<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 21:52:06Tư Tứ>
ÔNG BARACK OBAMA VÀ NƯỚC MỸ
CẦN HỌC NHỮNG GÌ ?
Hà Văn Thùy
CẦN HỌC NHỮNG GÌ ?
Hà Văn Thùy
Ông Barack Obama, tổng thống mới của Hoa Kỳ là người may mắn. May vì ông có chân trong đảng Dân chủ, một dương (hay âm ?) bản của đảng Cộng hòa. Sau tám năm trị vì, đảng Con Lừa để lại cho nước Mỹ di sản nặng nề với năm cuộc chiến tranh : ở Iraq, ở Afganistan, cuộc chiến với Al Qadaar, chiến tranh lạnh với người Nga và cuộc suy thoái kinh tế ngay trong lòng nước Mỹ ! Nước Mỹ phải thay đổi, một đòì hỏi sống còn, mặc dù thay đổi ra sao chưa ai biết ! Là kẻ tân tòng, ít gắn bó nhất với quá khứ Mỹ nên ông Obama được chọn. Người Mỹ có thể đúng khi chọn ông nhưng hình như có gì nông nổi khi quá kỳ vọng, coi ông là cứu tinh ! Điều không bình thường là nỗi hoang tưởng này lây cả tới cộng đồng nhân loại. Biết bao người chờ đón ông hoan hỷ, hy vọng ngập tràn ! Phải chăng trong lúc nguy khốn, người ta muốn tìm thần tượng để nương nhờ ?!
Đọc bản diễn văn nhậm chức với hàm lượng trí tuệ khiêm tốn nhưng khá ồn ào của tân tổng thống, tôi nhận ra ông Obama là thày lang tồi, không xác định được căn bệnh trầm kha của nước Mỹ !
“Chúng ta vẫn là quốc gia thịnh vượng nhất, mạnh nhất trên trái đất” Ông nói. Đấy là sức mạnh của chúa sơn lâm. Nhưng trong kinh Đại Niết bàn, Đức Phật dạy: “Sư tử trùng thực sư tử nhục” - ăn thịt chúa sơn lâm lại chính là loài sán, loài giun trong bụng nó ! Làm sụp đổ nước Mỹ chính là những bệnh hoạn nảy sinh trong lòng nước Mỹ !
Căn bệnh đó là gì ?
Tưởng như có lúc ông Obama tỉnh táo nhận ra : “Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy cách chúng ta sử dụng năng lượng càng khiến kẻ thù của chúng ta mạnh thêm trong lúc trái đất càng bị đe dọa thêm.” Nhưng không phải vậy, người đứng đầu nước Mỹ khẳng định : “Chúng ta sẽ không xin lỗi vì cách sống của chúng ta và không do dự khi bảo vệ lối sống này.” Thật đáng sợ là căn bệnh ngạo mạn nhiễm vào lục phủ ngũ tạng Mỹ. Theo một thành ngữ Phương Tây, đấy là sự ngạo mạn của con chuột chui sừng bò !
Căn bệnh nan y tàn phá nước Mỹ không gì khác hơn chính là lối sống Mỹ. Tám mươi năm trước, văn hào Nga Marxim Gorky gọi New York là “Thành Phố Con Quỷ Vàng”. Một cỗ máy khổng lồ với vòng xoáy đến chóng mặt, biến tất cả những gì rơi vào đó thành vàng. Nay thì không vậy nữa. Cả nước Mỹ là một Thành Phố Con Quỷ Rác : vòng xoáy ma quái biến tất cả những gì rơi vào nó thành rác ! Một người Mỹ tiêu hao năng lượng gấp 50 lần công dân bình thường của thế giới. Nước Mỹ thải ra 1/4 khí nhà kính ! Sự tiêu xài quá trớn biến nước Mỹ thành lò lửa ma quỷ đốt vật chất của hành tinh. Như con quỷ đầy quyền năng, chủ nghĩa tiêu thụ Mỹ kéo cả thế giới vào vòng xoáy của mình. Trung Quốc, Ấn Độ, Brazinlia, Mehico và nhiều nước khác trở thành những công xưởng thế giới chỉ nhằm phục vụ sự tiêu xài Mỹ. Nhưng như mọi người đều biết, tài nguyên hành tinh là có hạn, ngay cả bầu khí quyển bao la kia cũng vô cùng chật hẹp, làm sao có thể thỏa mãn lòng tham không đáy bị chủ nghĩa tư bản nâng lên thành thần tượng của lối sống Mỹ ? Và nghịch lý thay, trong khi người Mỹ hoang phí nhất thế giới thì nước Mỹ lại là con nợ lớn nhất hoàn cầu ! Ông Obama cố tình quên rằng, sự thịnh vượng của thế giới cũng như nước Mỹ thập kỷ qua là giả tạo. Từ sản lượng có thực khoảng 50 ngàn tỷ đô, trò lừa đảo Mỹ đã gian dối tố lên thành con số 500 ngàn để kích động nhân loại vào cuộc đua tiêu phí. Khi tiêu đến đồng đô la thực cuối cùng, sự sụp đổ phải đến !
Một căn bệnh nan y không kém : Mỹ là đất nước siêu mafia ! Tuy khoe là nước dân chủ nhất nhưng nước Mỹ chưa bao giờ là của nhân dân Mỹ, lại càng không phải của ông Bush hay Obama. Chủ nhân thực sự của nước Mỹ là những tập đoàn công nghiệp chiến tranh. Voi hay Lừa chỉ là âm bản và dương bản của một tấm ảnh. Khi dương bản nhám nhúa, trở nên không chịu nổi thì âm bản được chìa ra. Người dân Mỹ có quyền bầu ra vị tổng thống mình ưa thích. Nhưng dù tài ba mấy thì đó cũng chỉ là đuôi của con chó mà cái đầu là các tập đoàn tài phiệt. Khi đầu bảo im mà cái duôi cứ vẫy thì điều gì xảy ra mọi người đã biết. Cái chết vô tăm tích của một Kennedy là lời cảnh báo nhỡn tiền ! Dân chủ của nước Mỹ cũng bất lực trước những vua lừa như Mudoff qua mặt không chỉ Quốc hội, Tối cao pháp viện mà cả tổng thống, kéo nước Mỹ sụp đổ !
Do không bắt được căn bệnh Mỹ, thày lang Obama kê toa thuốc cũ mẻm : “Chúng ta sẽ hành động – không chỉ để tạo ra những việc làm mới, mà còn để đặt một nền móng mới cho sự tăng trưởng. Chúng ta sẽ xây dựng cầu, đường, các lưới điện và đường dây kỹ thuật số để cung cấp cho thương mại và kết nối chúng ta lại với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục khoa học ở vị trí đúng đắn của nó, sẽ sử dụng các điều kỳ diệu của công nghệ để nâng cao chất lượng chăm sóc y tế và hạ giá thành của nó. Chúng ta sẽ khai thác năng lượng từ mặt trời, từ gió và đất để cung cấp nhiên liệu cho xe hơi và vận hành các nhà máy của chúng ta. Và chúng ta sẽ chuyển các trường học, trường học phổ thông và đại học để đáp ứng các nhu cầu của một thời đại mới.”
Nước Mỹ có thể làm những điều này nhưng không bao giờ lấy lại được niềm tin cũng như sự thịnh vượng xưa ! Bảy trăm hay bảy ngàn tỷ kích cầu cũng vô nghĩa như muối bỏ bể, chỉ làm nặng thêm gánh nợ Mỹ. Nước Mỹ có thể phát động vòng xoáy tiêu phí mới ! Nhưng thử hỏi, điều gì đang chờ ở cuối cái vòng xoáy oan nghiệt ấy ? Phải chăng lại một cuộc khủng hoảng mới ?!
Ngay cả khi kịch bản trên được thực hiện thì điều gì sẽ xảy ra, ta có thể thấy trước. Đường sá, cầu cống được xây dựng, nhiều người có việc làm, thu nhập cao và lại thỏa sức tiêu xài. Và những dòng hàng hóa giá rẻ từ khắp nơi trên thế giới chảy vào nước Mỹ. Tại những “công xưởng của thế giới” một số người có việc làm, cuộc sống khá hơn. Nhưng sẽ có hàng triệu người mất ruộng đất, hàng triệu mẫu rừng bị phá hoại, tài nguyên khoáng sản bị khai thác kiệt quệ, môi sinh bị ô nhiễm. Kết quả là hàng triệu người bị bần cùng. Trong thời đại toàn cầu hóa thông tin, những người khốn khổ sẽ nhận ra sự bất công giữa thiên đường Mỹ và cành khốn quẫn của họ. Lúc đó không chỉ có một Bin Ladel đánh bom nước Mỹ !
Nước Mỹ chưa có đường ra. Đó là những gì thấy được từ diễn văn nhậm chức của vị tổng thống mới!
Suy cho cùng, sự sụp đổ kinh tế là hậu quả của sụp đổ văn hóa. Ông Obama cũng như bộ sậu của ông chưa nhận ra điều cốt lõi này !
Trên thế gian cũng không nhiều người biết được rằng, 10.000 năm trước, khi thời Băng Hà cuối cùng chấm dứt, tổ tiên người châu Âu giã từ săn bắt hái lượm để nuôi con cừu, con dê đầu tiên, tạo dựng văn minh du mục thì người Đông Á may mắn có 60.000 năm sống trong điều kiện đất đai và khí hậu thuận lợi đã sáng tạo văn hóa Đá Mới Hòa Bình. Người Đông Á cũng vượt qua Trung Á, tiến vào châu Âu, hòa huyết với người từ Trung Đông lên, sinh ra Europians, tổ tiên người Mỹ hôm nay ! Bốn thiên niên kỷ trước Công nguyên, người Đông Á, với hơn nửa nhân loại đã xây dựng nền văn minh nông nghiệp lúa nước rực rỡ nhất hành tinh. Kết tinh của văn hóa đó là Việt Nho với nội dung Nhân Chủ - Thái Hòa – Tâm Linh. Trong vũ trụ tam tài Thiên-Địa-Nhân thì Con Người là trung tâm, là chủ thể. Vì là chủ nên Con Người sống thái hòa với nhau và với Tự Nhiên. Để có được Thái Hòa, con người phải sồng trong Tâm Linh. Để sống được như vậy, con người thực hành Đạo Việt An Vi : không hữu vi tranh đoạt, cũng không vô vi lánh đời mà sống tích cực trong sự an nhiên tự tại. Trong văn hóa đó, Phương Đông quan niệm về một vũ trụ hài hòa Tham Thiên Lưỡng Địa : sống là tích cực, là dương nhưng trong sự quân bình, dương 3 phần, còn dành cho âm 2 phần…Phương Tây, dưới sự chi phối của triết lý du mục, quan niệm về vũ trụ với 4 phần dương mà chỉ 1 phần âm vì vậy đã đẩy Trái Đất vào thế mất cân bằng dương thịnh âm suy vô cùng nguy hiểm.
Hai ngàn năm qua, nói cho cùng, mọi biến động trên thế giới là sự tranh chấp khốc liệt giữa văn minh du mục và văn minh nông nghiệp. Văn minh du mục không chỉ là vó ngựa Mông Cổ mà còn là những cuộc thánh chiến, những cuộc xâm lược của các cường quốc phương Tây, là hai cuộc chiến tranh thế giới, là chủ nghĩa phát xít, là chủ nghĩa Staline toàn trị, là sự tàn phá môi sinh, là cuộc xâm lăng văn hóa đang diễn ra và sự xuất cảng suy thoái kinh tế của phương Tây ra toàn cầu…
Trước mối đe dọa hủy diệt cuộc sống Trái Đất, nhiều thức giả phương Tây đã Hành trình về Phương Đông để tìm bí mật của Tây Tạng huyền bí, về giáo lý đạo Phật, tìm về Khổng giáo, về Lão Tử… Nhưng cho tới nay, điều cần nhất vẫn chưa tìm được ! Nguyên nhân dơn giản là nhân loại chưa thực sự hiểu về văn hóa cội nguồn của chính mình.
“Họa trung hữu phúc”, cuộc khủng hoảng này, trong ý nghĩa nào đó lại là điều may. Kinh Dịch nói : “Cùng tắc biến.” Chính bây giờ là lúc nhân loại phải bình tĩnh ngồi lại để đối phó với hiểm họa toàn cầu.
Homo sapiens, Con Người Khôn Ngoan sẽ vượt qua cơn bĩ cực bằng cách nào đây ? Phải chăng lại là kích thích sự tiêu dùng hoang phí để khởi động vòng quay điên rồ mới ? Không thể như vậy. Nếu thực sự khôn ngoan, con người phải lái Trái Đất vận hành theo chiều ngược lại, tiết giảm chi tiêu, tiến tới sự cân bằng thiêng liêng của vũ trụ Tham Thiên Lưỡng Địa !
Đấy là con đường vô cùng khó khăn. Không chỉ bởi “một số kẻ tham lam” mù quáng mà bởi vì mấy trăm năm nay nhân danh văn minh, tiến bộ, chủ nghĩa tư bản đã dẫn đắt thế giới vào con đường tự hủy diệt ! Không gì vô lý hơn, khi người ta tranh nhau khoe sự lớn của GDP, của thu nhập bình quân đầu người, lại bỏ qua tiêu chí thiết cốt với con người là Hạnh Phúc! Cuộc sống là gì nếu không phải mang lại hạnh phúc cho con người ?
Dưới sự lèo lái của ông Obama, nước Mỹ sẽ thay đổi. Nhưng sự đổi thay vô hướng vô hồn không đủ để thỏa mãn người Mỹ. Sau quá nhiều kỳ vọng, thất vọng càng cay đắng. Vì lẽ đó, có thể thời đại Obama sẽ ngắn ngủi !
Trong ý nghĩa nào đó, nước Mỹ rất quan trọng với nhân loại. Thế giới hy vọng nước Mỹ là đầu tầu dẫn đắt loài người đi qua những năm tháng nghiêng nghèo. Nhưng qua diễn văn nhậm chức, ta biết cả ông Barack Obama cả nước Mỹ chưa được chuẩn bị để làm việc này. Nhân loại sẽ còn phải chờ đợi cho đến khi người Mỹ thấm nhuần minh triết cội nguồn từ tổ tiên Phương Đông của mình !
Khai bút Xuân Kỷ Sửu
H.V.T.
Ta phải chia sẽ tất cả những gì quí báo trên đời.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.