📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Tu để sửa mình!

4 trả lời, 635 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhân thấy cũng nhiều người nói đến Đạo Phật nên tôi mạo muội đăng bài này. Trước sám hối với 10 phương chư phật sau để cảnh tỉnh đại chúng. Đức Phật ra đời giống như người thầy đã đi con đường giác ngộ chỉ dạy cho chúng sinh những người đang si mê chìm đắm trong cuộc đời này con đường đi đến giải thoát. Vậy chúng ta là những người đang sống trong cuộc đời này, trong vô minh nghe lời Phật chỉ dạy rằng ở đâu đó xa xa có một nơi gọi Niết Bàn tịnh tịch là nơi an vui chân thật không bị cuốn trôi trong 6 nẻo luân hồi nên ráng nghe theo mà tu tập để được an vui nội tại chính mình và đem lại an vui cho những người xung quanh. Đừng nên suy nghĩ như những kẻ khờ rằng biết đâu lời Phật dạy là đúng? biết đâu làm theo là được đến Niết Bàn? Tôi chỉ biết trước mắt có được những thứ mình có, tiền tài, danh vọng, vợ đẹp, con khôn mà không cần nghĩ đến tình nghĩa, đạo làm người. Phải biết rằng đức Phật là người đã đi con đường đó, nếu chúng ta không đi mà nghi ngờ thì giống như người bệnh nghi ngờ thầy thuốc, nghi ngờ rằng thuốc chữa bệnh là thuốc độc. Nếu cứ cắt hết tình nghĩa vì lợi ích cá nhân thì hiện tiền đã thấy quả báo không cần đến tương lai. Quý vị cứ xét xem. Tu tập ở đây không có nghĩa suốt ngày ngồi yên, hoặc tham thiền hoặc niệm Phật, hoặc tụng kinh để cầu một Niết Bàn của riêng ta mà phải khéo dùng phương tiện để tự sửa bản thân mình từ những thói quen(tập khí) nhỏ nhất đến những cái lớn giống như người đi đãi cát gom vàng, giống như tiền nhân chọn đậu.
Than ôi, giờ là thời mạt pháp xã hội đảo điên, lòng người trắc trở. Như những người xuất gia đầu Phật còn vướng vào sự nghi hoặc ở trên nên tuy thụ đủ giới pháp xuất gia mà trong lòng còn vương tục lụy, thân hình xuất gia nhưng trong tâm vẫn ở tại gia vẫn là người thế tục. Ngồi một chỗ có người đem tiền, gạo đến cúng hoặc bày ra nghi lễ cúng kiếng để lấy tiền về tư lợi bản thân như mua xe hơi, cho con cháu tại gia, dùng trang sức, đầu tư, gửi ngân hàng. Một ngày những vị đó không biết có một lúc nào nhiếp tâm niệm Phật cho đến tĩnh tọa tham thiền xem rừng vô minh đang rực cháy bên trong. Còn những Phật tử tại gia thì sao? Người đi chùa tụng kinh niệm Phật nhưng trong tâm đầy dãy những ô uế, trong nhà thì chửi bới con cháu, ngoài thì dành giật của cải đừng hòng ai có thể xin, lấy đi một xu của mình. Người vô minh thì dùng mọi thủ đoạn vơ vét tiền của thiên hạ, buôn bán phi pháp để của tiền đầy đống nhưng trong lòng không chút vị tha. Ngày rằm ngày tuần lên chùa cúng kiếng, mời thầy về nhà cúng kiếng, công đức tiền bạc nhiều vào chùa, làm từ thiện nhưng với lý do là muốn rửa tội lỗi đã làm, rửa tiền. Xét thấy làm việc tội lỗi bằng trời mà dùng vài đồng bạc để rửa thì làm sao sạch, chẳng thế hiện tại sinh ra nhiều bệnh quái ác như ung thư, aid v.v.... Những người đang làm ăn "phát đạt" tiền của đầy đống đùng 1 cái bị ung thư chẳng phải do quả báo của việc "ăn uống" những đồ bậy bạ mà nên sao? Nay tôi đánh một hồi chuông này mong cảnh tỉnh đại chúng hãy ráng sửa mình, tu cho bản thân trước. Một ngày hãy dành ra ít phút tự cứu xét tâm mình xem chúng ta làm có đúng là một người Phật tử không? có đúng đạo làm người không?
******************
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh
Đăng nhập để trả lời
0
Hiện nay có một số Hòa Thượng nói đại ý là không có cõi Cực Lạc để về. Tôi thấy ý của các cụ thì đúng nhưng người nghe không hiểu nên phỉ báng là làm gì có cõi Cực Lạc. Thật tai hại thay! Trong Kinh đức Phật nói đến các thời pháp, thời Chính Pháp nghĩa là lúc đức Phật còn tại thế chưa nhập diệt, thời Tượng Pháp nghĩa là thời sau khi đức Phật nhập diệt còn có các Thánh Tăng, Tổ duy trì chính pháp, thời Mạt Pháp nghĩa là thời sau Tượng Pháp, Thánh tăng nhập diệt hết, chỉ còn ít vị vì bản hạnh mà quay lại để độ chúng sinh. Thời diệt pháp nghĩa là thời kỳ giáo pháp bị diệt vong. Đức Phật nói Kinh A Di Đà là kinh tồn tại cuối cùng, đến thời diệt pháp Kinh kệ đều tự dưng biến mất ngay cả kinh A Di Đà, chỉ còn tồn tại một câu duy nhất"Nam mô A Di Đà Phật" ai biết được, niệm được câu này liền được giải thoát. Tôi suy nghĩ khi đọc kinh Phật nói. Tại sao kinh Phật bị biến mất, thật ra là thời nay, thời mạt pháp kinh điển đã mất dần rồi, bên cạnh đó lại còn có các Ngụy kinh nghĩa là kinh do người ta ngụy tạo nên. Đến thời diệt pháp thì ngay cả những kinh chép trên đá cũng đã bị mòn hết theo thời gian, đến kinh chép trên lá, gỗ. Kinh in trên giấy hiện tại do các bậc cao tăng hoằng dương cũng biến mất, vì sao? Vì mực in bị bay hết, không có ai in nữa, chúng sinh không tin nữa nên bị biến mất. Quay trở lại ý của các Hòa Thượng nói không có cõi Cực Lạc là sao? Nghĩa là cõi Cực Lạc do mình tạo nên thôi. Bằng việc tu tập tự sửa mình, nơi miệng không nói những lời ác, nơi thân không làm việc ác, nơi ý nghĩ không khởi tâm niệm ác, chúng ta đã tạo ra cõi Cực Lạc cho chính bản thân và những người xung quanh. Pháp môn Niệm Phật là một pháp môn hòa đồng nhất vì ai cũng có thể tu. Nói theo chuyên môn gọi là phương pháp tiệm tu. Tiệm tu nghĩa là sao? Nghĩa là đã tu là chứng. Tu là tu kiên trì. Đức Phật nói có một thế giới Cực Lạc rất đầy đủ sung sướng để dụ chúng sinh những người mê muội hướng đến. Trong phương pháp niệm Phật có 3 món phải nhớ đó là Tín, Nguyện, Hạnh. Tín nghĩa là lòng tin kiên trì, tin vào lời đức Phật Thích Ca nói, tin rằng đức Phật A Di Đà là có thật, như một người mẹ đang trông chờ người con đi xa trở về, tin rằng mình đang đi con đường đúng đắn để được sinh sang thế giới Cực Lạc, tin rằng ta sẽ sinh sang thế giới Cực Lạc v.v.. Niềm tin vững chắc không bao giờ nghi hoặc. Nguyện nghĩa là nguyện sinh sang thế giới Cực Lạc. Nguyện đây cũng là Tứ Hoằng Thệ Nguyện. Chúng sinh vô biên thề nguyện độ; nguyện độ chúng sinh đến bờ giải thoát. Câu này sẽ giả thích ngay sau. Phiền não vô tận thề nguyện đoạn; bao nhiêu phiền nào liền chấm dứt. Kinh Viên Giác nói: “Hễ có chúng sinh nào ta liền đưa chúng đến Niết Bàn”. Chúng sinh nghĩa là chúng tội sinh tình, nghĩa là do tội lỗi, nghiệp lực mà sinh ra, nghĩa là vọng tưởng phiền não. Hễ có chúng sinh nào Phật đều đưa đến Niết Bàn, mà Niết Bàn là nơi không sinh không diệt, là chân như. Vô biên phiền não đoạn cũng là như vậy là biến cái phiền não, vọng tưởng trở về chân như. Pháp môn vô lượng thề nguyện học; pháp môn ở đây không phải là cái danh từ pháp môn giống như ta nói pháp môn niệm Phật, pháp môn Thiền, pháp môn mật tông v.v.. mà là nếu có việc gì làm để lợi ích cho chúng sinh, để đi đến quả vị giải thoát, ta không quản ngại mà làm cho dù nó là lúc này, là sát na này, tích tắc này cho đến năm này, tháng này, kiếp này đến muôn sau khi nào thành Phật. Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành; nguyện sẽ thành phật. Tuy rằng bốn câu mà đều quy về một mối. Bốn câu nguyện này cũng chính là tự mình phát tâm(tự nhủ, tự ghi nhớ trong lòng) Bồ Đề. Nghĩa là không giới hạn không gian, thời gian, con nguyện làm những việc thiện, nguyện tu những hạnh lành để được đạo Vô Thượng Bồ Đề, để độ hết cho chúng sinh. Hạnh nghĩa là hành trì. Khi đã có lòng tin vững chắc, khi từ tâm đã phát nguyện Bồ Đề rồi thì cần phải hành trì, cần phải tu tập, cần phải sửa mình. Bằng những quy tắc tự đặt ra, nương nơi cây gậy(tràng hạt) giờ này, ngày này nhớ tới Phật liền niệm Nam mô A Di Đà Phật. Cho đến tự mình kiểm soát một ngày ta niệm được bao nhiêu tiếng, mấy tràng. Hôm sau nhờ có phát nguyện kiên cố, khởi tâm dũng mãnh, tinh tấn, ta niệm nhiều hơn hôm trước. Dần dần tiếng niệm Phật gắn liền với hơi thở, tiếng niệm Phật tự trong tâm thức phát ra. Tiếng niệm Phật thành một giai điệu nhạc. Ngay ở đây ta thấy trước đây có người niệm Phật là ta, có Phật được niệm là Phật A Di Đà. Nay không thấy có người niệm Phật vì tiếng niệm Phật đã gắn với hơi thở, ngay cả khi chúng ta không niệm mà nó vẫn niệm. Niệm mà vô niệm. Và nay chúng ta không thấy có Phật được niệm. Vì tính sáng của gương nó đã sẵn. tính trong của nước nó đã sẵn đâu phải do lau chùi, đâu phải do lặng sóng. Pháp môn niệm Phật là một pháp môn dễ tu dễ chứng nhất. Quý vị hãy tinh tấn hành trì, khi đã tỏ ngộ chân tâm rồi Phật A Di Đà tự hiển hiện. Ao báu nước Cực Lạc sen đã nở, ta đã tọa nơi đó rồi. Cực Lạc là đây! Chúng ta ráng hành trì. A Di Đà Phật
******************
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh
Đăng nhập để trả lời
0
Mật tông là một tông phái đạo phật được ngài Liên Hoa Sinh(hóa thân của đức Thích Ca) thuyết ra. Mật chú là những ngôn từ mà chỉ có những bậc liễu ngộ sinh tử, phật đà mới có thể hiểu được. Vì mỗi một chữ trong mật chú bao hàm diệu nghĩa có nói ra cũng không thể hết được. Cũng giống như tịnh độ đầu tiên chúng ta phải có 3 món Tín Nguyện Hạnh, việc hành trì ở đây còn phải nói đến đó là Mạn đà la, mạn đà la là cửa ngõ vào đạo. Hành giả tu trì mật tông phải đạt được đó là Tam mật tương ưng. Tam mật là gì? Thân mật: thân nghiêm chỉnh, trong sạch, tay kết ấn. Khẩu mật: miệng đọc, tụng chú, đọc đây có thể phát âm ra thành tiếng hoặc trì trong tâm. Ý mật là trong tâm ý dẹp những tạp niệm vọng tưởng. Nếu được một vị thầy khai quang điểm đạo thì càng tốt bằng không với một tâm thành theo nghi thức mà hành trì thì tất được tha lực của chư Phật tế độ. Ở đây, có người nghĩ rằng mê tín, vì những từ ngây ngô sao có năng lực siêu phàm được. Tôi xin lấy dẫn chứng sau: Có một người thanh niên khi đi công tác xa đến một vùng nọ gặp một cô gái đem lòng yêu say đắm. Chàng trai nọ thề thốt sống trọn đời, trọn kiếp với cô gái. Một ngày kia, khi đã chiếm được xác thân của cô. Hết thời gian công tác, anh ta trở về quên luôn cô gái. Trong lúc đó cô gái bị dân làng khinh miệt vì có thai với chàng. Cô gái cắn răng chịu đựng không có một lời nào nói ra. Cha mẹ cô cũng buồn lắm và thề sẽ giết cái người đã làm ô danh gia đình cô. Nhưng giờ biết tìm chàng trai kia ở đâu? Ngay nơi suy nghĩ này cô ta liền lấy trong nhà một vật có thể gõ làm kẻng đem treo ở đầu ngõ nơi mà 2 người hay hẹn hò. Cứ sáng ra và chiều về, cô ta ra đó lấy hòn gạch đập vào cái kẻng đó mà nói:"Người đàn ông khốn nạn, người ở đâu mau tới đây!" Cũng tương tự như vậy bố mẹ của cô cũng làm như thế. Ở một nơi xa, chàng trai nọ đã có quyền chức. Nhưng cứ tới sáng sớm và chiều thì tự dưng đau tim không thể chịu được, có uống thuốc mà không khỏi. Vựot qua cái mốc đó thì lại bình thường. Hồi lâu, có người nói anh làm gì đó tội lỗi nên người hành. Chàng trai về suy nghĩ thấy những thời điểm đó còn có chứng đau đầu, đầu như ung lên bởi một âm thanh. Đêm chàng mơ thấy có người gọi mình và nhận ra rằng mình đã mắc nợ một người. Khi chàng quyết định đi tìm cô gái đó, đến nơi con của chàng đã được 4 tuổi. Đúng như 4 năm chàng bị chứng trên. Và chàng hiểu ra ngay khi nhìn thấy chiều có vài người ra đầu ngõ đập vào cái kẻng và rủa chàng. Ngay nơi câu chuyện này để thấy sức mạnh của tâm, cô gái kia dùng gạch đập vào kẻng là nơi ý nghĩ oán hờn tác động nơi thân đập, nơi miệng nguyền rủa. Tuy những lời nguyền rủa không phải là một mật chú nhưng nó có sự tác động nơi tâm ý. Nên nó có sức mạnh như vậy.
Chuyện khác về sự linh ứng của Thần chú Đại Bi:
Một chú tiểu nọ kể cho tôi nghe về việc xuất gia của chú và sự linh ứng của chú Đại Bi. Ngày bé năm lên 10 tuổi chú cùng chơi với một người bạn, đặc biệt là gia đình chú nghèo không có tiền mua sách truyện. Trong khi nhà bạn thì rất nhiều, có 1 kho tàng sách. Trong số sách chú đọc có một quyển nhỏ tên:"Kinh Kim Cang Thọ Mạng". Vô tình đọc chú thấy có lợi ích về đọc chú Đại Bi, và chỉ đọc 3 lần chú liền thuộc. Về nhà, cha mẹ gia đình xảy ra nhiều chuyện lục đục, chú thường trì niệm chú Đại Bi, quả nhiên thấy gia đình lại trở lên hòa thuận. Ban đêm chú mơ thấy có một vị Bồ tát áo trắng tới mỉm cười và lấy áo che đầu chú. Đặc biệt là có khi lúc nửa đêm chú tỉnh giấc thấy bốn góc giường đều có ánh sáng trắng, nhìn trong luồng ánh sáng đó có hình của 4 vị hộ pháp. Kế đến chú mơ thấy rất nhiều vị Tăng Ni giảng pháp, và cũng vô tình khi đến chùa chú lại gặp những vị này. Chú còn được nói chuyện về đạo. Những quyển kinh trong mơ hoặc vô tình chú thấy tên kinh ở đâu đó thì chú đều được đọc ngay sau đó do chú đến Thư viện Phật Học. Những lời Phật dạy đều như thấm nhuần, hiểu được nghĩa chân thật. Chú liền phát nguyện xuất gia tu học. Các vị thầy đều rất quý mến.
Có thể nói, khi chú là người đã có căn duyên từ nhiều kiếp nên khi đọc chú đại bi với những từ ngữ không như tiếng Tây mà thuộc một cách rành rẽ. Và nhờ tha lực dẫn dắt chú trong bước đường vào đạo. Những buổi đàm đạo với các vị sư đây chính là do trong Phẩm Phổ Môn đức Phật nói: Nếu có chúng sinh nào đáng được thân Phật cho đến thân .. để cứu độ thì Bồ tát Quán Thế Âm liền hiện thân đó ra mà vì người đó nói Pháp".
Vậy nên nếu hành giả nào chọn con đường tu của mình là mật tông thì hãy kiên cố lòng tin vì nơi lòng tin sẽ sinh ra vô vàn phúc đức. Niềm tin là mẹ của mọi công đức

******************
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn. Mình nghĩ bài viết của bạn hay và có ích.
Mặc dù mỗi người có một con đường đi riêng song con đường nào cũng cần giữ cái tâm cho sáng, luôn giữ vựng được niềm tin vào bản thân và không hổ thẹn với mình.:"nhất tu tại gia, nhì tu tại chợ...."
Hãy gõ cửa, rồi cửa sẽ mở!
Hãy đi tìm, rồi bạn sẽ gặp.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân thấy bạn Danhphong nói:"Nhất tu tại gia ...", nên trao đổi một chút.
Mọi người ai cũng quen miệng nói: "Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa". Nhưng chưa mấy ai hiểu hết được nghĩa. Tôi mạo muội giảng như sau:
Tu chùa là gì: Chùa là nơi thanh tịnh dành cho bậc tu hành. Người xuất gia là người xa lìa những ham muốn, dục vọng, từ bỏ những duyên trần chuyên tâm cầu đạo, cầu giải thoát. Giải thoát ở đây nghĩa là rốt ráo, tâm thanh tịnh, như như, tâm vô ngã, không còn thấy có cái riêng của ta, không còn thấy cái của người, không còn thấy có trong ngoài, sạch bẩn, tâm vô sai biệt. Bởi vì do tàng thức do trí phân biệt mà sinh ra, có cái gọi là sạch nên có cái bẩn, có cái gọi là thiện nên sinh ra cái ác, có cái giữ lấy ngộ nhận là của riêng nên có cái chung. Tâm chúng sinh là vậy, khi mắt nhìn thấy liền khởi phân biệt là cái a, rồi liên tưởng đến cái b, rồi con ngựa ý nghĩ nó rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm. Tương tự với tai, mũi, lưỡi, thân, miệng v.v... Người xuất gia cầu đạo giải thoát là cầu trí vô sai biệt, vì không khởi tâm phân biệt nên không sinh ra khổ đau, vì không phân biệt mà tâm chân như mà tâm chân như là không có sinh diệt. Người xuất gia ở chùa là muốn để chuyên tâm tu tập. Nhưng nếu không chuyên tâm tu tập thì chẳng khác gì người thế tục còn tai hại hơn mà người đời gọi là "đồ ăn hại". Đồ ăn hại là sao? sống không làm được việc gì? chỉ có hưởng thụ. Ăn của người ta cúng dường mà không làm việc gì có lợi ích cho mình cho người. Đã đến chùa là phải cầu giải thoát, giải thoát để độ mình độ người. Giới luật Phật đặt ra để giúp mình giữ được khỏi xa đọa. Chẳng hạn như hàng ngày bậc xuất gia phải làm như sau: Như khi thức dậy, thấy mình đã tỉnh thức, hơi thở còn, sự sống còn người đó đọc kệ:
Giờ đây tôi tỉnh thức,
xin nguyện cho mọi người,
tâm ý luôn thức tỉnh,
giải thoát khỏi vô minh.
Đến khi ăn cơm, đức Phật dạy: Trước khi ăn phải thực hiện tam đề ngũ quán. Tam đề là 3 miếng đầu, miếng thứ nhất nguyện từ bỏ hết thảy việc xấu, miếng thứ hai nguyện làm tất cả các việc lành, miếng thứ ba nguyện độ hết thảy chúng sinh. Ngũ quán là 5 việc phải xét; việc thứ nhất là xét xem mình có đủ đức hạnh để ăn bát cơm này không, việc thứ hai vì đâu có bát cơm này, từ người nông dân trồng lúa, đến người xay xát, đến người bỏ tiền mua, đến người đem đến cúng dàng. Việc thứ ba phải xét tâm khi ăn, không được ăn tham, ăn nhiều, không được chán ngán. Thức ăn để nuôi thân qua ngày để tu tập, ăn vừa đủ. Việc thứ tư coi thức ăn như vị thuốc để chữa bệnh đói. Việc thứ năm vì muốn thành tựu đạo nghiệp, muốn cứu độ mình độ người mà thọ nhận bữa cơm này.
Xuất gia có 3 nghĩa;
-Ra khỏi nhà thế tục: Ra khỏi nhà thế tục, lìa bỏ gia đình, danh lợi trong cuộc sống tầm thường, bỏ luôn cả họ tên để lấy họ Thích và pháp danh do Sư Trưởng đặt cho. Mọi liên hệ gia đình họ hàng từ nay chấm dứt, để tu hành tự giác giác tha, làm lợi ích cho tất cả chúng sinh, không phân biệt thân sơ.
-Ra khỏi phiền não:Ra khỏi nhà phiền não đau khổ nung nấu từ khi mới sinh ra, bị trói buộc trong những sợi giây của tiền bạc, danh vọng, nhà cửa, gia đình, vợ con, ăn ngon mặc đẹp, giao dịch... từ nay xin bỏ hết để tìm đường thoát khổ nạn sinh tử luân hồi cho mình và tất cả chúng sinh
- Ra khỏi vô minh:Ra khỏi nhà vô minh tăm tối đã giam hãm chúng sinh trong ba cõi, sáu đường vì tham sân si... nay quyết tâm tu hành, dứt trừ vô minh, để tìm ra ánh sáng của Chân lý, đạt đến chỗ giác ngộ và giải thoát.
Tóm lại: Tu chùa là chuyên tâm tu niệm, bỏ ngoại duyên. Giống như một người chỉ làm một công việc. Chỉ có việc tu mà không tu được thì thôi.
Tu Chợ là gì: Khi ra đến chợ, hay ra ngoài xã hội, tiếp xúc đủ mọi thành phần, giữ được mình trong ngọc trắng ngà, không gian manh, cướp đoạt, không khoác lác, hàng tôm hàng cá, không đồng lõa với những thói hư tật xấu. Người có ý chí sẽ không bị nhiễm ô.
Tu nhà là gì: Đối mặt với cuộc sống hiện tại, lo cơm ăn, lo áo mặc, lo chỗ ở, quan hệ gia đình, tâm yêu ghét, giận hờn, đối mặt với cám dỗ. Gần như lúc nào cũng phải lo. Từ mở mắt thức giấc là đã phải lo, đến khi tối nằm ngủ cũng còn phải lo ngày mai làm gì. Vậy mà tu được mới là giỏi.
Mà tu là tự mình chiến thắng bản thân. Ngươi tu phải có thời gian biểu để bắt mình phải theo. Nếu không có thời gian biểu thì mọi sinh hoạt sẽ bị xáo trộn, lúc thì ngủ nhiều quá, lúc thì chơi nhiều quá v.v... Người tu phải có lập trường; đối với bố mẹ phải hiếu kính, nhưng không phải hiếu kính là cái gì cũng nghe, cũng làm theo một cách mù quáng, đối với vợ con phải yêu chiều, nhưng không phải để vợ lấn lướt làm trái đạo lý. Lúc làm việc phải nghiêm túc không để tình riêng, sở thích riêng bắt cái thân này chạy theo. Đến việc tu đạo, lúc nào cũng phải cứu xét tâm mình, theo dõi tâm. Khi cần suy nghĩ thì suy nghĩ. Khi suy nghĩ xong liền bỏ, đừng để con ngựa tâm thức, con khỉ ý nghĩ nó dong chơi. Đến khi giật mình không biết ta là ai. Dành thời gian rảnh cho việc niệm phật, cho việc tham thiền. Ngài Trần Nhân Tông có câu:"Đối cảnh vô tâm, mạc vẫn thiền". Nếu thấy cảnh vật, thấy việc khách quan đem lại mà không khởi ý nghĩ theo. Việc gì đã xong là xong, giống như mặt gương khi có người đến soi thì có hình khi soi xong rồi không còn lưu lại ảnh. Nếu thấy một sự việc mà cứ suy nghĩ mãi không thôi thì rơi vào vòng luẩn quẩn mà thôi.
Người ở tại gia, tu nhà mà giữ được mình như vậy đáng gọi là Bồ Tát. Trong kho tàng kinh điển có Kinh Duy Ma Cật, Trưởng giả Duy Ma Cật là bậc hóa thân của Phật, hiện thân là người tại gia nhưng đối cảnh vô tâm. Trí tuệ biện tài vô ngại, ngài giả bị bệnh, đức Phật cử mọi người đến thăm ông nhưng ai cũng sợ, không dám đi vì ngài Duy Ma Cật biện tài vô ngại, hễ khởi tâm niệm gì là ngài đều biết. Cuối cùng Bồ Tát Văn Thù cũng là bậc hóa thân Phật phải đảm trách việc đi thăm. Vì chỉ có ngài Văn Thù hay đức Phật mới có thể thăm bệnh để hỏi chuyện ngài Duy Ma Cật.
Giờ là thời kỳ mạt pháp, Đức Phật chỉ dạy giáo pháp như một con thuyền đang ở cảng, chuyến tàu cuối cùng, để đón những người biết tu đi sang bờ kia giải thoát. Ai khéo tu thì đi luôn, không đợi những ai biện những lý do tôi còn nhiều việc lắm, không thể tu được. Người không tu thì đọa lạc trôi vòng trong sáu nẻo luân hồi mà thôi. Chỉ có làm thân người mới có thể tu được. Còn khi đã bị đọa lạc ngã quỷ, súc sinh hay an nhàn trên các cõi trời thì không có thời gian để tu đâu.
Mọi người nên tinh tấn tu hành.
******************
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh
Đăng nhập để trả lời
0