Ngày xưa đi học, tôi được đọc một bài thơ nhưng không biết của tác giả nào.Thành viên của VNTQ ai biết xin trả lời giúp tôi.Xin chân thành cám ơn.Bài thơ đó theo trí nhớ của tôi như sau:
"Gió buổi chiều thổi mỏi đời lênh đênh
Qua quán cũ nghe lòng xưa đã ướt
Ngó xuống lòng tay ngậm ngùi con mắt
Bốn mươi năm giấc mộng cũ vơi đầy
Một góc trời đứng khóc dưới mưa bay
Khúc hát tình yêu ai vừa cất giọng
Ai có cha già một phương lận đận
Ai có người tình một thời chia tan
Cho hồn tôi cát tiếng xin van
Xin nhánh mưa xa xôi đừng đến nữa
Xin nụ môi ai im lìm nhắc nhở
Nụ môi mềm như một đoá chiêm bao
Ơi cha già trên quê nghèo bể dâu
Như chiếc bóng run đêm dài bất hạnh
Như chiếc bóng thương thằng con xa vắng
Nhìn không qua mưa lớp lớp mù trời
Ly rượu đầy không đủ cạn nỗi đau
Không đủ thắp cho lòng tôi hi vọng
Đường phố chiều đông cho lòng tôi lá rụng
Người yêu xưa chân đất có về luôn
Kỉ niệm thơ ngây còn đủ vui buồn?
Em có ghé căn phòng tôi gió bão
Em có hiểu cho lòng tôi nức nở
Khi tình yêu bắt đầu mùa mưa
Chiều quê người và chút mộng xanh xao
Buồn như thế đến bao giờ em hỡi
Ngó xuống con đường,con đường mưa nổi
Ngó xuống phận mình,lại khóc
Vô duyên
Quê thì xa
Em đã vắng
Đâu bình yên