<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-29 16:29:07Mục Đồng>
MONG NGƯỜI NỐI LẠI
Tình duyên đã tạc ở trời xanh
Đã lỡ xuân qua nối chẳng thành
Còn nhớ còn thương mộng điệp đó
Xin người chớ lỡ, giọt sầu canh
Cho nỗi niềm riêng vướng lá cây
Để lời ca lạc giữa chốn này
Dòng Thương khắc khoải câu quan họ
Một miếng trầu hôi thắm sắc cay
Ai còn mộng ước những mùa qua
Đượm những ưu tư bóng dáng xa
Lặng lẽ nhìn theo mà chúc phúc
Ông Tơ bà Nguyệt kết duyên hoa
Lối cũ giờ đây bảng lảng sương
Lều tranh gió thoảng những đêm trường
Mục đồng thổi sáo miền quê vắng
Gởi lại người xưa nỗi nhớ thương
venus4t.vns_hnu
Tình duyên đã tạc ở trời xanh
Đã lỡ xuân qua nối chẳng thành
Còn nhớ còn thương mộng điệp đó
Xin người chớ lỡ, giọt sầu canh
Cho nỗi niềm riêng vướng lá cây
Để lời ca lạc giữa chốn này
Dòng Thương khắc khoải câu quan họ
Một miếng trầu hôi thắm sắc cay
Ai còn mộng ước những mùa qua
Đượm những ưu tư bóng dáng xa
Lặng lẽ nhìn theo mà chúc phúc
Ông Tơ bà Nguyệt kết duyên hoa
Lối cũ giờ đây bảng lảng sương
Lều tranh gió thoảng những đêm trường
Mục đồng thổi sáo miền quê vắng
Gởi lại người xưa nỗi nhớ thương
venus4t.vns_hnu




![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)