Chương năm - Những ngày dài nhất !
“Thời gian là con ngựa, một con ngựa chạy trong tim”
Wallace Stevens, trích dẫn bởi Cornellia Funke
Bốn ngày trôi qua kể từ khi Eri đặt chân lên đảo vậy mà cô cảm giác như cô đã ở đây từ lâu lắm rồi…
Qua lời giới thiệu của Dale cô hỏi thuê được ngôi nhà nhỏ của một phụ nữ lớn tuổi trong làng. Nhà này vốn là của con trai bà cho tới khi hai vợ chồng anh rời đảo vào đất liền ba năm trước. Mùa hè thỉnh thoảng vẫn có vài khách du lịch tới ở , nhưng từ tháng chín cho tới tận mùa hè năm sau ngôi nhà hầu như bỏ trống. Ngôi nhà giản dị bốn mươi mét vuông chỉ có duy nhất một phòng vừa là phòng khách vừa là phòng ngủ. Đồ đạc trong phòng là một chiếc giường đôi được kê sát góc phải phía trong, cạnh một ô cửa sổ nhỏ trông ra sân sau , nơi có một căn bếp xiêu vẹo được đắp bằng đất và lợp lá dừa , một bộ bàn ghế gồm chiếc bàn và bốn cái ghế con con đặt gọn gàng bên góc trái. Cửa nhà màu xanh lam giống như những ngôi nhà khác trong làng, hai cửa sổ được trổ ở hai bên cửa chính. Ngôi nhà nhỏ nhưng rất thoáng, nhìn ra hàng phi lao ven bờ biển phía Đông Bắc.
Chủ nhà sống cùng đứa cháu nội bốn tuổi ở ngôi nhà cũ kỹ ngay bên cạnh. Bà đã không hề tọc mạch nhòm ngó Eri kể từ lúc giao nhà cho cô, chỉ dặn cô là cần gì thì cứ sang gõ cửa nhà bà. Dân làng có vẻ sống khá bình lặng và không mấy tò mò về sự xuất hiện của một cô gái lạ trong làng. Từ sáng sớm những người đàn ông bơi thuyền đi đánh cá ở vùng nước phía Bắc đảo, phụ nữ quanh quẩn bên những đồ thủ công làm từ dừa và những chiếc vỏ ốc xinh xắn được lấy từ biển cả, thỉnh thoảng Eri lại ngồi cùng họ, học cách xâu chuỗi những chiếc vỏ ốc li ti thành sợi dây đeo hay mài vỏ sò thành những chiếc khuyên tai , những món quà lưu niệm rẻ tiền thường thấy ở vùng biển. Cô thích nhất là những con cú làm từ một thứ quả màu nâu sẫm có nhiều gai nhọn mà người ta nhặt được đầy trong rừng, chân tay mắt mũi chúng đều làm từ những vỏ ốc nhỏ có đường vân xanh lấp lánh. Những lúc không ở cùng họ, cô đứng trước bậu cửa nhìn ra Biển ở ngoài kia, trống rỗng.
Buổi chiều, khi những ngư dân trở về đoàn tụ bên mâm cơm gia đình thì Eri lại lang thang ra bãi biển, cô ngồi hàng giờ trên cát, để cho bàn chân ủi sâu trong cát , cảm nhận từng hạt cát li ti mát lạnh chui vào kẽ chân. Mỗi khi thuỷ triều dâng lên cô lại lùi về sau theo từng đợt sóng. Eri không biết bơi, cô vừa sợ lại vừa yêu biển. Biển mênh mông quá, mỗi khi đứng trước biển cô lại thấy nao lòng, cảm giác mình vừa nhỏ bé, vừa yếu ớt làm sao. Cô cũng yêu những con sóng tung bọt trắng xoá dưới ánh mặt trời, hay cánh chim chiều lướt trên ngọn sóng. Hoàng hôn trên biển thật đẹp , thật buồn. Cái cảm giác đơn côi của buổi chiều tà cứ thúc giục những nỗi niềm trong cô trải dài theo sóng nước, và mặt trời lặn luôn gợi nhớ tới khoảnh khắc cô ở bên Phan. Cô và Phan vẫn thường đứng ở ban công nhà anh nhìn mặt trời lặn. Hoàng hôn ở thành phố ít lãng mạn hơn nhiều, nhưng với Phan đứng phía sau, vòng tay dịu dàng ôm cô thì bất cứ nơi nào có anh cũng đầy thi ca của hạnh phúc.Những hôm phải về muộn Phan lại nhắn cô nhớ chia tay ông mặt trời hộ anh, nếu không “ông sẽ khóc nhè giận dỗi và không chịu ngủ vì không có lời chúc ngủ ngon của chúng mình”, thế là Eri sẽ bật cười khi kê chiếc ghế ra ban công ngồi nhìn ông mặt trời của cô đi ngủ. Phan lúc nào cũng khiến cô vui, anh là món quà quí giá nhất mà cuộc sống ban tặng cho cô, cho tới khi…
Eri thở dài khi nhớ lại hai tháng trước cô đã buồn thế nào vì Phan không có nhiều thời gian ở bên cô. Những toà cao ốc liên tục mọc lên khắp nơi, Phan thường xuyên đi công tác hoặc làm việc muộn ở công ty. Tin nhắn mỗi sáng và cuộc điện thoại vào buổi tối không đủ sưởi ấm cô, cô thấy lạnh lẽo và trống vắng nếu không được gặp anh hàng ngày. Ngay cả hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi ngày Chủ Nhật cũng không thể bù đắp được nỗi nhớ trong cô, cô nhớ anh từng giây từng phút , nhớ anh ngay cả khi đang ở bên anh. Cô biết Phan đang phấn đấu rất nhiều cho tương lai của cả hai. Anh nói với cô rằng công việc lúc này rất thuận lợi, chỉ cần tập trung cao độ trong một thời gian để đạt được vị trí tốt, rồi anh sẽ lại là Phan của cô, sẽ bù đắp thời gian đã mất của cô bằng “một cam kết đặc biệt” để đảm bảo anh không chạy đi đâu mất khỏi vòng tay cô. Eri đã đồng ý, cô muốn anh thành đạt, muốn tương lai của anh và cô đụơc đảm bảo, muốn con cái của họ sau này được nuôi nấng trong những điểu kiện tốt nhất… nhưng cô lại thấy lo. Cô luôn cảm thấy không an tâm mỗi khi xa anh . Lo anh mải làm việc rồi khéo lại ốm ( mà Phan rất tệ trong việc tự chăm sóc bản thân), lo rằng anh bị công việc cuốn theo sẽ trở thành người nghiện làm việc không biết dành thời gian để nghỉ ngơi cân bằng cuộc sống, và cô còn lo anh sẽ yêu công việc hơn cô, cả những lo lắng linh tinh không tên thỉnh thoảng kéo tới. Sau hai tháng cô bỗng thấy kiệt sức khi cứ phải chạy theo làm dịu những lo lắng trong mình. Cô tự nhủ phải tin tưởng Phan, mặt khác cô lại muốn ở bên cạnh chăm sóc cho Phan. Nhưng mỗi lần cô tới nhà anh, anh đều ngồi miệt mài trong phòng làm việc, không có thời gian để trò chuyện cùng cô. Eri cảm thấy tủi thân, cô thèm được nghe anh hỏi han , nghe anh chọc ghẹo cô , thèm vòng tay ấm áp của anh khi hai đứa đứng ngắm mặt trời lặn, cô nhớ những nụ hôn ngọt ngào , nhớ cả những bữa cơm cô nấu rồi ngồi ăn cùng anh. Từ khi anh lao vào công việc thế này, cô như kẻ bị cho ra rìa, đồ ăn đã nấu nguội ngắt trên bàn, mỗi khi cô giục anh ăn anh thậm chí không ngẩng mặt lên khỏi bản vẽ :
-Em ăn trước đi, lát anh ăn.
Rồi khi cô đi về , lại gần hôn lên má anh ,anh cũng chẳng buồn hôn lại. Eri chạy xe về nhà lần nào cũng cảm thấy tức tưởi, nhưng cô dặn lòng mình không được buồn, cô động viên mình phải kiên nhẫn hơn, phải tìm cách thích nghi với Phan-của-công-việc. Chỉ một thời gian thôi, rồi anh sẽ lại là của cô.
[color=yellowgreen]M[/color]ột lần, Eri ngồi bên máy tính của Phan khi anh vẫn đang chú tâm vào bản vẽ, cô vô tình mở email của anh ra đọc. Có một cái mail gửi cho anh từ đồng nghiệp với tiêu đề là hình ảnh của chuyền đi công tác vừa rồi. Cô tò mò mở file hình ra. Bên một toà nhà mới khánh thành , Phan đang đứng cạnh một cô gái , nửa người cô nghiêng sang anh , khuỷu tay họ chạm nhau. Phan cười rất duyên , đôi mắt sau cặp kính trắng rạng ngời. Có một thoáng ghen tị nhói lên trong cô. Phan vốn không thích chụp ảnh, số hình cô và anh chụp chung chỉ đếm trên đầu ngón tay ,mà anh chẳng bao giờ cười khi chụp cùng cô ! “ Anh ghét cười khi chụp hình, anh ghét chụp hình !” ,Phan vẫn hay nói thế.Cô gái này chắc là đối tác của anh, Eri tự nhủ rằng có lẽ anh cười chỉ vì lịch sự, vì cái tinh tế của giao tiếp mà thôi. Nhưng cô không biết rằng trong cô đang hình thành một thói xấu , cô bắt đầu tò mò với mailbox của Phan. Thỉnh thoảng cô lại lén check mails của anh, cô chỉ chọn đọc những mails có tiêu đề liên quan đến các chuyến công tác , có một vài bức ảnh khác nữa Phan chụp cùng cô gái kia bên các công trình xây dựng, nụ cười của anh trong những bức hình này như trêu tức cô. Niềm tin của cô dành cho anh không vì thế mà giảm đi, nhưng Eri bắt đầu có những tưởng tượng vô lý , cô vẫn dễ dàng gạt chúng ra khỏi đầu. Cô không được phép nghi ngờ anh,Phan và cô đều giao ước với nhau về một sự trung thực tự nguyện khi họ bắt đầu yêu nhau. Cô phải tin anh. Cô luôn muốn tin tưởng anh.
Trong những tuần sau này, Phan hay ra khỏi nhà vào buổi tối, anh đi gặp đối tác ở một quán café nào đó và luôn dặn cô nhớ về nhà sớm , đừng ở lại chờ anh. Eri đã giận dỗi, một tuần liền cô không qua nhà Phan nữa , thế mà dường như anh không biết cô giận, vẫn hồn nhiên nhắn tin cho cô mỗi ngày và gọi điện cho cô buổi tối để chúc cô ngủ ngon. Cô vừa giận lại vừa thương anh, sao anh ngốc đến thế chứ! Cô nghĩ có khó gì đâu nếu mỗi tối anh chỉ cần dành ra năm phút để ngồi bên cạnh cô thôi là đủ rồi, sao cô nhớ vòng tay anh đến thế ! Cô nhớ những nụ hôn ngọt ngào bất tận mỗi khi anh hôn cô, cả hơi thở của anh, tiếng cười của anh, ánh mắt nồng nàn mỗi khi anh nhìn cô, nhớ những ngón tay dịu dàng vuốt trên tóc cô, nhớ những bữa cơm hai đứa tranh giành đồ ăn, hay khi anh ép cô ăn thật nhiều cho mau mập mạp lên để thi … “bụng ai to hơn” với anh. Cô muốn chạy ngay sang nhà anh và bắt đền anh vì gần đây cô gầy gò đi khá nhiều khi không còn được ngồi ăn cùng anh nữa. Cô cầm điện thoại lên gọi cho Phan nhưng anh không nghe máy. Buổi trưa cô bấm lại , máy vẫn đổ chuông thật dài mà không thấy Phan trả lời. Chiều, cảm thấy lo lắng đến cồn cào, Eri định gọi cho Phan một lần nữa thì nhận được tin nhắn của anh. Cô linh cảm thấy điều gì không ổn , y như rằng Phan báo anh bị ốm. Eri đã chạy xe tốc hành tới đó, cô không thể bỏ mặc anh thờ ơ cùng bệnh tật vì cô biết Phan rất coi thường những cơn cảm sốt nhẹ, anh chẳng bao giờ uống thuốc nếu không có sự ép buộc nghiêm khắc của cô. Khi Eri lên tới căn hộ của Phan, cô đã đánh mất trái tim mình ở đó. Hình ảnh của Phan bên cô gái lạ trong phòng làm việc , trong giai điệu của Blue Danube và những lời thầm thì âu yếm. Ngay giây phút ấy , Eri cảm thấy trái tim cô không còn đập cho mình nữa, nó đã lạc mất nhịp , nó không còn muốn co bóp vì sự sống của cô, tim cô đau đến mức cô không thở được, không nghĩ được, không tin được , không một từ ngữ nào viết về sự đau khổ trên thế giới này miêu tả cho đúng nỗi đau của cô. Đơn giản vì cô không còn là Eri nữa, cô bước đi mà chẳng biết mình đi đâu…
Eri lại thấy nước mắt xoá nhoà đi những hình ảnh thực tại, thuỷ triều đã lên tới chỗ cô ngồi từ lúc nào , thấm ướt đôi chân và làn váy của cô. Cô cũng không muốn đứng dậy nữa, cứ ngồi như thế cho tới khi một bàn tay khẽ chạm lên vai cô :
-Muốn thi gan với biển hay sao hả cô bé ?
Là Dale, giọng nói trầm ấm của anh như hoà cùng những tiếng rì rào biển cả.
Eri không quay lại cũng chẳng trả lời. Kể từ cái tình huống khó xử ở trên núi mấy ngày trước cô đã thận trọng hơn với Dale. Anh đưa cô tới làng chài bằng chiếc xe gắn máy tìm thấy ngay dưới chân núi, thuê nhà cho cô và dặn dò chủ nhà lo lắng cho cô, sau đó anh bỏ đi đến tận hai hôm sau mới quay lại xem cô khỏi ốm chưa và mang cho Eri một ít cánh hồng tươi để cô sắc lấy nước uống. Anh và cô chẳng nói với nhau được mấy câu, Eri vẫn còn thấy ngài ngại còn Dale có vẻ như bỗng trở nên trầm tính. Nụ cười thường trực của anh dường như ít ấm áp hơn rất nhiều.
Dale ngồi xuống cạnh Eri , anh lại ra một nhúm cánh hoa rồi thổi cho chúng bay lên. Những cánh hồng nhung đỏ thắm xoay tròn xoay tròn rồi bốc lên cao, bay ra phía biển, những cánh hoa bỗng dưng rơi xuống lả tả , bị sóng cuốn đi rồi nhấn chìm trong làn nuớc. Eri quay sang nhìn anh, khuôn mặt Dale nhìn nghiêng có nét gì đó buồn buồn, cánh mũi thẳng nhưng quá thanh mảnh trên gương mặt một người đàn ông, những lọn tóc trở nên sẫm màu hơn khi không có nắng, lất phất trong gió , đôi môi đầy đặn mím lại không còn thấy tươi tắn nữa, cặp lông mày dường như cũng u tối trên đôi mắt nhìn xa xăm. Anh quay sang bắt gặp cái nhìn của Eri, ánh mắt dịu dàng đã quay trở lại.
-Eri muốn nghe chuyện của tôi không?
-Chuyện về Mẹ Rừng ?
-Ừ, về chuyện Mẹ rừng đã tạo ra tôi như thế nào.
-Vâng, anh kể đi.
Cô nhìn anh cho tới khi Dale nắm lấy tay cô khi anh đứng dậy, tự nhiên như thể hành động đó vốn rất thân thiết với cả hai :
-Đi lên trên kia, thuỷ triều chẳng mấy chốc lôi cả hai chúng ta xuống tận đáy biển cho mà xem.
Eri đứng dậy bước theo anh, cô để anh dắt đi, bàn tay anh mềm mại ấm áp và đầy tin tưởng...
Dale chọn một chỗ ngồi ngay dước gốc một cây phi lao. Eri ngồi bên cạnh, tay cô lúc này đã trở về ôm quanh gối, còn Dale lại ngồi duỗi chân, lưng anh tựa vào thân cây , hai tay khoanh trước ngực. Môi anh bặm lại khi anh nhìn theo một cánh chim liệng gần mặt nước rồi lại bay lên.
-Chim Hải Âu,
cuối cùng anh nói, trước kia chúng làm tổ bên vách núi
phía Tây, những cánh chim trắng muốt bám vào gờ đá xám. Chúng xuất hiện trước cả con người và đã sống trên Đảo suốt bao nhiêu năm cho tới một ngày kia chúng bỗng bỏ đi. Hòn đảo này có những truyền thuyết gắn liền với tên loài chim này, cô có biết không?
-Tôi chỉ nghe nói có một ngọn núi nằm tách biệt phía Bắc đảo có tên Hải Âu.
-Phải, đó là ngọn núi cao nhất, đẹp nhất và cũng kỳ bí nhất. Tôi đã lớn lên ở đó.
-Anh? Nhưng … không phải đó là ngọn núi bất khả tiếp cận hay sao ? Bà chủ nhà tốt bụng của tôi kể rằng không có một con đường nào dẫn lên trên núi trừ phi người ta xuống được tới đáy vực và tìm thấy những gờ đá đủ chắc chắn để bắt đầu leo lên, đấy là nếu đủ sức cũng như khéo léo mà leo cho tới tận đỉnh núi !
-Đúng là ngọn núi bất khả tiếp cận với những người không biết cách tiếp cận. Tôi đã ở trên đấy từ khi mới là cậu thiếu niên mười lăm tuổi, khi những khả năng khác người bắt đầu bộc phát . Mẹ rừng đã nhận ra và đưa tôi lên đó.
Black Passion