Lá Sen

                        Nguyễn Ðăng Luận


Lá sen chưa kịp đi tu
Mà hoa cúc đã nhộm thu óng vàng
Yêu em mua cốm làng Vòng
Nâng niu anh gói trong lòng lá sen
Lời thề hôm ấy của em
Thơm nhơ cốm ướp hương sen giữa mùa
Không ngờ, anh thật không ngờ
Lá sen rách. Cốm bây giờ thơm đâu ?

 
-----------------------------------------------
 
Lời Ru Cuối Cùng

                           Ðặng Thị Thanh Hương


Ầu ơ! con ngủ đi con
Lời ru mẹ hát đa mòn ca dao
Có con cò trắng bay cao
Trót quên mất bến nước nào đục trong
Sông sau nước chảy hai dòng
Dù trong dù đục đều không bến bờ
Sang sông mỏng mảnh con đò
Tròng trành nỗi nhớ còn mơ một người .
Tủi tay người trót tôi vôi
Cho trầu cánh phượng đã rơi phương nào
Ầu ơ! Một giấc chiêm bao
Bóng người chợt đến đã vào thiên thu .

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 05:29:29Hà Thu>
Ba Cô Thiếu Nữ Vườn Ðào

                                            Hồng Chương


Năm xưa ta đến vườn đào
Thân đào còn nhỏ, cành đào còn non
Ba cô thiếu nữ cỏn con
Cùng nhau múc nước lon xon tưới đào .
Năm sau ta đến vườn đào
Thân đào đã lớn, cành đào nảy hoa
Ba cô thiếu nữa thướt tha
Khoác tay đi dạo ngắm hoa vườn đào .
Năm nay ta đến vườn đào
Thân đào đã gãy, cành đào hết bông !
Ba cô thiếu nữ lấy chồng
Ba cô thiếu nữa lấy chồng cả ba ...
 
--------------------------------------------
 
Ngã Ba

                           Hồng Quang


Ðang yên ả giữa cây xanh
Con đường tự xé mình thành ngã ba
Người ta về với người ta
Còn tôi, cuối buổi chiều tà, về đâu ?
 
----------------------------------------------

Cảm Giác
 
                  Vũ Xuân Hoát


Cửa chiều mở rộng hướng Ðông
Nghe mùa hè lạnh, phòng không nỗi gì
Cái vành tanh trắng. Hàng mi
Mới vừa chớp xuống, người đi cõi nào ?
Trăm năm dứt mệnh má đào
Có còn hỡi giấc chim bao sập trời
Tài hoa cũng một mảnh đời
Trong câu gió thoảng - em ngồi biệt tăm
Nhà như hoang mạc tối rầm
Khói hương quẩn lại mấy tầm đất sâu
Biết làm sao, hiểu vì đâu
Hồn thiên vọng tiếng nguyện cầu - em tôi
Ðắng là giọt nước mắt thôi
Mỗi hoàng hôn lặn trên môi bây giờ
Bật òa tiếng khóc còn thơ
Bơ vơ chật phố ... bay mờ bóng xanh !
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 05:30:39Hà Thu>
THƠ NGUYÊN SA
 
Nguyên Sa là một nhà văn nổi tiếng khoảng năm 1966 hay 1967. Ông đã viết rất nhiều truyện ngắn và dài . Cùng với việc viết truyện, ông còn có biệt tài làm thơ. Thơ của ông được rất nhiều người ái mộ, và được nhiều nhạc sĩ đã chuyển thành những bài hát bất hủ cho đến ngày nay: "Paris Có Gì Lạ Không Em", "Áo Lụa Hà Ðông", "Tháng Sáu Trời Mưa", "Tuổi Mười Ba" ... 
 
 
Áo Lụa Hà Ðông          

                               Nguyên Sa


Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa
Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
Em không nói đã nghe từng gia điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Ðể anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
Ðể anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng
Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Ðông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
                 ***
 
Tháng Sáu Trời Mưa

                                       Nguyên Sa


Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toả đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận
Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại
Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
Ðừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...
Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu
Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ
Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
Hãy để môi rót rượu vào môi
Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn
Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
Nếu em sợ thời gian dài vô tận
Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
Trời không mưa em có lạy trời mưa?
Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm
Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc
Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu
                    ***
 
Cần Thiết
  
                                 Nguyên Sa


Không có anh lấy ai đưa em đi học về?
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa?
Những lúc em cười trong đêm khuya,
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
Ðôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má em hồng
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...
Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt?
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc?
Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục...
                     ***
 
Tuổi Mười Ba

                                    Nguyên Sa


Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng
Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba.
Tôi phải van lơn: ngoan nhé đừng ngờ
Tôi phải dỗ như là tôi đã lớn
Phải thẹn thò như sắp cưới hay vùa sêu
Phải nói vơ vào, rất vội: người yêu
Nếu ai có hỏi thầm: ai thế?
Tôi nói lâu rồi nhưng ngập ngừng khe khẻ
Ðể giận hờn chim bướm trả dùm tôi
Nhưng rồi lòng an ủi nắng chưa phai
Tình chưa cũ vì tình chưa mới...
Má vẫn đỏ một màu con gái
Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa
Lòng vẫn ngỡ ngàng tóc ướp bằng thơ
Sao hương sắc lên mắt mình tình tứ
Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ
Ðôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng
Tôi biết nói gì cả trăm phút đều thiêng
Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng
Chân dịu bước và mắt nhìn vương vướng
Nàng đến gần tôi chỉ dám quay đi,
Cả những giờ bên lớp học trường thi
Tà áo khuất, thì thầm: "chưa phải lúc..."
Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường.
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím.
Chả có gì sao lòng mình cũng thẹn
Ðến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai...?
Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi
Mà nét chữ run run dù rất nhẹ
Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗị
Rồi trách móc trời không gần cho tay với
Và cả nàng, hư quá! sao mà kiêu...
Nên đến trăm lần: "nhất định mình chưa yêu..."
Hôm nay nữa... nhưng lòng mình... sao lạ quá...
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                                  ***
 
 
Ðợi Khách




Nguyên Sa


Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng
Như loài hoa hoang dại trong rừng sâu
Màu da tơ bóng tối ngã u sầu
Ðôi mắt đẹp từng cánh sao tắt lịm
Em đứng đợi một người không hẹn đến
Bán cho người tất cả những niềm vui
Chút tình hoa còn lại thoáng hương phai
Em dâng cả làn môi khô nước ngọt
Trong đêm mỏi hàng mi mờ khẽ ướt
Má phai duyên trên gối đẫm thẹn thùng
Ấp mặt bên người lạ, lạnh mênh mông
Bàn tay nhỏ thẫn thờ như lạc lõng
Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng
Nghe đêm tàn làm lạc khách tìm vui
Ðôi tiếng giầy khua vắng tắt xa xôi
Làm vỡ nốt cả đôi niềm tin tưởng
Người khách lạ đêm lạc loài không chọn hướng
Bước đảo say làm vỡ nát màu trăng
Em chờ mong như đợi một âm thầm
Tình sầu tủi pha chút men rượu cặn
Ðã lâu rồi vết thời gian trĩu nặng
Từ lần đầu bàn tay trắng đàn mơ
Nhận tiền cho bên nếp gối chăn thừa
Em đã khóc, lòng hoa sầu nát nhụy
Ðêm gần tàn em ơi người gái đĩ
Ðợi trong khuya, bến vắng ngủ say rồi
Nhìn ánh đèn vương lại cửa nhà ai
Rồi kéo vội khăn quàng trên vai lạnh...

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TẤM CÁM
 
                   Đoàn Thị Lam Luyến
 
Cùng trong vỏ trấu đi ra
Chị là phần gạo, em là bổi thôi.
Cái danh phận đã định rồi
Đâu cao thấp - đâu là nơi sang hèn.
Em ghen với chị là ghen
Bàn tay em nhuốm bao phen lọc lừa
Giết cả chị, lừa cả Vua
Chẳng lăng trì cũng phải đưa voi dày.
Nhưng còn chị đấy em đây
Phải đâu thua thiệt gió mây với trời
Em cô độc suốt vòng đời
Trên giường ngọc, lúc bên người thản nhiên.
Chị thì mát bóng phật tiên
Ấm con tim kẻ uy quyền trong tay.
Mà thản nhiên như gió bay
Hoá thân nhập phận cũng tay lọc đời...
Chuyện nhà, tưởng chuyện vậy thôi
Ngờ đâu chuyện được dạy nơi học đường
Rằng: - Đời cô Tấm thì thương?
Rằng: - Đời con Cám mười phương tuyệt tình.
                                                            
Em mang tiếng ác đã đành
Mắm đời còn cốt nhục mình chị ơi...
Đăng nhập để trả lời
0