15 - 01
Viết cho tôi
Viết cho người con gái tôi quen
Viết cho những suy nghĩ chưa bao giờ dám nói ra trong tôi
Tản mạn ngày Tết
Sau khi viết xong bài thơ "Còn tôi cầu mong mãi", tôi nằm hoài mà không ngủ được. Hình như một ít nicotin trong điếu thuốc 'nghệ sĩ' kia làm đầu óc trằn trọc và suy nghĩ mãi. Mấy hôm nay trời lạnh, tôi không bật quạt, thế là thêm mấy con muỗi 'quấy rối tình dục' nữa, tôi thức luôn. Ba giờ sáng rồi, trễ quá với giấc ngủ và sớm quá với thức dậy. Không hiểu sao, mỗi lần nghĩ đến Tết là tôi lại nghĩ ngay đến cây mai rừng Đà Lạt. Cây mai dại - người ta vẫn hay gọi là cây mai anh đào - nhưng trong lòng tôi lại thích cái tên mộc mạc đơn sơ mà tôi tự gán kia hơn, chẳng cần ai trồng và chẳng cần chăm sóc. Người ta thấy tiện thì bứng về trồng trước nhà, làm hàng rào hay trồng ven đường cho đẹp cũng được. Nhưng không khí Tết về, xuân về, thì đúng là lúc nó thực sự trình diễn. Cây mai nào cũng đầy hoa là hoa. Cây càng già, càng to, càng cổ, cành gốc càng bạc thì hoa càng nhiều. Cả một chùm trắng hồng không một chiếc lá xanh, còn gì ngọt ngào bằng để chào đón Tết. Đà Lạt có trồng đào; đào nhiều lắm, đủ loại, người chơi đào đông hơn chơi mai, như dân dưới Sài Gòn Tết phải có chậu mai trong nhà. Nhưng chính cây mai dại này mới đích thực là quà lì xì mà xuân dành cho Tết. Bông mai năm cánh, hồng trắng, nở nhiều nhưng tàn cũng mau. Khi tàn, ta có thể đứng dưới gốc mai tắm những cơn mưa hoa nhờ có làn gió nhẹ thổi qua. Cái vẻ đẹp như một câu chuyện tình dưới gốc cây sakura - cây hoa anh đào của người Nhật; khi người con gái trong bộ kimono dịu dàng và thuần khiết đứng đợi người yêu, người chồng trở về, mùa hoa anh đào nở. Người Nhật xem hoa anh đào như quốc hoa. Mùa sakura nở, họ nghỉ làm để cùng gia đình đi ngắm hoa, bày tiệc rượu thưởng hoa, một thú vui tao nhã. Ở Việt Nam, tôi thấy chỉ có hoa mai rừng đó là giống hoa sakura hơn cả. Nhưng cây anh đào ở Nhật khắp nơi đều trồng được, còn cây mai dại thì chỉ có xứ cao, xứ lạnh ở Việt Nam mới có. Cũng chẳng ai hăm hở gì mà bày tiệc ngắm hoa, trừ thằng như tôi. Ôi, cái hoa sao mà nhẹ nhàng, sớm nở, sớm tàn quá ! Đấy ! Tự nhiên có cũng mau, cho đi cũng mau không như con người. Con người tìm kiếm tình cảm rất lâu, mà để quên đi cũng rất lâu. Vì thế nên tôi lấy bút danh là Shigen. Shigen là âm on của Hán tự trong tiếng Nhật, hai chữ Tự và Nhiên, chính là tự nhiên. Nhưng sao tôi thấy mình nhân tạo, rập khuôn quá. Thôi bút danh không phản ánh được con người thì lấy nó làm cái đích để hướng tới vậy. Thực ra, cái bút danh - mà tôi tự gán - chỉ thêm phần màu mè cho thỏa mãn cái sở thích của tôi. Tôi nào có phải là nhà văn, nhà thơ đích thực gì đâu. Tôi thích nói ra cảm nghĩ của mình bằng vần thơ, nên tôi viết thơ. Tuy nhiên, tôi cũng mong những tập thơ của mình được xuất bản lắm. Nhưng, đầu tiên là 'tiền đâu', có tiền là một việc, mà có được sự đánh giá, giới văn sĩ, bạn đọc có thích hay không mới là việc quan trọng, chứ xuất bản ra để ngắm chơi thì... chẳng ra gì. Do vậy nên tôi tự làm cái công việc thỏa mãn tính đua đòi của mình bằng cách post lên blog. Cũng là một cách xuất bản, miễn sao mình cảm thấy vui. Tôi đã post được tập 'Mùa đau' và tập 'After winter' đang dở dang. Không phải là những tập thơ đầu tay, nhưng tại tôi thích thế, mình là chủ biên tập mà, hơi đâu ! Nãy giờ tôi tản mạn hơi xa, không khéo lại lạc đề mất ! Nhắc lại chuyện xuân, duy có hai bài nhạc xuân là tôi yêu thích, đó là bài 'Xuân này con không về' và 'Mùa xuân đó có em'. Không hiểu sao mỗi lần nghe bài 'Xuân này con không về' là tôi rưng rưng nước mắt; tôi cũng xa nhà cả đời thật, nhưng chưa có xuân nào mà tôi không về. Bài 'Mùa xuân đó có em' tôi lại cảm thấy da diết khôn nguôi. Tôi từng có người yêu rồi, nhưng cũng chẳng xuân nào mà lại 'có em', tuy vậy câu hát 'và mùa xuân đó có em thì xuân rất đẹp, anh không biết xuân về lúc nào...' làm tôi ngây ngất, ngay cả khi cô đơn lạnh lẽo chẳng có ai như bây giờ. Bài 'Xuân này con không về' thì khỏi phải nói; kỉ niệm, kỉ niệm sâu sắc 'bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng, trông bánh chưng chờ trời sáng...'. Tôi cũng thích ngồi canh nồi bánh chưng sau nhà ngoại; bếp lửa tí tách, hơi ấm truyền vào tay trung hòa cơn gió lạnh, cây bơ xào xạt lá, vài chùm hoa bơ nở muộn bắt đầu rụng theo gió, từng tiếng lộp bộp giòn tan, đến giờ còn như ghi âm trong đầu tôi. Tôi mê mẩn tiếng hoa bơ rụng từ lúc bé xíu. Dù vậy, tôi vẫn thích mỗi khi ca sĩ Chế Linh hát tới câu 'con biết không về mẹ chờ em trông...'. Ôi, người mẹ già ! Người mẹ muôn đời là người mẹ ! Tôi buồn. Mẹ tôi già thật rồi. Tôi nhớ sao cái thời, hai mẹ con đi chợ chung với nhau, người ta cứ kêu hai chị em, không ai tin là hai mẹ con. Hồi trẻ, mẹ đẹp lắm. Giờ đây, năm tháng, lo toan đã làm bà già tôi gầy gò, ốm o đi một phần, tôi lấy thêm một phần, mẹ còn lại một phần ba. Từ nhỏ tới giờ, trong lòng tôi mẹ là nhất, đi đâu cũng đi với mẹ, học hành cũng bàn với mẹ, thậm chí điện thoại về xin tiền cũng réo mẹ. Tình cảm với bà già tôi ướt át sướt mướt, còn với ông già tôi như hai người đàn ông, chẳng bao giờ để lộ ra ngoài. Ba tôi tính vô lo, bề bộn, cái gì cũng giỏi mà làm gì cũng lười nên mọi việc một tay bà già cả. Tôi thừa hưởng tính cương quyết, lỳ lợm từ mẹ, tính xuề xòa, pha trò và một chút 'dâm tặc' tù ông già, và trời nhồi thêm vào chút lãng mạn để nặn ra. Vì có chút 'khí trời' đó nên mỗi lần nghe tới đây là tôi ray rứt, tựa như chính tôi là người lính, chính tôi không về nhà. Năm nào cũng vậy, trước khi nghỉ Tết, bà già nói trong điện thoại: 'Năm nay có về ăn Tết không ?' mặc dù biết tôi chưa bao giờ nói không, mà có nói nữa cũng ăn chửi. Nhưng tôi không về thì biết đi đâu ? Ôi, sướng thay cho những người có nhà mà Tết không biết đi đâu chơi; thương thay cho những người có nhà mà Tết không biết nơi đâu để về ! Hai mươi năm kể từ khi tôi nhớ, tôi hầu như không hề có cái Tết nào mà thực sự hạnh phúc ! Tôi rất muốn chối bỏ điều này. Năm nào cũng lo cận kề cái Tết, cơm áo gạo tiền, hàng hóa thu hoạch. Năm nào giao thừa cũng có tiếng gây gổ, ông già về nhà với tý rượu, bà già bận bịu bức rức khó chịu, thế là cãi nhau. Những kỉ niệm mà tôi nhớ còn xốn xang trong đầu: bốn giờ sáng mùng một, hai mẹ con còn dọn dẹp nhà cửa, bếp núc; hai giờ sau giao thừa, hai cha con còn ngồi trên núi, đốt lửa chờ dỡ hàng. Thêm vào đó vài năm nay, gia đình làm ăn đổ vỡ, ba ngày Tết bảy ngày xuân nhà cửa vắng tanh, tôi nhớ không một bóng khách. Ông bà già được một dịp nghỉ ngơi, phần lớn là ngủ, tôi được dịp nghỉ ngơi, phần lớn là ngồi chơi xơi nước. Bánh mức mua về chất đầy tủ, chẳng ai buồn khui ra; bình trà châm nước đó, ba uống, con uống, thế cũng hết cả bình thủy nước. Tôi không buồn cho tôi - tôi chắng lấy làm bận tâm - tôi buồn cho ba mẹ. Nhìn nhà cửa đìu hiu, nhìn sân trống trải, tôi thấy hai người sao lẻ loi, đơn độc quá. Tôi bước ra đường dạo qua dạo lại, thấy cảnh phố xá chen chúc kia như chọc xốn vào mắt mình. Nên thế, tôi năm nào cũng một đêm uống say bí tỉ, say đến không buồn tỉnh. Tết là dịp duy nhất mà khi đó tôi uống rượu vì buồn, vì buồn mà tôi phải mượn rượu để uống. Bình thường, chỉ khi nào anh em bè bạn tụ tập vui vẻ, tôi mới động ly. Năm nào tôi cũng mong Tết qua thật nhanh, để tôi không đối mặt với nó nữa. Chỉ tội nghiệp con bé em tôi. Nó còn quá nhỏ để phải chịu đựng. Con bé mà tôi đã ẵm trên tay khi nó còn chưa buồn mở to mắt, tôi chăm từng bình sữa, từng chén cháo, từng cái tả, con bé nói lúc chín tháng mà tôi phải bồng bế liên hồi đến hai tuổi mới biết đi - hoàn toàn trái ngược với tôi, tôi chín tháng đã đi và mãi đến hai tuổi mới bập bẹ - và đến ba tuổi thì cả nhà không ai cãi lại nó được, nó nói như sáo. Con bé của tôi nó phải được hạnh phúc, nó phải được yêu lấy cái Tết, nó phải nôn nao, háo hức mỗi khi Tết về. Thực ra, nó rất đầy đủ, ba mẹ cho nó mọi thứ; riêng tôi, tôi sợ tôi sẽ cho nó thứ mà tôi không bao giờ muốn cho, đó là cảm giác của tôi. Nay một cái Tết nữa lại sắp lượn qua đời tôi, tôi không cần quần áo, tôi không cần chơi bời, ăn ngon mặc đẹp, tôi chỉ cần một không khí gia đình cười nói vui vẻ trong đêm giao thừa, cần nhìn thấy ba tôi chở hai mẹ con đi chúc Tết. Tôi cần thấy tay mẹ dắt tay con bé đi dạo xuân, và tôi cùng ông già thong thả nhấm nháp từng ly rượu với ít mồi quen thuộc. Tôi thèm sáng mùng một thức dậy sớm với ly càfê nóng hổi, và trên môi tôi là một nụ cười mãn nguyện. Trong đời tôi chưa hề có một ngày lễ, một kỳ nghỉ lễ; những dịp lễ dường như quá xa xỉ với tôi. Nhưng tôi hy vọng Tết này sẽ là một lễ hội cho tôi. Đã lâu tôi không cầu nguyện; xin Chúa giúp tôi có được cơ hội thật sự này. Về nhà, tôi sẽ cắm một nhành mai rừng chặt ở cây sau nhà, thay cho cành đào sáo rỗng những năm trước.
Khi tôi là Shigen, tôi khác với bình thường hay nói toạc ra, tôi khác với con người sống trong hiện thực. Con người thực dụng, khô khan và hốc hác hằng ngày chạy theo kế sinh nhai còn được cứu rỗi bằng chút nước từ tia lãng mạn mà ân trên đã trao tặng. Nên khi cầm bút, tôi không ái ngại hay bẽn lẽn vì những điều mình đã viết, đã thổ lộ. Linh à ! Anh sợ qua mùa Tết này, anh sẽ đánh mất em; cũng như những gì anh đã đánh mất. Anh sợ em sẽ chóng quên anh, như quên một điều bình thường trong cuộc sống của em thôi. Nhưng thực sự anh đã có em bao giờ đâu mà đánh mất. Có lẽ anh là một người hay ảo tưởng. Anh biết em ở cách anh rất xa, hai ta không sống cùng thế giới, anh đang vật lộn với nhiều thứ ở thế giới nghèo nàn và khó khăn của anh. Và anh nghĩ chính anh đã ngộ nhận nhiều. Anh biết em, tình cảnh và tình cảm của em. Nhưng những ngày vừa qua, anh thấy mình ngày càng gắn bó với em, điều đó càng có ý nghĩa và lớn dần lên trong anh. Anh sợ. Tất nhiên, khi những gì đã quá quan trọng đối với chúng ta thì ta không thể từ bỏ được, đến một lúc nào đó. Cũng như em đối với anh vậy. Và thứ mà anh muốn nói là, anh có tình cảm với em thật sự; dù thế nào đi nữa, dù có gì xảy ra đi nữa và dù em có về đâu trăm hướng, nó cũng tồn tại với em rồi, honey !
Takeda Shigen (ToniDevil)