Mùa Thu đã viết:
Cảm ơn nhà thơ Hieule về tình cảm của nhà thơ với nghề dạy học nói chung và cảm ơn lời thơ mượt mà, đầm ấm ...cảm ơn lời chúc và hoa rất chân thành mà nhà thơ đã dàng tặng MT!!!
Hình như ta biết nhau chăng ?
Mong nhà thơ PBC thông cảm cho lời đáp lễ của MT tới nhà thơ Hieule trong chủ đề thơ MMHNT của nhà thơ nhé.
Xin chân thành cảm ơn!!!
ĐOÁ HOA HỒNG
Cảm ơn người
tặng những đoá hoa xinh!
Hoa tình yêu của một thời vụng dại.
Hoa sắc đẹp
cánh hồng rung mềm mại
Để thu về
e ấp
nỗi vấn vương!
Hoa hồng đẹp
không chỉ bởi làn hương
Mà còn bởi
chân tình người trao gửi.
Thu đón nhận
tình thơ trao tình bạn
Thoáng gợn mơ màng.....
không có lẽ ...
là anh ?
Mùa Thu
"Thoáng gợn mơ màng.....
không có lẽ ...
là anh" ?
Vâng, cảm ơn em - Mùa Thu nhé!
Tặng đôi bạn thơ PBC & Mùa Thu bài thơ nho nhỏ, đọc cho vui.
Chúc tình bạn, tình thơ thắm thiết.
Thân
HL
KHÚC GIAO TÌNH
***
Vầng trăng thu soi lặng lẽ âm thầm
Vùi nỗi nhớ vào trong tâm khắc khoải.
Mây lãng đãng làn sương sa tê tái
Tiếng đàn khuya êm ái rót cung buồn!
Âm thanh trầm gọi nước suối mưa tuôn
Lòng vời vợi nhớ về thời xa vắng
Giọt thanh cao nhớ chiều hè vương nắng
Hẹn chờ nhau ở tít cuối chân đê.
Con đê xưa thấp thoáng một bến mơ
Đời con gái là dòng sông thơ mộng
Cánh cò trắng đồng ngát xanh gió lộng
Tiễn người về ai níu áo đề thơ.
Ân tình quê vương vấn tự bao giờ
Mà sâu nặng mà thiết tha đến thế?
Tuyết pha sương thương cuộc đời dâu bể
Hương buồn theo đến tận bây giờ!
Sợi muộn màng xin kết lại vần thơ
Sợi nhung nhớ hãy dệt thành mây trắng.
Xa lắm rồi! Cái chiều hè vương nắng
Cung đàn xưa đã lỗi nhịp duyên rồi!
Khúc đa tình cứ vương mãi không thôi
Chở lỡ làng trên quãng đường im ắng ...
Hoa cỏ may bay vàng triền đê thắm
Phút giao tình say đắm lắm, người ơi!
HL
Cảm ơn nhà thơ Hieule về lời chúc tình bạn, tình thơ. Đọc bài thơ "Khúc giao tình" của nhà thơ Hieule trao tặng,quả thật MT ngỡ ngàng và xúc động, bài thơ quá hay, sức truyền cảm của bài thơ quả là tuyệt vời.
Hai khổ thơ đầu là cảnh sắc buồn, nhung nhớ về những gì đã xa,âm thanh, hình ảnh và cảm xúc đan xen...làm cho người thưởng thức hết sức ngạc nhiên về ca từ,còn nghệ thuật thơ thì thật tài tình, "trăng thu soi lặng lẽ âm thầm"," Mây lãng đãng làn sương sa tê tái "" Âm thanh trầm gọi nước suối mưa tuôn"...
Vầng trăng thu soi lặng lẽ âm thầm
Vùi nỗi nhớ vào trong tâm khắc khoải.
Mây lãng đãng làn sương sa tê tái
Tiếng đàn khuya êm ái rót cung buồn!
Âm thanh trầm gọi nước suối mưa tuôn
Lòng vời vợi nhớ về thời xa vắng
Giọt thanh cao nhớ chiều hè vương nắng
Hẹn chờ nhau ở tít cuối chân đê.
Hai khổ thơ kế tiếp, tinh tế trong biểu cảm về tình cảm của người con gái với những mộng mơ , với những nỗi nhớ nhung khắc khoải về cuộc tình đã xa, cô thôn nữ dịu dàng và đa đoan" tiễn người về ai níu áo đề thơ", tình cảm vương vấn được nhà thơ viết qua hình ảnh liên tưởng, rất đẹp và rất nên thơ, chính vì đẹp và nên thơ đến thế, nên nỗi buồn còn vương vấn đến tận bây giờ" Hương buồn thương đến tận bây giờ "
Con đê xưa thấp thoáng một bến mơ
Đời con gái là dòng sông thơ mộng
Cánh cò trắng đồng ngát xanh gió lộng
Tiễn người về ai níu áo đề thơ.
Ân tình quê vương vấn tự bao giờ
Mà sâu nặng mà thiết tha đến thế?
Tuyết pha sương thương cuộc đời dâu bể
Hương buồn theo đến tận bây giờ!
Cả bài thơ là những cảm xúc được biểu cảm hết sức tinh tế và chuyên nghiệp, mỗi khổ thơ, câu chữ luôn được nhà thơ chọn lọc một cách uyển chuyển, cho ta cảm giác như nhà thơ vốn sinh ra để làm thơ ...MT có cảm giác là nhà thơ không cần phải cố gắng nhiều, lời thơ đẹp cứ thế trào tuôn .MT rất thích hai câu thơ sau:
"Sợi muộn màng xin kết lại vần thơ
Sợi nhung nhớ hãy dệt thành mây trắng"
Động từ "kết", "dệt" làm hình ảnh trở nên sống động, tình cảm muộn màng được ghi lại dấu ấn trong thơ, và nhìn mây bay gợi bao điều nhung nhớ.Có thể diễn giải như thế, nhưng nhà thơ Hieule lại viết
"Sợi muộn màng xin kết lại vần thơ
Sợi nhung nhớ hãy dệt thành mây trắng" thật là tài, một cảm xúc sâu lắng và xúc động cứ dâng trào khi đọc cả bài thơ "Khúc giao tình". Và quả là "Phút giao tình say đắm lắm, người ơi! ". Cảm ơn nhà thơ Hieule rất nhiều để không chỉ một MT thưởng thức, mà chắc có lẽ ai đã từng yêu thơ sẽ không bỏ qua cơ hội để thưởng thức bài thơ " Khúc giao tình" của nhà thơ Hieule.
KHÚC XƯA
Một ánh trăng
mờ khuất giữa làn mây
Một niềm thương trao cung đàn nhung nhớ
Mây lãng đãng, lững lờ bay phiêu lãng
Gợi nhắc về kỷ niệm thuở
xa xôi.
Người đừng buồn
câu hát lý chia phôi.
Đừng đa cảm bản nhạc tình mưa sối
Đừng nhìn mây phiêu bồng miền xa ngái
Để âu sầu theo chiều gió cuốn trôi.
" khúc giao tình" là bản nhạc chơi vơi
Là bài ca
mang cung trầm dâu bể
Giọt thánh thót mưa thì thầm rỉ rả
Đã xa rồi......
một bản nhạc...
đêm mưa.
Mùa Thu
Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.