NGUYÊN TÁC: NO GREATER LOVE
DABIELLE STEEL
Người dịch: Thanh Bình, Việt Anh. Đức Lân
Đánh máy: coco_trencungtrang
CHƯƠNG 1
10 tháng tư năm 1912
Tiếng động duy nhất trong phòng ăn là tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ to lớn và lộng lẫy trên mặt lò sưởi và thoảng hoặc là tiếng sột soạt của chiếc khăn bàn bằng vải lanh mà nàng thích. Cả thảy có mười một người trong phòng ăn khổng lồ và trời lạnh đến mức Edwina phải khó nhọc lắm mới động đậy được các ngón tay. Nàng liếc mắt nhìn xuống chúng và bắt gặp nhưng tia lấp lánh của chiếc nhẫn đính hôn dưới ánh sáng ban mai. Và rồi nàng khẽ mỉm cười khi liếc sang cha mẹ ở phía bên kia bàn.
Dù đôi mắt cha có cúi gằm xuống đĩa, nàng vẫn nhận ra sự tinh quái trên khoé miệng của ông. Nàng biết tỏng rằng cha nàng đang nắm tay mẹ dưới bàn. Sáp lại bên nhau, bao giờ họ cũng chọng ghẹo cười đùa và thì thầm với nhau một cách thích thú, chẳng gì bạn bè của họ vẫn thường nói rằng chẳng thường nói rằng không có gì lạ nếu họ có đến sáu mặt con. Ở tuổi bốn mươi mốt, Kate Winfield trông vẫn hệt như một cô gái. Bà có khuôn mặt diễm lệ và chiếc eo thon thả. Đi xa xa phía sau lưng bà, thật khó lòng phân biệt được Kate với Edwina, cô con gái đầu lòng với dáng người cao cao, mái tóc đen sáng và đôi mắt to xanh hệt như mẹ. Hai mẹ con rất khăng khít với nhau, và cả gia đình đều như thế. Trong gia đình ấy, ngày nào cũng dậy lên tiếng cười, tiếng hò reo, những lời đùa bỡn và những trò tinh quái.
Lúc này, Edwina thật khó giữ được nét mặt nghiêm trang khi cậu em George đang phì phà ra khói trong căn phòng mà bác Rupert, Huân tước Hickham, muốn giữ cho hơi lạnh hơn Bắc Cực một chút. Những đứa trẻ nhà Winfield không quen với bầu không khí ấy. Chúng đã thích nghi với sự êm ả của cuộc sống Mỹ với khí hậu ấm áp của miền California. Một tháng trước đây cả lũ bọn chúng đã kéo từ San Fancisco tới để thăm các bác và báo cho họ về chuyện đính hôn của Edwina. Những sợi dây ràng buộc chúng với nước Anh đã được nối lại. Elizabeth, chị của Kate đã lấy Huân tước Hickham cách đây hai mươi bốn năm và đến sống ở Anh để trở thành đệ Huân tước nhị phu nhân và nữ chủ nhân của Trang viên Havermoor. Năm hai mươi mốt tuổi bà đã gặp Huân tước Hickham, - một người già hơn bà rất nhiều - khi ông cùng bạn bè đến California, và thế là bà đã cuốn gót theo ông. Hơn hai chục năm sau, những đứa cháu của bà vẫn không tài nào hiểu nổi ông hấp dẫn bà ở chỗ nào. Huân tước Hickham là một người xa cách và cộc cằn, một kẻ cực kỳ không hiếu khách. Ông hầu như không bao giờ cười và cả đám trẻ đều hiểu rõ rằng ông vô cùng khó chịu khi thấy trẻ con trong nhà. Chẳng phải ông không ưa gì chúng, bác Liz thanh minh như vậy, chẳng qua là ông không cần sự hiện diện của chúng, hay bất cứ đứa con nào của chính ông.
Theo cách thanh minh này thì có thể hiểu được sự phật ý của bác Rupert khi George bỏ nhiều con nòng nọc nhỏ vào món rượu bia của ông sau khi ông cùng cha đi săn vịt. Thật ra đã từ lâu bác Rupert không muốn có con. Lâu nay ông cũng thấy cần có người thừa kế Trang viên Havermoor và những tài sản kếch sù khác của ông, song đôi khi chuyện đó rõ ràng cũng chẳng phải là một phần trong Chương Trình Lớn. Bà vợ đầu của ông đã nhiều lần xảy thai trước khi chết trên giường sanh mười bảy năm trước khi ông lấy Liz. Ông thường trách Liz là đã không đem đến cho ông một vài đứa con chung, ông chẳng cần phải nhiều nhặn gì như Kate và Bertram cho cam, nhưng chắc chắn con ông sẽ phải cư xử khá hơn con cái nhà họ. Thật là chướng hết chỗ nói, ông khẳng định với vợ như vậy, cái cách mà họ lôi kéo cả đàn con như thế. Nhưng người Mỹ là như vậy đó, chẳng thể mong gì ở họ một cách cư xử cho đúng phẩm giá hoặc biết điều; chẳng có chút giáo dục và kỷ luật nào. Tuy vậy, ông cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi Edwina sắp sửa lấy anh chàng Charles Fitzgerald trẻ tuổi. Dù sao thì con bé may ra vẫn còn chút hy vọng, ông miễn cưỡng nói khi Liz báo tin cho ông.
Huân tước Hickham đã ngoài thất tuần. Ông chẳng vui vẻ chút nào khi Kate viết thư cho chị và hỏi xem cả nhà họ có thể đến ở tạm được không. Họ cần đến London để gặp gia đình Fitzgerald và công bố chuyện đính hôn, thế mà Rupert đã phát hoảng với ý nghĩ cả nhà họ sẽ kéo đến Havermoor sau khi công việc xong xuôi.
“Sao, với cả đám con cái nhà họ nữa à?” Trông ông thật sự hoảng hốt khi Liz dịu dàng đặt vấn đề với ông sau bữa điểm tâm. Sắp Giáng Sinh đến rồi và họ định đến vào tháng Ba. Liz hy vọng rằng nếu có đủ thời gian thuyết phục, Rupert ruốt cuộc sẽ đồng ý để họ đến. Từ bao lâu nay, Liz mòn mỏi muốn gặp lại cô em gái và hy vọng lũ trẻ sẽ xua tan những chuỗi ngày ảm đạm của bà. Sau hai mươi bốn năm sống tại đây với Rupert, bà đã đi đến chỗ căm ghét Havermoor. Bà thấy nhớ nhung biết bao cô em gái của mình và cả thời con gái tràn trề hạnh phúc mà cả hai đã trải qua ở California.
Rupert là một người cực kỳ khó chung sống và cuộc hôn nhân của hai người chưa bao giờ giống như trong ước mơ của bà. Hồi đầu, bà đã bị mê hoặc bởi vẻ đường hoàng, bởi phẩm tước và sự lịch lãm sâu sắc của ông đối với bà và những câu chuyện về “cuộc sống văn minh” mà họ sẽ trải qua ở nước Anh. Hai người cách biệt nhau đến hai mươi lăm tuổi, và khi đến Havermoor, bà đã sững sờ khi nhìn thấy Trang viên trông buồn thảm đến thê lương và đang trong tình trạng xuống cấp đáng kinh ngạc. Hồi đó, Rupert còn giữ một căn nhà ở London, nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn, Liz phát hiện ra ngay rằng ông không bao giờ sử dụng đến nó. Sau bốn năm liền không đặt chân đến đó, ông đã bán nó cho một người bạn thân. Con cái sẽ an ủi được mình, bà nghĩ như vậy và đã nôn nóng xây đắp một mái ấm, muốn nghe những giọng nói non nớt và vui tươi vang vọng trong những căn phòng ảm đạm. Nhưng rồi hết năm này sang năm kia, mỗi ngày mỗi rõ ràng hơn rằng niềm vui ấy không phải dành cho bà và bà đành sống chỉ để thấy những đứa con của Kate trong những lần hiếm hoi được trở về San Francisco. Đôi khi, ngay cả niềm vui nhỏ bé ấy cũng vuột khỏi tay bà vì Rupert đã trở nên quá thường xuyên bệnh hoạn để có thể đi du lịch, và cuối cùng ông nói thẳng là mình đã quá già. Thấp khớp, bệnh gút và bản thân tuổi già đã khiến ông không còn muốn rong ruổi khắp thế giới thêm nữa và ông cần vợ bên mình để chăm sóc cho ông ngày đêm. Thế là Liz bị cột chân ở Havermoor cùng với ông. Rất nhiều lần nhưng không muốn thú nhận, bà thấy mình đang mơ được trở về San Francisco, song đã từ bao năm nay bà không có cơ hội được thực hiện giấc mơ đó. Tất cả những điều trên khiến cuộc thăm viếng của Kate và lũ trẻ càng trở nên quan trọng đối với bà và bà vô cùng nhẹ nhõm khi cuối cùng Rupert nói rằng họ có thể ở tạm bao lâu cũng được miễn là không vĩnh viễn.
Điều này quả thực quá sức mong của Liz. Từ lần sau cùng họ đến đây đã biết bao nhiêu năm qua rồi, và bà thấy vui mừng khôn xiết. Những cuộc rảo bộ thật lâu trong vườn cùng cô em gái là tất cả những gì bà hằng mong mỏi từ bao năm nay. Ngày xưa, hai chị em trông cứ như xinh đôi, nay bà xiết bao bàng hoàng khi thấy Kate quá trẻ và quá đẹp. Kate rõ ràng vẫn còn yêu Bert rất nhiều. Điều đó khiến Liz cảm thấy hối tiếc đã lấy Rupert. Trong nhiều năm qua, bà vẫn thường tự hỏi rằng cuộc đời sẽ ra sao nếu mình không trở thành phu nhân Hickham mà lấy một ông chồng nào đó ở Mỹ.
Hồi con gái, bà và Kate thật vô tư biết bao, hạnh phúc biết bao khi còn ở nhà với cha mẹ. Cả hai đều hội nhập với xã hội một cách đích đáng năm lên mười tám, và chỉ một thời gian ngắn sau đó, đều đã được hưởng những khoảng khắc kỳ diệu trong những bữa tiệc, những vũ hội, những cuộc chiêu đãi... và rồi Rupert xuất hiện quá sớm, mang Liz theo ông về nước Anh. Nhưng không hiểu sao, dù đã sống ở nước Anh hơn nửa cuộc đời, Liz vẫn không thể nào cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này. Bà chưa bao giờ thay đổi được bất cứ điều gì mà Rupert đã thiết lập sẵn ở Trang viện Havermoor trước khi bà đến. Ở đây, bà giống như một người khách lạ, một người khách không quyền hạn, không chút ảnh hưởng nào, thậm chí, một người khách không được biệt đãi cho lắm. Từ khi hết hy vọng sinh cho Rupert một người thừa kế, sự hiện diện của bà ở đây hầu như chẳng còn mang ý nghĩa nào nữa.
Cuộc đời của bà thật quá tương phản với cô em Kate. Kate làm sao có thể hiểu được bà, với anh chồng trẻ, đẹp trai, có mái tóc đen nhánh; có sáu đứa con sinh đẹp như những món quà trời ban, ở những lứa tuổi cách quãng nhau rất đều trong suốt hai mươi hai năm mà vợ chồng họ chung sống cùng với nhau? Họ có cả thảy ba trai, ba gái, tất cả đều khôn lanh và khoẻ mạnh vì cha mẹ chúng đều đẹp đẽ, thông minh và giàu óc khôi hài. Hơn nữa, Kate và Bert hầu như lúc nào trông cũng hạnh phúc. Nhìn họ, ai cũng phải nghĩ rằng họ xứng đáng với hạnh phúc ấy. Dù Liz vẫn thường ghen với em từ nhiều năm nay và cũng thường thú nhận điều này, bà không bao giờ tự cho phép mình có tư tưởng gang tỵ hiểu theo nghĩa xấu. Mọi sự có vẻ rất công bằng Kate và Bert thật quả là những người tốt một cách chân chất, hết sức ân cần và tử tế. Cả hai đều nhận thức rất rõ cái hạnh phúc tràn trề mà họ đang nắm giữ và điều đó cũng có thể nhận ra ở lũ trẻ. Hạnh phúc của họ khiến Liz cảm thấy luyến tiếc một cái gì đó mà bà chưa biết đến... Tình yêu con... Mối quan hệ yêu thương đầm ấm giữa Kate và chồng cô. Cuộc sống bên Rupert khiến Liz trở nên trầm lặng theo năm tháng. Họ rất ít khi nói chuyện với nhau và cũng chẳng có chuyện để mà nói. Rupert chưa bao giờ đặc biệt quan tâm đến bà. Ông chỉ quan tâm đến tài sản của ông; đến lũ vịt, lũ gà rừng và gà lôi của ông. Hồi trẻ hơn thì ông quan tâm thêm bày ngựa và bầy chó của ông, nhưng còn vợ thì gần như không cần lắm, ngoại trừ lúc này, khi mà bệnh “gút” thường xuyên đến quấy nhiễu. Bà có thể bưng rượu đến cho ông, có thể lắc chuông gọi những giai nhân, có thể đỡ ông lên giường, nhưng giường ngủ của ông ở quá xa, tách hẳn giường của bà trong phòng và phải mất nhiều năm, đột nhiên ông mới chợt hiểu là bà sẽ không có con với ông. Tất cả những gì họ cùng chia sẻ với nhau là sự hối tiếc, là căn nhà chung, là cuộc đời lạnh lẽo cô đơn mà họ cùng trải qua tại đây. Mọi việc đó khiến cuộc viếng thăm của gia đình Winfield giống như một cánh cửa chớp được mở tung, như những chiếc rèm được hạ xuống cho ánh mặt trời và khí xuân trong lành của California ùa vào.
Có một tiếng nấc nhỏ, rồi một tiếng khúc khích cố nén từ phía cuối bàn đối diện với chỗ Liz và Kate đang ngồi ở hai bên Huân tước Hickham, nhưng ông có vẻ như chẳng nghe thấy gì cả. Hai người phụ nữ trao đổi với nhau nụ cười. Liz trông trẻ ra cả mười tuổi kể từ khi gia đình Winfield đến. Được thấy em và các cháu, tinh thần sa sút của bà luôn như hồi tỉnh lại. Trái tim Kate bao giờ cũng se lại khi thấy chị gái già đi nhiều, thấy bà quá cô đơn giữa miền quê hẻo lánh này, trong căn nhà bà căm ghét, với một người rõ ràng là không yêu bà, rất có thể, chưa bao giờ yêu bà. Và bây giờ, bà mới thấm thía nỗi đau khổ khi chia tay với họ. Chưa đầy một giờ nữa là họ sẽ lên đường. Huân tước chỉ biết khi nào họ trở lại nước Anh. Kate đã mời bà đến San Francisco để chuẩn bị cho đám cưới của Edwina, song Liz cảm thấy không thể bỏ Rupert mà đi lâu như vậy nên chỉ hứa sẽ đến dự đám cưới vào tháng Tám.
Tiếng nấc ở đầu bàn phía bên kia tựa như đã làm giảm bớt sự ngột ngạt. Kate ngó xuống cô bé Alexis gần lên sáu. George đang thì thầm điều gì đó với con bé và Alexis rõ ràng chỉ chực bật cười khanh khách.-
- Suỵt... - Kate khẽ nhắc, miệng nhoẻn cười với chúng và mắt thì liếc sang Rupert. Bàn ăn sáng của gia đình họ thường không khác gì một buổi cắm trại mùa hè, nhưng ở đây họ phải giữ ý, vả lại làm theo những luật lệ của Rupert vào thời gian này cũng rất tốt cho bọn trẻ, và ông xem ra cũng vui vẻ hơn một chút so với tuổi tác. Ông thường kéo cậu bé Philip mười sáu tuổi đi săn với mình, mặc dù Philip thú thật với cha rằng cậu rất ghét điều đó, nhưng cậu vẫn lễ độ cảm ơn ông bác và đi theo ông. Philip là như thế đó! Luôn chiều theo mọi ngươi, mềm mỏng, hào hiệp, lễ phép và chính chắn một cách đáng kinh ngạc so với lứa tuổi của cậu. Thật khó tin rằng cậu mới chỉ lên mười sáu. Rõ ràng cậu là đứa đứng nhất trong đám con cái nhà Winfield, ngoại trừ Edwina, tất nhiên rồi, vì nàng đã hai mươi tuổi, đã là người lớn. Trong năm tháng nữa nàng sẽ có một căn nhà riêng và một người chồng. Và một năm sau, có thể nàng sẽ sinh một em bé. Kate vẫn thường tự nhủ rằng thật khó tin là cô con cả của bà lại lớn đến mức có thể lấy chồng và sinh con.
Họ đang sửa soạn về nhà để chuẩn bị cho đám cưới. Charles cũng theo họ sang Mỹ. Chàng năm nay hai mươi lăm tuổi và yêu Edwina đến mê mệt. Run rủi làm sao, hai người đã gặp sau ở San Francisco và bắt đầu tìm hiểu nhau từ mùa hè năm ngoái.
Đám cưới sẽ diễn ra vào tháng Tám, họ mang theo nhiều yard (1 yard = 0,914 m) vải màu ngà thanh nhã mà Kate và Edwina đã sắm ở London cho bộ đồ cưới. Sắp tới đây, Kate sẽ đến tìm người thợ may của bà ở San Francisco để bà ta thêu và đính lên áo những hạt ngọc trai xinh xing, mạng che mặt thì do một bà người Pháp vừa từ Paris đến London làm. Phu nhân Fitzgerald sẽ mang nó theo đến San Francisco vào cuối tháng Bảy. Trong khi chờ đợi cũng có khối việc để làm. Bertram Winfield là một trong những người danh tiếng ở California, gia đình ông sở hữu một trong những tờ báo uy tín nhất San Francisco, do đó sẽ có hàng trăm người được mời đến đám cưới. Kate và Edwina đã soạn danh sách khách mời cả tháng và họ chỉ thấy hài lòng khi con số đã lên tới hơn năm trăm người. Nhưng Charles chỉ cười khi Edwina báo trước cho chàng rằng có thể sẽ còn đông hơn thế.
- Ở London còn tệ hơn thế nhiều. Hai năm trước, lúc cô em họ anh lấy chồng, số khách mời lên đến bảy trăm người. Tạ ơn Chúa, lúc đó anh đang ở Delli.
Suốt mấy năm gần đây, Charles đã đi chu du khắp nơi. Sau hai năm làm nghĩa vụ quân sự ở Ấn Độ, chàng phiêu lưu sang Kenya, nơi chàng sống một năm, vừa đi du lịch vừa thăm viếng bạn bè. Edwina rất thích nghe kể về những cuộc phiêu lưu của chàng. Nàng đã nài nỉ chàng đồng ý để hai vợ chồng sẽ hưởng tuần trăng mật ở Châu Phi, nhưng chàng cho như vậy sẽ hơi tẻ nhạt. Cả hai dự định sẽ trải qua mùa hè ở Ý và Pháp, rồi sau đó sẽ trở về Anh vào dịp Giáng Sinh. Edwina thầm ao ước mình sẽ có mang trong dịp đó. Nàng yêu Charles điên cuồng, và rất muốn có một gia đình đông đúc như chính gia đình nàng, một mối quan hệ đằm thắm và hạnh phúc như nàng vẫn thấy giữa cha và mẹ. Không phải họ không gây gổ với nhau. Cũng có chứ. Mỗi lẫn mẹ nàng thực sự điên tiết là những ngọn đèn chùm trong ngôi nhà ở San Francisco đều như rung bần bật, nhưng khi cơn giận nguôi đi, bao giờ giữa họ cũng lại tràn ngập tình yêu.
Họ bao giờ cũng trìu mến, khoan dung và đồng cảm với nhau, ai ai cũng có thể hiểu, bằng cách này hay cách khác, rằng Kate và Bert luôn yêu nhau tha thiết. Đó cũng chính là ước muốn của Edwina khi nàng quyết định lập gia đình với Charles. Nàng không mong muốn gì hơn thế, không cần một người đàn ông có vai vế, có tước hiệu, hoặc có một trang viên tuyệt đẹp. Nàng không mong mỏi bất cứ thứ gì dẫn bác Liz của nàng đến một quyết định điên rồ khi thuận lấy bác Rupert. Nàng thèm muốn sự nhân hậu, óc khôi hài, tinh thần trong sáng. Nàng chỉ mong một người mà nàng có thể cười đùa, trò truyện và cùng cật lực làm việc. Quả thật, họ sẽ có một cuộc sống dễ chịu. Charles sẽ chơi thể thao và đi đây đó với bạn bè, sẽ không bị trĩu nặng bởi sinh kế. Nhưng chàng là người thực sự có giá trị và nàng rất tôn kính chàng. Một ngày nào đó, có thể chàng sẽ giữ chiếc ghế của cha chàng ở Thượng Nghị Viện.
Giống như Edwina, Charles cũng muốn có ít nhất là nửa tá con cái. Cha mẹ nàng thật ra có đến bảy người con nhưng bé trai giữa nàng và Philip đã chết từ lúc lọt lòng mẹ. Điều này khiến Philip càng cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn mọi thứ. Cậu tự cho mình đã chiếm chỗ của người khác trên cương vị con trai cả, và mọi việc cậu làm, hoặc đụng chạm đến cậu, đều như trút thêm phần trách nhiệm lên đôi vai Philip. Điều này khiến cuộc sống của George đơn giản hơn rất nhiều. Lên mười hai tuổi, George chỉ thấy nghĩa vụ duy nhất của mình ở trên đời là giải khuây cho mọi người, trách nhiệm đối với cậu bao giờ cũng là một khái niệm xa xăm. Khi nào có thể, cậu ra sức “hành hạ” Alexis và những đứa bé hơn, đồng thời cũng cảm thấy phải làm sao làm dịu bớt vẻ khắc khổ của anh trai. Cậu thực hiện điều đó bằng cách khâu ngắn khăn trải giường của anh trai, bỏ những con rắn vô hại vào giày của anh, thả chuột vào chỗ này chỗ kia để hù doạ anh và ngay từ chập sáng đã cho tiêu vào món cà phê điểm tâm của anh. Philip cảm thấy rõ là sự hiện diện của George là để xua tan sự hiện hữu của cậu, và trong những cuộc theo đuổi hiếm hoi và cực kỳ thận trọng của cậu đối với phái nữ, George tựa như luôn xuất hiện, sẵn sàng cung cấp sự giúp đỡ thành thạo của mình. George không bao giờ biết e thẹn trước con gái hoặc trước bất kỳ ai. Trên con tàu vượt biển, hầu như bất cứ nơi nào Kate và Bertram đặt chân đến, họ đều được đón chào qua sự quen biết thích thú với người con trai thứ hai... “Ồ, các vị là cha mẹ của George đó à?...” Mỗi lần như vậy Kate lại giật thót không hiểu thằng bé đã gây ra chuyện gì, còn Bertram thì bật cười thích thú trước những trò đùa vô hại và rất thông minh của con. Đứa nhút nhát nhất trong đám con của họ là đứa kế tiếp: cô bé Alexis, rực rỡ hào quang với mái tóc xoăn màu kim vàng và đôi mắt xanh biếc. Ngoại trừ Alexis, tất cả những đứa con khác đều “tóc đen, mắt xanh” giống như Kate và Bert. Cô bé có mái tóc sáng đến mức gần như trắng xoá dưới ánh mặt trời.
Các thiên thần dường như đã ban phát cho George tất cả sự tin ranh và quả cảm và cho Alexis một dáng vẻ gì đó rất tinh tế hiếm hoi. Cô bé đi đến đâu, mọi người cũng nhìn theo, trầm trồ bàn tán về vẻ đẹp của cô. Cô có khả năng tan biến vào không khí chỉ vài phút và chỉ lặng lẽ xuất hiện trở lại, như trên đôi cánh êm ả, hàng giờ sau đó. Alexis là “con gái bé bỏng của Kate và “bé cưng” của Bert. Cô bé rất hiếm khi nói chuyện với ai khác ngoài cha mẹ. Cô sống hạnh phúc trong vòng tay của gia đình và sự che chở của mọi người. Alexis luôn ngồi một chỗ, im lặng, mắt đắm đuối và ít khi hé miệng. Đôi lúc, cô có thể ở trong vườn hàng giờ liền, kết những vòng hoa để mẹ đội lên tóc. Cha mẹ cô có thể làm bất kỳ điều gì cho cô, và ngoài họ ra, cô cũng rất yêu chị Edwina. Nhưng Edwina lại gắn bó nhất với đứa kế tiếp, cô bé Frances bốn tuổi. Fannie, đó là cái tên mọi người vẫn âu yếm gọi cô; Fannie với đôi má tươi tắn, bầu bĩnh, với đôi bàn tay bụ bẫm và bắp chân cứng cáp xinh xắn. Cô bé có nụ cười làm xúc động trái tim mọi người, đặc biệt là trái tim của cha, và giống như Edwina, cô cũng có đôi mắt xanh và mái tóc đen sáng. Trông cô giống hệt cha và cũng thừa hưởng cả sự tốt bụng của ông. Cô bé luôn vui vẻ, nhoẻn cười và hài lòng ở bất kỳ nơi đâu, chẳng khác gì bé Teddy. Teddy lên hai và là cục cưng của mẹ. Lúc này cậu đang bập bẹ nói và đang khám phá nhiều thứ quanh mình. Cậu có mái tóc dày và nụ cười tươi rộng toét miệng. Teddy thích chạy loăng quăng để Oona đuổi theo. Oona là một cô gái Aillen dịu dàng đã bỏ xứ từ năm mười bốn tuổi, và Kate rất hài lòng khi tìm được cô ở San Francisco. Nay cô đã mười tám tuổi và giúp Kate rất nhiều để chăm sóc đàn con. Oona thường trách Kate là bà chỉ tổ làm hỏng bé Teddy, và bà cũng mỉm cười thừa nhận cô đúng. Nhưng đôi lúc chính cô cũng rất nuông chiều chúng vì cô thành thật yêu chúng với cả tấm lòng.
Nhưng mỗi năm qua đi, Kate lại càng thấy kinh ngạc giữa sự khác biệt ngày một lớn giữa chúng, trước những tính cách độc đáo, cá biệt và trước những nhu cầu khác nhau rất xa của chúng. Chúng khác nhau về mọi mặt: từ thái độ, nguyện vọng, cho đến cách mà chúng khu xử với bà, với cuộc sống, với mọi người khác...
Từ sự rụt rè, sợ sệt của Alexis cho đến cảm giác trách nhiệm quá cứng nhức của Philip; từ sự thiếu hẳn đức tính ấy ở George cho đến sự tự tin quá mạnh mẽ và trầm lặng của Edwina. Edwina luôn tỏ ra rất chính chắn và mềm mỏng, luôn nghĩ về mọi người trước bản thân và luôn là một niềm an ủi cho Kate mỗi khi trông thấy nàng yêu Charles với cả tâm hồn và vô cùng hạnh phúc với mối tình ấy. Nàng xứng đáng được hưởng tình yêu ấy. Từ bao năm nay nàng đã là cánh tay phải của mẹ nàng, và Kate nghĩ đã đến lúc Edwina phải có cuộc sống riêng của chính nàng.
Bà chỉ ước sao nàng không phải dời sang nước Anh. Đây là lần thứ hai trong đời, bà mất đi người thân yêu tại các bến bờ ngoại quốc. Bà chỉ biết hy vọng rằng, ở đó, con gái mình sẽ hạnh phúc hơn bác Liz của nó. May mắn thay, Charles hoàn toàn khác Rupert. Charles là một chàng trai khả ái, thông minh, tử tế và có sức cuốn hút. Kate tin rằng Charles sẽ là một người chồng tốt.
Sáng hôm ấy, họ sẽ chờ đón chàng tại bến Sao Trắng ở Southampton. Chàng đã đồng ý cùng họ đi Mỹ, một phần vì chàng không thể chịu đựng được ý nghĩ phải xa cách Edwina suốt bốn tháng trời, mặt khác Bert cũng muốn chàng cùng xuống tàu với họ để “trình diện” với gia đình trước đám cưới. Họ sẽ du lịch trên chiếc thuyền mới cáu, vượt biển lần đầu tiên, và tất cả mọi người đều vô cùng phấn khích.
Lúc này, họ vẫn đang ngồi trong phòng ăn ở Trang viên Havermoor và Alexis chực bật cười khanh khách khi George hạ giọng nói một điều xúc phạm nào đó rồi phì phò thở cho ra thật nhiều hơi trong bầu không khí lạnh cóng. Bertram sắp sửa cười theo các con, thì rốt cuộc Rupert cũng đứng dậy và mọi người được tự do. Bert đi bọc quanh bàn để nói lời tạm biệt và bắt tay người anh cột chèo. Ít nhất một lần, Rupert đã thực sự nuối tiếc khi phải xa ông. Ông ta rất thích Bert và thật sự đã đi đến chỗ mến Kate sau nhiều năm trời, mặc dù vậy vẫn rất dè dặt với lũ trẻ.
- Ở đây với anh thật tuyệt, Rupert ạ. Hãy đến cho chúng em ở San Francisco chơi, anh nhé! Bert nói, hầu như tin tưởng vào lời của mình.
- Tôi e rằng điều đó hơi vượt quá sức của tôi. Họ đã thoả thuận với nhau rằng Liz sẽ du lịch đến San Francisco để dự đám cưới cùng với cha mẹ Charles. Bà thấy vô cùng nhẹ nhõm khi rốt cuộc, Rupert cũng để cho bà đi và giờ đây bà dang cùng Kate và Edwina chọn sẵn bộ áo dự đám cưới của mình.
- Nếu anh thấy khoẻ hơn thì hãy đến nhé - Hai người đàn ông lại bắt tay nhau một lần nữa, Rupert đã vui mừng khi họ đến và bây giờ lại vui mừng khi họ ra đi.
- Hãy viết thư kể cho chúng tôi về con tàu nhé. Chắc là có nhiều điều thú vị đấy - Trong thoáng chốc, trông ông có vẻ thèm thuồng. Trong khi đó, Liz chẳng thấy ham chút nào. Chỉ nghĩ đến bất kỳ chiếc tàu nào là bà muốn ngất ngư vì say sóng. Lúc này, bà đã thấy khiếp hãi trước chuyến vượt biển vào tháng Bảy - Chú có định viết về nó trên báo không đấy, Bert?
Bert mỉm cười. Ông rất hiếm khi, hầu như không bao giờ, viết bất cứ điều gì trên tờ báo của mình, ngoại trừ mục xã hội lâu lâu mới có mà ông không thể kìm nén được. Nhưng lúc này, ông phải thừa nhận rằng ông đã nhiều lần nghĩ về chuyện đó.
- Có thể lắm. Nếu viết, em sẽ gửi cho anh một bản khi nào báo ra.
Rupert luồn một tay quanh vai Bert và sánh bước cùng ông ra cửa. Cùng với Oona, cô gái Aillen, Edwina và Kate xốc mấy đứa bé nhất lên để đưa chúng đi tắm trước khi lên đường đến Southampton.
Hãy còn sớm một cách không thể ngờ, mặt trời cũng chỉ vừa ló dạng và họ còn ba giờ nữa để đến Southampton.
Rupert đã chỉ định người lái xe của ông và hai người lái xe khác để đưa họ đến Southampton trên ba chiếc xe với những món hành lý xách tay của họ. Đa số các rương hòm đã được gửi đi từ hôm trước và sẽ chờ sẵn họ trong phòng ngủ trên tàu.
Trong chốc lát, bọn trẻ đã lên đầy ba chiếc xe: Edwina và Philip ôm theo một vài món hành lý, George đòi ngồi với một người lái xe ở phía trước, Oona na ngồi với Fannie và bé Teddy cùng những túi còn lại ở một chiếc xe khác. Kate và Bert ngồi cùng Alexis trên chiếc Silver Ghost (con ma bạc) của chính Rupert. Liz tình nguyện theo họ, nhưng Kate không muốn vì cho rằng cuộc hành trình sẽ quá dài. Dù sao, bốn tháng nữa họ sẽ gặp lại nhau và Liz sẽ cô đơn biết bao nếu phải trở về một mình trên một chiếc xe trống rỗng. Lẽ ra hai chị em phải ôm hôn nhau rất lâu nhưng Liz lại cố kìm nén, không hiểu sao sáng nay mình lại xúc động đến thế.
- Hãy nhớ giữ gìn, chị em mình sẽ gặp lại nhau - Thật đau lòng biết bao khi thấy em ra đi, tựa như bà không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự chia ly nào. Liz ghì chặt lấy em một lần nữa và Kate cố mỉm cười, chỉnh lại chiếc nón rất kiểu cách mà Bertram đã sắm cho bà ở London.
- Tháng Tám sẽ đến lúc nào không hay đấy, chị Liz ạ - Kate dịu dàng thì thầm vào tai chị - và chị sẽ lại trở về nhà - Bà hôn lên má Liz và khẽ đẩy chị ra để nhìn vào mặt chị, hy vọng rằng Liz sẽ trông không quá bối rối và buồn nản. Điều đó khiến Kate nhớ lại Edwina phải sang Anh sau khi lấy Charles, và bà chỉ còn biết cầu nguyện sao cho cuộc đời con gái bà xoay chuyển tốt đẹp hơn so với cuộc đời của chị mình. Bà căm ghét ý nghĩ phải xa con, cũng như lúc này đang căm ghét ý nghĩ phải chia tay với Liz. Khi đó, Rupert chỉ dẫn cho những người lái xe và thúc dục họ phải đi ngay để không lỡ tàu. Tàu sẽ rời bến trong năm giờ nữa.
- Tàu đi vào buổi trưa phải không? - Ông rút ra chiếc đồng hồ bỏ túi và hỏi Bert, trong khi Kate ôm Liz lần cuối rồi leo lên xe, đặt bé Alexis ở cạnh mình.
- Dạ, phải. Chúng em sẽ còn khối thời gian - Lúc đó là bảy giờ ba mươi phút sáng ngày mười tháng Tư.
- Chúc một chuyến đi tuyệt diệu nhé! Con tàu sẽ lớn đấy! Đi biển vui vẻ nhé! - Ông đưa tay vẫy khi chiếc xe đầu tiên chuyển bánh. Liz đứng sát lại ông khi chiếc xe thứ hai nối đuôi theo và, trên chiếc xe cuối, Kate nhoẻn miệng cười, vẫy tay qua cửa sổ với Alexis trên đùi và Bert ngồi bên cạnh, tay choàng qua vai bà.
- Chị yêu các em!... Liz lớn tiếng gọi với theo khi họ rời xa dần giữa những tiếng gầm của động cơ xe. - Chị yêu các em... - Những lời của bà nhạt nhoà dần đi và bà đưa tay quẹt nước mắt, không biết tại sao mình lại cảm thấy lo lắng đến như vậy. Thật đúng là ngớ ngẩn, đến tháng Tám mình sẽ gặp lại họ ngay thôi mà. Bà mỉm cười với chính mình và theo Rupert vào nhà. Ông lập tức giam mình trong phòng đọc như vẫn thường làm mỗi buổi sáng, và Liz trở về phòng ăn để đắm đuối nhìn những chiếc ghê trống trải, những chiếc đĩa không đang được dọn đi, và sống với cái cảm giác cô đơn tràn ngập. Mới vừa rồi họ còn ngồi đây, căn phòng hãy còn đầy ắp sự sống và những người mà bà yêu... thế mà bây giờ nó đã hoàn toàn trống trải, bà lại trở về với sự cô đơn, trong lúc mọi người đang rời xa dần về hướng Southampton...
DABIELLE STEEL
Người dịch: Thanh Bình, Việt Anh. Đức Lân
Đánh máy: coco_trencungtrang
CHƯƠNG 1
10 tháng tư năm 1912
Tiếng động duy nhất trong phòng ăn là tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ to lớn và lộng lẫy trên mặt lò sưởi và thoảng hoặc là tiếng sột soạt của chiếc khăn bàn bằng vải lanh mà nàng thích. Cả thảy có mười một người trong phòng ăn khổng lồ và trời lạnh đến mức Edwina phải khó nhọc lắm mới động đậy được các ngón tay. Nàng liếc mắt nhìn xuống chúng và bắt gặp nhưng tia lấp lánh của chiếc nhẫn đính hôn dưới ánh sáng ban mai. Và rồi nàng khẽ mỉm cười khi liếc sang cha mẹ ở phía bên kia bàn.
Dù đôi mắt cha có cúi gằm xuống đĩa, nàng vẫn nhận ra sự tinh quái trên khoé miệng của ông. Nàng biết tỏng rằng cha nàng đang nắm tay mẹ dưới bàn. Sáp lại bên nhau, bao giờ họ cũng chọng ghẹo cười đùa và thì thầm với nhau một cách thích thú, chẳng gì bạn bè của họ vẫn thường nói rằng chẳng thường nói rằng không có gì lạ nếu họ có đến sáu mặt con. Ở tuổi bốn mươi mốt, Kate Winfield trông vẫn hệt như một cô gái. Bà có khuôn mặt diễm lệ và chiếc eo thon thả. Đi xa xa phía sau lưng bà, thật khó lòng phân biệt được Kate với Edwina, cô con gái đầu lòng với dáng người cao cao, mái tóc đen sáng và đôi mắt to xanh hệt như mẹ. Hai mẹ con rất khăng khít với nhau, và cả gia đình đều như thế. Trong gia đình ấy, ngày nào cũng dậy lên tiếng cười, tiếng hò reo, những lời đùa bỡn và những trò tinh quái.
Lúc này, Edwina thật khó giữ được nét mặt nghiêm trang khi cậu em George đang phì phà ra khói trong căn phòng mà bác Rupert, Huân tước Hickham, muốn giữ cho hơi lạnh hơn Bắc Cực một chút. Những đứa trẻ nhà Winfield không quen với bầu không khí ấy. Chúng đã thích nghi với sự êm ả của cuộc sống Mỹ với khí hậu ấm áp của miền California. Một tháng trước đây cả lũ bọn chúng đã kéo từ San Fancisco tới để thăm các bác và báo cho họ về chuyện đính hôn của Edwina. Những sợi dây ràng buộc chúng với nước Anh đã được nối lại. Elizabeth, chị của Kate đã lấy Huân tước Hickham cách đây hai mươi bốn năm và đến sống ở Anh để trở thành đệ Huân tước nhị phu nhân và nữ chủ nhân của Trang viên Havermoor. Năm hai mươi mốt tuổi bà đã gặp Huân tước Hickham, - một người già hơn bà rất nhiều - khi ông cùng bạn bè đến California, và thế là bà đã cuốn gót theo ông. Hơn hai chục năm sau, những đứa cháu của bà vẫn không tài nào hiểu nổi ông hấp dẫn bà ở chỗ nào. Huân tước Hickham là một người xa cách và cộc cằn, một kẻ cực kỳ không hiếu khách. Ông hầu như không bao giờ cười và cả đám trẻ đều hiểu rõ rằng ông vô cùng khó chịu khi thấy trẻ con trong nhà. Chẳng phải ông không ưa gì chúng, bác Liz thanh minh như vậy, chẳng qua là ông không cần sự hiện diện của chúng, hay bất cứ đứa con nào của chính ông.
Theo cách thanh minh này thì có thể hiểu được sự phật ý của bác Rupert khi George bỏ nhiều con nòng nọc nhỏ vào món rượu bia của ông sau khi ông cùng cha đi săn vịt. Thật ra đã từ lâu bác Rupert không muốn có con. Lâu nay ông cũng thấy cần có người thừa kế Trang viên Havermoor và những tài sản kếch sù khác của ông, song đôi khi chuyện đó rõ ràng cũng chẳng phải là một phần trong Chương Trình Lớn. Bà vợ đầu của ông đã nhiều lần xảy thai trước khi chết trên giường sanh mười bảy năm trước khi ông lấy Liz. Ông thường trách Liz là đã không đem đến cho ông một vài đứa con chung, ông chẳng cần phải nhiều nhặn gì như Kate và Bertram cho cam, nhưng chắc chắn con ông sẽ phải cư xử khá hơn con cái nhà họ. Thật là chướng hết chỗ nói, ông khẳng định với vợ như vậy, cái cách mà họ lôi kéo cả đàn con như thế. Nhưng người Mỹ là như vậy đó, chẳng thể mong gì ở họ một cách cư xử cho đúng phẩm giá hoặc biết điều; chẳng có chút giáo dục và kỷ luật nào. Tuy vậy, ông cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi Edwina sắp sửa lấy anh chàng Charles Fitzgerald trẻ tuổi. Dù sao thì con bé may ra vẫn còn chút hy vọng, ông miễn cưỡng nói khi Liz báo tin cho ông.
Huân tước Hickham đã ngoài thất tuần. Ông chẳng vui vẻ chút nào khi Kate viết thư cho chị và hỏi xem cả nhà họ có thể đến ở tạm được không. Họ cần đến London để gặp gia đình Fitzgerald và công bố chuyện đính hôn, thế mà Rupert đã phát hoảng với ý nghĩ cả nhà họ sẽ kéo đến Havermoor sau khi công việc xong xuôi.
“Sao, với cả đám con cái nhà họ nữa à?” Trông ông thật sự hoảng hốt khi Liz dịu dàng đặt vấn đề với ông sau bữa điểm tâm. Sắp Giáng Sinh đến rồi và họ định đến vào tháng Ba. Liz hy vọng rằng nếu có đủ thời gian thuyết phục, Rupert ruốt cuộc sẽ đồng ý để họ đến. Từ bao lâu nay, Liz mòn mỏi muốn gặp lại cô em gái và hy vọng lũ trẻ sẽ xua tan những chuỗi ngày ảm đạm của bà. Sau hai mươi bốn năm sống tại đây với Rupert, bà đã đi đến chỗ căm ghét Havermoor. Bà thấy nhớ nhung biết bao cô em gái của mình và cả thời con gái tràn trề hạnh phúc mà cả hai đã trải qua ở California.
Rupert là một người cực kỳ khó chung sống và cuộc hôn nhân của hai người chưa bao giờ giống như trong ước mơ của bà. Hồi đầu, bà đã bị mê hoặc bởi vẻ đường hoàng, bởi phẩm tước và sự lịch lãm sâu sắc của ông đối với bà và những câu chuyện về “cuộc sống văn minh” mà họ sẽ trải qua ở nước Anh. Hai người cách biệt nhau đến hai mươi lăm tuổi, và khi đến Havermoor, bà đã sững sờ khi nhìn thấy Trang viên trông buồn thảm đến thê lương và đang trong tình trạng xuống cấp đáng kinh ngạc. Hồi đó, Rupert còn giữ một căn nhà ở London, nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn, Liz phát hiện ra ngay rằng ông không bao giờ sử dụng đến nó. Sau bốn năm liền không đặt chân đến đó, ông đã bán nó cho một người bạn thân. Con cái sẽ an ủi được mình, bà nghĩ như vậy và đã nôn nóng xây đắp một mái ấm, muốn nghe những giọng nói non nớt và vui tươi vang vọng trong những căn phòng ảm đạm. Nhưng rồi hết năm này sang năm kia, mỗi ngày mỗi rõ ràng hơn rằng niềm vui ấy không phải dành cho bà và bà đành sống chỉ để thấy những đứa con của Kate trong những lần hiếm hoi được trở về San Francisco. Đôi khi, ngay cả niềm vui nhỏ bé ấy cũng vuột khỏi tay bà vì Rupert đã trở nên quá thường xuyên bệnh hoạn để có thể đi du lịch, và cuối cùng ông nói thẳng là mình đã quá già. Thấp khớp, bệnh gút và bản thân tuổi già đã khiến ông không còn muốn rong ruổi khắp thế giới thêm nữa và ông cần vợ bên mình để chăm sóc cho ông ngày đêm. Thế là Liz bị cột chân ở Havermoor cùng với ông. Rất nhiều lần nhưng không muốn thú nhận, bà thấy mình đang mơ được trở về San Francisco, song đã từ bao năm nay bà không có cơ hội được thực hiện giấc mơ đó. Tất cả những điều trên khiến cuộc thăm viếng của Kate và lũ trẻ càng trở nên quan trọng đối với bà và bà vô cùng nhẹ nhõm khi cuối cùng Rupert nói rằng họ có thể ở tạm bao lâu cũng được miễn là không vĩnh viễn.
Điều này quả thực quá sức mong của Liz. Từ lần sau cùng họ đến đây đã biết bao nhiêu năm qua rồi, và bà thấy vui mừng khôn xiết. Những cuộc rảo bộ thật lâu trong vườn cùng cô em gái là tất cả những gì bà hằng mong mỏi từ bao năm nay. Ngày xưa, hai chị em trông cứ như xinh đôi, nay bà xiết bao bàng hoàng khi thấy Kate quá trẻ và quá đẹp. Kate rõ ràng vẫn còn yêu Bert rất nhiều. Điều đó khiến Liz cảm thấy hối tiếc đã lấy Rupert. Trong nhiều năm qua, bà vẫn thường tự hỏi rằng cuộc đời sẽ ra sao nếu mình không trở thành phu nhân Hickham mà lấy một ông chồng nào đó ở Mỹ.
Hồi con gái, bà và Kate thật vô tư biết bao, hạnh phúc biết bao khi còn ở nhà với cha mẹ. Cả hai đều hội nhập với xã hội một cách đích đáng năm lên mười tám, và chỉ một thời gian ngắn sau đó, đều đã được hưởng những khoảng khắc kỳ diệu trong những bữa tiệc, những vũ hội, những cuộc chiêu đãi... và rồi Rupert xuất hiện quá sớm, mang Liz theo ông về nước Anh. Nhưng không hiểu sao, dù đã sống ở nước Anh hơn nửa cuộc đời, Liz vẫn không thể nào cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này. Bà chưa bao giờ thay đổi được bất cứ điều gì mà Rupert đã thiết lập sẵn ở Trang viện Havermoor trước khi bà đến. Ở đây, bà giống như một người khách lạ, một người khách không quyền hạn, không chút ảnh hưởng nào, thậm chí, một người khách không được biệt đãi cho lắm. Từ khi hết hy vọng sinh cho Rupert một người thừa kế, sự hiện diện của bà ở đây hầu như chẳng còn mang ý nghĩa nào nữa.
Cuộc đời của bà thật quá tương phản với cô em Kate. Kate làm sao có thể hiểu được bà, với anh chồng trẻ, đẹp trai, có mái tóc đen nhánh; có sáu đứa con sinh đẹp như những món quà trời ban, ở những lứa tuổi cách quãng nhau rất đều trong suốt hai mươi hai năm mà vợ chồng họ chung sống cùng với nhau? Họ có cả thảy ba trai, ba gái, tất cả đều khôn lanh và khoẻ mạnh vì cha mẹ chúng đều đẹp đẽ, thông minh và giàu óc khôi hài. Hơn nữa, Kate và Bert hầu như lúc nào trông cũng hạnh phúc. Nhìn họ, ai cũng phải nghĩ rằng họ xứng đáng với hạnh phúc ấy. Dù Liz vẫn thường ghen với em từ nhiều năm nay và cũng thường thú nhận điều này, bà không bao giờ tự cho phép mình có tư tưởng gang tỵ hiểu theo nghĩa xấu. Mọi sự có vẻ rất công bằng Kate và Bert thật quả là những người tốt một cách chân chất, hết sức ân cần và tử tế. Cả hai đều nhận thức rất rõ cái hạnh phúc tràn trề mà họ đang nắm giữ và điều đó cũng có thể nhận ra ở lũ trẻ. Hạnh phúc của họ khiến Liz cảm thấy luyến tiếc một cái gì đó mà bà chưa biết đến... Tình yêu con... Mối quan hệ yêu thương đầm ấm giữa Kate và chồng cô. Cuộc sống bên Rupert khiến Liz trở nên trầm lặng theo năm tháng. Họ rất ít khi nói chuyện với nhau và cũng chẳng có chuyện để mà nói. Rupert chưa bao giờ đặc biệt quan tâm đến bà. Ông chỉ quan tâm đến tài sản của ông; đến lũ vịt, lũ gà rừng và gà lôi của ông. Hồi trẻ hơn thì ông quan tâm thêm bày ngựa và bầy chó của ông, nhưng còn vợ thì gần như không cần lắm, ngoại trừ lúc này, khi mà bệnh “gút” thường xuyên đến quấy nhiễu. Bà có thể bưng rượu đến cho ông, có thể lắc chuông gọi những giai nhân, có thể đỡ ông lên giường, nhưng giường ngủ của ông ở quá xa, tách hẳn giường của bà trong phòng và phải mất nhiều năm, đột nhiên ông mới chợt hiểu là bà sẽ không có con với ông. Tất cả những gì họ cùng chia sẻ với nhau là sự hối tiếc, là căn nhà chung, là cuộc đời lạnh lẽo cô đơn mà họ cùng trải qua tại đây. Mọi việc đó khiến cuộc viếng thăm của gia đình Winfield giống như một cánh cửa chớp được mở tung, như những chiếc rèm được hạ xuống cho ánh mặt trời và khí xuân trong lành của California ùa vào.
Có một tiếng nấc nhỏ, rồi một tiếng khúc khích cố nén từ phía cuối bàn đối diện với chỗ Liz và Kate đang ngồi ở hai bên Huân tước Hickham, nhưng ông có vẻ như chẳng nghe thấy gì cả. Hai người phụ nữ trao đổi với nhau nụ cười. Liz trông trẻ ra cả mười tuổi kể từ khi gia đình Winfield đến. Được thấy em và các cháu, tinh thần sa sút của bà luôn như hồi tỉnh lại. Trái tim Kate bao giờ cũng se lại khi thấy chị gái già đi nhiều, thấy bà quá cô đơn giữa miền quê hẻo lánh này, trong căn nhà bà căm ghét, với một người rõ ràng là không yêu bà, rất có thể, chưa bao giờ yêu bà. Và bây giờ, bà mới thấm thía nỗi đau khổ khi chia tay với họ. Chưa đầy một giờ nữa là họ sẽ lên đường. Huân tước chỉ biết khi nào họ trở lại nước Anh. Kate đã mời bà đến San Francisco để chuẩn bị cho đám cưới của Edwina, song Liz cảm thấy không thể bỏ Rupert mà đi lâu như vậy nên chỉ hứa sẽ đến dự đám cưới vào tháng Tám.
Tiếng nấc ở đầu bàn phía bên kia tựa như đã làm giảm bớt sự ngột ngạt. Kate ngó xuống cô bé Alexis gần lên sáu. George đang thì thầm điều gì đó với con bé và Alexis rõ ràng chỉ chực bật cười khanh khách.-
- Suỵt... - Kate khẽ nhắc, miệng nhoẻn cười với chúng và mắt thì liếc sang Rupert. Bàn ăn sáng của gia đình họ thường không khác gì một buổi cắm trại mùa hè, nhưng ở đây họ phải giữ ý, vả lại làm theo những luật lệ của Rupert vào thời gian này cũng rất tốt cho bọn trẻ, và ông xem ra cũng vui vẻ hơn một chút so với tuổi tác. Ông thường kéo cậu bé Philip mười sáu tuổi đi săn với mình, mặc dù Philip thú thật với cha rằng cậu rất ghét điều đó, nhưng cậu vẫn lễ độ cảm ơn ông bác và đi theo ông. Philip là như thế đó! Luôn chiều theo mọi ngươi, mềm mỏng, hào hiệp, lễ phép và chính chắn một cách đáng kinh ngạc so với lứa tuổi của cậu. Thật khó tin rằng cậu mới chỉ lên mười sáu. Rõ ràng cậu là đứa đứng nhất trong đám con cái nhà Winfield, ngoại trừ Edwina, tất nhiên rồi, vì nàng đã hai mươi tuổi, đã là người lớn. Trong năm tháng nữa nàng sẽ có một căn nhà riêng và một người chồng. Và một năm sau, có thể nàng sẽ sinh một em bé. Kate vẫn thường tự nhủ rằng thật khó tin là cô con cả của bà lại lớn đến mức có thể lấy chồng và sinh con.
Họ đang sửa soạn về nhà để chuẩn bị cho đám cưới. Charles cũng theo họ sang Mỹ. Chàng năm nay hai mươi lăm tuổi và yêu Edwina đến mê mệt. Run rủi làm sao, hai người đã gặp sau ở San Francisco và bắt đầu tìm hiểu nhau từ mùa hè năm ngoái.
Đám cưới sẽ diễn ra vào tháng Tám, họ mang theo nhiều yard (1 yard = 0,914 m) vải màu ngà thanh nhã mà Kate và Edwina đã sắm ở London cho bộ đồ cưới. Sắp tới đây, Kate sẽ đến tìm người thợ may của bà ở San Francisco để bà ta thêu và đính lên áo những hạt ngọc trai xinh xing, mạng che mặt thì do một bà người Pháp vừa từ Paris đến London làm. Phu nhân Fitzgerald sẽ mang nó theo đến San Francisco vào cuối tháng Bảy. Trong khi chờ đợi cũng có khối việc để làm. Bertram Winfield là một trong những người danh tiếng ở California, gia đình ông sở hữu một trong những tờ báo uy tín nhất San Francisco, do đó sẽ có hàng trăm người được mời đến đám cưới. Kate và Edwina đã soạn danh sách khách mời cả tháng và họ chỉ thấy hài lòng khi con số đã lên tới hơn năm trăm người. Nhưng Charles chỉ cười khi Edwina báo trước cho chàng rằng có thể sẽ còn đông hơn thế.
- Ở London còn tệ hơn thế nhiều. Hai năm trước, lúc cô em họ anh lấy chồng, số khách mời lên đến bảy trăm người. Tạ ơn Chúa, lúc đó anh đang ở Delli.
Suốt mấy năm gần đây, Charles đã đi chu du khắp nơi. Sau hai năm làm nghĩa vụ quân sự ở Ấn Độ, chàng phiêu lưu sang Kenya, nơi chàng sống một năm, vừa đi du lịch vừa thăm viếng bạn bè. Edwina rất thích nghe kể về những cuộc phiêu lưu của chàng. Nàng đã nài nỉ chàng đồng ý để hai vợ chồng sẽ hưởng tuần trăng mật ở Châu Phi, nhưng chàng cho như vậy sẽ hơi tẻ nhạt. Cả hai dự định sẽ trải qua mùa hè ở Ý và Pháp, rồi sau đó sẽ trở về Anh vào dịp Giáng Sinh. Edwina thầm ao ước mình sẽ có mang trong dịp đó. Nàng yêu Charles điên cuồng, và rất muốn có một gia đình đông đúc như chính gia đình nàng, một mối quan hệ đằm thắm và hạnh phúc như nàng vẫn thấy giữa cha và mẹ. Không phải họ không gây gổ với nhau. Cũng có chứ. Mỗi lẫn mẹ nàng thực sự điên tiết là những ngọn đèn chùm trong ngôi nhà ở San Francisco đều như rung bần bật, nhưng khi cơn giận nguôi đi, bao giờ giữa họ cũng lại tràn ngập tình yêu.
Họ bao giờ cũng trìu mến, khoan dung và đồng cảm với nhau, ai ai cũng có thể hiểu, bằng cách này hay cách khác, rằng Kate và Bert luôn yêu nhau tha thiết. Đó cũng chính là ước muốn của Edwina khi nàng quyết định lập gia đình với Charles. Nàng không mong muốn gì hơn thế, không cần một người đàn ông có vai vế, có tước hiệu, hoặc có một trang viên tuyệt đẹp. Nàng không mong mỏi bất cứ thứ gì dẫn bác Liz của nàng đến một quyết định điên rồ khi thuận lấy bác Rupert. Nàng thèm muốn sự nhân hậu, óc khôi hài, tinh thần trong sáng. Nàng chỉ mong một người mà nàng có thể cười đùa, trò truyện và cùng cật lực làm việc. Quả thật, họ sẽ có một cuộc sống dễ chịu. Charles sẽ chơi thể thao và đi đây đó với bạn bè, sẽ không bị trĩu nặng bởi sinh kế. Nhưng chàng là người thực sự có giá trị và nàng rất tôn kính chàng. Một ngày nào đó, có thể chàng sẽ giữ chiếc ghế của cha chàng ở Thượng Nghị Viện.
Giống như Edwina, Charles cũng muốn có ít nhất là nửa tá con cái. Cha mẹ nàng thật ra có đến bảy người con nhưng bé trai giữa nàng và Philip đã chết từ lúc lọt lòng mẹ. Điều này khiến Philip càng cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn mọi thứ. Cậu tự cho mình đã chiếm chỗ của người khác trên cương vị con trai cả, và mọi việc cậu làm, hoặc đụng chạm đến cậu, đều như trút thêm phần trách nhiệm lên đôi vai Philip. Điều này khiến cuộc sống của George đơn giản hơn rất nhiều. Lên mười hai tuổi, George chỉ thấy nghĩa vụ duy nhất của mình ở trên đời là giải khuây cho mọi người, trách nhiệm đối với cậu bao giờ cũng là một khái niệm xa xăm. Khi nào có thể, cậu ra sức “hành hạ” Alexis và những đứa bé hơn, đồng thời cũng cảm thấy phải làm sao làm dịu bớt vẻ khắc khổ của anh trai. Cậu thực hiện điều đó bằng cách khâu ngắn khăn trải giường của anh trai, bỏ những con rắn vô hại vào giày của anh, thả chuột vào chỗ này chỗ kia để hù doạ anh và ngay từ chập sáng đã cho tiêu vào món cà phê điểm tâm của anh. Philip cảm thấy rõ là sự hiện diện của George là để xua tan sự hiện hữu của cậu, và trong những cuộc theo đuổi hiếm hoi và cực kỳ thận trọng của cậu đối với phái nữ, George tựa như luôn xuất hiện, sẵn sàng cung cấp sự giúp đỡ thành thạo của mình. George không bao giờ biết e thẹn trước con gái hoặc trước bất kỳ ai. Trên con tàu vượt biển, hầu như bất cứ nơi nào Kate và Bertram đặt chân đến, họ đều được đón chào qua sự quen biết thích thú với người con trai thứ hai... “Ồ, các vị là cha mẹ của George đó à?...” Mỗi lần như vậy Kate lại giật thót không hiểu thằng bé đã gây ra chuyện gì, còn Bertram thì bật cười thích thú trước những trò đùa vô hại và rất thông minh của con. Đứa nhút nhát nhất trong đám con của họ là đứa kế tiếp: cô bé Alexis, rực rỡ hào quang với mái tóc xoăn màu kim vàng và đôi mắt xanh biếc. Ngoại trừ Alexis, tất cả những đứa con khác đều “tóc đen, mắt xanh” giống như Kate và Bert. Cô bé có mái tóc sáng đến mức gần như trắng xoá dưới ánh mặt trời.
Các thiên thần dường như đã ban phát cho George tất cả sự tin ranh và quả cảm và cho Alexis một dáng vẻ gì đó rất tinh tế hiếm hoi. Cô bé đi đến đâu, mọi người cũng nhìn theo, trầm trồ bàn tán về vẻ đẹp của cô. Cô có khả năng tan biến vào không khí chỉ vài phút và chỉ lặng lẽ xuất hiện trở lại, như trên đôi cánh êm ả, hàng giờ sau đó. Alexis là “con gái bé bỏng của Kate và “bé cưng” của Bert. Cô bé rất hiếm khi nói chuyện với ai khác ngoài cha mẹ. Cô sống hạnh phúc trong vòng tay của gia đình và sự che chở của mọi người. Alexis luôn ngồi một chỗ, im lặng, mắt đắm đuối và ít khi hé miệng. Đôi lúc, cô có thể ở trong vườn hàng giờ liền, kết những vòng hoa để mẹ đội lên tóc. Cha mẹ cô có thể làm bất kỳ điều gì cho cô, và ngoài họ ra, cô cũng rất yêu chị Edwina. Nhưng Edwina lại gắn bó nhất với đứa kế tiếp, cô bé Frances bốn tuổi. Fannie, đó là cái tên mọi người vẫn âu yếm gọi cô; Fannie với đôi má tươi tắn, bầu bĩnh, với đôi bàn tay bụ bẫm và bắp chân cứng cáp xinh xắn. Cô bé có nụ cười làm xúc động trái tim mọi người, đặc biệt là trái tim của cha, và giống như Edwina, cô cũng có đôi mắt xanh và mái tóc đen sáng. Trông cô giống hệt cha và cũng thừa hưởng cả sự tốt bụng của ông. Cô bé luôn vui vẻ, nhoẻn cười và hài lòng ở bất kỳ nơi đâu, chẳng khác gì bé Teddy. Teddy lên hai và là cục cưng của mẹ. Lúc này cậu đang bập bẹ nói và đang khám phá nhiều thứ quanh mình. Cậu có mái tóc dày và nụ cười tươi rộng toét miệng. Teddy thích chạy loăng quăng để Oona đuổi theo. Oona là một cô gái Aillen dịu dàng đã bỏ xứ từ năm mười bốn tuổi, và Kate rất hài lòng khi tìm được cô ở San Francisco. Nay cô đã mười tám tuổi và giúp Kate rất nhiều để chăm sóc đàn con. Oona thường trách Kate là bà chỉ tổ làm hỏng bé Teddy, và bà cũng mỉm cười thừa nhận cô đúng. Nhưng đôi lúc chính cô cũng rất nuông chiều chúng vì cô thành thật yêu chúng với cả tấm lòng.
Nhưng mỗi năm qua đi, Kate lại càng thấy kinh ngạc giữa sự khác biệt ngày một lớn giữa chúng, trước những tính cách độc đáo, cá biệt và trước những nhu cầu khác nhau rất xa của chúng. Chúng khác nhau về mọi mặt: từ thái độ, nguyện vọng, cho đến cách mà chúng khu xử với bà, với cuộc sống, với mọi người khác...
Từ sự rụt rè, sợ sệt của Alexis cho đến cảm giác trách nhiệm quá cứng nhức của Philip; từ sự thiếu hẳn đức tính ấy ở George cho đến sự tự tin quá mạnh mẽ và trầm lặng của Edwina. Edwina luôn tỏ ra rất chính chắn và mềm mỏng, luôn nghĩ về mọi người trước bản thân và luôn là một niềm an ủi cho Kate mỗi khi trông thấy nàng yêu Charles với cả tâm hồn và vô cùng hạnh phúc với mối tình ấy. Nàng xứng đáng được hưởng tình yêu ấy. Từ bao năm nay nàng đã là cánh tay phải của mẹ nàng, và Kate nghĩ đã đến lúc Edwina phải có cuộc sống riêng của chính nàng.
Bà chỉ ước sao nàng không phải dời sang nước Anh. Đây là lần thứ hai trong đời, bà mất đi người thân yêu tại các bến bờ ngoại quốc. Bà chỉ biết hy vọng rằng, ở đó, con gái mình sẽ hạnh phúc hơn bác Liz của nó. May mắn thay, Charles hoàn toàn khác Rupert. Charles là một chàng trai khả ái, thông minh, tử tế và có sức cuốn hút. Kate tin rằng Charles sẽ là một người chồng tốt.
Sáng hôm ấy, họ sẽ chờ đón chàng tại bến Sao Trắng ở Southampton. Chàng đã đồng ý cùng họ đi Mỹ, một phần vì chàng không thể chịu đựng được ý nghĩ phải xa cách Edwina suốt bốn tháng trời, mặt khác Bert cũng muốn chàng cùng xuống tàu với họ để “trình diện” với gia đình trước đám cưới. Họ sẽ du lịch trên chiếc thuyền mới cáu, vượt biển lần đầu tiên, và tất cả mọi người đều vô cùng phấn khích.
Lúc này, họ vẫn đang ngồi trong phòng ăn ở Trang viên Havermoor và Alexis chực bật cười khanh khách khi George hạ giọng nói một điều xúc phạm nào đó rồi phì phò thở cho ra thật nhiều hơi trong bầu không khí lạnh cóng. Bertram sắp sửa cười theo các con, thì rốt cuộc Rupert cũng đứng dậy và mọi người được tự do. Bert đi bọc quanh bàn để nói lời tạm biệt và bắt tay người anh cột chèo. Ít nhất một lần, Rupert đã thực sự nuối tiếc khi phải xa ông. Ông ta rất thích Bert và thật sự đã đi đến chỗ mến Kate sau nhiều năm trời, mặc dù vậy vẫn rất dè dặt với lũ trẻ.
- Ở đây với anh thật tuyệt, Rupert ạ. Hãy đến cho chúng em ở San Francisco chơi, anh nhé! Bert nói, hầu như tin tưởng vào lời của mình.
- Tôi e rằng điều đó hơi vượt quá sức của tôi. Họ đã thoả thuận với nhau rằng Liz sẽ du lịch đến San Francisco để dự đám cưới cùng với cha mẹ Charles. Bà thấy vô cùng nhẹ nhõm khi rốt cuộc, Rupert cũng để cho bà đi và giờ đây bà dang cùng Kate và Edwina chọn sẵn bộ áo dự đám cưới của mình.
- Nếu anh thấy khoẻ hơn thì hãy đến nhé - Hai người đàn ông lại bắt tay nhau một lần nữa, Rupert đã vui mừng khi họ đến và bây giờ lại vui mừng khi họ ra đi.
- Hãy viết thư kể cho chúng tôi về con tàu nhé. Chắc là có nhiều điều thú vị đấy - Trong thoáng chốc, trông ông có vẻ thèm thuồng. Trong khi đó, Liz chẳng thấy ham chút nào. Chỉ nghĩ đến bất kỳ chiếc tàu nào là bà muốn ngất ngư vì say sóng. Lúc này, bà đã thấy khiếp hãi trước chuyến vượt biển vào tháng Bảy - Chú có định viết về nó trên báo không đấy, Bert?
Bert mỉm cười. Ông rất hiếm khi, hầu như không bao giờ, viết bất cứ điều gì trên tờ báo của mình, ngoại trừ mục xã hội lâu lâu mới có mà ông không thể kìm nén được. Nhưng lúc này, ông phải thừa nhận rằng ông đã nhiều lần nghĩ về chuyện đó.
- Có thể lắm. Nếu viết, em sẽ gửi cho anh một bản khi nào báo ra.
Rupert luồn một tay quanh vai Bert và sánh bước cùng ông ra cửa. Cùng với Oona, cô gái Aillen, Edwina và Kate xốc mấy đứa bé nhất lên để đưa chúng đi tắm trước khi lên đường đến Southampton.
Hãy còn sớm một cách không thể ngờ, mặt trời cũng chỉ vừa ló dạng và họ còn ba giờ nữa để đến Southampton.
Rupert đã chỉ định người lái xe của ông và hai người lái xe khác để đưa họ đến Southampton trên ba chiếc xe với những món hành lý xách tay của họ. Đa số các rương hòm đã được gửi đi từ hôm trước và sẽ chờ sẵn họ trong phòng ngủ trên tàu.
Trong chốc lát, bọn trẻ đã lên đầy ba chiếc xe: Edwina và Philip ôm theo một vài món hành lý, George đòi ngồi với một người lái xe ở phía trước, Oona na ngồi với Fannie và bé Teddy cùng những túi còn lại ở một chiếc xe khác. Kate và Bert ngồi cùng Alexis trên chiếc Silver Ghost (con ma bạc) của chính Rupert. Liz tình nguyện theo họ, nhưng Kate không muốn vì cho rằng cuộc hành trình sẽ quá dài. Dù sao, bốn tháng nữa họ sẽ gặp lại nhau và Liz sẽ cô đơn biết bao nếu phải trở về một mình trên một chiếc xe trống rỗng. Lẽ ra hai chị em phải ôm hôn nhau rất lâu nhưng Liz lại cố kìm nén, không hiểu sao sáng nay mình lại xúc động đến thế.
- Hãy nhớ giữ gìn, chị em mình sẽ gặp lại nhau - Thật đau lòng biết bao khi thấy em ra đi, tựa như bà không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự chia ly nào. Liz ghì chặt lấy em một lần nữa và Kate cố mỉm cười, chỉnh lại chiếc nón rất kiểu cách mà Bertram đã sắm cho bà ở London.
- Tháng Tám sẽ đến lúc nào không hay đấy, chị Liz ạ - Kate dịu dàng thì thầm vào tai chị - và chị sẽ lại trở về nhà - Bà hôn lên má Liz và khẽ đẩy chị ra để nhìn vào mặt chị, hy vọng rằng Liz sẽ trông không quá bối rối và buồn nản. Điều đó khiến Kate nhớ lại Edwina phải sang Anh sau khi lấy Charles, và bà chỉ còn biết cầu nguyện sao cho cuộc đời con gái bà xoay chuyển tốt đẹp hơn so với cuộc đời của chị mình. Bà căm ghét ý nghĩ phải xa con, cũng như lúc này đang căm ghét ý nghĩ phải chia tay với Liz. Khi đó, Rupert chỉ dẫn cho những người lái xe và thúc dục họ phải đi ngay để không lỡ tàu. Tàu sẽ rời bến trong năm giờ nữa.
- Tàu đi vào buổi trưa phải không? - Ông rút ra chiếc đồng hồ bỏ túi và hỏi Bert, trong khi Kate ôm Liz lần cuối rồi leo lên xe, đặt bé Alexis ở cạnh mình.
- Dạ, phải. Chúng em sẽ còn khối thời gian - Lúc đó là bảy giờ ba mươi phút sáng ngày mười tháng Tư.
- Chúc một chuyến đi tuyệt diệu nhé! Con tàu sẽ lớn đấy! Đi biển vui vẻ nhé! - Ông đưa tay vẫy khi chiếc xe đầu tiên chuyển bánh. Liz đứng sát lại ông khi chiếc xe thứ hai nối đuôi theo và, trên chiếc xe cuối, Kate nhoẻn miệng cười, vẫy tay qua cửa sổ với Alexis trên đùi và Bert ngồi bên cạnh, tay choàng qua vai bà.
- Chị yêu các em!... Liz lớn tiếng gọi với theo khi họ rời xa dần giữa những tiếng gầm của động cơ xe. - Chị yêu các em... - Những lời của bà nhạt nhoà dần đi và bà đưa tay quẹt nước mắt, không biết tại sao mình lại cảm thấy lo lắng đến như vậy. Thật đúng là ngớ ngẩn, đến tháng Tám mình sẽ gặp lại họ ngay thôi mà. Bà mỉm cười với chính mình và theo Rupert vào nhà. Ông lập tức giam mình trong phòng đọc như vẫn thường làm mỗi buổi sáng, và Liz trở về phòng ăn để đắm đuối nhìn những chiếc ghê trống trải, những chiếc đĩa không đang được dọn đi, và sống với cái cảm giác cô đơn tràn ngập. Mới vừa rồi họ còn ngồi đây, căn phòng hãy còn đầy ắp sự sống và những người mà bà yêu... thế mà bây giờ nó đã hoàn toàn trống trải, bà lại trở về với sự cô đơn, trong lúc mọi người đang rời xa dần về hướng Southampton...
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!