📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

NHỮNG CÂU CHUYỆN TINH YÊU SƯU TẦM ( HAY )

12 trả lời, 2.669 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-15 14:44:04Nguyễn Khánh Ngọc>
         
                 Chờ tình ....


Tối qua, ngồi bên tình mới trong rạp chiếu phim, hắn ước chi đó là tình đầu thì hạnh phúc biết mấy... Giờ thì hắn nghĩ không thể làm thêm một người khổ vì hắn, thế nên phải dừng lại.



Sài Gòn hôm nay vắng tanh, dường như chưa hết "mùng" thì vẫn còn tết. Những con đường thưa thớt xe và hắn thích cảm giác chạy giữa Sài Gòn những lúc thế này: không quá ồn ào, đủ yên tĩnh cho hắn vừa chạy vừa suy nghĩ. Hắn nghĩ về những gì đã qua, về hiện tại và tương lai.
Biến đổi thời tiết bất thường làm cái lạnh như lưu luyến với Sài Gòn dù đã qua mùa đông, giống như hắn vẫn còn lưu luyến với tình đầu của hắn dù đã dặn lòng không bao giờ được nhớ đến, dù hắn đã cố quen với tình mới. Hắn xa mối tình đầu đã gần một năm rồi con gì, đủ để nguôi ngoai và đủ để yêu một người khác, hắn từng nghĩ thế. Nhưng tối qua, ngồi bên tình mới trong rạp chiếu phim, hắn ước chi đó là tình đầu thì hạnh phúc biết mấy ... giờ thì hắn nghĩ không thể làm thêm một người khổ vì hắn thế nên phải dừng lại.
Hắn không mong tình đầu quay lại với hắn. Hắn đã yêu tình đầu không theo cách cô mong muốn dù hắn biết rõ sẽ có ngày hắn như thế này. Hắn đã làm cho tình đầu dễ dàng xa hắn mà không một chút do dự, không một chút luyến tiếc. Hắn đã đào sâu thêm khoảng cách giữa hai người bằng cái cách mà tình đầu cho rằng xa hắn là quyết định sáng suốt. Hắn không cao thượng như tiểu thuyết "Hạnh phúc của người mình yêu là hạnh phúc của chính mình". Tình đầu của hắn đang rất hạnh phúc với tình mới và hắn thì không vui vì điều đó...
Hắn không muốn tình đầu quay lại và đang tạm ngưng tình mới. Hắn muốn gì hắn cũng chẳng rõ, có lẽ hắn đang mong chờ tình cuối (người mà hắn yêu và yêu hắn để cưới làm vợ, không như tình đầu hay tình mới của hắn)!
SG, 04/02/2009 HIP


[/align][/align]sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
          Khi người ta không còn trẻ
 
 
Khi còn trẻ thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại, nhưng giờ đã đi được nửa đoạn đường, thì ta cứ thong thả ung dung, có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh, có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi.



Đôi khi cũng chợt giật mình khi nhận ra dường như mình đã quá xa một thời tuổi trẻ. Nhưng ở lúc này, khi người ta đến cái thời điểm mà "xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến", thì đôi khi lòng hay quay quắt, chợt khi nhìn về quá khứ, chợt khi nghĩ đến tương lai. Thật lòng không muốn, nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều làm ta ray rứt, và cả nuối tiếc. Tương lai thì chưa đến, nên thôi cũng chẳng bận lòng lắm. Chỉ biết rằng hiện tại giờ đã khác xưa. Ngày ấy, ta nhìn cuộc đời với nhiều tâm trạng: lúc vui, lúc buồn, lúc mơ mộng, lúc giận hờn. Và thật sự là cái cảm giác mơ mộng thường xuyên lấp đầy trong tâm trí. Tưởng tượng cũng nhiều, nhưng luôn cảm thấy háo hức, vì biết mỗi một ngày qua đi là mình có thêm được nhiều điều mới mẻ. Dù là chuyện vui hay buồn, thì tất cả, cũng là những trải nghiệm đáng để mang theo bên mình.
Khi xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên lắm. Nhưng cũng chính vì ngây thơ, vì hồn nhiên, mà đôi khi thành ấu trĩ. Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao rất nặng nề, khiến lòng phiền muộn rất nhiều, thì giờ đây cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tâm trạng giờ thường là thanh thản, cảm thấy vui với những gì mình có. Qua bao nhiêu năm trong cuộc đời này, dù không muốn, vẫn hiểu được rằng trên con đường đời dài đằng đẵng, khi còn trẻ thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại, nhưng giờ đã đi được nửa đoạn đường, thì ta cứ thong thả ung dung, có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh, có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi. Để mai sau cho dù có luyến tiếc cảnh đẹp, có mong tìm lại một bóng mát ven đường, thì cũng phải hiểu rằng, đoạn đường ta đã đi qua không bao giờ quay lại.
Trong bộ phim "Lời đề nghị khiếm nhã" có câu mở đầu rất hay: "Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra. Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi. Còn nếu không, nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu".
Câu nói này đường như đã khai tâm cho một kẻ nhiều tâm sự, đôi khi hay nghĩ ngợi vì những chuyện đã qua, để bây giờ mới hiểu ra một điều: những gì mình chưa có, chưa làm được, thì cũng cứ thanh thản đón nhận, bởi vì biết đâu nó đã chẳng bao giờ là của mình, vậy thì ray rứt làm chi. Nó tương tự như một câu châm ngôn của người Trung Quốc: "Cái gì là của bạn, nó sẽ là của bạn. Cái gì không phải của bạn, thì cho dù có cố gắng cũng không bao giờ có được".
Nhưng tất nhiên, cuộc sống thì không thể dừng lại. Chỉ luôn ghi nhớ trong lòng: "Hãy muốn làm điều gì đó, hãy cố hết sức mình đi, nếu không đạt được, thì cũng không có gì phải ân hận, vì điều đó không phải là của mình".
Candy_xuan

[/align][/align]SƯU TẦM
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Sao anh không hỏi những ngày còn không ?
 
 
Giờ đây em đã có chồng, như chim vào lồng như cá ngậm mồi câu. Cá cắn câu, biết đâu mà gỡ. Chim vào lồng, biết thuở nào ra...



NỤ TẦM XUÂN
Trèo lên cây bưởi hái hoa Bước ra vườn cà hái nụ tầm xuân
Chủ nhật.
Điện thoại rung lên, một số lạ.
Giọng nam: Sao không bắt máy vậy?Giọng nữ: Ủa... trời, lâu ngày quá. Khỏe không?Giọng nam: Ừ. Khỏe. Sao lâu rồi không liên lạc?Giọng nữ: Xin lỗi mà. Bị mất hết số.Giọng nam: Khi nào rảnh, cafe. Nghe nói sắp lên xe hoa...Giọng nữ: Ừa. Khi nào cũng được. Dạo này sao rồi?Giọng nam: Ờ, thì... đẹp trai. Ha haGiọng nữ: À, hóa ra vậy. Vậy thì xinh gái gặp đẹp trai cũng được. Ha ha. Có ai chưa?Giọng nam: Vẫn để không, ai thích thì cứ việc thích. Giống như thị trường tự do. Ha ha.Giọng nữ: Rồi, mai đi ăn trưa đi. Để còn gặp bạn bè, mời đi đám cưới.Giọng nam: Ừ. Mai nhé.Giọng nữ: Nếu mai trời mưa to, thì sao?Giọng nam: Cũng đi.
Nụ tầm xuân, ơi nụ tầm xuân Nở ra xanh biếc Em lấy chồng, Anh tiếc lắm thay!
Thứ hai
Cô gái: Sao rồi, dạo này thế nào?Chàng trai: Vẫn vậy.Cô gái: Thấy T có khác gì không, nhìn cười hoài vậy?Chàng trai: Khác.Cô gái: Sao cười hoài vậy?Chàng trai: Thì ở cạnh phụ nữ, hay cười thế.Cô gái: Không cần phải làm duyên với T đâu. Để dành làm duyên với người khác đi. Không cười cũng duyên lắm rồi.
Một miếng trầu cay, hỡi chàng Chàng ơi chàng hỡi, nào khó? Một miếng trầu cay, hỡi chàng Chàng ơi, chàng ơi khó gì?
Chàng trai: Cả năm trời rồi không gặp.Cô gái: Ủa, lâu dữ vậy rồi cơ à. Mới đây mà.Chàng trai: Đúng ra là 8 thángCô gái: Vậy à.Chàng trai: Không nhớ số điện thoại à? Không thấy liên lạc gì.cô gái: Điện thoại hư. Đổi số. Không còn số ai. Không có ngoại lệ.Chàng trai: Biết. Có khi nhậu xỉn, tính nhắn tin lung tung hỏi thăm. Nhưng thôi.
Sao anh không hỏi Sao anh không hỏi Sao anh không hỏi Những ngày em còn không?
Cô gái: Tết về, lên Gia Lai chơi. Dẫn đi ăn đặc sản.Chàng trai: Năm nào cũng lên mà. Nhưng T vào Sài Gòn sớm quá. Lên chỉ gặp mẹ T.Cô gái: Ủa, vậy à. Đâu biết đâu.Chàng trai: Ừ. Năm nay sẽ sắp xếp lên sớm... Nếu được.Cô gái: Ừ, lên đi.
Cô gái: Đám cưới T, có đi không?Chàng trai: Đi chứ. Đi để gặp chú rể.Cô gái: Đi để ngắm cô dâu xinh như thế nào chứ. Gặp chú rể làm gì. Nhìn vậy nhưng làm cô dâu xinh lắm đó.Chàng trai: Biết mà.
Cô gái: Thôi về, còn đi làm.Chàng trai: Ừ, đám cưới sẽ đi. Cô gái: Ừ, không đi là có chuyện Chàng trai: Chắc chắn sẽ đi mà.Cô gái: Vẫn chưa chịu quen ai sao?Chàng trai... (cười) Cứ để từ từ!
Giờ đây, đây giờ đây Giờ đây, đây giờ đây Đây em đã có chồng Như chim, chim vào lồng Như cá ngậm mồi câu
Cá cắn câu, biết đâu mà gỡ Chim vào lồng, biết thuở nào ra.
 
SƯU TẦM
[/align]
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
sưu tầm[/align]           Tình anh bay mất[/align] [/align]Lần nó khóc, nằng nặc đòi về khi đang ở trong tiệm karaoke vì vô tình nghe được một cuộc nói chuyện điện thoại. Khi đó, có “một người” đã lau nước mắt cho nó, ôm nó thật chặt! Ngày hôm ấy, nó nhớ như in, vì nó biết rằng khi nó rơi nước mắt vì một người thì nó đã thương “người đó” thật rồi...



Bài viết này nó viết để dành tặng “một người”, dành tặng cho chính nó, và dành tặng cho những kí ức...
Ngày hôm đó, nó đi trễ, chạy xe vào trường thì nó lại để xe không đúng chỗ, lúng túng. Nó định dắt xe để chỗ khác thì có “một người” đã giúp nó. Chỉ thế thôi…nhưng, nó đã thầm “cảm mến” người đó lắm!
….Là ngày nó bật khóc, nó cứ tưởng là sẽ không ai biết, nhưng rồi…có “một người” đã “phát hiện” ra.
…Là ngày 20/10, nó bất chợt nhận được tin nhắn “Chúc cô bé hay khóc có một ngày Phụ nữ Việt Nam thật vui vẻ!”, chỉ thế thôi, nhưng cả chiều hôm đó nó vui lắm, và cho đến tận bây giờ tin nhắn đó nó vẫn lưu trong máy!
…Đó là những lần vô tình chạm mặt, gặp nhau ở cầu thang; là những lần “một người” tuy ở bên này nhưng vẫn dõi mắt nhìn theo “một người” đang ở bên kia. Chỉ cần một ánh mắt thôi nhưng cũng đủ để nói lên nhiều điều.
…Là lần nó hát bài “Giấc mơ tuyết trắng” và “ai đó” hát cho nó nghe bài hát “Mong em luôn hạnh phúc”, mặc dù nó biết bài hát đó không phải dành cho nó nhưng nó vẫn thích nghe “người ấy” hát.
…Là lần nó khóc, nằng nặc đòi về khi đang ở trong tiệm karaoke vì vô tình nghe được một cuộc nói chuyện điện thoại. Khi đó, có “một người” đã lau nước mắt cho nó, ôm nó thật chặt! Ngày hôm ấy, nó nhớ như in, vì nó biết rằng khi nó rơi nước mắt vì một người thì nó đã thương “người đó” thật rồi!!!
... Đó là những buổi tối đang ngồi ở nhà, bỗng nhận được điện thoại “rủ” đi ăn. Nó và “ai đó” ngồi ở những quán lề đường quen thuộc, nói những câu chuyện có thể là lan man, chẳng đâu vào đâu, đơn giản chỉ thế thôi nhưng vui và hạnh phúc!!!
…Hơn một năm đã trôi qua, mọi thứ đã thay đổi theo đúng như quy luật. Bất chợt, nó nhớ mấy câu thơ mà ngày xưa một người bạn đã viết cho nó:
“Lòng anh là chiếc lá vàng rơi Vô tình giữa vườn em rộng lối Gió nổi lên lá vàng bay đi mất Anh vô tình biến mất khỏi vườn em…”
Nguyen Ph

[/align][/align]
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
          Tình một chiều
 
Nó cảm nhận anh càng ngày càng xa dần, anh hết quan tâm nó, hết nhắn tin cho nó, hết nhìn nó bằng ánh mắt kia nữa. Cái ánh mắt mà mỗi lần anh nhìn đều làm cho tim nó đập loạn xạ.


Nó con bé là bướng bỉnh, nói nhiều và nghịch ngợm. Anh là người tính đằm, ít nói và hiền lành. Nó - một con bé người mẫu mình dây, anh - một người nhìn tròn tròn, mập mập. Nó - con bé người Huế, giọng nói rất là đặc biệt (ai không nghe được là ú ớ à nha)... Nó và anh là hai sự đối lập trái ngược nhau. Nó luôn nhìn cuộc sống bằng đôi mắt màu hồng. Thế giới của nó toàn là những điều tốt đẹp, mặc dù không biết đã vấp ngã bao nhiêu lần, khóc bao nhiêu lần.
Nó quen anh cũng rất đặc biệt, chỉ là những lần lang thang trên mạng, anh tìm thấy cửa hàng bán đồ lưu niệm của chị nó. Anh online nhờ nó tư vấn một món quà để tặng cho ma ma yêu "gấu " của anh. Rồi lâu lâu chat hỏi chuyện vu vơ. Một buổi chiều, nó vừa mới thi xong môn tốt nghiệp cuối cùng, trong lòng cảm thấy rất vui và nhẹ nhõm. Vừa dắt xe vô cổng, nó thấy một người dắt xe đi ngược trở ra. Nó thẩn thờ đứng nhìn, hai mắt tròn xoe chăm chú nhìn người con trai đó. Tự dưng một cảm giác rất quen thuộc, như là đã quen anh từ lâu lắm rồi, cảm giác bình an lạ thường, tim nó đập loạn xạ, nó đứng nhìn trân trân cho đến khi chiếc xe đi khuất. Chỉ có anh vô tâm không hề biết có con nhóc đang nhìn anh.
Nó bước vào cửa tiệm, hỏi chị nó người khách hồi nãy mua gì. Và chợt hiểu ra rằng nó đã được gặp anh, và nó thấy thích anh tự lúc nào. Thời gian dần dần trôi qua, những tình cảm ban sơ đó cũng trôi dần vào dĩ vãng, nó quên mất anh. Cho đến một ngày anh lại tới cửa hàng chị nó, lại chọn cho mình một món quà, lần này nó đích thân bán, và đứng nói chuyện với anh, chỉ sợ nói anh không nghe. Không hiểu nó nói gì, cái giọng nghe nằng nặng làm sao ấy. Nó cảm thấy run lắm!
Rồi một ngày, một ngày u ám với. Nó buồn, và chưa bao giờ buồn như vậy. Nó đứng tựa lan can ngồi nghĩ vu vơ, chuẩn bị khóc thì nó nhận được điện thoại của anh. Anh hẹn nó đi ăn kem. 7h30 tối anh tới đón nó, thực sự lúc này nó rất sợ, sợ leo lên xe anh ngồi, sợ anh lừa nó, ai cũng bảo con trai Sài thành ghê gớm lắm, phải cẩn thận thôi. Chưa bao giờ nó ngồi xe của người con trai lạ hoắc nào.
Nhưng khác với suy nghĩ của nó, vừa leo lên xe anh ngồi, nó thấy khác lạ. Anh đã cho nó cảm giác thật bình yên, tin tưởng, nhẹ nhàng và thoải mái. Anh chở nó đi ăn kem, rồi đi bát phố, mọi chuyện buồn bỗng chốc tan biến đi. Nó mỉm cười, lòng vui phơi phới. Nó không hiểu nổi mình nữa rồi, chắc nó khùng rồi quá!
Thời gian sau nó gặp anh nhiều hơn, chát nhiều hơn, nhắn tin nhiều hơn. Đa số chỉ là nó nói. Mỗi lần online nó thích kể chuyện cho anh nghe, chuyện gì cũng muốn kể cho anh, muốn tâm sự với anh, nhiều lúc nó luyên thuyên không biết anh có ngán ngẩm không. Chỉ biết gặp anh là nó quên hết.
Từ ngày quen anh, nó thấy mình thay đổi rất nhiều, đi bên anh tự dưng nó ú ớ, im lặng, khác hẳn ngày thường. Nó - con bé nói nhiều, nghịch ngợm, và luôn lý sự, bắt bẻ để không ai cãi lại. Vậy mà nó im lặng, ngoan hiền bên cạnh anh như con mèo mướp nhỏ bé, run rẩy và anh giang rộng đôi vai để che chở. Ngay cả bạn nó cũng nhìn cười ngây ngất, bảo nó dạo này nhìn lạ lắm. Mỗi lần đi với anh, nó luôn kiếm tìm cho mình bộ đồ nào ưng ý nhất, soi gương nhiều hơn, lâu hơn một chút, điệu hơn chút nữa, biết làm cho đôi môi hồng hơn chút chút nữa. Lần đầu tiên thấy nó chảnh và điệu như vậy. Rồi nó thấy tim mình đập nhanh hơn, rộn ràng hơn.
Nó thích cái cảm giác được anh chở nó lang thang, muốn thời gian dài thật dài ra để nó đi bên cạnh anh được nhiều hơn, được nhìn thấy anh nhiều hơn. Nó cũng cảm nhận thấy hình như anh cũng thích thích nó, còn nó thì thích anh lâu lắm rồi, từ ánh mắt đầu tiên rùi. Nhiều lúc nó nhớ anh quay quắt, muốn cầm điện thoại lên gọi cho anh liền, bi bô chuyện này chuyện nọ, nhưng nó không làm được. Nó sợ anh sẽ phát hiện ra rằng nó đang rất nhớ, sợ anh sẽ chê cười nó.
Một tuần không gặp, 2 tuần không gặp. Nhớ quá, nó chịu hết nổi, với tay cầm điện thoại lên và gọi cho anh. Nó sẽ hỏi anh đã hết bệnh chưa? Uống thuốc chưa? Rằng sao lâu nay anh không nhắn tin, không dắt nó đi chơi,.... Nó sẽ nói thật nhiều thật nhiều, thật lâu một chút để bù đắp cho mấy tuần hay là mấy thế kỷ qua. Nhưng đến khi nghe tiếng bên kia alô, nó giật mình, run bắn. Nó quên hết, giọng ngắc ngứ, tim đập dữ dội như muốn nhảy tung ra ngoài.
Dập máy rồi mà chân tay vẫn luống cuống, người thì vẫn còn run lắm, tim vẫn còn đập nhanh lắm. Huhu! Sao mình ngốc thế, sao chỉ việc đơn giản đó mà mình không làm được, chỉ là gọi điện thoại thôi mà...
Sinh nhật anh nó rất háo hức, háo hức hơn cả sinh nhật của nó nữa. Nó chuẩn bị hai tuần lễ, đi chọn nào là giấy, nào là quà,... Nó muốn làm cho anh một tấm thiệp, tự tay cắt cắt dán dán. Nó muốn cho anh thật nhiều bất ngờ, thật nhiều hạnh phúc trong ngày đặc biệt ấy. Nó thấy hạnh phúc lắm lắm, chắc có lẽ là hạnh phúc hơn anh, nó thấy cuộc sống của mình giờ chỉ toàn màu hồng, màu của tình yêu, màu của trái tim đập lỗi nhịp...
--------
Có lẽ tình yêu của nó giành cho anh quá trẻ con, quá khờ dại, không biết làm sao để anh yêu nó nên dần dần nó đã đánh mất anh. Nó cảm nhận anh càng ngày càng xa dần, anh hết quan tâm nó, hết nhắn tin cho nó, hết nhìn nó bằng ánh mắt kia nữa. Cái ánh mắt mà mỗi lần anh nhìn đều làm cho tim nó đập loạn xạ.
Anh rất gần rất gần, nhưng nó lại thấy xa lắm, xa hơn cả nửa vòng trái đất, nó muốn với tay đến bên anh, nhưng với hoài chẳng đến được.
Nó đã cảm nhận được tất cả cung bậc của tình yêu. Nó và anh giờ như 2 đường thẳng, nhìn thấy nhau đó mà không thể đến được bên anh. Nó vẫn mong mỗi ngày đều nhìn thấy níck anh sáng lên, thấy sự hiện diện của anh đối với nó như vậy là đủ, đủ để nó vui. Nó nhớ anh nhiều lắm, mong gặp anh nhiều lắm, Nhưng chỉ tiếc là ông trời không se duyên. Đến bây giờ nó biết nó yêu anh nhiều lắm, chỉ là tình yêu đơn phương. Nó thầm mong anh sẽ tìm được cho mình một hạnh phúc trọn vẹn, luôn thành công và mãi tươi cười như mỗi khi nó gặp anh, anh nhé!
Nó chỉ mong một điều: Mong anh hãy cho nó một góc nhỏ trong trái tim anh, dù chỉ là người bạn hay là một cô bé ngốc nghếch, để anh cũng có thể nhớ về nó, tự hào về nó. Anh hãy tự hào vì đã có một người yêu anh nhiều như thế nào? Nhớ anh nhiều như thế nào? Anh nhé!
Ngọc Lan

[/align]sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
                       Mình xa nhau vì em đã kiêu
 
Người ấy của nó cũng đang hòa theo dòng người đó, có mặt trên những chuyến xe về quê ăn Tết. Có lẽ giờ này người ấy không biết hay không bận tâm lắm về một kẻ ở lại đang cố gửi thương nhớ theo chuyến xe xuôi về Bắc.



"Người đi một nửa hồn tôi mấtMột nửa hồn tôi hóa dại khờ"(thơ Xuân Diệu)Người ấy và nó giờ đây đã xa nhau rồi. Xa vĩnh viễn. Còn lại nó một mình ở cái thành phố ồn ào, xô bồ này. Bây giờ đang độ vào xuân. Những dòng người nối đuôi nhau bất tận. Những phong bao lì xì đỏ, câu đối may mắn, rồi lại mai đào, vạn thọ, giày dép, túi xách... được bày bán dọc theo vỉa hè. Khuôn mặt ai cũng hớn hở chờ mong được trở về đoàn tụ cùng gia đình. Người ấy của nó cũng đang hòa theo dòng người đó, có mặt trên những chuyến xe về quê ăn Tết. Có lẽ giờ này người ấy không biết hay không bận tâm lắm về một kẻ ở lại đang cố gửi thương nhớ của mình theo chuyến xe xuôi về Bắc. Nó biết tâm trạng anh đang háo hức được gặp lại gia đình sau một năm đi làm ăn xa. Bởi thế mà anh viết đơn xin nghỉ phép sớm măc dù vẫn biết chỉ còn làm cùng với nhau một tuần nữa thôi.Nó giận bản thân mình bướng bỉnh quá. Cái vẻ ngạo mạn, kiêu kỳ của cái tuổi 23 không cho phép nó dễ dàng bị bất kỳ ai cưa đổ. Nó cười thầm trong lòng, tự chúc mừng chiến thắng của bản thân khi đã làm anh phải trồng cây si dài dài. Nó biết anh quan tâm đến nó nhiều lắm. Trong mỗi ánh mắt anh dành mọi tình cảm, trái tim cho nó. Vậy mà hầu như lần nào nó cũng né tránh cái ánh mắt đấy. Một phần vì bản tính bướng bỉnh mà nó không quen đáp trả lại, một phần nữa vì nó đang muốn thử thách anh. Điều này chỉ duy nhất mình nó biết. Anh không biết và bạn bè của hai người cũng không. Thế nên anh thất vọng lắm. Nó hiểu anh mà sao vẫn làm khó anh hoài hoài. Anh không còn trẻ trung, nhí nhố như cái đám con trai mới lớn trong lớp nó. Anh mang cái vẻ chững chạc, trưởng thành của một người đàn ông đã đến tuổi ổn định về sự nghiệp và chuẩn bị lập gia đình. Thế nên anh không thể cho nó những lời nói có cánh, những cử chỉ quan tâm lộ liễu để cả thiên hạ ai cũng biết anh thích nó. Thế nên câu chuyện này chỉ có hai nhân vật chính biết mà thôi.
Biết anh một thời gian nó thấy anh là người dở ăn nói, thẳng thắn nhưng cực kỳ tháo vát và tốt bụng. "Một người đàn ông như thế bây giờ khó tìm lắm đó" bạn nó đã nói đằng sau lưng nó như thế sau khi nghe nó kể chuyện về anh. Mọi ý thích của nó là một mệnh lệnh đối với anh. Mặc cho nó nhăn mặt nhăn mũi, giả vờ chê lấy chê để khi anh mang về cho nó điều nó thích vậy mà anh vẫn vui. Nó vẫn còn nhớ lắm khuôn mặt rạng rỡ, hớn hở như trẻ nhỏ về khoe điểm mười với mẹ của anh những lúc ấy. Thỉnh thoảng đang ngồi làm việc linh tính mách bảo nó rằng có ai đó đang nhìn mình. Ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt của anh. Cái nhìn trìu mến nhưng lặng lẽ. Nó trách anh nhiều lắm. Tại sao thíc h người ta mà không nói ra. Hay là anh chỉ đang trêu đùa tình cảm của nó. Cái cảm giác đó làm cho nó càng ngày càng đẩy anh ra xa, thật xa...Và bây giờ thì xa mãi mãi.Hôm chia tay anh cứ đứng lỳ chỗ nó hoài. Chỉ chúc nó về quê ăn Tết vui vẻ và gặp nhiều thành công trong công việc mới. Đúng là anh. Lúc nào cũng không biết cách nói chuyện. Khi ấy nó cảm thấy trong lòng đang dần mất đi một điều gì có ý nghĩa rất nhiều, vừa là cái cảm giác thương anh lẫn quý trọng anh. Vẫn còn một chút kiêu hãnh đủ để nó mỉm cười chúc lại. Chúc anh năm nay sẽ lấy vợ và hôm đám cưới nhớ đừng quên em gái nhé. (Ừ thì người ta đã đến tuổi lập gia đình rồi). Nó tự an ủi bản thân là nó đâu có quyền gì để giữ anh lại. Anh và nó chỉ có duyên làm bạn của nhau mà thôi.
Greenflower

[/align][/align]sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
              Sẽ đập vỡ vỏ ốc
 
Nhưng rồi anh không gọi, một ngày, hai ngày, rồi một tháng. Cô chạy tìm anh khấp nơi nhưng anh dường như đã tan vào không khí vậy.


Sáng nay trời se lạnh, tiết trời lành lạnh này làm cho nỗi nhớ của cô về anh ngày càng da diết hơn. “Uhm, vậy cũng gần ba năm rồi còn gì!”, cô chợt nghĩ.
Anh và cô quen nhau vào một chiều mưa cuối năm khi tình cờ trú mưa chung một mái hiên. Khi ấy cô là một cô nữ sinh cuối cấp còn anh là một tân sinh viên. Một người thì hoạt bát líu lo suốt ngày, còn một kẻ thì tầm tư ít nói vậy mà khi bắt chuyện lại tâm đầu ý hợp đến như vậy. Chuyện tình của anh và cô cũng bắt đầu từ đó. Hai người như đôi chim non suốt ngày quấn quýt bên nhau. Bên cạnh anh cô thấy thời gian trôi qua thật mau và không bao giờ thấy chán.
Người ta thường nói trước cơn bão lớn thì bầu trời sẽ êm đềm trong xanh. Có lẽ đúng như vậy thật!
Hè năm đó, mẹ anh từ dưới quê lên thăm. Anh dắt cô về giới thiệu với bà. Bà đón tiếp cô thật niềm nở nhưng trong từng lời nói của bà toát lên một vẻ gì đó không thích cho lắm. Những ngày bà ở đây cô vẫn thường xuyên đến chơi và thăm nom bà. Thái độ của bà vẫn vậy, không thương không ghét. Nhưng cũng bắt đầu từ lúc đó thời gian anh dành cho cô ngày một thưa dần. Cô cũng bâng khuâng nhưng nghĩ anh là con một, mẹ anh lâu mới lên thăm nên anh phải dành nhiều thời gian cho mẹ là đúng rồi. Tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng cô vẫn thấy cái gì đó rất khác.
Bão tố bất chợt ập đến, ba anh bỗng đổ bệnh nặng. Ngày nào anh cũng thay phiên mẹ túc trực trong bệnh viện. Từ ngày ba anh đổ bệnh, thời gian anh dành cho cô vốn đã ít nay còn ít hơn. Cô thường xuyên đến bệnh viện thăm ba anh và luôn muốn ở lại chăm sóc ông để cho anh và mẹ có thời gian nghỉ ngơi nhưng lúc nào cũng bị từ chối. Anh ngày càng ít nói với cô hơn, và giữa họ hình như có một khoảng cách vô hình nào đó. Còn mẹ anh vẫn vậy, vẫn thái độ điềm tĩnh như vậy đối với cô. Bệnh của ba anh ngày càng nặng và anh càng gầy gò xanh xao hơn nữa.
Còn hai ngày nữa là tới Noel, chiều nay cô được nghỉ nên cô ghé thăm anh. Cơn mưa cuối mùa lất phất tuy không làm cô ướt nhưng nó làm cô se lạnh. Khi cô tới nhà anh thì cửa đã khóa trái. Cô đến bệnh viện vì nghĩ chắc anh đang ở đó. Bước vào phòng bệnh của ba anh, cô không tin vào mắt mình. Phòng bệnh trống trơn, tim cô đập thình thịch, cô vội vàng chạy đi tìm y tá. Khi biết được ba anh đã xuất viện cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều. “Vậy chắc anh đã đưa ba về quê” Cồ thầm nghĩ. Tuy vậy cô vẫn buồn khi anh đi mà không nói với cô một tiếng, và cô tự nhủ lòng mình rằng khi anh về tới nhà thì anh sẽ gọi cho cô.
Nhưng rồi anh không gọi, một ngày, hai ngày, rồi một tháng. Cô chạy tìm anh khấp nơi nhưng anh dường như đã tan vào không khí vậy. Cô khóc, khóc rất nhiều mỗi lần khi nghĩ về anh, hay tình cờ ai đó nhắc đến. Rồi một ngày kia nước mắt dường như đã cạn, cô không khóc được nữa, nhưng mỗi khi nghĩ về anh thì thì tim cô nhói lên như có hàng ngàn mũi kim đâm.
Thấm thoát đã ba năm trôi qua kể từ ngày anh ra đi. Bây giờ dường như cô đã trở thành một con người khác, ít nói , ít cười và không bao giờ khóc nữa. Cô thu mình vào trong cái vỏ ốc mà cô tạo ra. Bất kể cô đi đâu cô cũng muốn chạy mau về nhà, vì cô hy vọng một ngày khi cô về đến nhà thì sẽ gặp anh đứng trước hiên. Nhưng mộng mơ mãi cũng chỉ là mộng mơ thôi.
Thời gian trôi qua, cũng có khá nhiều người đến với cô nhưng cô luôn từ chối vì cô không thể nào quên được anh. Có nhiều lần cô tự nhủ phải quên anh đi, cho người khác cơ hội cũng như là cho bản thân mình. Cô bắt đầu chấp nhận tình cảm của một vài người, nhưng tất cả đều bị kết thúc nhanh chóng. Cô chấp nhận rằng người ta yêu mình nhưng cô không thể nào yêu người ta được vì anh đã mang trái tim của cô theo.
Tình yêu của cô đối với anh không bao giờ thay đổi. Anh vẫn sẽ luôn ở trong trái tim của cô nhưng cô không thể vì một người đã ra đi mà đánh mất hạnh phúc của bản thân mình mãi được. Cô cần tìm cho mình cuộc sống riêng và hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng. Cô sẽ đập vỡ vỏ ốc và trở lại với cuộc sống bình thường.
Một cơn gió thoáng qua mang theo cái lạnh làm cô rùng mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hôm nay là ngày cuối năm rồi, lại thêm một năm nữa trôi qua. Cô mỉm cười dắt xe ra và trôi theo dòng đời hối hả!
Ngan Ha

[/align]sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
    Ở sa mạc nhớ quê hương
 
 
 
"Có giấc mơ nào êm đềm"... Những lời hát vang mãi trong tâm trí tôi vào những ngày cuối năm này. Vậy là đã bốn mùa xuân tôi xa quê hương, xa những gì thân thương trong bữa cơm gia đình cuối năm.


Giờ đây nơi đất khách quê người tôi cũng đang chuẩn bị đón một xuân mới với những nhân viên của mình. Vậy là một năm với biết bao khó khăn, niềm vui và nỗi buồn rồi cũng dần bay vào hư vô, giống như những hạt cát quyện vào những cơn gió sa mạc nơi tôi đang hiện hữu.
Có những cảm xúc không thể xóa nhòa về miền ký ức. Chuyện tình cảm, nó giống như thời tiết hôm nay vậy, có những cơn mưa bất chợt giữa miền sa mạc này. Và trong cái giá lạnh cuối năm tôi vẫn nghe đâu đây câu hát "Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày...".
Jordan xứ sa mạc!
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Yêu người chưa biết mặt


 
1. Tôi choáng váng. Như một tiếng sét đánh ngang tai. ở cái bưu điện nhỏ cách thành phố ngót một ngày đường ô tô, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi. Bà bảo rằng : ''Mày đừng tơ tưởng nữa. Nó đã lấy chồng!'' Bà cúp máy. Và thế giới quanh tôi sụp đổ.
*
Khi buồn, những thằng con trai thường tìm đến rượu. Nhưng tôi không biết uống. Thực ra thì không thích. Tôi biết rằng, nếu chỉ ''hơi thích'' thôi thì tôi đã là một thằng uống ruợu rất giỏi, thậm chí hơn cả nghiện. Đấy, con người tôi là như thế. Lao đầu ngay vào những gì mình thích và thường thì chẳng bao giờ chịu ''về nhì'' trong một cuộc chơi. Tỉ như chuyện hút thuốc lá. Biết rằng xã hội lên án, gia đình, người thân khó chịu, thế mà tôi vẫn hút. Một lần, ở cửa khẩu Cổng Trắng Lạng Sơn, tôi mặc một bộ quần áo màu ghi, đi lại, thăm thú rất tự nhiên, mặt mũi hình như có nét giống với người địa phương nên người ta lầm tưởng là dân Trung Quốc. Vào một cửa hàng bán đồ điện, người ta chào ''nỉ hảo'' rồi rút thuốc ra mời. Cách mời thuốc của người Trung Hoa rất lạ, họ không chìa cả bao thuốc ra mà chỉ rút lấy một điếu, trân trọng nhưng dứt khoát đưa về phía người khách. Tôi bảo mình là người Việt Nam và không hút thuốc lá. Hình như anh ta biết tiếng Việt. Trong ánh mắt anh ta có một chút ngạo mạn và khó chịu. Thế là tôi vồ lấy bao thuốc. Cho đến khi nghe nhàm chán những lời răn đe của bố mẹ về hút thuốc lá thì với tôi thuốc đã là một người bạn.Thân thiết hơn người yêu rất nhiều. Đó là lý do tại sao tôi cứ lờ đi trước những ánh mắt của các cô bạn cùng lớp. Với những thằng bạn đua đòi thì ba điếu thuốc trong một ngày thời kỳ tập hút đã làm chúng lộn mửa. Với những thầy giáo ở khoa thì một buổi đứng lớp họ hút ba điếu, người giỏi ra thì ba ngày họ hút hết một bao, người nghiện nữa thì một ngày một bao. Tôi hút ngay một ngày ba bao. Đều đặn như thế bởi thấy thích. Rất thích. Và rất may là tôi biết kiếm ra những đồng tiền trong sạch nên chẳng phải ngửa tay xin ai cả. Rồi đến một lần chờ bay ở sân Nội Bài. Thèm thuốc quá, trong túi lại là một bao ''Davidoff'' rất thơm, nhìn quanh chẳng thấy phòng hút thuốc nào, thế là tôi châm lửa đại. Một cô tiếp viên xinh đẹp bước lại. Cô ta dành cho tôi những từ ngữ rất lịch sự nhưng không dễ chịu chút nào. Thế là ngượng, là chán và cảm thấy không thích thuốc nữa. Thế là bỏ, dễ dàng, mặc dù tôi đã hứa với mẹ rằng ''khi nào lấy vợ con bỏ thuốc''. Mất đi một người bạn và tôi được vài ba cân thịt đắp vào người.
2. Tối nay, tôi lại mất đi một người bạn nữa.
Hơn cả một nỗi buồn. Có lẽ là một niềm đau trong tim đầu tiên của tôi thời trai trẻ. Làm gì để kéo mình ra khỏi sự hụt hẫng ghê gớm này. Phải, gào toáng lên! Có một quán karaoke đối diện bưu điện. Ba em mắt xanh mỏ đỏ lườm nguýt sém mi mày rồi phụng phịu ra khỏi phòng. Tôi chỉ cần một cái bụng chứa đầy rượu trước khi trở về nhà để nói với thằng em rể rằng tôi đã bị ''đá''. Và tôi cũng biết say. Tôi đã hát đi hát lại bài ''Bóng cây kơ nia'' bảy lần rồi. Em rể tôi làm việc ở nơi có nhiều cây kơ nia như thế. Đó cũng là nơi ở của một người con gái tưởng chừng đã là vợ tôi.
Tôi về quê ăn cưới con em vợ của anh ta, nó là em con dì ruột. ở bữa cơm ''lại mặt'', em rể hỏi: ''Có nhắn gì cho cô em không ? Ngày kia tôi đi''. Tôi hỏi, em nào ? ''Em mà bố anh định cưới cho anh đấy!'' Tôi thở hắt ra, tim đập thình thịch. Ôi Chúa ơi! Em rể đã nhắc tôi một chuyện hệ trọng trong đời mà tôi quên khuấy. Tôi lặng lẽ biến đi trong bữa cơm để tìm về với miền cảm xúc. Những ngày qua quả là đã làm trái tim của tôi hơi dao động. Em tôi, đứa em tôi thương nhất đã lấy chồng, một thầy giáo dạy văn huyện. Bạn bè nó, trong đó có cả bạn bè tôi chơi vào những lần về quê thời niên thiếu, đều đã lập gia đình hoặc có nơi có chốn. Chúng hỏi tôi, mày thế nào, cưới có mời chúng tao ra Hà Nội không, ngày xưa mày ao ước đẻ nhiều con lắm, giờ có sợ nhà nước kỷ luật không... Vân vân và vân vân. Những câu hỏi ấy dồn tôi về những kỷ niệm thời niên thiếu. Thời xưa, Triệu Vân đã trả lời Lưu Bị và Khổng Minh khi họ định cưới vợ cho mình rằng : “Làm đại trượng phu ở đời, chỉ lo công danh sự nghiệp không lập được chứ lo gì chuyện lập gia đình”. Tôi tôn thờ Triệu Văn, cả Mã Siêu nữa, tôi thấy ở họ những nét tài năng, khí phách và lòng dũng cảm, đồng cảm với tính cách của mình. Tôi nghiện Tam Quốc. Nhưng không phải vì thế mà hoài cổ. Cái chính là phải biết chắt lọc những tinh hoa của người xưa để vận dụng và thế hệ mình sống. Bây giờ, tôi hâm mộ Beckham. Chỉ là tài năng thôi. Tôi chưa đủ can đảm để cạo trọc đầu như Beck mong rằng mình có thể đi trước thời đại. Em tôi, bạn bè tôi vẫn nhìn tôi bằng con mắt như thế. Nhưng hình như bây giờ họ đã bắt đầu ái ngại. Tôi vẫn là tôi như thế thôi, người ta bảo rằng mình lập dị cũng được, khô khan cũng được, thiếu duyên “sát gái” cũng được. Sau những câu nói ấy tôi cũng chẳng phảng phất một nỗi buồn nào. Tôi có công việc để luôn luôn bận rộn. Thế mà buổi tối nay, chỉ vì một câu hỏi vô tình thôi, cộng với ngoại cảnh cưới xin rôm rả ấy, tôi đã hóa thành thế này. Có nỗi đau nào giống nỗi đau của tôi không. Một năm qua, tôi đã phải nghiến răng để quên em đi. Nhưng bây giờ thì không thể được nữa. Tôi đã mất em và càng nhớ về em đau nhói cả trái tim, nhưng muộn mất rồi.
3. Chuyện xảy ra trong một bữa ăn cách đây một năm. Em rể nghỉ việc lái xe ra Hà Nội xây thêm nhà cho gia đình tôi. Xây để ở thôi chứ chẳng phải cho thuê mướn kinh doanh gì. Sau một thời gian đi công tác Tây Nguyên, bố tôi mang về cho gia đình, trừ tôi ra, một niềm hứng khởi : Ông tìm thấy một cô gái! Cả đoàn cán bộ ấy cứ khen rằng chưa gặp một ai xinh đẹp nết na như vậy. Được biết là cô ta chưa có chồng, hoàn cảnh cuộc sống xung quanh lại tương đối lạc hậu, ai cũng muốn cưới cô ta về cho người thân của mình : anh con ông bác, em út đằng nhà vợ, em cậu ruột mới đi nước ngoài về... Bố tôi là “sếp” nên bảo : “để cho con trai anh!”. Thế là họ trêu nhau, dần dà thành sự thật. Cô ta gọi bố tôi bằng “bố”, bố tôi gọi cô ta bằng “con”, mọi người xung quanh vun vào. Về nhà, bố tôi vận động hành lang dần dần. Với vợ - cưới cho nó bớt “nổi loạn” đi. Với con gái - chị dâu mày xinh lắm, hơn những đứa mày giới thiệu. Với cháu rể - cháu dò xem nó quan hệ với con nào chưa, nông sâu thế nào. Và với tôi - ôi, phòng con trai đẹp quá, bố sơn màu hồng nhé, màu của hạnh phúc đấy... Tôi chẳng hiểu ông muốn gì, còn ông thì cứ như nhà hùng biện. Trông trẻ ra mấy tuổi ? Tới bữa ăn, ông trịnh trọng tuyên bố : Con sắp lấy vợ! Tôi suýt nghẹn. Tôi không muốn nghe thấy gì nữa, bởi chỉ một từ ông nói ra thôi cũng làm cho tôi ngượng ngùng khắp các tế bào cơ thể. Tôi bỏ đi. Không có một cơ hội nào cho cô ta và câu chuyện của bố tôi suốt một năm trời.
4. Vào lúc này đây, tôi muốn có em mãnh liệt. Em thương yêu ạ! Kể cả đang học cũng lấy. Mấy thằng anh tôi chơi còn lấy vợ từ năm thứ hai ĐH có sao đâu. Nhưng tôi sẽ một mình tìm đến chứ chẳng cần phải ai đưa đẩy cả. Em rể bảo, đúng là cô ta xinh thật. Em đã tận mắt nhìn thấy ảnh cô ta gửi ra. Em còn nghe cả điện thoại nữa, giọng nói dịu dàng, cô ta gọi cậu mợ bằng “bố mẹ” và hỏi anh đang làm gì, ở đâu. Hình như cô ta gọi điện thường xuyên thì phải. “Anh không ngượng nữa à ?”, tự nhiên em rể hỏi. “Không! Mày kể tiếp đi”. “Nhưng...” “Kể đi!” Tôi ra lệnh. Nó bảo, nhà cô ta từ Bắc chuyển vào Tây Nguyên làm kinh tế mới. Con nhà gia giáo nhưng nghèo, thi đậu công chức nhưng không có quan hệ, tiền bạc nên phải lên vùng cao dạy học. Khổ, xinh đẹp nhất núi rừng nhưng chẳng yêu được ai, cao thì không có, thấp lại chẳng thông. Có bộ đội ở đấy vào tán nhưng cũng chẳng đi đến đâu cả. à quên, còn có một sĩ quan nữa... “Cái gì?” Tim tôi như bị dao cứa. “Mà không, cũng chưa đi đến đâu. Cậu bảo thế mà”. Tôi thở hắt ra. Không hiểu em rể có đọc được suy nghĩ của mình không. “Em chỉ biết có thế. Một tháng sau khi xây nhà nghe mợ bảo cô ấy vẫn gọi điện”. Tim tôi như bị dao cứa nhát thứ hai. Phũ đến thế là cùng. Không thể phũ hơn được nữa. Mặc dù tôi đã từng rủ bạn gái thích mình đi xem phim, rồi bỏ mặc cô ta tức tưởi đi xe ôm về nhà trước khi vào rạp, nhưng có lẽ vẫn chưa thấm tháp gì so với vụ này. Tôi tưởng một người con gái như thế đã bị “tuyệt chủng”. Chúa ơi! Lương giáo viên miền núi tháng chưa được 300.000đ, không biết cô ta sẽ sống thế nào sau mỗi lần nhấc điện thoại đường dài ra Hà Nội. Bố tôi chỉ biết mỗi chuyện của mình thôi. Chắc ông phải “gà” vào tai cô ta rằng tôi là một vị thánh! Thằng em rể bảo : “Cô ta muốn có hộ khẩu Hà Nội ấy mà”. Tôi gào lên : “Thằng ngu! Lòng dũng cảm và một tấm chân tình đấy! Mày hiểu không ? Bọn con gái, không, đàn bà rồi, hơi thở thực dụng của chúng sống sượng lắm, tao ngửi quen rồi. Cô ấy không phải như vậy!”. “Tùy anh ! Tôi chỉ giúp anh được một việc duy nhất nữa là cái địa chỉ. Con cá sổng là con cá to mất rồi!” Nó đáp chỏng lỏn.
5. Tôi không biết rằng mình chạy hay mình bay ra bưu điện nữa. Tôi sẽ gọi bằng được, dù mẹ đã bảo em lấy chồng rồi. Không. Tôi không tin. Nghiến răng lại rằng không tin. Em, bóng cây kơnia vẫn đứng đấy đợi chờ tôi nhé! Mẹ tôi nói dối ? Bà muốn tôi ngãng chuyện này ra để học nốt đại học. Em nói dối? Em hờn trách tôi và em muốn níu lại những gì đã vượt quá giới hạn tình yêu của một thời con gái. Em nói thật nhưng em chưa cưới ? Không, tôi sẽ giành lại em, dù bất cứ giá nào. Chỉ cần em còn là một cô gái như ngày xưa ấy thôi. Mẹ kiếp cái bưu điện miền núi! Nó xì xà xì xoẹt như bà già tám mươi tuổi bị hen suyễn. Tôi gọi cho em từ sáng tới trưa. Không nhận được một trả lời nào. Tôi gọi những số sau cùng liền tiếp với số của em. Gần như là lục tung cả cái thị trấn ấy rồi. Người ta bảo không biết. Tôi muốn biết! Em là ẩn số nào cho ba câu hỏi ở trên ? Dù thế nào đi nữa, em sẽ xứng đáng với tình yêu của tôi bằng được! Tôi sẽ một mình tìm đến.
*
Tôi với em rể cùng vào Tây Nguyên. Mất nửa ngày đường mới lên được thị trấn nơi em ở. Xuống xe, hít căng một lồng ngực nắng và gió. Tới trường em dạy học, ban giám hiệu kéo ngay tôi vào quán thịt chó. Rưọu và những câu hỏi về bố tôi nó cứ ứ ự nơi cổ họng.Đêm mênh mang. Những bước chân nặng trĩu nhấc tôi đi. Em lặng lẽ ngồi đung đưa chiếc võng dù. Ngọn đèn vàng trong nhà chưa tắt. Tôi ngập ngừng. Em vẫn như trong tưởng tượng. Trái tim của em đã nhận ra tôi. Dù em ngượng ngùng không nói.Em gục đầu vào ngực tôi. Những giọt nước mắt tôi bắt đầu lăn trên má. Em có lỗi lầm gì ? Em đã đợi tôi. Còn tôi đã tự mình đánh mất đi một tấm chân tình. Thôi, tôi không nói nữa. Cả những giọt nước mắt nữa. Em hạnh phúc cơ mà. Tôi cũng chỉ mang được hạnh phúc đến cho em thôi. Em đã có rồi. Vậy thì làm sao trái tim tôi phải thổn thức nữa.
*
Sáng sớm tôi đi. Em đứng bên chồng, cao lớn vạm vỡ. Họ vẫy chào tôi như vẫy chào một người bạn thân thiết trong đời. Tôi cũng thế. Trong ba lô tôi là địa chỉ nhà em, một tấm hình vợ chồng ngày mới cưới và một tấm của cháu bé. Nó bụ bẫm, kháu khỉnh với đôi môi đỏ giống mẹ và cặp mắt đen láy giống bố.
*
Mắt tôi màu nâu, người ta bảo như thế là đa tình. Nhưng tôi nghĩ, có khi không phải. Năm nay tôi mới hăm ba tuổi.
 
Sưu Tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
                     Nhớ thương mong chờ
 
 


Tôi và anh, hai con người ở hai phương trời cách biệt là cả một đại dương mênh mông, thế mà lại có thể biết nhau, rồi yêu nhau.

Tôi vẫn nhớ, lần đầu tiên biết anh qua một chat room, mà lâu rồi tôi không còn thói quen nghiện chat, không còn thói quen chạy vào chat room để tìm bạn tán gẫu nữa. Ấn tượng ban đầu về anh trong tôi là một người hài hước, vui nhộn, tự tin, và có phần hơi chảnh... và về tôi trong anh là dễ thương, nhưng dữ dằn, chanh chua, và hay nói móc... mà sau này tôi biết được khi hỏi anh...

Khoảng thời gian đó đối với tôi thật đẹp, thật vui vẻ, tôi cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất vì người thương mình, và người mình thương cũng chỉ là một. Song hạnh phúc là một điều mong manh và dễ vỡ. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, thương yêu, bao dự định làm cùng anh, bao lời nói thương yêu định nói cùng anh đã không thể thực hiện được, vì anh không đến mà lý do cho đến giờ riêng anh biết.

Lần đầu tiên tôi biết được cảm giác bị bỏ rơi, nước mắt rơi như mưa vì một người. Tưởng rằng đã kết thúc từ dạo ấy, nhưng không, sau đó ít lâu, anh đã xin lỗi và mong tôi cho cả hai một cơ hội. Trái tim bé nhỏ của tôi không thể nói lời từ chối.

Tôi vẫn thương, thật nhiều cho đến bây giờ, sau một năm chúng tôi trải qua những vui buồn, hạnh phúc, khổ đau và nước mắt. Nhưng tình cảm cả hai không thể tròn vành vành như xưa nữa, mà chính giữa như có một vách ngăn vô hình khiến chúng tôi ngày càng cách xa nhau hơn, không còn muốn nói chuyện nhau nhiều như xưa nữa.

Tự hỏi lòng, trong anh còn bao nhiêu tình cảm dành cho tôi, hay chỉ còn là sự thương hại bỏ thì thương, vương thì tội?

Tôi vẫn mong, anh cho tôi thêm một chút quan tâm, một chút thương yêu, một chút gì đó để tôi biết được anh vẫn còn yêu tôi, chứ không phải là cảm giác xa lạ và dường như anh đang cố gắng đẩy tôi xa khỏi anh. Một lần, hai lần, ba lần, chấm chấm nhiều lần, thì đến bây giờ tôi cảm thấy sự mệt mỏi đang dần hình thành trong tôi, bởi do tôi cũng chỉ là một con người bình thường có sức chịu đựng, sự kiên nhẫn... có giới hạn.

Dẫu vậy, tôi vẫn chờ, một ngày thật gần, anh đến bên tôi, nhẹ ôm tôi vào lòng và nói anh cũng yêu tôi thật nhiều, hơn tôi nghĩ. Rồi anh sẽ đến chứ? Tôi mong là có, nhưng sự thật bắt tôi phải nghĩ là không.

"Hunnie, anh có biết em vẫn nhớ thương mong chờ anh thật nhiều dẫu rằng em vẫn biết anh không mong chờ thương nhớ em như lời anh hay nói. Em vẫn ước mong anh sẽ đến bên em một lần trước khi... tất cả chỉ còn là kỷ niệm và yêu thương như nước trôi qua cầu".


sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
         Ngày anh ngỏ lời yêu
 
 
 
 
"Ngày anh nói yêu em là lời yêu đầu tiên trong cuộc đời"

Tình yêu giữa nhỏ và anh đền như một cơn gió thoảng qua. Anh đến nhẹ nhàng bên nhỏ khẽ nói lời yêu. Nhỏ thật sự bất ngờ nhưng vì nhỏ cũng có một tình cảm rất đặc biệt đối với anh nên nhỏ cũng gật đầu đồng ý...Anh rất dịu dàng, nhỏ có cảm giác như anh muốn truyền hơi ấm cho nhỏ mỗi khi nhỏ buồn.
"Nhẹ cầm bàn tay em rất dịu dàng và đặt lên nụ hôn rất ngọt ngào"
Nhỏ đã đặt hết niềm tin của mình cho anh và luôn cùng anh hướng đến một tương lai tốt đẹp. Nhỏ thật sự rất yêu mến anh và thầm mong mối tình đầu này là mãi mãi.
"Tình yêu ôi sao quá tuyệt vời ánh mắt lung linh hóa muôn vì sao rất xa"
Thời gian trôi qua tình yêu của nhỏ đối với anh rất sâu đậm. Vậy mà chỉ vì sự cứng đầu và hay giận của nhỏ nên nhỏ đã mất anh. NHỏ hiểu lầm anh nên đã giận anh một thời gian dài, cũng vì tính tình của nhỏ hay như thế nên anh giận nhỏ...Trong lòng nhỏ rất ân hận, nhỏ thấy mình vẫn còn ngốc lắm và chắc anh cũng nghĩ như thế. Chắc nhỏ vẫn chưa hiểu rõ tình yêu của anh dành cho nhỏ....
"Tình yêu ôi sao quá lớn
còn em như nụ hoa nhỏ nhoi
nhẹ rơi trên dòng sông
làm sao cho vừa lòng anh"
Nhỏ đã làm anh thất vọng. Anh đã ra đi còn nhỏ vẫn ngồi đó ngóng trông anh, nhớ lại mối tình đầu đã qua...
"Đã bao ngày rồi biết không
Bóng em còn ngồi bên hiên ngóng trông"
Những giọt nước mắt sao cứ tuôn rơi mặc dù nhỏ biết có khóc thì tình yêu đó cũng không trở lại. Nhỏ vẫn luôn ước mong về mối tình đầu của mình. nhớ lại những ngày tháng ở bên anh...
"Ước mong tình đầu sẽ không
sẽ không bao giờ nhạt phai"
Ngày tháng trôi qua, nhỏ vẫn cứ buồn khóc và rồi nhận ra mình đã sai lầm...Nhỏ phải biết chấp nhận sự thật, chấp nhận nhữn glỗi lầm mình đã gây ra....Nhỏ cố quên đi mối tình cũ và luôn hướng đến một tương lai tốt đẹp.Nhiều lúc nhỏ tửơng không thể nào quên được nhưng nhờ bạn bè, nhỏ đã tìm được niềm vui mới. Nhưng dù sao nhỏ vẫn luôn coi anh như một người anh tốt, chính anh đã giúp nhỏ trưởng thành hơn...Và đối với nhỏ, tình yêu đầu này mãi là một kì niệm đẹp mà nhỏ sẽ nhớ mãi trong lòng
"Tháng năm miệt mài tháng năm
vẫn em một mình nghe hoa lá rơi"
Giờ đây nhỏ đã tự tin lên rất nhiều và không còn cứng đầu như trước kia nữa. Chắc anh sẽ vui lắm nếu biết được nhỏ đã thay đổi. Nhỏ luôn tin rằng trong lòng anh luôn hướng về nhỏ và nhỏ cũng thế.......
"và niềm tin trong em ước mơ
rằng một ngày kia tình yêu sẽ quay về..."


sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
                          Mất đi một tình yêu
 
 


Bây giờ em đã hiểu ý nghĩa của một câu châm ngôn nổi tiếng “Thà yêu và mất mát hơn là không bao giờ yêu.”

Cho dù có xảy ra bất cứ điều gì thì yêu chính bản thân mình sẽ là liều thuốc chữa lành mọi viết thương.
Khi tình cảm bị tổn thương, nó sẽ bắt đầu quá trình làm lành tự nhiên như vết thương trên cơ thể vậy.
Hãy cứ để quá trình đó xảy ra và tin rằng một ngày kia vết thương sẽ lành lại.
Mọi nỗi đau rồi sẽ qua, nhất định bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn, vui vẻ, nhạy cảm và sâu sắc hơn sau đó.

“Vậy, có nghĩa là anh muốn chúng mình chia tay?” Em hỏi một cách yếu ớt và hy vọng câu hỏi của em sẽ không có câu trả lời. Em mường tượng, đó là cách bắt đầu hoặc kết thúc mọi chuyện. Chúng mình đã trải qua những tháng ngày được ở bên nhau, cùng nhau sẻ chia những gì gọi là hạnh phúc nhất, khó khăn nhất và trân trọng nhau nhất. Vậy thì làm sao em có thể xem đây là buổi nói chuyện cuối cùng của chúng mình được chứ.

Em đã cố quên đi một thực tế rằng hầu hết tình cảm học trò không đi đến kết đâu cả. Trong thâm tâm, em luôn nghĩ rằng anh là người duy nhất mà em đã trao trọn tình cảm và cũng là người duy nhất hiểu được em. Em không bao giờ ngờ được ngày tháng cuối cùng của chúng ta lại là một trong những khoảng thời gian nặng nề, khổ sở nhất mà em đã từng trải qua. Điều đó đã lấy đi mọi niềm vui của em. Kết thúc câu chuyện giữa hai chúng ta để rồi bắt đầu những câu chuyện mới của riêng anh và riêng em.

Ngày hôm sau ở trường học, em cố trang bị cho mình một vẻ bề ngoài thật tuyệt để anh thấy tiếc những gì anh đã đánh mất. Thậm chí, em đã cố gắng bắt chuyện tự nhiên với anh như thể trái tim em chưa hề đau đớn, như thể em thấy thoải mái và hạnh phúc hơn. Nhưng trong lòng, em vẫn dõi theo anh, em chỉ thấy được tình yêu và thời gian em đã dành cho anh trong những ngày qua, và cả những đau khổ em nhận được. Em lang thang trong khuôn viên trường với một tâm trạng hoàn toàn mụ mị, em nghĩ đến anh, mơ đến anh và muốn nói đến anh. Em đã làm cho bạn bè phát điên lên bằng cách liên tục phân tích tình hình của hai đứa. Làm sao để kết thúc được đây? Em đã tìm được một nửa của em khi ở bên anh cơ mà. Lòng em đau lắm, như thể có gì đó đã dứt ra khỏi em mà đi. Em giống như không còn là em của ngày xưa.

Một buổi tối, em thấy mình không thể chịu đựng hơn được nữa. Em bật dậy và gọi cho anh. Không kịp nói đến phút thứ 5, em gục xuống và bật khóc. Em nói rằng em không biết phải sống như thế nào và em rất cần có anh. Em không thể là em khi thiếu anh bên cạnh. Chúng ta đã luôn hiểu nhau, luôn bên nhau, nhiều đến nổi em không thể hình dung được em sẽ phải tự mình vượt qua chuyện này thế nào. Anh nói với em rằng anh luôn luôn quan tâm đến em, và chỉ thế thôi.

Những tuần tiếp đến, em không thể thấy anh đi cùng với những người con gái khác mà không nghĩ rằng người ta đang hẹ hò. Em đã đi tìm sự quan tâm ở người con trai khác.

Em không biết chính xác điều gì đã bắt đầu thay đổi. Em bắt đầu biết đi chơi cùng bạn bè. Em tham gia những câu lạc bộ giải trí và lên lịch cho những kế hoạch sau giờ học. Em làm tất cả mọi thứ để mình luôn được bận rộn!

Dần dần, em đã có thể sống vui vẻ mà không cần có anh. Hơn nữa, em phát hiện ra mình thích làm nhiều thứ và em cũng có thể giúp đỡ được người khác nữa. Em đã biết lắng nghe và đồng cảm với những người bị tổn thương giống như em.

Cuối cùng, em cũng bắt đầu cười và cười thật tươi. Em đã có được những ngày không suy tư, không buồn phiền và không nghĩ đến anh. Em vẫn gặp anh ở trường và em vẫy tay chào. Thực sự em chưa sẵn sàng để trở thành bạn của anh đâu, vì vết thương lòng của em vẫn chưa lành hẳn. Nhưng em biết, em không che đậy một vết thương lớn bằng một thứ băng keo tạm thời để quên hết tất cả. Em để cho vết thương tự lành và cảm thấy đủ đau để biết rằng em đã thực sự quan tâm đến anh.

Phản ứng tự phát, em đã để theo đuổi nhiều chàng trai khác. Nhưng một khi vết thương em lành hẳn, họ lại là người theo đuổi em. Điều tuyệt vời xảy ra là em đã học được cách làm thế nào để mình hoàn toàn là mình, không phải là một nửa của ai khác. Em đang có bạn trai mới và có thể rồi chúng em sẽ chia tay, dẫu biết điều đó sẽ khó vượt qua, em sẽ khóc nhiều và đau khổ nhiều như lần trước, nếu không nói là hơn thế nữa. Nhưng em tự hỏi nếu em không bao giờ yêu thương kẻ khác thì em đâu biết rằng rằng cảm giác bị tổn thương cũng rất xứng đáng. Bây giờ em đã hiểu ý nghĩa của câu châm ngôn nổi tiếng “Thà yêu và mất mát còn hơn là không bao giờ yêu.” Cho dù có xảy ra bất cứ điều gì thì yêu chính bản thân mình sẽ là liều thuốc chữa lành mọi viết thương.


sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
             Nỗi nhớ


"Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ".

ElizCua

Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận nền gạch, ôi lạnh quá! Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, ấm như... vòng tay của người ấy. Lại nhớ!

Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ những khi con tim ta bỏ ngỏ thế là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Ghét thật! Đôi lúc cái lạnh của thời tiết không thể nào so sánh với cái giá lạnh ở trong tình cảm của mỗi con người. Cái lạnh ngoài da có thể lấy áo ấm, lấy chăn bông lấy hộp quẹt đốt lên một ngọn lửa, thế là ấm trở lại, nhưng còn cái lạnh trong tận sâu con người thì sao nhỉ? Không thể dùng áo mặc cho trái tim, không thể đắp chăn cho nó, chỉ cầu mong một ngọn lửa của ai đó thắp lên để nó bớt lạnh mà thôi. Thế nhưng sao người ấy không thể làm được nhỉ, điều đơn giản lắm mà, chỉ cần nói là "mùa đông lạnh đấy, thêm một cái áo ấm nữa nhé!" thì đã mặc cho trái tim một cái áo, hay "Tối trời hay trở lạnh hãy trùm mền thật kín và hãy nghĩ đến nhau nhé!" có thêm một tấm chăn bông, hay đơn giản chỉ cần nói với giọng run lập cập và chỉ nói được ba tiếng trong thời gian 15 phút "tớ yêu ấy" thế là bây giờ không cần hộp quẹt nữa mà sẽ là một trận hoả hoạn trong trái tim rồi.

Thế rồi trong tấm chăn bông, ta ôm lấy chính ta, cầm lấy bàn tay của chính mình, để tưởng rằng tay "ấy" vẫn đang nắm, ôm lấy chính mình để khoả lấp vòng tay ai kia, mới thấy rằng Nỗi nhớ sao mà đáng ghét vậy.

Ta đã nhiều lần đạp xe thật nhanh ra phố trong trời mưa với bộ quần áo trên người mà không mặc áo mưa, để không thể phân biệt mình khóc hay chỉ là giọt nước mưa trên trời rơi xuống. Ta chạy thật nhanh trong thời tiết lạnh cắt da, mọi người nói "không bình thường" nhưng ta vẫn chạy, chạy đến khi nào mồ hôi chảy nhiều như nước mắt, đó sẽ là giọt nước mắt của trái tim, hay chạy ra một nơi thật vắng hét thật to lên là "Nỗi nhớ ơi! Ta ghét mi lắm! Mi làm ta khóc rồi nè! Mi hãy đi đi!" nhưng sao không thể nào hét ra tiếng, nó chỉ ầm ừ rồi khóc trong tim ta. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào lấy cái lạnh của thời tiết để làm nguội lạnh đống lửa mà người ấy đã vô tình hay cố ý thắp sáng trong tim ta. Để rồi người ra đi, ngọn lửa cũng không thể tàn, nó vẫn âm ỉ cháy, và chỉ cần một lần nữa thôi, chỉ một lời nói thôi, chỉ một câu hỏi han thôi nó vẫn bùng lên, đốt cháy thêm từng thanh Nỗi nhớ.

Có hôm bật tivi lên, phim Hàn Quốc, có một anh chàng chạy chiếc xe đạp thật nhanh đến nhà người ấy, thời tiết thật là lạnh, và nhà rất xa. Khi cô gái ra mở cửa thì, anh chàng vẫn đang còn thở hổn hển, cô gái hỏi "sao anh lại tới đây giờ này, đường xa mà trời lại lạnh nữa?", chàng trai trả lời "không phải anh tới, mà chỉ có nỗi nhớ em tới và chỉ muốn nhắn với em rằng anh yêu em". Thật lãng mạn. Nhưng thôi kể nữa thì cái tên Nỗi nhớ đáng ghét ấy lại quay lại, nhưng thật lòng chỉ muốn nói là "Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi".


sưu tầm
Bốn mùa thương nhớ
Bốn mùa qua rồi bốn mùa sôi nổi
Nhung nhớ đầy như nước lại vơi đi
Gió quấn lòng thương nhớ gió vi vu
Hằn trong đó cả bốn mùa thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0