quote:
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Cái rét mang tên Thanh Khiết
Giữa mùa hạ bỗng gió mùa Đông bắc
Tháng ba qua lâu rồi đâu phải rét nàng Bân
Đêm hôm qua câu thơ em vừa đọc
Thì sáng nay cái rét đã đến gần
Có phải em vừa đan xong áo?
Hay câu thơ nỗi nhớ buốt lạnh lòng
Cái lạnh ấy ngấm vào trời đất
Bỗng se lòng--Nỗi nhớ hóa mung lung
Cái lạnh hồn em gây mưa trong anh
Cái lạnh đất trời gây mưa Hà Nội
Có tiếng sấm rền từ rất xa vọng tới
Lẫn trong tiếng mưa rơi
Tiếng sấm nào của đất trời?
Tiếng sấm nào là lời em nhắn gửi?
Mưa trắng trời Hà Nội
Mưa giăng giăng lòng anh
Đời đã có rét nàng Bân
Anh có cái rét mang tên Thanh Khiết
Ai mà biết được
Trong hai người ai yêu mãh liệt hơn?
Hà nội 28-5-2009
Viết trong những ngày gió mùa đông bắc
XÔN XAO QUÊ CŨ
Từ nhỏ xa quê đi biệt tích
Chẳng biết mình đã biết lạnh hay chưa
Rét nàng Bân thương nhớ mấy cho vừa
Dù chẳng biết được mặt người đan áo
Trời miền Bắc giờ mưa Ngâu tháng sáu
Ai lạnh,ai buồn,ai nhớ,ai yêu?
Thanh khiết lại về nơi xưa tìm dấu
Bỏ Sài Gòn ta nhặt nắng cô liêu
Rét run người sao lại về trong nắng
Rét run người khi hạ trắng xôn xao
Mắt hướng quê xưa,lòng bỗng xót cồn cào
Nàng bân ơi,bao giờ ta trở lại
Để hiểu được cái rét nào tê tái
Rét trong lòng?
trong nắng?
trong mưa?
Rét bây giờ....hay....cái rét xa xưa....?
Sài Gòn,1/6/09
Viết trong ngày....quốc tế thiếu nhi
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI





