MÙA
TRĂNG
VỠ
Ở hai đầu im lặng,
Chỉ còn ta với ta.
Ly ca-fê đã cạn,
Khói thuốc cuộn lên cao.
Mười năm vào quên lãng,
Tưởng như thoáng chiêm bao.
Thu về rồi đây nhỉ?
Bên ấy lá vàng chưa?
Còn không vầng trăng vỡ?
Trên đỉnh trời xa xưa.
Đã không chờ trở gió,
Hoa tuyết rụng trái mùa.
Chợt đâu trong cõi nhớ,
Một thoáng buồn vu vơ.
Chiều về bâng khuâng quá!
Cánh nhạn khuất mây mờ.
Ở hai đầu im lặng,
Chỉ còn ta với ta.
Thu đang mùa đổ lá,
Trăng lấp ló đầu nguồn.
Lâu rồi, mười năm ấy,
Còn gì không em thương?
Thanh Tâm Thanh An
(Trích trong Thơ Tình 2007)
TRĂNG
VỠ
Ở hai đầu im lặng,
Chỉ còn ta với ta.
Ly ca-fê đã cạn,
Khói thuốc cuộn lên cao.
Mười năm vào quên lãng,
Tưởng như thoáng chiêm bao.
Thu về rồi đây nhỉ?
Bên ấy lá vàng chưa?
Còn không vầng trăng vỡ?
Trên đỉnh trời xa xưa.
Đã không chờ trở gió,
Hoa tuyết rụng trái mùa.
Chợt đâu trong cõi nhớ,
Một thoáng buồn vu vơ.
Chiều về bâng khuâng quá!
Cánh nhạn khuất mây mờ.
Ở hai đầu im lặng,
Chỉ còn ta với ta.
Thu đang mùa đổ lá,
Trăng lấp ló đầu nguồn.
Lâu rồi, mười năm ấy,
Còn gì không em thương?
Thanh Tâm Thanh An
(Trích trong Thơ Tình 2007)
nguoitruongphu