<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-14 07:01:07Phương Giang>
Người đàn bà trong tập thơ Hồng Nước
Noel sắp đến. Vội vã những ngày cuối năm. Ai nấy đều muốn mua một món quà gì đấy tặng người thương, tặng bạn bè, một món quà nào đấy vừa đẹp, vừa có ý nghĩa, mang lại niềm vui cho người được tặng.
Hồng nước, tập thơ của hai nữ tác giả Hồng Nhung – Phương Giang, vừa được nhà xuất bản Thanh Niên ấn hành trong tháng 12 năm 2008, ngay từ hình thức trình bày đã mang lại cho người đọc cảm giác đang cầm trên tay một món quà độc đáo. Bìa cuốn thơ làm bằng gỗ ép, có vân hoa, rất đẹp và trang nhã, y như ấn tượng về một người đàn bà xinh đẹp, tinh tế và đầy xúc cảm. Người đàn bà ấy đã sống, đã yêu và yêu mãnh liệt qua 27 bài thơ của Hồng Nhung và Phương Giang.
Người phụ nữ khi yêu, khác hẳn người đàn ông ở chỗ, họ dịu đi, chùng xuống, thể hiện mình, cũng như cảm xúc yêu của mình hết sức mong manh, dịu dàng, âu yếm. Có lẽ bởi họ là đại diện của tính cách Âm mềm mại trong biến thái muôn màu của vũ trụ, để hòa nhịp được với chất Dương mạnh mẽ, mà đàn ông là những người đại diện chăng?
Bạn hãy đọc những vần thơ sau:
„Cần một bàn tay kinh khủng,
anh,
sẽ tháo gỡ từ vai em những dải lụa làm duyên,
da em mịn hơn lụa, anh chẳng cần tháo gỡ,
anh đặt môi đi,
bờ vai em đang đợi,
phục sinh
………………………………..” (Phục sinh tháng ba- Hồng Nhung)
Hay:
„Anh chạm vào em
những ngọn tay,
dạo chơi,
nô đùa,
vồng ngực ấm
căng tròn.
Em khát lắm,
môi anh…”
…………………………………. (Cỏ - Phương Giang)
Người phụ nữ luôn luôn là một cái gì đấy rất cụ thể, trong những mời chào e ấp, trong những hiến dâng hồn nhiên, như thể có một cái gì đó vĩnh cửu của thiên nhiên nằm sẵn trong sự hiện diện hữu hình của họ, như khi ta bắt gặp một bờ cỏ xanh dịu dàng cạnh dòng sông mùa Xuân trong trẻo, hay gặp loáng thoáng hồng những nụ đào chờ hé nở vào một chiều cuối Đông....
Người đàn bà trong Hồng Nước cũng vậy, bạn đọc bất chợt thấy lòng mình dịu lại, khi hòa được với tâm tư yêu rất „đàn bà”...
„Tóc em dài,
vai anh,
buông quấn quýt,
tay anh đan
nồng ấm,
vòng ôm.
Ngực em mềm
ngọt ngào
nụ hôn ấm,
môi em mọng
anh uống hoài,
say mãi,
say…!”
(Say – Phương giang)
„Ôi!
Trái tim bỗng sững một giây, sực tỉnh,
Hai mươi tư chữ cái đọc chiều nay, tay ai
tinh nghịch?
hóm hỉnh?
dịu dàng?
hay âu yếm?
hay chỉ một nỗi thanh thản nhẹ nhàng,
xếp câu chữ lên không gian xa nhớ:
Anh- Yêu – Em”
(Lời của chữ - Hồng Nhung)
Tình yêu- nhất là tình yêu nam nữ - là khúc nhạc du dương, là giọng ca muôn màu sắc và bất diệt của con người. Người phụ nữ ấy yêu trọn vẹn và sống hết mình với thiên chức mà thượng đế ban cho: chất nữ tính nằm trong sự âu yếm, thái độ dịu dàng, sự nhạy cảm và tha thiết với tình cảm người khác giới; sự hiến dâng, lòng hy sinh tận tụy đầy chất bao dung trong vai trò một người mẹ, một người tình, một người bạn….
Và đôi khi rất mong manh:
„Sắc hồng nồng nàn,
những ngày phai,
xa xôi nhớ
Sắc hồng rụt rè, lo lắng…
tiếng cười xa
Sắc hồng mong manh,
báo nỗi cô đơn không hẹn trước
sắc hồng bụi mờ, ai day dứt,
những trầm ngâm…”
(Hồng sắc – Hồng Nhung)
„Liệu có một chỗ trống,
cho em
quay cuồng, giữa
đời anh
bận rộn
Liệu có chút thời gian
giữa hai cuộc họp
mở sms điện thoại
đọc tin em
Liệu có phải sai lầm?
đến với anh
chân thật
sắc sảo làm gì
tim cháy khát
yêu thương…”
(Mộng – Phương Giang)
Đôi khi lại đau đớn:
„ Ta yêu anh
tình yêu,
thuở xưa
Xuân Quỳnh
Gửi”Sóng”
Quá dịu dàng
sâu lắng
quá nồng nhiệt
đắm say
Ta muốn đốt mình
thành lửa
cháy lòng
tình yêu
giành tặng
riêng Anh. „
(Cháy- Phương Giang)
„Anh là mảng mai sau linh hồn em,
khi ta đi hết bến,
đến tận cùng yêu thương,
và những nỗi khổ đau.
Anh là cánh cửa dẫn đến ngày tận thế,
bởi hết đường dạo bước tương lai,
em chợt nhận ra từng nẻo đường đơn độc,
ta lầm lụi một mình, tới phút lâm chung.”
(Những mảng linh hồn – Hồng Nhung)
Nhưng lại rất bướng bỉnh đáng yêu, thứ bướng bỉnh đích thực đàn bà khiến những trái tim đàn ông không thể bình yên nổi:
„Chẳng dấu được, ta đã yêu anh
bằng trái tim khờ dại
Anh đánh thức lửa tình âm ỉ cháy
cất cánh hồn ta
cháy bỏng
những tình thơ
Chẳng dấu được, ta cũng hận anh
hận cũng nhiều, như yêu anh vậy
khi anh bỏ ta, cô đơn trống trải
gặm nỗi buồn,
Anh vui mới, tình non”
(Chào – Phương Giang)
„Em tạ lỗi cùng anh đêm nay,
với huyễn hoặc lứa đôi,
với trò chơi bịt mắt bắt dê,
để lâng lâng vài giờ không lo nghĩ
………………………………….
Em tạ lỗi cùng anh đêm nay
hai đứa trẻ cuối cùng, rớt rơi trên đường mòn đầy đá sỏi,
con đường chẳng dẫn về nhà,
chỉ dẫn tới những vì sao…
(Tạ từ - Hồng Nhung)
Nhưng cuối cùng tình yêu của họ vẫn trở về chân thật, tha thứ, bao dung và rộng mở nhất:
„Chỉ là
lựa chọn thôi em
là ta, là em
một người xa lạ
Anh đã từng yêu
Em gái!
mái tóc dài hiền dịu
đôi mắt tròn sáng trong,
hạnh phúc rất gần
nếu biết…em ơi!
Ta gửi anh ấy lại, cho em…”
(Gửi – Phương Giang)
„Thôi tạm biệt, những niềm đau ta xé nhỏ,
tặng lẫn nhau, như quà sớm Giáng sinh,
để một mai, mình cười buồn, nhớ lại
những sớm Đông nào, tìm nắng ấm trên môi nhau.
Thôi tạm biệt, em xin anh đừng hoài niệm
những ngày Đông vui, rong ruổi, chỉ bấy nhiêu,
hẹn những ban mai kiếm niềm thương vĩnh cửu,
từ rặng phong buồn, từ một góc chân mây.”
(Chào nhé Đông này! – Hồng Nhung)
Khép lại những trang thơ đầy cảm xúc của người đàn bà Hồng Nước cháy hết mình cho tình yêu, tôi cảm thấy mình như đang hát, hát bài ca yêu vô tận...
Hãy đi tìm, hãy chia xẻ, hãy hiến dâng, và hãy nâng niu những cảm xúc yêu đương với những người bạn yêu thương!
Hà Nội một chiều cuối năm 22.12.2008
Lý Hương
*. Hồng nước - tập thơ tình giành tặng những kẻ tuyệt vọng yêu
- Tác giả Phương Giang: 18 bài
- Tác giả Hồng Nhung: 9 bài

Noel sắp đến. Vội vã những ngày cuối năm. Ai nấy đều muốn mua một món quà gì đấy tặng người thương, tặng bạn bè, một món quà nào đấy vừa đẹp, vừa có ý nghĩa, mang lại niềm vui cho người được tặng.
Hồng nước, tập thơ của hai nữ tác giả Hồng Nhung – Phương Giang, vừa được nhà xuất bản Thanh Niên ấn hành trong tháng 12 năm 2008, ngay từ hình thức trình bày đã mang lại cho người đọc cảm giác đang cầm trên tay một món quà độc đáo. Bìa cuốn thơ làm bằng gỗ ép, có vân hoa, rất đẹp và trang nhã, y như ấn tượng về một người đàn bà xinh đẹp, tinh tế và đầy xúc cảm. Người đàn bà ấy đã sống, đã yêu và yêu mãnh liệt qua 27 bài thơ của Hồng Nhung và Phương Giang.
Người phụ nữ khi yêu, khác hẳn người đàn ông ở chỗ, họ dịu đi, chùng xuống, thể hiện mình, cũng như cảm xúc yêu của mình hết sức mong manh, dịu dàng, âu yếm. Có lẽ bởi họ là đại diện của tính cách Âm mềm mại trong biến thái muôn màu của vũ trụ, để hòa nhịp được với chất Dương mạnh mẽ, mà đàn ông là những người đại diện chăng?
Bạn hãy đọc những vần thơ sau:
„Cần một bàn tay kinh khủng,
anh,
sẽ tháo gỡ từ vai em những dải lụa làm duyên,
da em mịn hơn lụa, anh chẳng cần tháo gỡ,
anh đặt môi đi,
bờ vai em đang đợi,
phục sinh
………………………………..” (Phục sinh tháng ba- Hồng Nhung)
Hay:
„Anh chạm vào em
những ngọn tay,
dạo chơi,
nô đùa,
vồng ngực ấm
căng tròn.
Em khát lắm,
môi anh…”
…………………………………. (Cỏ - Phương Giang)
Người phụ nữ luôn luôn là một cái gì đấy rất cụ thể, trong những mời chào e ấp, trong những hiến dâng hồn nhiên, như thể có một cái gì đó vĩnh cửu của thiên nhiên nằm sẵn trong sự hiện diện hữu hình của họ, như khi ta bắt gặp một bờ cỏ xanh dịu dàng cạnh dòng sông mùa Xuân trong trẻo, hay gặp loáng thoáng hồng những nụ đào chờ hé nở vào một chiều cuối Đông....
Người đàn bà trong Hồng Nước cũng vậy, bạn đọc bất chợt thấy lòng mình dịu lại, khi hòa được với tâm tư yêu rất „đàn bà”...
„Tóc em dài,
vai anh,
buông quấn quýt,
tay anh đan
nồng ấm,
vòng ôm.
Ngực em mềm
ngọt ngào
nụ hôn ấm,
môi em mọng
anh uống hoài,
say mãi,
say…!”
(Say – Phương giang)
„Ôi!
Trái tim bỗng sững một giây, sực tỉnh,
Hai mươi tư chữ cái đọc chiều nay, tay ai
tinh nghịch?
hóm hỉnh?
dịu dàng?
hay âu yếm?
hay chỉ một nỗi thanh thản nhẹ nhàng,
xếp câu chữ lên không gian xa nhớ:
Anh- Yêu – Em”
(Lời của chữ - Hồng Nhung)
Tình yêu- nhất là tình yêu nam nữ - là khúc nhạc du dương, là giọng ca muôn màu sắc và bất diệt của con người. Người phụ nữ ấy yêu trọn vẹn và sống hết mình với thiên chức mà thượng đế ban cho: chất nữ tính nằm trong sự âu yếm, thái độ dịu dàng, sự nhạy cảm và tha thiết với tình cảm người khác giới; sự hiến dâng, lòng hy sinh tận tụy đầy chất bao dung trong vai trò một người mẹ, một người tình, một người bạn….
Và đôi khi rất mong manh:
„Sắc hồng nồng nàn,
những ngày phai,
xa xôi nhớ
Sắc hồng rụt rè, lo lắng…
tiếng cười xa
Sắc hồng mong manh,
báo nỗi cô đơn không hẹn trước
sắc hồng bụi mờ, ai day dứt,
những trầm ngâm…”
(Hồng sắc – Hồng Nhung)
„Liệu có một chỗ trống,
cho em
quay cuồng, giữa
đời anh
bận rộn
Liệu có chút thời gian
giữa hai cuộc họp
mở sms điện thoại
đọc tin em
Liệu có phải sai lầm?
đến với anh
chân thật
sắc sảo làm gì
tim cháy khát
yêu thương…”
(Mộng – Phương Giang)
Đôi khi lại đau đớn:
„ Ta yêu anh
tình yêu,
thuở xưa
Xuân Quỳnh
Gửi”Sóng”
Quá dịu dàng
sâu lắng
quá nồng nhiệt
đắm say
Ta muốn đốt mình
thành lửa
cháy lòng
tình yêu
giành tặng
riêng Anh. „
(Cháy- Phương Giang)
„Anh là mảng mai sau linh hồn em,
khi ta đi hết bến,
đến tận cùng yêu thương,
và những nỗi khổ đau.
Anh là cánh cửa dẫn đến ngày tận thế,
bởi hết đường dạo bước tương lai,
em chợt nhận ra từng nẻo đường đơn độc,
ta lầm lụi một mình, tới phút lâm chung.”
(Những mảng linh hồn – Hồng Nhung)
Nhưng lại rất bướng bỉnh đáng yêu, thứ bướng bỉnh đích thực đàn bà khiến những trái tim đàn ông không thể bình yên nổi:
„Chẳng dấu được, ta đã yêu anh
bằng trái tim khờ dại
Anh đánh thức lửa tình âm ỉ cháy
cất cánh hồn ta
cháy bỏng
những tình thơ
Chẳng dấu được, ta cũng hận anh
hận cũng nhiều, như yêu anh vậy
khi anh bỏ ta, cô đơn trống trải
gặm nỗi buồn,
Anh vui mới, tình non”
(Chào – Phương Giang)
„Em tạ lỗi cùng anh đêm nay,
với huyễn hoặc lứa đôi,
với trò chơi bịt mắt bắt dê,
để lâng lâng vài giờ không lo nghĩ
………………………………….
Em tạ lỗi cùng anh đêm nay
hai đứa trẻ cuối cùng, rớt rơi trên đường mòn đầy đá sỏi,
con đường chẳng dẫn về nhà,
chỉ dẫn tới những vì sao…
(Tạ từ - Hồng Nhung)
Nhưng cuối cùng tình yêu của họ vẫn trở về chân thật, tha thứ, bao dung và rộng mở nhất:
„Chỉ là
lựa chọn thôi em
là ta, là em
một người xa lạ
Anh đã từng yêu
Em gái!
mái tóc dài hiền dịu
đôi mắt tròn sáng trong,
hạnh phúc rất gần
nếu biết…em ơi!
Ta gửi anh ấy lại, cho em…”
(Gửi – Phương Giang)
„Thôi tạm biệt, những niềm đau ta xé nhỏ,
tặng lẫn nhau, như quà sớm Giáng sinh,
để một mai, mình cười buồn, nhớ lại
những sớm Đông nào, tìm nắng ấm trên môi nhau.
Thôi tạm biệt, em xin anh đừng hoài niệm
những ngày Đông vui, rong ruổi, chỉ bấy nhiêu,
hẹn những ban mai kiếm niềm thương vĩnh cửu,
từ rặng phong buồn, từ một góc chân mây.”
(Chào nhé Đông này! – Hồng Nhung)
Khép lại những trang thơ đầy cảm xúc của người đàn bà Hồng Nước cháy hết mình cho tình yêu, tôi cảm thấy mình như đang hát, hát bài ca yêu vô tận...
Hãy đi tìm, hãy chia xẻ, hãy hiến dâng, và hãy nâng niu những cảm xúc yêu đương với những người bạn yêu thương!
Hà Nội một chiều cuối năm 22.12.2008
Lý Hương
*. Hồng nước - tập thơ tình giành tặng những kẻ tuyệt vọng yêu
- Tác giả Phương Giang: 18 bài
- Tác giả Hồng Nhung: 9 bài

Vì những kẻ tuyệt vọng Yêu



.