Can Lộc - Địa linh – Nhân Kiệt - Diễn ca
Can Lộc ven biển đồng bằng
Diện tích cây số vuông chừng bốn hai
(42 Km2 )
Một trăm tám chục ngàn người
Hai mươi chín xã dưới trời trong xanh
Sông Nghèn êm ả lượn quanh
Chảy về đò Điệm thuận ngành giao thông
Đường 2 đường 8 – 15
Đi qua đường 1 quốc phòng an ninh
Nơi đây phong cảnh hữu tình
Toàn dân góp sức trung thành dựng xây
Thiên Lộc huyện cũ xưa nay
"Phủ Đức Quang" đã có đầy danh nhân
"Động Giang" Sư tử Đông dương
Núi Trầu , Phù Lĩnh vua Hùng điểm son (
Nơi vua Hùng ăn trầu nhổ nước trầu xuống đỏ núi)
"Đầu Mênh cuối Sót" ấy còn
Người thường gọi núi "Gia Sơn" là nhà
Kỳ quan biết mấy tinh hoa
"Ngũ quân xuất trận" là ta nhớ rồi
(Bãi đá Bằng Sơn )
"Rú Bằng"" bãi đá" đương thời
Tên chùa "Báu Đính"có đời Cần vương
Phía nam là ngọn Quỳnh Viên
"Chử Đồng Tử " chính người thiền kệ kinh
" Rú Cài" còn vọng chuyện tình
Tối nàng cầm đuốc đứng nhìn bạn trai
Ngàn Hống chàng hướng bể bơi
Gặp mưa gió tội đất trời cuốn đi
Nàng ôm lòng khóc sầu bi
Dân thường gọi đó khác gì "Vọng phu"
Trà Sơn- Bạch Ngọc an cư
La Sơn –Thiên Lộc xưa còn đó nghe
" Lưu Quận Công" tướng vua Lê
Trở thành thuỷ tổ họ về" Nguyệt Ao"
Là căn cứ địa buổi đầu
Của cơ quan Huyện ghi vào sử xưa
***
Ta về núi Ngạn – Trảo Nha
Ven sông Nghèn thật đậm đà tình quê
"Tháp sơn"trên đỉnh "Cửu bề "
(Tháp có 9 mặt )
Bảy trăm năm chẳn"đổ kề " Hiển Tông
(700 năm tháp bị đổ bước sang đời Lê Hiển Tông)
"Linh Nha" thờ đấng Sơn Thần
"Tam toà" thờ Lý Nhật Quang một thời
Nhìn sang mé núi Nam Tây
Ông "Ngô Phúc Vạn" mãi xây cơ đồ
Cũng là thế tướng họ Ngô
Ban khen "Xã tắc cơ đồ Trảo Nha "
Nay là thị trấn Nghèn ta
Con đường quốc lộ đi qua có cầu
Núi Hồng ai đắp mà cao
Khen ông Đùng gánh đá nào về xây
"Chín chín" đỉnh của hôm nay
"Vua Dương Vương "lập đồn vây luỹ thành
Cùng Thần Long Nữ du thuyền
"Ngã ba Hạc" ấy là miền đất Vua
"Việt Thường Bộ Lạc" liền đưa
Chủ nhân "Xích Quỷ" từ bờ nam sang
Với cùng bộ tộc Văn Lang
Hai bên hoà nhập để đàm việc chung
Tây nam Hồng Lĩnh bao gồm
Động Giang - HươngTích-Tiên Am bây giờ
Địa linh êm cảnh thú chùa
Ngọn Sư Tử có nhịp bờ " cầu Tiên "
(Cầu Tiên tắm ở hồ)
Khen đây thần núi linh thiêng
Loại trừ Phù thuỷ "Cao Biền" xin vâng
Có hai cự tộc hai làng
Họ Hà , họ Đặng vững vàng bên nhau
Đặng Hà , Đặng Tĩnh tiếp theo....
Đặng Dung , Đặng Tất đã nhiều công lao
Anh hùng dân tộc thuở nào
Khi ta xem sử lòng sao chạnh lòng
Có đền thờ"Đặng Quốc Công"
"Ba trăm năm rưỡi" tươi dòng sử ghi
Di vật quý của đời Lê
Hiệu là " Sùng Chỉ "bề bề còn nguyên
***
Quay sang Thuần Thiện kề bên
Hai anh em tiến sĩ liền đồng khoa
Theo dòng huyết thống ông cha
Lê sỹ Triêm trước – Bàng là em sau
(Lê Sỹ Bàng )
Thường Lạc – Kẻ Sóc từ lâu
( Núi Thường Lạc ở vùng Kẻ Sóc)
Thờ "Đô Nam Nhạc Ô"hầu Đại Vương
Có nhà đền "Nhị Tướng quân"
Của hai tế tướng Thánh Tông đề huề
Tương truyền con của "Liễu thê " (
Vợ tên là Liễu)
Chồng là Nguyễn Phán bề bề tình chung
Đông nam ngàn Hống là vùng
Tiên xưa in dấu đá sùm bàn chân (
Dấu chân lún vào đá )
Chùa Chân Tiên giữa rừng thông
Trước là quang cảnh mênh mông của hồ
Địa danh trầm mặc nên thơ
Bên chân núi trái có chùa "Trúc " thêm
(Có thêm chùa Trúc )
Mé Đông-bắc núi hai bên
Có hai tảng đá đứng liền kề nhau
Cái tên gọi đã từ lâu
Ông – Bà "Phu phụ thạch" đâu phai mờ
"Rú Ông"tên gọi "Chóp Cờ "
Cao "Sáu bảy sáu mét" vừa không dư
(Cao 676m )
Hương Sơn là đất Phật xưa
"Hoan châu đệ nhất cũng vừa danh lam "
Trong ngoài Thánh Mẫu – Thiên Vương
Đền chùa san sát vấn vương trúc rừng
Ngàn xanh mây trắng lưng chừng
Người xưa nhờ Phật Hoa –Trung giải bề (
Nhờ nhà Phật người Trung Hoa kể lại)
Tương truyền nàng Diệu Thiện kia
Là con gái thứ ba , về Trang vương
Tu hành đắc đạo Tiên Am
Giữa thời Trần – Lý phía nam đó mà
Đến thế kỷ 8 cũng là
Lúc quân đô hộ của nhà Đường xưa
"Chúa Mai" là con của Vua
Đã xây dựng lại cơ đồ cho sau
***
Hồng Sơn thật đáng tự hào
Nhiều sông núi đã ghi vào sử trang
Sông Minh , Kênh , Cạn , Hà Vàng
Nghèn , Cài , Chăn với" Hà Hoàng" thông thương
Quanh co vùng trũng quê hương
Là biền sình sụp khôn lường xưa nay
"Vịnh Hà Tĩnh " được bồi đầy
(Xưa kia Hà Tĩnh là vùng vịnh)
Xưa là đường thuỷ vào tày Kỳ Hoa
"Thánh Tông "thống lĩnh sơn hà
Đoàn thuyền chiến cũng đi qua Hà Vàng
Biết người bắt cá giỏi giang
Vua bèn triệu đến : xin vâng có thần
Cá to bắt được liền dâng
Vua khen tặng hiệu là quân " Thám Hồ "
Sông Nghèn có đoạn quanh co
Đặt tên Thượng Trụ hiệu" Kỳ cuốc Công"
"Lê Triệu " chính cái tên ông
Cho quân khai phá ruộng đồng nơi đây
Bảy lăm mẫu ruộng cấy cày
Thành làng Thượng Trụ ngày nay đấy mà
"Sông cạn" thuyền vượt sao qua
Vô Đền cầu tụng nước đà dâng lên
Thuyền đi thông suốt êm đềm
Vua ban lệ gấp xây đền Tam Lang
Tên là Đền Cả thuỷ thần
Tại vùng Hậu Lộc thêm phần cảnh quan
Sông Vi lại ở Thượng can
Có đền" Bà Vạn " gái nhà Nguyệt Ao
Mang thai lâm buổi giặc vào
Buộc nàng làm vợ ngán ngao cho đời
Chồng đi xa ở cách vời
Nàng sinh trai lớn giặc coi con mình
Luôn truyền võ nghệ pháp binh
Lập mưu nàng gặp chồng mình năm xưa
Suy đi tính lại cho thừa
Cùng nhau góp sức đánh lừa giặc vây
Cha con hai phía ra tay
Trong ngoài phối hợp diệt bầy giặc tan
Cung thương dây đứt lìa đàn
Nàng đà tự vẫn tiếng oan dậy trời
Đôi câu đối – chút đền bồi
Làm sao khuất cảnh lở đồi thành sông
Mong nàng bên ấy hanh thông
Vì đời con cháu rộng vòng tâm ân
Sâu nghĩa nước nặng tình dân
Có : Cao Minh Hựu – Lương - Cần – Nguyễn Danh
Nguyễn Biên , Nguyễn Trạch , Phan Huân
Hà Mục , Đặng Tất đến lần , Hàng Chi
Chí sỹ Đức Kế khác gì
Nguyễn Dai , Dương Trạch , Nguyễn Huy đó mà
Nhà thơ Xuân Diệu quê ta
Nguyễn Thiếp , Công Đạo hay là Liêm Sơn
Hiệt Chi - Đình Tứ với luôn
Tông Mục – Phan Kính như con một nhà
Từ Chi – Nguyễn Oánh nữa mà
Đổng Chi – Quang Hiển toàn là danh nhân
Dẫuđi xa - vẫn thấy gần
Trống xưa còn vọng tiếng ngân cho đời
Phong trào Xô-viết sục sôi
Can lộc đất lửa là nơi khởi đầu
Tinh thần cách mạng dương cao
Thà hy sinh chẳng sợ đầu máu rơi
Nơi đây hơn "bốn mươi người"
Dang tay ôm đất giữ trời ngàn sau
Trái ngang những cảnh bể dâu
Xin dâng một nén hương trao gợi lòng
Giọt buồn chỉ biết thương mong
Làm sao...? thay đổi được vòng tử sinh
Đồng Lộc ơi ! biết bao tình
Ngã ba huyền thoại quang vinh muôn đời
Đẹp sao những đoá hoa tươi
Mười bông trinh nữ dưới trời trong xanh
Vĩnh Lộc vang mãi tên anh
Của bao chiến sỹ ngày hành quân qua
Nhuộm hồng mãnh đất quê ta
Cùng chung một dải sơn hà Việt Nam
Nhân dân Tiến Lộc ngoan cường
Dở nhà lấy gỗ lát đường xe qua
Một trăm ba chục ngôi nhà
Tiễn ! trăm ba chục xe ra chiến trường
Một lòng chẳng tiếc máu xương
Ngàn sau để nhớ để thương dân mình
***
Ơn Đảng Bác Hồ chí Minh
Thì ta mới có sử tình hôm nay
Can Lộc mình đã dựng xây
Điện, đường, trường, trạm đủ đầy khác xưa
Nhân dân hạnh phúc ấm no
Huyện nhà ra sức chăm lo đủ bề
Đói nghèo xoá hết tranh tre
Đường Bê-tông rộng tận về nông thôn
Đền chùa nâng cấp bảo tồn
Danh lam Hương Tích là vùng ngoạn du
Đồng lộc , Trại Tiểu , khe Thờ
Còn bao du khách hẹn chờ về thăm
Quay về Thượng Trụ , Thuần Chân
Là nơi chi bộ đầu tiên ra đời
Di tích đã được phục hồi
Thành vùng thuỷ cảnh là nơi thái hoà
Dưới thuyền trên bộ xe qua
Nhịp cầu thơ mộng ấy là cảnh quan
Ai ơi xin nhớ về thăm
Quê hương Can Lộc muôn vàn yêu thương
***
Những dòng thi sử liên chương
Một khi phổ nhạc trở thành trường ca .
13/4/2008
Lê Vạn Vịnh
http://bachmaibutchi.wordpress.com