<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-02 17:08:34Người lính>
Trích đoạn: Công Hòa
MONG NHƯ
HOA SEN TRẮNG
Bước chân đi giữa cuộc đời
Bụi trần bám lấy cả người còn đâu
Sân si sướng khổ vui sầu
Tiểu nhân, quân tử… sắc màu nhá nhem
Đêm nằm lạc giữa rừng sen
Mới hay tay sợ lấm lem bụi, bùn
Ngồi lần tràng hạt run run
Mong như sen trắng đồng bưng diệu kỳ
Vui sầu sướng khổ sá chi
Đường dài lắm bụi vẫn đi đến cùng
Sen thơm dẫu đứng giữa bùn
Người gieo hạt chớ ngại ngùng mùa sau
Tiếng gà đẩy giấc chiêm bao
Ngoài đầm gió lộng gửi vào mùi hương
Đường đời một nắng, hai sương
Mong như sen trắng hướng dương rạng ngời…
Người lính – 30.5.2009
CÙNG NHỮNG VẦN THƠ...
Có lẽ bắt đầu từ những vần thơ
Mà biết nhau trên Diễn đàn này nhỉ
Lên đệ lên huynh vì con đường "sỹ tử"
Từng gói ,bưng ...lều chõng của một thời
Rồi nhớ về nhau chỉ một chút thôi
Mà tình ấy ngấm vào hồn da diết
Dù anh - tôi... ở hai đầu đất nước
Nhưng vần thơ cùng ở một khoảng trời
Cùng nao lòng trước những chơi vơi
Của nhân loại của những người còn khổ
Cùng suy tư để nhiều đêm trăn trở
Phải làm sen thơm mọc giữa bùn tanh
Cùng có cái đi qua của tôi và anh
Là Người Lính mà dân mình yêu quý
Cùng vương vào người...ít thôi..."chất sỹ"
Đủ làm hương dịu mát cuộc đời
Đến độ tuổi này đôi lúc thấy đầy vơi
Bao nỗi niềm giả-chân bên cuộc sống
Tóc pha sương rồi...trời vẫn cao lồng lộng
Bước đời còn chỉ là giấc chiêm bao
Hoài niệm xưa ký ức mãi chen vào
Phải chăng mình vẫn là sen hồng thắm?
Mải suy tư trong đêm trường canh vắng
Đến bao giờ...ta gặp mặt nhau đây?
CH
Đêm dài quá C H trút tâm sự cùng huynh bằng những dòng chữ này
đọc lại thấy cũng lộn xộn mà còn chưa nói lên được điều muốn nói
mong huynh thông cảm nhé lần sau chắc sẽ ...hi...hi...
TA VẪN
NHẬN RA NHAU
Nhận ra nhau từ chiếc áo màu xanh
Từ những vần thơ ấm nồng, bình dị
Ở hai đầu vẫn trở nên tri kỷ
Ở hai đầu đồng chí vẫn bên nhau…
Từ những lần cùng xướng họa, đổi trao
Hai trái tim, hai tâm hồn hòa nhịp
Dẫu đã dừng hay vẫn còn bước tiếp
Màu áo xanh mãi rực sáng tâm hồn…
Nhận ra nhau từ những nét giản đơn
Không hòa tan dẫu đêm ngày hòa nhập
Vẫn là ta giữa biển đời tấp nập
Vẫn ngọn lửa hồng hừng hực trong tâm…
Giữa đời thường, biên giới... vẫn hành quânTrên trang giấy ánh lên niềm hạnh phúc
Thơ ngày xưa đánh quân thù ngã gục
Thơ bây giờ cho cuộc sống thêm tươi…
Nhận ra nhau khi thơ khóc, thơ cười
Thơ vẫn mãi là người trong cuộc sống
Bụi vẫn rơi giữa đất trời lồng lộng
Dẫu tắm mình ta vẫn nhận ra nhau…
Người lính – 31.5.2009
Thân mến mời Công Hòa vào thăm Blog của NL nhé!
http://vn.myblog.yahoo.com/nguoilinh_1968@ymail.com
Do điều kiện nên trước mắt huynh đệ gặp nhau ở đó vậy...
NL sẽ mời... người lính Công Hòa uống cà phê G7 thiệt ngon!!!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

