📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhật ký

10 trả lời, 1.101 lượt xem — Trang 1 / 1
20 - 12
 
Anh không thể biết anh như thế nào
Anh không hiểu rõ cảm giác của mình
Anh chỉ mới gặp em lần đầu
Nhưng buổi tối nay khi ngồi một mình
Anh chỉ có thể nghĩ về em không thôi
Những người anh gặp qua chỉ nhớ hững hờ
Còn hình ảnh em hiện lên trong trí nhớ
Rất rõ ràng, không mập mờ
Dù anh cảm nhận em rất ơ thờ
Nhưng anh vẫn tự hỏi bản thân mình
Không biết em có nghĩ về anh
Trong giây phút nào đó chăng?
Anh biết tâm hồn mình đa cảm
Và biết trái tim mình ngây ngô
Tuy nhiên anh vẫn sống trong thực tế
Anh không để tâm hồn mình lẳng lơ
Không để trái tim mình thương nhớ
Vì cảm nghĩ về em thật lạ
Nên anh không dám đi quá xa
Niềm tin về tình yêu anh đang rỉ máu
Anh không biết khi nào sẽ hết đau
Chỉ là một chút thôi em, một chút rung động
Hay rõ ràng, phút xao xuyến lòng
Anh biết mình đến từ đâu, và sẽ đi đâu
Anh chẳng tin chuyện thần tiên hay cổ tích
Nhưng ao ước mình sống trong khỏang khắc
Của thần tiên hay cổ tích hoang đường
Nơi nào cũng có ánh dương
Nhưng lòng anh heo hút trong ảo tưởng
Đã lâu lắm rồi anh mới nhận được ấm áp
Hay tại anh quá khao khát tình yêu
Em có hay chăng, em biết chăng, có nghĩ chăng?
Anh rõ câu trả lời vì anh biết rằng
Có lẽ em ngây thơ và hóm hỉnh
Và điều này làm em rất xinh
Cám ơn em vì tất cả
Làm anh thấy mình hạnh phúc nhỏ nhoi
Để anh còn xin chút hy vọng
Khi trở lại cuộc sống tưởng như không
Kể từ ngày con tim anh bỏ trống
Lòng chỉ đầy làn khói thuốc mỏng manh
Em đến và và lấp chút tươi xanh
Anh không còn thao thức trong vô nghĩa
Anh nhận ra mình còn yêu cái đẹp
Và thế là vô cùng biết ơn em
Anh không dám yêu đâu, em thử nghĩ xem
Anh không muốn lại gục trong nước mắt
Anh càng không muốn hồn mình thắt chặt
Đau đớn lòng, chết thật, chết em ơi !!
Xin đừng hỏi, anh yêu bao nhiêu
Mà hỏi rằng, em yêu anh thực sự ?
Khi tuyệt vọng không bỏ rơi anh chứ ?
Anh cần người hiểu anh, hiểu tâm tư
Anh cần người không bao giờ bỏ anh đi
Để lạc lòai trong những phiêu lưu mới
Anh đã đứng ướt áo mưa rơi
Anh đã qua hằng chuỗi ngày tơi bời
Anh đã say trong hơi men nhớp nhóang
Anh tự hỏi người ấy đâu rồi, đang ở đâu ?
Nhìn vào gương, ngậm ngùi đôi mắt sâu
Anh tự nhủ, rồi sẽ gặp người ấy
Rất cương quyết, và biết là rất lâu
Anh đang tìm cây kim trong biển cả
Trong sa mạc anh tìm một hạt cát
Sẽ có ngày cát thành ngọc, phải không em ?
Takeda Shigen (ToniDevil)[/align]
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
21 - 12
 
Hôm nay tôi bỗng suy nghĩ khá kỳ lạ
Thấy mình dường như bối rối không thôi
Một thời gian, chỉ sống với mình tôi
Tự lái xe chở mình đi, tự đưa mình ăn tối
Bật bản nhạc yêu thích của chính mình
Chỉ là cho mình nghe
Trên phố lúc nào cũng rộn rã tiếng xe
Noel tới, mùa mới đã lành lạnh
Như ngày hôm qua tôi vẫn sống vậy thôi
Sinh nhật một mình đã qua
Sẽ như thế noel nữa cũng qua
Có nghĩa gì đâu những món quà
Sao ngụy trang được hạnh phúc
Bằng sự sung túc của tình yêu
Hình như tôi viễn vông đã nhiều
Nhưng lòng cứ ấp ủ mãi
Câu hát đó cứ vang vọng bên tai
'I just want you to call my phone'
Thật hài hước, ai đâu mà điện thoại
Rất phức tạp, tôi không như bề ngoài
Tôi không chắc, vì chẳng ai đoái hoài
Tôi đang chờ đợi điều gì đây?
Khao khát những gì ngày qua ngày?
Tôi rất nặng lòng, tôi đa cảm
Nên thật buồn thảm với cô đơn
Thực tế khó khăn để chấp nhận
Cũng tạm ổn ! Dễ hơn lừa dối bản thân
Đâu còn nhiều thời gian để phân trần
Đi cố gắng, dễ hơn ngồi hối hận
Mình đã mất nhiều, tôi nhận ra
Chỉ là một chút xót xa
Đưa tôi đến, rồi đưa tôi đi mãi
Tuyết ơi miền băng giá đó có hay cho lòng lạnh hôm nay
Vây xung quanh mình lời cũ nơi chốn này
Tự khuyên rằng, băn khoăn chi, nhiều vướng bận
Hãy gởi vào những giấc mơ đêm
Để cánh chim còn vỗ nhịp êm đềm
Lượn lờ trên biển lòng dậy sóng
Hết đi nào những ngày biển động
Gió lộng vào, đong đưa mãi đơn côi
Cũng thế thôi !! ...
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-16 23:07:28tonidevil>
23 - 12
 
Tin nhắn đến cũng bất ngờ, như mọi thứ có thể làm người ta ngạc nhiên,
Tôi đọc nhiều lần đầu, tôi đọc nhiều dòng sau
Tôi đọc ngang dọc mãi, cuối cùng thì tới đâu?
Bản chất của nội dung, cũng như sự xuất hiện của nó, gói gọn trong hai chữ: Bất ngờ
Nó làm tôi bối rối, thất vọng đến sững sờ
Người ơi, hoặc là hiểu lầm đâu đó, hay là lời biện minh vô cớ
Những tâm sự này tôi chỉ viết dành cho mình
Không khơi gợi quá khứ, lỗi lầm trong quá khứ
Kỉ niệm xưa sót lại, chỉ còn những lá thư
Em có cần giải thích, hay nói điều gì to tát chăng?
Để tôi có thể nhận ra một điều phũ phàng rằng,
Em chưa bao giờ hiểu tôi, mà tôi cứ ngỡ
Tôi không cần cuộc đàm phán, hay biện minh cho hành động của mình
Tôi không hề đưa đẩy, níu kéo cuộc sống của nhau
Có lẽ tôi cũng vậy, tôi chưa hiểu em hết, đáng sợ,....
Tôi tin vào đôi cánh của tình yêu
Cuộc đời không phải lớn lao như bàn tay Phật
Thiên nga tình yêu cứ tự do bay đi
Trái đất tròn chứ đâu phẳng lỳ
Đôi cánh kia đến khi đã mệt nghỉ
Cơn gió tiếp sức đến khi phải chia ly
Và kiệt sức, thích hợp để dừng lại
Thì tình yêu sẽ lặng lẽ ra đi
Bao nhiêu lần đông tàn, bấy nhiêu mùa thu sang
Trước khi lá ngừng rơi xào xạc, trước khi tuyết ngừng rơi ngơ ngác
Tình yêu đã hồi sinh thầm lặng, chắp đôi cánh mới bay xa xăm
Rồi em sẽ lớn dần, sẽ quên dần ngần ấy năm
Em sẽ hạnh phúc mới thôi, tôi cũng chẳng âm thầm
Tôi sẽ chờ đến mùa đơm hoa kết trái
'Góp thư xưa, gom áo lạnh ngày xưa, tôi đem ra đốt thành tro tàn'
Làm chút mùn cho hạt giống tình xanh
Thôi thì thôi hết duyên nợ đã đành
Đã chín muồi, cứ làm mới đôi cánh
Bay đi, bay đi, thong thả như vạn mầm bồ công anh
Phủ sóng khắp thảo nguyên mơn mởn
Miền đất tình mới, hương trời sẽ thơm hơn
Hãy tung tăng, đâu cần nơi chốn nào !
Khắp vũ trụ vẫn đầy rẫy ngôi sao
Sẽ bồi bổ con tim, với sinh khí ngọt ngào !
'Did I disappoint you or let you down ?
Should I be feeling guilty or let the judges frown ?
Cause I saw the end before we`d begun,
Yes, I saw you were blinded anh I knew I had won
So I took what`s mine by eternal right
Took your soul out into the night
And may be over but it won`t stop there,
I am here for you if you`d only care
Touched my heart you touched my soul
You changed my life and all my goals
And love is blind and that I knew when
My heart was blinded by you
I`ve kissed you slips and held your head
Shared your dreams and shared your bed
I know you well, I know your smell
I`ve been addicted to you.
I am a dreamer but when I wake,
You can`t break my spirit - it`s my dreams you take
And as move you on, remember me,
Remember us and all we used to be
I`ve seen you cry, I`ve seen you smile
I`d watch you sleeping for a while
I`d be the father of your child
I`d spend a lifetime with you
I know your fears and you know mine
We`ve had our doubts but now we`re fine
And I love you, I swear that`s true
I cannot live without you
Goodbye my lover, goodbye my friend
You have been the one, you have been the one for me'
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
25 - 12
 
Tối hôm nay cũng như mọi buổi tối
Tôi thường thức khuya, rất khuya
Đủ để ta làm mất đi buổi sáng rực rỡ
Tôi không còn nhớ đến vẻ đẹp của ánh bình minh
Khi sương sớm còn rơi trên môi, và nắng non tràn đầy trong mắt mình
Tối nào tôi cũng chơi một ván bài nhỏ
Cái là tôi, và khách là số phận
Thắng bại không thể phân trần
Làm sao chế ngự được số phận
Tôi thua liên tiếp nhiều ngày
Cược với số phận, ván bài cũng là phận số
Ta đi tìm con đường trên chính những con đường
Đâu đây là quê hương, khi ta là người thập phương
Tôi đi tìm niềm vui khi còn lạc trong chán chường
Đúng không em, mái tóc dài dễ thương ?
Tôi biết nỗi sợ của em và em biết của tôi
Chúng ta từng nợ nần nhưng ta đều ổn thôi
Và tôi sẽ vẫn nắm tay em trong tay tôi
Tôi mặc cho tâm hồn chiếc áo thời gian
Khi chân tôi vẫn bước theo chân em
Tới bình minh mộng mơ hay hòang hôn nhá nhem
Tôi biết em, cô bé của tôi
Sao đêm trên trời đó, hãy cùng nhau ngắm xem
Ngôi sao xa xăm là sao số phận
Chỉ cách vài năm ánh sáng mà hình ảnh đến với mắt ta
Là quá khứ nào đâu phải hiện tại
Thì làm sao ta biết được tương lai
Em ơi, nếu mà tôi khoan thành lỗ đen vũ trụ
Tôi có thể trở về, an ủi em
Mời em đến tương lai, em sẽ chứng kiến
Thời điểm mà em hạnh phúc nhất
Em luôn xứng đáng có, và đó là sự thật
Dù cho tôi cứ quay vòng tất bật
Tôi cũng hân hạnh, rất vui lòng
Còn chỗ nào trong con tim em không
Tôi đặt cọc nó, dù chỉ là ngăn nhỏ
Nuôi tâm hồn, bằng những giọt máu đỏ
Nghe em !
Đừng để tim thiếu máu bơm về
Co thắt trong ngực, những cơn đau lê thê
Đừng bắt tình yêu ngủ mãi những cơn mê
Mau thức giấc, chưa bao giờ là quá trễ
Anh có ý nghĩa gì với em không hay chỉ như hạt mưa trong bể
Khi một ngày buồn, cơn mưa sai thời điểm, anh rơi trật vị trí
Thôi thì anh dừng chân nơi đầu giai cấp
Vừa đủ để nhìn em, honey !
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
29 - 12
 
Hôm nay dù trời mưa rất to vào buổi chiều
Một ngày không đẹp nhưng có ý nghĩa với tôi rất nhiều
Tôi thức dậy, dọn dẹp căn phòng
Lớp bụi đóng dày cộm
Đã lâu không có bàn tay lười biếng này
Như tâm hồn không được gội rữa mà mình nào có hay
Căn phòng bụi bẩn, cây chổi nhỏ
Chiếc xe hoen rỉ, cạn nhớt rồi
Cái áo nhuốm màu, giặt chung chạ
Tâm hồn tàn lụi, thuốc tẩy ở đâu ?
Điếu thuốc tàn, nước đã cạn, có gì khác nhau
Chỉ hy vọng là còn le lói mãi
Chỉ là ta đã quá sai
Để hối hận vọng về kế bên tai
Khi nhận ra thật đã quá khôi hài
Tuy vẫn còn có ngày mai
Hầu hết mọi người đều nghĩ
Vẻ đẹp là cái thỏa mãn đôi mắt trần
Nên ta cứ theo đuổi mãi cái đẹp
Bằng cái nhìn, bằng tấm màn che kín con tim
Tôi vừa xem những bộ phim
Rất ý nghĩa, là định lý phi cái đẹp
Ở đó, ta được dạy cảm nhận bằng linh hồn
Cảm giác bằng nhắm mắt và những nụ hôn
Đừng để màn mắt che đậy bạn
Tình yêu là chuỗi rung động của nơron
Là tín hiệu của sắc đẹp vẹn tòan
Ôi Shrek, làm sao khi lòng ta đang bỏ hoang
Tôi chỉ thấy sự áp đặt của suy nghĩ người khác
Lên trên bản thân mình
Mà quên mất chất của chính mình
Đôi lúc, nhiều khi quên mất ta thật
Để áp lực dồn nén của cuộc sống tất bật
Ép vỡ thân ta, hình hài ta
Nhìn sau lưng chẳng còn gì để mất
Liều lĩnh sống để tìm chút vinh quang ?
Vì mục đích mơ màng ?
Không, tôi không muốn là kẻ hèn nhát, kẻ thua cuộc trong linh hồn rách rưới hở hang
Tôi sẽ sống để tìm kiếm ánh sáng hạnh phúc soi rọi cho đời
Tình yêu là thứ nuôi con người chứ không hẳn là thức ăn
Thật hoang đường, nhưng có lẽ là lý tưởng
Có lẽ tôi đang cần lấp đầy thứ gì đó
Niềm tin vào cuộc sống ? Niềm tin vào tình yêu ?
Tình yêu, ôi tình yêu, bà mẹ nó !!
Sắp chết đói làm sao phải nhắc đến
Sắp tàn lụi cớ gì phải để kế bên
Nhưng vẫn là thứ cảm giác không tên
Tôi cần lấp đầy thật !
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-16 23:11:15tonidevil>
30 - 12
 
Cứ mỗi lần mưa xong làm tôi lại nhớ thời dĩ vãng
Sài Gòn phồn hoa thật khó có một cơn mưa lạnh
Nhưng hôm nay mưa thật lạnh
Bầu trời u ám tối, gió lặng lẽ lặng lẽ từng cơn
Lùa vào góc thang, mang lạnh lẽo lên phòng
Mùi hương của cái gọi là lành lạnh ấy
Dập dìu trong sống mũi làm tôi ngất ngây
Làm sống dậy những ngày
Cơn mưa quê nhầy nhụi con đường đất đỏ
Bùn bám đầy trên hai ống quần
Kéo tuột đi một ít bông cỏ
Những ngày thơ ấu không phải hay lo
Chuồn chuồn vắt vẻo trên cánh đồng cỏ dại nhỏ
Giọt nước mưa rơi xuống từ cành lá hai bên đường
Buốt cả đầu, tỉnh táo cả khối óc
Thật khó có thể ngửi được mùi ngày xưa
Khi mà ta đã ác cảm với những cơn mưa
Vậy mà cảm giác cứ mãi đong đưa
Theo về bên mưa giữa trưa
Cùng giọt nước mắt lưa thưa
Mưa cũng như trời khóc, mà ta không thể khóc như mưa
Trời lạnh hay lòng lạnh
Khiến toàn thân cứ run rẩy cơn say
Để trở lại khoảng khắc thơm tho ấy
Ta phải đi một đoạn đường dài
Để mơ về ngày dấu yêu khi mưa tí tách bên tai
Ta phải vòng xa gấp hai
Để xóa trắng ký ức những hình hài
Ta phải cố quên cho thật tài
Và để bước đi trong ngày mai
Ta phải phủi tay rớt những cái sai
Chạy trốn đi, việc gì phải ngại
Đừng để cơn mưa qua làm hoa phải hư hại
Thật vớ vẩn, ngồi một mình nói qua nói lại
Chỉ muốn che giấu một chút nhớ em thôi
Tình cảm là một kẻ nổi loạn trong tôi
Dù hai ta ở gần mà rất xa xôi
Khó kề cận được, ôi những bờ môi
Mong một ngày nào đó, chỉ có em và tôi
Và xứng đôi !
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
Giao thừa
 
Khi cận kề sang năm mới mà tôi chẳng biết gì
Ngoài những chương trình trên tivi
Khoảng khắc giao năm cũng không có gì lạ
Căn phòng vẫn im ắng như vốn dĩ nó phải thế
Đâu đó có tiếng náo nhiệt bên ngoài
Và tiếng xe tấp nập trên đường
Trên tay tôi, là điếu thuốc thường hút
Năm mới đã qua, ôi hai mươi phút
Cổ họng khô khan vu vơ cố hát vài nhịp
Ly cafe làm biếng, cặn vẫn còn trên fin
Không rõ tự khi nào, tôi có thói quen cafe tối
Tự pha, tự uống một mình thôi
Để ngẫm nghĩ những gì trải qua trong ngày
Lục lọi xem đâu là cái hay
Để tâm hồn không bao giờ chán ngấy
Chập chờn giữa những cơn say
Tìm đâu ly cafe của năm
Sáu tháng trước thôi mà ngỡ dài thăm thẳm
Ba mươi phút rồi mà sự việc mới quá xa xăm
Cho nơi đây lòng cũ vẫn âm thầm
Vấn đề cũ hãy còn trầm ngâm
Nhìn những con người, những con tim hạnh phúc kia
Tôi mong chưa lúc nào có chia lìa
Nhìn lại chuỗi ngày không ai đếm xỉa
Tôi mong có lý do để phân bua
Cuộc đời là canh bạc lớn có thắng thua
Cuối đường còn đó, ta sẽ cứ đua
Tôi sẽ thưởng thức cả niềm vui nỗi hận
Dù rắc rối lúc nào cũng gây hấn
Cuộc chiến chúng muốn, cuộc chiến của tinh thần
Tôi là đấu sĩ hay phân vân
Phần lớn thời gian đứng ngoài sân
Cố thiết lập cho mình tầm nhìn rộng
Có thể tồn tại trong vòng xoáy đó mênh mông
Tôi sẽ để thời gian lôi đi thật nhẹ nhàng
Tìm làm chi hạnh phúc cao sang
Dễ khiến hơi thở choáng váng, tâm hồn ngỡ ngàng
Tôi đi tìm nhiều niềm vui nhỏ
Tôi đi tìm sắc đỏ những ngày xuân
Tích góp thật to những tưng bừng
Cho lòng mình những chân trời bền vững
Đón nhận được khoảng khắc mới hân hoan vui mừng
Nhưng thực tế, tôi vẫn xoay vòng tròn quanh co đó
Vẫn là cơn gió, trên đại lộ nhiều đèn đỏ
Mất nhiều thời gian để vượt qua
Và tôi biết là phải đi rất xa
Năm mới, quả thực là năm mới !!
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
06 - 01
 
Cả ngày hôm nay anh đều muốn nhắn tin cho em
Nhưng chẳng hiểu tại sao
Khi cầm điện thoại lên, anh không có ý nào
Điều đó trái ngược với hiện thực
Anh có rất nhiều lời muốn nói
Những điều có lẽ
Xuất phát từ buổi tối hôm qua
Cám ơn em đã chia sẻ cùng anh
Những cơn ác mộng, những giấc mộng không thành
Đã theo anh như một kẻ song hành
Người bạn đường bất đắc dĩ
Anh cảm thấy bối rối
Giấc mơ đó như một thứ vớ vẩn
Mà khiến cho anh rất phân vân
Khiến anh nghĩ nó có sự liên kết thật sự
Lên cuộc sống thực của anh
Có gì vướng víu và khó nói
Anh sợ nó xảy ra
Ngay cả trong tương lai rất xa
Vì anh đã chứng kiến những sự việc rất lạ
Nếu xảy ra với anh, bi kịch
Giống một liều thuốc kích thích
Tàn phá tâm hồn
Thứ mà ta không thể chôn giấu
Ở bất cứ nơi đâu
Hay ta cứ để nó tự tìm đến vực sâu
Đúng với bản chất của nó, ác mộng
Anh không chợp mắt được, cho đến lúc thiếp đi
Khi trời đã sáng, tý nữa là bỏ lỡ cuộc thi
Anh đã không mơ thấy em như kế hoạch
Vì tâm trí anh từ lúc đó
Chỉ toàn nghĩ về em, và những lời an ủi của em dành cho anh
Bản chất của giấc ngủ là giờ giải lao của bộ não
Có lẽ là giấc ngủ ngon, trống không,
Tình cảm của anh là con thú cưng
Em mỗi ngày cho ăn một ít
Đến lúc đủ lớn, và luôn quấn quít bên em
Em biết đấy, tình cảm như cơn mưa
Mưa rào dù to, vẫn chưa thấm được một tấc đất
Những cơn mưa rả rích ngày qua ngày
Đến đá còn phải mềm, và đất thì như mục rữa
Là tình cảm mà anh đang chất chứa
Em hiểu ý anh không ?
Có lẽ là anh cầu mong
Xin ở em một ân huệ
Để anh bước qua chuỗi ngày dài lê thê
Khi chia tay người bạn đồng hành không mong muốn, những cơn mê
Có em bên cạnh chia sẻ thực tế
Với anh là điều rất dễ,
Nhưng liệu mà em có thể ? Không honey ?
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
15 - 01
Viết cho tôi
Viết cho người con gái tôi quen
Viết cho những suy nghĩ chưa bao giờ dám nói ra trong tôi
 
Tản mạn ngày Tết
 
Sau khi viết xong bài thơ "Còn tôi cầu mong mãi", tôi nằm hoài mà không ngủ được. Hình như một ít nicotin trong điếu thuốc 'nghệ sĩ' kia làm đầu óc trằn trọc và suy nghĩ mãi. Mấy hôm nay trời lạnh, tôi không bật quạt, thế là thêm mấy con muỗi 'quấy rối tình dục' nữa, tôi thức luôn. Ba giờ sáng rồi, trễ quá với giấc ngủ và sớm quá với thức dậy. Không hiểu sao, mỗi lần nghĩ đến Tết là tôi lại nghĩ ngay đến cây mai rừng Đà Lạt. Cây mai dại - người ta vẫn hay gọi là cây mai anh đào - nhưng trong lòng tôi lại thích cái tên mộc mạc đơn sơ mà tôi tự gán kia hơn, chẳng cần ai trồng và chẳng cần chăm sóc. Người ta thấy tiện thì bứng về trồng trước nhà, làm hàng rào hay trồng ven đường cho đẹp cũng được. Nhưng không khí Tết về, xuân về, thì đúng là lúc nó thực sự trình diễn. Cây mai nào cũng đầy hoa là hoa. Cây càng già, càng to, càng cổ, cành gốc càng bạc thì hoa càng nhiều. Cả một chùm trắng hồng không một chiếc lá xanh, còn gì ngọt ngào bằng để chào đón Tết. Đà Lạt có trồng đào; đào nhiều lắm, đủ loại, người chơi đào đông hơn chơi mai, như dân dưới Sài Gòn Tết phải có chậu mai trong nhà. Nhưng chính cây mai dại này mới đích thực là quà lì xì mà xuân dành cho Tết. Bông mai năm cánh, hồng trắng, nở nhiều nhưng tàn cũng mau. Khi tàn, ta có thể đứng dưới gốc mai tắm những cơn mưa hoa nhờ có làn gió nhẹ thổi qua. Cái vẻ đẹp như một câu chuyện tình dưới gốc cây sakura - cây hoa anh đào của người Nhật; khi người con gái trong bộ kimono dịu dàng và thuần khiết đứng đợi người yêu, người chồng trở về, mùa hoa anh đào nở. Người Nhật xem hoa anh đào như quốc hoa. Mùa sakura nở, họ nghỉ làm để cùng gia đình đi ngắm hoa, bày tiệc rượu thưởng hoa, một thú vui tao nhã. Ở Việt Nam, tôi thấy chỉ có hoa mai rừng đó là giống hoa sakura hơn cả. Nhưng cây anh đào ở Nhật khắp nơi đều trồng được, còn cây mai dại thì chỉ có xứ cao, xứ lạnh ở Việt Nam mới có. Cũng chẳng ai hăm hở gì mà bày tiệc ngắm hoa, trừ thằng như tôi. Ôi, cái hoa sao mà nhẹ nhàng, sớm nở, sớm tàn quá ! Đấy ! Tự nhiên có cũng mau, cho đi cũng mau không như con người. Con người tìm kiếm tình cảm rất lâu, mà để quên đi cũng rất lâu. Vì thế nên tôi lấy bút danh là Shigen. Shigen là âm on của Hán tự trong tiếng Nhật, hai chữ Tự và Nhiên, chính là tự nhiên. Nhưng sao tôi thấy mình nhân tạo, rập khuôn quá. Thôi bút danh không phản ánh được con người thì lấy nó làm cái đích để hướng tới vậy. Thực ra, cái bút danh - mà tôi tự gán - chỉ thêm phần màu mè cho thỏa mãn cái sở thích của tôi. Tôi nào có phải là nhà văn, nhà thơ đích thực gì đâu. Tôi thích nói ra cảm nghĩ của mình bằng vần thơ, nên tôi viết thơ. Tuy nhiên, tôi cũng mong những tập thơ của mình được xuất bản lắm. Nhưng, đầu tiên là 'tiền đâu', có tiền là một việc, mà có được sự đánh giá, giới văn sĩ, bạn đọc có thích hay không mới là việc quan trọng, chứ xuất bản ra để ngắm chơi thì... chẳng ra gì. Do vậy nên tôi tự làm cái công việc thỏa mãn tính đua đòi của mình bằng cách post lên blog. Cũng là một cách xuất bản, miễn sao mình cảm thấy vui. Tôi đã post được tập 'Mùa đau' và tập 'After winter' đang dở dang. Không phải là những tập thơ đầu tay, nhưng tại tôi thích thế, mình là chủ biên tập mà, hơi đâu ! Nãy giờ tôi tản mạn hơi xa, không khéo lại lạc đề mất ! Nhắc lại chuyện xuân, duy có hai bài nhạc xuân là tôi yêu thích, đó là bài 'Xuân này con không về' và 'Mùa xuân đó có em'. Không hiểu sao mỗi lần nghe bài 'Xuân này con không về' là tôi rưng rưng nước mắt; tôi cũng xa nhà cả đời thật, nhưng chưa có xuân nào mà tôi không về. Bài 'Mùa xuân đó có em' tôi lại cảm thấy da diết khôn nguôi. Tôi từng có người yêu rồi, nhưng cũng chẳng xuân nào mà lại 'có em', tuy vậy câu hát 'và mùa xuân đó có em thì xuân rất đẹp, anh không biết xuân về lúc nào...' làm tôi ngây ngất, ngay cả khi cô đơn lạnh lẽo chẳng có ai như bây giờ. Bài 'Xuân này con không về' thì khỏi phải nói; kỉ niệm, kỉ niệm sâu sắc 'bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng, trông bánh chưng chờ trời sáng...'. Tôi cũng thích ngồi canh nồi bánh chưng sau nhà ngoại; bếp lửa tí tách, hơi ấm truyền vào tay trung hòa cơn gió lạnh, cây bơ xào xạt lá, vài chùm hoa bơ nở muộn bắt đầu rụng theo gió, từng tiếng lộp bộp giòn tan, đến giờ còn như ghi âm trong đầu tôi. Tôi mê mẩn tiếng hoa bơ rụng từ lúc bé xíu. Dù vậy, tôi vẫn thích mỗi khi ca sĩ Chế Linh hát tới câu 'con biết không về mẹ chờ em trông...'. Ôi, người mẹ già ! Người mẹ muôn đời là người mẹ ! Tôi buồn. Mẹ tôi già thật rồi. Tôi nhớ sao cái thời, hai mẹ con đi chợ chung với nhau, người ta cứ kêu hai chị em, không ai tin là hai mẹ con. Hồi trẻ, mẹ đẹp lắm. Giờ đây, năm tháng, lo toan đã làm bà già tôi gầy gò, ốm o đi một phần, tôi lấy thêm một phần, mẹ còn lại một phần ba. Từ nhỏ tới giờ, trong lòng tôi mẹ là nhất, đi đâu cũng đi với mẹ, học hành cũng bàn với mẹ, thậm chí điện thoại về xin tiền cũng réo mẹ. Tình cảm với bà già tôi ướt át sướt mướt, còn với ông già tôi như hai người đàn ông, chẳng bao giờ để lộ ra ngoài. Ba tôi tính vô lo, bề bộn, cái gì cũng giỏi mà làm gì cũng lười nên mọi việc một tay bà già cả. Tôi thừa hưởng tính cương quyết, lỳ lợm từ mẹ, tính xuề xòa, pha trò và một chút 'dâm tặc' tù ông già, và trời nhồi thêm vào chút lãng mạn để nặn ra. Vì có chút 'khí trời' đó nên mỗi lần nghe tới đây là tôi ray rứt, tựa như chính tôi là người lính, chính tôi không về nhà. Năm nào cũng vậy, trước khi nghỉ Tết, bà già nói trong điện thoại: 'Năm nay có về ăn Tết không ?' mặc dù biết tôi chưa bao giờ nói không, mà có nói nữa cũng ăn chửi. Nhưng tôi không về thì biết đi đâu ? Ôi, sướng thay cho những người có nhà mà Tết không biết đi đâu chơi; thương thay cho những người có nhà mà Tết không biết nơi đâu để về ! Hai mươi năm kể từ khi tôi nhớ, tôi hầu như không hề có cái Tết nào mà thực sự hạnh phúc ! Tôi rất muốn chối bỏ điều này. Năm nào cũng lo cận kề cái Tết, cơm áo gạo tiền, hàng hóa thu hoạch. Năm nào giao thừa cũng có tiếng gây gổ, ông già về nhà với tý rượu, bà già bận bịu bức rức khó chịu, thế là cãi nhau. Những kỉ niệm mà tôi nhớ còn xốn xang trong đầu: bốn giờ sáng mùng một, hai mẹ con còn dọn dẹp nhà cửa, bếp núc; hai giờ sau giao thừa, hai cha con còn ngồi trên núi, đốt lửa chờ dỡ hàng. Thêm vào đó vài năm nay, gia đình làm ăn đổ vỡ, ba ngày Tết bảy ngày xuân nhà cửa vắng tanh, tôi nhớ không một bóng khách. Ông bà già được một dịp nghỉ ngơi, phần lớn là ngủ, tôi được dịp nghỉ ngơi, phần lớn là ngồi chơi xơi nước. Bánh mức mua về chất đầy tủ, chẳng ai buồn khui ra; bình trà châm nước đó, ba uống, con uống, thế cũng hết cả bình thủy nước. Tôi không buồn cho tôi - tôi chắng lấy làm bận tâm - tôi buồn cho ba mẹ. Nhìn nhà cửa đìu hiu, nhìn sân trống trải, tôi thấy hai người sao lẻ loi, đơn độc quá. Tôi bước ra đường dạo qua dạo lại, thấy cảnh phố xá chen chúc kia như chọc xốn vào mắt mình. Nên thế, tôi năm nào cũng một đêm uống say bí tỉ, say đến không buồn tỉnh. Tết là dịp duy nhất mà khi đó tôi uống rượu vì buồn, vì buồn mà tôi phải mượn rượu để uống. Bình thường, chỉ khi nào anh em bè bạn tụ tập vui vẻ, tôi mới động ly. Năm nào tôi cũng mong Tết qua thật nhanh, để tôi không đối mặt với nó nữa. Chỉ tội nghiệp con bé em tôi. Nó còn quá nhỏ để phải chịu đựng. Con bé mà tôi đã ẵm trên tay khi nó còn chưa buồn mở to mắt, tôi chăm từng bình sữa, từng chén cháo, từng cái tả, con bé nói lúc chín tháng mà tôi phải bồng bế liên hồi đến hai tuổi mới biết đi - hoàn toàn trái ngược với tôi, tôi chín tháng đã đi và mãi đến hai tuổi mới bập bẹ - và đến ba tuổi thì cả nhà không ai cãi lại nó được, nó nói như sáo. Con bé của tôi nó phải được hạnh phúc, nó phải được yêu lấy cái Tết, nó phải nôn nao, háo hức mỗi khi Tết về. Thực ra, nó rất đầy đủ, ba mẹ cho nó mọi thứ; riêng tôi, tôi sợ tôi sẽ cho nó thứ mà tôi không bao giờ muốn cho, đó là cảm giác của tôi. Nay một cái Tết nữa lại sắp lượn qua đời tôi, tôi không cần quần áo, tôi không cần chơi bời, ăn ngon mặc đẹp, tôi chỉ cần một không khí gia đình cười nói vui vẻ trong đêm giao thừa, cần nhìn thấy ba tôi chở hai mẹ con đi chúc Tết. Tôi cần thấy tay mẹ dắt tay con bé đi dạo xuân, và tôi cùng ông già thong thả nhấm nháp từng ly rượu với ít mồi quen thuộc. Tôi thèm sáng mùng một thức dậy sớm với ly càfê nóng hổi, và trên môi tôi là một nụ cười mãn nguyện. Trong đời tôi chưa hề có một ngày lễ, một kỳ nghỉ lễ; những dịp lễ dường như quá xa xỉ với tôi. Nhưng tôi hy vọng Tết này sẽ là một lễ hội cho tôi. Đã lâu tôi không cầu nguyện; xin Chúa giúp tôi có được cơ hội thật sự này. Về nhà, tôi sẽ cắm một nhành mai rừng chặt ở cây sau nhà, thay cho cành đào sáo rỗng những năm trước.
Khi tôi là Shigen, tôi khác với bình thường hay nói toạc ra, tôi khác với con người sống trong hiện thực. Con người thực dụng, khô khan và hốc hác hằng ngày chạy theo kế sinh nhai còn được cứu rỗi bằng chút nước từ tia lãng mạn mà ân trên đã trao tặng. Nên khi cầm bút, tôi không ái ngại hay bẽn lẽn vì những điều mình đã viết, đã thổ lộ. Linh à ! Anh sợ qua mùa Tết này, anh sẽ đánh mất em; cũng như những gì anh đã đánh mất. Anh sợ em sẽ chóng quên anh, như quên một điều bình thường trong cuộc sống của em thôi. Nhưng thực sự anh đã có em bao giờ đâu mà đánh mất. Có lẽ anh là một người hay ảo tưởng. Anh biết em ở cách anh rất xa, hai ta không sống cùng thế giới, anh đang vật lộn với nhiều thứ ở thế giới nghèo nàn và khó khăn của anh. Và anh nghĩ chính anh đã ngộ nhận nhiều. Anh biết em, tình cảnh và tình cảm của em. Nhưng những ngày vừa qua, anh thấy mình ngày càng gắn bó với em, điều đó càng có ý nghĩa và lớn dần lên trong anh. Anh sợ. Tất nhiên, khi những gì đã quá quan trọng đối với chúng ta thì ta không thể từ bỏ được, đến một lúc nào đó. Cũng như em đối với anh vậy. Và thứ mà anh muốn nói là, anh có tình cảm với em thật sự; dù thế nào đi nữa, dù có gì xảy ra đi nữa và dù em có về đâu trăm hướng, nó cũng tồn tại với em rồi, honey !
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
11 - 02
 
Anh đã không nhớ thời gian qua bao lâu
Khi anh bỗng nhiên tìm thấy
Lá thư em trong ngăn tủ
Và khoảng đời ngắn
Được trí nhớ vời về trong tâm khảm
Những ngày của riêng hai ta
Những trời riêng của đôi ta
Và đêm mưa lao xao lạnh của riêng chúng ta
Bây giờ anh đơn lẻ
Vì cõi lòng trống không
Anh thấy mong mỏi
Có em ở bên cạnh anh
Để chia sẻ những điều lạnh tanh và đau buồn
Khi anh đã từng lắng nghe em
Anh cũng phải giống như em
Vì hồn anh nhiều lúc
Là hồn em
Vì nhiều lúc, thân xác anh còn đây
Lay lắt ngày qua ngày
Em thì đã bay xa
Đến phương trời nào lạ
Anh trách anh lơ đễnh
Đã làm tan đi tình cảm hai chúng ta
Giờ anh muốn tìm em
Em nói xem
Anh phải tìm nơi đâu
Anh muốn tìm bờ vai em
Em nghĩ xem
Liệu mà nước mắt anh có làm áo em lấm lem
Khi tâm hồn anh còn kèm nhèm
Trái tim còn cháy xém
Nỗi hối hận giờ đã đè nặng
Lên những bài thơ của em
Tay anh lướt qua từng nét chữ
Ngỡ như vừa vuốt qua tóc em
Những nét cong em viết rất đẹp
Và mềm mại như thuở em tựa vào vai anh
Khi kỉ niệm nhá nhem về trong đêm tối
Anh chỉ nghĩ đến em thôi
Đôi mắt kiếng không che lấp hồn em với anh
Em không che đậy tâm tình với anh
Giờ em đi mất
Anh như đứa con hoang lạc lõng
Trong chiến tranh vô vọng
Cũng ngày này, trước dịp này
Tay em kiệt quệ với tay anh
Anh rất vững lòng cho em dựa để
Nhưng hôm nay anh xuống cấp trầm trọng
Mà không chỉ hôm nay
Từ dạo đó đã,
Và ngày qua ngày,
Anh còn lại một đống vôi vữa không màu sắc
Đợi tái thiết vô vàn trong bế tắc
Số phận lại gieo rắc vào lá thư em
Trong tay anh run rẩy và chân chôn cứng ngắc
Nửa vòng trái đất,
Anh thầm mong em chợt xao lòng
Và thấy những gì anh gửi cho em thấy
Qua giấc mộng mà hai ta đã mơ
Vì giờ anh đã mơ
Chỉ còn đợi mình em
Cô em nhỏ xinh của tôi !
Anh nhớ em rồi
Anh mong em mãi
Giúp anh...
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0
19 - 02
 
Thơ thì cũng chẳng là thơ
Mỗi đêm cứ vậy mà tôi mơ
Trong ánh đèn mờ và đỏ
Tôi kéo bóng mình ra và ngồi vẩn vơ
Cái bóng dễ thương nhưng chết tiệt
Trong đời tôi, bám chặt tôi riết
Khi bao nhiêu người bỏ ta đi biền biệt
Dù có kiệt quệ, nhưng ta vẫn phụ thuộc vào nhau
Tôi vùng vẫy những nỗi đau
Bóng hình chẳng cần quan tâm
Chỉ là hành động trong khuôn khổ
Vật vờ như xác chết, lập lòe như hồn ma
Cái bóng rời xa tôi
Đi vào không trung lạnh lẽo
Túm lấy không khí, dồn ép ném vào bóng trăng
Lộng hành như một chúa tể, độc quyền như quỷ satăng
Tôi bất lực nằm buông xuôi
Khi mà cái bóng không còn theo đuôi
Hồn tôi què quặc theo đuổi
Cái bóng xám xịt quay lưng cười ha hả
Khi hồn này, thân xác này lạnh lẽo hơn cả ma
Vũ trụ này còn kiểm soát ta
Mà ta thì còn không điều chỉnh được cái bóng của chính mình
Cái bóng ! Mày làm chủ tình hình
Nửa đêm ngột ngạt mở cửa
Xéo đi, xéo đi, để mặc tao tàn tạ
Giờ ý chí, giờ cõi lòng đã già
Đã đến lúc nuôi trong viện dưỡng lão
Tôi yếu đuối với tâm hồn tôi
Tôi chống chọi với cái bóng xất xược
Và vài năm tung bay lả lướt
Cũng phải về, bên tôi trong chiều dài lượt thượt
Vỗ vào vai tôi, khi nước mắt rơi, mình khóc sướt mướt
Cái bóng phiêu du vô tư lự lại vững vàng
Xác tôi nằm đây, ngày qua ngày mà con tim hàng ngàn vết xướt
Hóa ra người nào rồi sẽ bỏ ta,
Cái bóng lại về với ta thật,
Kéo theo bóng trăng, bóng mây, bóng cây, bóng mặt trời đong đầy
Và bóng của từng hạt mưa trên áo thấm
Trong đêm tối thăm thẳm, bóng của từng ngụm khói thuốc
Kéo theo hồn, chỉ còn là ngọc đuốc chết
Hồn đã cùi, lòng ta đui, giờ chờ đoạn kết
Xuất huyết thân xác ta, kéo xuống đất hết
Chỉ còn ta và mày, cái bóng xất xược
Và cuộc sống của nhau đã tráo ngược
Tôi là cái bóng vật vờ, vất vưởng
Sống nơi đau thương của cái bóng vô thường
Tự cắn lưỡi mình, nơi duy nhất còn cảm giác
Để câm luôn đi, đừng còn những vần thơ
Vần thơ nào cõi lòng không than thở
Khi trái tim không đập, và hồn ngừng thở
Hết không khí rồi, ta là cái bóng đen
Takeda Shigen (ToniDevil)
I am ToniDevil
I have made all the sin
And the dark is screaming
Rhythm of a devil
Đăng nhập để trả lời
0