LỜI CẢNH BÁO CỦA DIÊM VƯƠNG
Phóng viên: Thưa ngài! Dạo này công việc của ngài
ra sao?
Diêm vương: Vẫn bình thường. Nghĩa là: ta ăn, ngủ và làm việc.
P.V: Trong công việc, không có gì gay cấn sao? Thưa ngài.
D.V: Thi thoảng. Như hôm qua, ta vừa xử một vụ tham nhũng. Bị can là một cán bộ cấp tỉnh. Hắn hối lộ phong bì cho ta…
P.V: Ngài nhận chứ?
D.V: Nhận là thế nào!? Hắn quen thói ở trên dương thế , tất cả đều được giải quyết bằng tiền! Láo..! Láo quá!
P.V: Thế rồi ngài xử ra sao?
D.V: Thái độ của bị can quá lấc cấc. Đã xuống đến đây rồi mà không ăn năn hối cải. Hắn còn móc điện thoại a lô đi khắp nơi…
P.V: Chắc là gọi cho các sếp có chức quyền, yêu cầu can thiệp…
D.V: Ở đây, có là ông Trời cũng không dám can thiệp! Công- Tội rõ ràng!
P.V: Ngài đã gặp vụ nào về tệ nạn xã hội chưa?
D.V: Có! Vừa rồi ta xử một vụ “má mỳ”. Bị can là một người mẫu trẻ đẹp, chuyên môi giới mãi dâm. Ả khai: Khách mua dâm là những gã tai to mặt lớn, có quyền, có tiền, rất nhiều tiền! Mỗi một lần đi khách, có giá từ một ngàn, đến ngàn rưởi Đô…
P.V: Hơn một năm lương của tôi…Khiếp quá!
D.V: Loại “phó thường dân” như ngươi thì nói làm gì. Khách là tụi “ăn no, rửng mỡ”. Coi tiền như giấy bạc âm phủ. Chỉ có những kẻ bất chính mới coi rẻ đồng tiền như thế!
P.V: Nhất trí với ngài! Nhưng không có “người bán” thì mua làm sao được?
D.V: Ta hỏi lại ngươi. Không có người mua, thì bán…bán cho khỉ à? Quy luật thị trường, có cầu thì mới cung chứ!
P.V: Như thế, khách mua dâm cũng có tội?
D.V: Ngươi thông minh ra rồi đấy. Có tội to là đằng khác!
P.V: Vấn đề hơi nan giải đây. Nhưng ở đây, tôi vẫn thấy có những cô gái đứng đường…
D.V: Họ đứng để tiếp thị quyển “Thập điện diêm vương” của ta.
P.V: …?
D.V: Ngươi là nhà báo, mà không chịu quan sát, tìm hiểu. Tính răn đe , cảnh báo là cần thiết, để mọi người không vi phạm pháp luật. Ngươi có thấy bóng dáng một cảnh sát nào ở đây không?
P.V: Công nhận! Nhưng kỷ cương phép nước, không có cảnh sát là không ổn! Thưa ngài.
D.V: Cái chính là ý thức tự giác chấp hành pháp luật của người dân.
P.V: Nhưng vẫn có kẻ coi thường pháp luật…
D.V: Phải giáo dục họ. Đưa giáo dục pháp luật vào nhà trường từ cấp tiểu học. “Bé không vin cả gẫy cành!”. Tháng trước, có mấy thằng chíp hôi xuống đây vì đua xe máy. Thằng nào cũng sáng sủa, thông minh. Chúng khai: Bố mẹ chúng lắm tiền nhiều của, mua toàn xe phân khối lớn, cứ ném một cục tiền cho con, muốn làm gì thì làm, thả lỏng con cái, giao hết cho nhà trường và xã hội quản lý.
P.V: Nhất trí với ngài về quan điểm, gia đình là nền tảng giáo dục con cái!
D.V: Chính xác! Từ cổ chí kim bao giờ chẳng thế!
P.V: Lại nói về đồng tiền. Theo ngài “có tiền mua Tiên cũng được”, câu nói đó có đúng không?
D.V: Ha…ha…! Dương thế các ngươi quá tôn thờ đồng tiền! Ngươi nên nhớ rằng, đồng tiền là Tiên là Phật và cũng là quỉ sứ ma vương. Đồng tiền chỉ là phương tiện bảo đảm hạnh phúc của mình…
P.V: Có những người nhiều tiền, sao vẫn không có hạnh phúc?
D.V: Vấn đề đồng tiền ấy ở đâu mà ra? anh sử dụng đồng tiền ấy như thế nào? Nếu không nghiêm khắc với bản thân thì thiên đường của các ngươi chính là địa ngục đấy!
KIM LÊ
Phóng viên: Thưa ngài! Dạo này công việc của ngài
ra sao?
Diêm vương: Vẫn bình thường. Nghĩa là: ta ăn, ngủ và làm việc.
P.V: Trong công việc, không có gì gay cấn sao? Thưa ngài.
D.V: Thi thoảng. Như hôm qua, ta vừa xử một vụ tham nhũng. Bị can là một cán bộ cấp tỉnh. Hắn hối lộ phong bì cho ta…
P.V: Ngài nhận chứ?
D.V: Nhận là thế nào!? Hắn quen thói ở trên dương thế , tất cả đều được giải quyết bằng tiền! Láo..! Láo quá!
P.V: Thế rồi ngài xử ra sao?
D.V: Thái độ của bị can quá lấc cấc. Đã xuống đến đây rồi mà không ăn năn hối cải. Hắn còn móc điện thoại a lô đi khắp nơi…
P.V: Chắc là gọi cho các sếp có chức quyền, yêu cầu can thiệp…
D.V: Ở đây, có là ông Trời cũng không dám can thiệp! Công- Tội rõ ràng!
P.V: Ngài đã gặp vụ nào về tệ nạn xã hội chưa?
D.V: Có! Vừa rồi ta xử một vụ “má mỳ”. Bị can là một người mẫu trẻ đẹp, chuyên môi giới mãi dâm. Ả khai: Khách mua dâm là những gã tai to mặt lớn, có quyền, có tiền, rất nhiều tiền! Mỗi một lần đi khách, có giá từ một ngàn, đến ngàn rưởi Đô…
P.V: Hơn một năm lương của tôi…Khiếp quá!
D.V: Loại “phó thường dân” như ngươi thì nói làm gì. Khách là tụi “ăn no, rửng mỡ”. Coi tiền như giấy bạc âm phủ. Chỉ có những kẻ bất chính mới coi rẻ đồng tiền như thế!
P.V: Nhất trí với ngài! Nhưng không có “người bán” thì mua làm sao được?
D.V: Ta hỏi lại ngươi. Không có người mua, thì bán…bán cho khỉ à? Quy luật thị trường, có cầu thì mới cung chứ!
P.V: Như thế, khách mua dâm cũng có tội?
D.V: Ngươi thông minh ra rồi đấy. Có tội to là đằng khác!
P.V: Vấn đề hơi nan giải đây. Nhưng ở đây, tôi vẫn thấy có những cô gái đứng đường…
D.V: Họ đứng để tiếp thị quyển “Thập điện diêm vương” của ta.
P.V: …?
D.V: Ngươi là nhà báo, mà không chịu quan sát, tìm hiểu. Tính răn đe , cảnh báo là cần thiết, để mọi người không vi phạm pháp luật. Ngươi có thấy bóng dáng một cảnh sát nào ở đây không?
P.V: Công nhận! Nhưng kỷ cương phép nước, không có cảnh sát là không ổn! Thưa ngài.
D.V: Cái chính là ý thức tự giác chấp hành pháp luật của người dân.
P.V: Nhưng vẫn có kẻ coi thường pháp luật…
D.V: Phải giáo dục họ. Đưa giáo dục pháp luật vào nhà trường từ cấp tiểu học. “Bé không vin cả gẫy cành!”. Tháng trước, có mấy thằng chíp hôi xuống đây vì đua xe máy. Thằng nào cũng sáng sủa, thông minh. Chúng khai: Bố mẹ chúng lắm tiền nhiều của, mua toàn xe phân khối lớn, cứ ném một cục tiền cho con, muốn làm gì thì làm, thả lỏng con cái, giao hết cho nhà trường và xã hội quản lý.
P.V: Nhất trí với ngài về quan điểm, gia đình là nền tảng giáo dục con cái!
D.V: Chính xác! Từ cổ chí kim bao giờ chẳng thế!
P.V: Lại nói về đồng tiền. Theo ngài “có tiền mua Tiên cũng được”, câu nói đó có đúng không?
D.V: Ha…ha…! Dương thế các ngươi quá tôn thờ đồng tiền! Ngươi nên nhớ rằng, đồng tiền là Tiên là Phật và cũng là quỉ sứ ma vương. Đồng tiền chỉ là phương tiện bảo đảm hạnh phúc của mình…
P.V: Có những người nhiều tiền, sao vẫn không có hạnh phúc?
D.V: Vấn đề đồng tiền ấy ở đâu mà ra? anh sử dụng đồng tiền ấy như thế nào? Nếu không nghiêm khắc với bản thân thì thiên đường của các ngươi chính là địa ngục đấy!
KIM LÊ