Tường thuật hành trình 4 ngày du lịch Hà Nội .
Hành trình 4 ngày
Ngày thứ nhất, ngày 9 tháng 10 năm 2010.
Chuyến bay 214, máy bay Aibus 330 của hãng hàng không Việt Nam,khởi hành lúc 9 giờ 30 phút ,từ Tp HCM đi Hà Nội .Cả đoàn đã có mặt trong trạng thái lo lắng vì tôi và chị chồng đón chuyến taxi trễ giờ làm thủ tục gửi hành lý. Đoàn chúng tôi cả thảy gồm 11 người. Hầu hết trong ngành y thuộc các bệnh viện khác nhau ngoại trừ tôi.Một số trong họ là bạn học từ hồi phổ thông,một số họ quen biết nhau trong các chuyến đi từ thiện và trở nên thân thiết từ rất lâu .Chuyến hành trình được đoàn chuẩn bị cũng khá chu đáo, trưởng đoàn đã mua vé từ đầu năm.
Trước khi đi, họ đã nhắn tin về việc chuẩn bị hành lý, mang vật dụng cần thiết,va ly nhỏ có khóa, rồi nhắc nhở nhau nhớ mang chứng minh nhân dân. …Thủ tục cũng xong và chúng tôi đã ổn định vị trí ngồi, số ghế của tôi là 39A, số ghế ngay vị trí cửa số. Thật thú vị và tuyệt vời,vì tôi từng mơ ước được ngắm cảnh từ trên máy bay đó mà .
Máy bay bắt đầu từ từ lăn bánh ra đường băng, tăng tốc độ và lao vào khoảng không bao la.Cảm giác hẫng khó chịu một chút và trên độ cao an toàn thì cảm giác ù tai càng lúc càng khó chịu , khi bay vào vùng thời tiết xấu, máy bay giảm độ cao đột ngột làm tôi lo lắng và sợ sệt, tôi nhắm mắt và thầm niệm Phật.
Rồi cũng đến lúc máy bay hạ cánh , máy bay như lao xuống rồi khựng lại rồi lao xuống …..khó chịu và sợ hãi ,tôi bám chặt vào thành ghế ….Máy bay đã hạ cánh an toàn, tôi thở phào nhẹ nhõm và chẳng thấy thú vị khi đi máy bay chút nào cả .
Tôi kể với anh xã, anh cười xòa và bảo, đi trong thời tiết xấu thì máy bay nào chả thế, nhưng chuyến về thì hoàn toàn khác, nhẹ nhàng và êm ái hơn .Tôi nghĩ có lẽ là do kinh nghiệm của người lái máy bay, thời tiết chỉ là một phần
Khoảng 2 giờ chiều chúng tôi bắt xe từ sân bay đến nhà nghỉ ngõ 149, số 62 Giảng Võ. Đoàn bao chọn gói xe là 450 000 đ, nhưng bác tài cố thêm được 3 vị khách nữa . Xe cũng khá cũ, máy điều hòa trong xe chạy không được mát cho lắm,thế nên một chị trong đoàn nói :
- Xe này chắc cũng ngàn năm rồi bác nhỉ ?
Cả đoàn cười rộ lên, bác tài có vẻ hơi chạnh lòng chút, bác bảo , xem vậy chứ ở ngoài xe là nóng lắm đấy !Chúng tôi chuyển đề tài hỏi về cây hoa sữa, bác chỉ cho chúng tôi thấy những cây hoa sữa , tán lá nhọn thành chùm như lá của cây sắn. Chúng tôi nhìn mãi mà chẳng thấy chum hoa sữa nào cả, bác bảo đã hết mùa hoa .Tôi hơi buồn một chút vì tôi muốn cảm nhận vị thơm quyến rũ nồng nàn của loài hoa đặc trưng của mùa thu Hà Nội. Thời tiết HàNội thật đẹp trong 4 ngày mà đoàn chúng tôi tham quan du lịch .
Bác tài là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, bác cởi mở thân thiện và vui tính , bác hỏi chúng tôi địa chỉ đến, chúng tôi gọi cho người quen và chị đã ra đón chúng tôi ngay đầu ngõ . Chúng tôi vào làm thủ tục nhận phòng khoảng gần 2 giờ .
Nhận phòng xong chúng tôi được chị dẫn sang quán ăn gần nhà nghỉ, ăn xong tôi cùng chị chồng muốn về nghỉ chút rồi đi tham quan phố phường nhưng đoàn quyết định đi luôn . Hành trình bắt đầu từ Gỉang Võ đi bộ suốt mấy tiếng đồng hồ, vì xe taxi cấm lưu thông một số tuyến đường chính, chúng tôi đi vòng qua văn phòng quốc hội, lăng bác, chúng tôi mỏi chân và thấm mệt , chúng tôi tìm quán nước để dừng chân, tìm mãi mới chọn được quán có bán nước mơ để ngồi nghỉ , trưởng đoàn nhìn khá trẻ so với tuổi 35 , anh ta có nước da trắng , người tầm thước không cao , thoạt nhìn như lai Nhật , chả trách gì khi đi Hạ Long, khách nước ngoài cứ tưởng chúng tôi là đoàn khách Nhật . Chúng tôi giới thiệu là người Việt Nam họ có vẻ ngac nhiên lắm.
Chúng tôi dự định là thưởng thức nước sấu Hà Nội đó là loại nước giải khát tuyệt vời, thơm và rất đặc biệt, nhưng đoàn đi bộ mãi mà chẳng thấy quán nào bán nước sấu cả, thế nên đành dừng chân bên quán có bán nước mơ .Chủ quán là bà bác trạc chừng gần 70 tuổi, nước da trắng, phốp pháp và giọng nói dễ chịu . Trưởng đoàn là người khá cẩn thận chu đáo, trước khi anh dẫn đoàn sang uống nước, anh nhanh nhảu chạy sang bên kia đường hỏi trước về giá cả và loại thức uống mà đoàn sẽ uống . Bác chủ quán bảo giá cả không đắt lắm đâu, anh yên tâm và dẫn đoàn sang nghỉ ngơi .
Đoàn chúng tôi khá là tiết kiệm trong chi tiêu, sau một ngày du lịch, trưởng đòan và thủ quĩ tính toán tổng chi phí và chia ra đầu người và chúng tôi góp vào đưa tiền cho người chi trả . Tôi thích cách chi tiêu song phẳng này, nhưng nếu có dịp khác đi cùng đoàn, tôi sẽ nêu ý kiến khác là đưa trước một số tiền cho trưởng đoàn và thủ quĩ, họ sẽ có cách chi tiêu phù hợp hơn, nếu thiếu thì từng cá nhân đưa tiền thêm , chứ theo kiểu này thì quá ư là tiết kiệm, tôi bệnh luôn vì không đủ sức khỏe để theo kịp đoàn, tôi chỉ lớn hơn trưởng đoàn một tuổi vậy mà đi bộ còn thua cả 2 cô hơn 60 tuổi trong đoàn . Tổng chi tiêu trong chuyến đi không kể tiền vé chưa tới 2 triệu đồng , chủ yếu là tiền xe di chuyển từ Hà Nội ra vịnh Hạ Long, rồi từ Hạ Long về Hà Nội,rồi tiền xe đi chùa Bái Đính, thuê thuyền một ngày ra vịnh Hạ Long, tiền nhà nghỉ và khách sạn .
Sau khi vòng qua Hoàng thành Thăng Long thì trời vừa tối, họ không cho vào cổng tham quan, chúng tôi lách người qua cửa và vào phía bên trong chụp hình, buồn cười nhất là 3 người trong số 11 người trong đoàn vì quá khổ nên không thể lách qua đành phải lên phía trên cổng chính đi ngược dòng người để vào . Chúng tôi sách toòng teng những đôi dày cao gót trên tay, lê thê lếch thếch ngắm Hà Nội, chẳng có chiếc xe ta xi nào cả, chỉ toàn xe máy và người bộ hành thôi.
Vậy mà đoàn đã chịu về đâu, còn đi vòng ra Lăng Bác, rồi đi bộ ra Hồ Tây , một vài người còn đòi đi bộ ra Hồ Gươm nữa chứ, tôi thấm mệt vì phải đi bộ . Ra tới Hồ Tây đoàn chúng tôi kéo vào quán bánh tôm Tây Hồ , nhưng quán quá đông không còn bàn nào trống cả, thế là lại quay ra, thấy cửa hàng kem Hồ Tây đông nghịt người, trưởng đoàn bảo mọi người ngồi nghỉ ngơi và chen vào mua kem .Chà kem ngon quá, vị ngọt và bánh thì giòn tan , chúng tôi cười tít mắt và đùa tíu tít, lại chụp hình, lúc nào anh phó nháy cũng chụp hình, ăn kem cũng chụp hình, lên máy bay cũng chụp hình, đi bộ sách giày cũng chụp hình, ăn cũng chụp hình, uống nước cũng chụp hình ….đến 8h30 phút thì chúng tôi cũng về được tới nhà nghỉ , may mà bắt được ta xi ở tuyến đường không bị cấm.
Hà Nội thật nhiều hồ, có lẽ Hà Nội nên thơ và lãng mạn cũng nhờ những nét riêng như thế, những đôi trai gái trên những chiếc thuyền thiên nga lững lờ trên hồ thật đẹp, tôi nghĩ giá mà tôi không mệt cảm xúc sẽ bay bổng để viết nên những áng thơ ngay lúc đấy.
Đoàn ghé ăn tại quán quen , còn tôi gọi điện cho chú ra đón, thăm ông nội, ông tôi ngoài 90 tuổi, đợt này ông lên Hà Nội chơi nên tôi may mắn được gặp ông, tranh thủ ghé thăm ông vì sang mai đoàn sẽ đi Ninh Bình sớm .
Khoảng gần 11 giờ tối tôi mới về tới nhà nghỉ, vệ sinh cá nhân và lăn ra ngủ, anh xã nhắn gọi chẳng thấy tôi bắt máy, tối về tôi mở máy mới biết nên tin cho anh nắm tình hình một ngày , anh không gọi được cho tôi lại gọi chị chồng tôi để hỏi tin tức của hai chị em, một ngày đã trôi qua như thế . Tôi phàn nàn với anh về chuyến máy bay chẳng êm ả chút nào, anh cười cười và bảo thời tiết xấu đó mà . …..
Mùa Thu
Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
★
★
★
★
★
0