<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-24 02:15:45cumusic>
Nhạc sĩ Trường Kỳ qua đời
Trường Kỳ tên thật là Vũ Trường Kỳ, sinh năm 1946 tại Hà Nội. Ngay từ thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành ông đều được đào tạo trong môi trường văn hóa Pháp (học trường Tây), hết trường Puginier ở Hà Nội lại đến các trường Aurore, La Salle Taberd tại Sài Gòn.
Trường Kỳ mê âm nhạc từ rất sớm, thích nhất là được nghe các ban nhạc Khánh Băng - Phùng Trọng, The Blue Jean Boys... Ông học đàn Accordéon với nhạc sĩ Vũ Lung và rất thích chơi các bản nhạc Thoi tơ, Dừng bước giang hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrento, Blue Danube... Buổi trình diễn trước công chúng lần đầu tiên của Trường Kỳ là trên sân khấu trường Tiểu học Lạc Hồng.
Không chỉ là một nghệ sĩ biểu diễn, từ một cậu bé có vóc dáng khiêm tốn và nhút nhát, Trường Kỳ đã cố tập cho mình sự tự tin và tính tháo vát, năng động. Từ đó với tài nghệ và óc tổ chức, trong suốt hai thập niên 60 - 70 của thế kỷ trước, Trường Kỳ đã cùng các bạn nghệ sĩ Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc... tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn âm nhạc quy mô tại Sài Gòn.
Khởi đầu từ năm 1964, các Đại hội nhạc trẻ Taberd (danh từ nhạc trẻ do chính Trường Kỳ đặt) liên tiếp diễn ra cho đến năm 1973 (trừ năm 1968 do chiến cuộc), rồi Đại hội nhạc trẻ quốc tế ngoài trời (sân Hoa Lư, 1971), Đại hội nhạc trẻ (tại Thảo Cầm Viên từ 1971 đến 1974). Thời đó, lớp trẻ Sài Gòn với tâm lý "sống vội, chơi hết mình" (vì sợ ngày mai phải ra chiến trường) nên đã hình thành một phong trào phản chiến, đó là phong trào Hippy. Và với họ, nhạc trẻ đã đưa lại không khí tươi vui, năng động... thế nên họ coi nhạc trẻ như một hình thức phản chiến tích cực nhất.
Các ban nhạc trẻ cũng mọc lên như nấm dưới cây đũa của nhạc trưởng Trường Kỳ. Không chỉ tổ chức những đại hội nhạc trẻ, Trường Kỳ còn viết lời Việt cho những ca khúc ngoại quốc. Chỉ trong vòng một năm (1972 - 1973), những ca khúc đã được "Việt hóa" đã có mặt trong 7 tập Tình ca nhạc trẻ (trong đó tập 1 là của riêng Trường Kỳ, từ tập 2 có thêm sự cộng tác của các nhạc sĩ Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang...).
"Ông vua nhạc trẻ" kiêm "Vua Hippy" của Sài Gòn xa xưa đã bất ngờ ra đi lúc 13 giờ ngày 22.3.2009 tại Toronto (Canada) khi vợ của ông đang ở Việt Nam trong một chuyến về thăm quê. Được biết thi hài của ông sẽ được chuyển về thành phố Montreal - nơi gia đình ông định cư - để lo hậu sự.
Chỉ Là Giấc Mơ Qua
nguyên tác: Yellow Bird
tác giả: Chris Isaak
lời Việt: Trường Kỳ
Như làn mây, tình yêu thôi, giờ đây lững lờ
Như làn gió, tình yêu thôi, giờ đây hững hờ.
Rồi một lần xa cách là một đời than trách
Rồi cuộc tình bay mất và một người đi khuất
Tình chỉ còn cay đắng để chỉ còn xa vắng
Để chỉ còn nắng vương cuối đường.
Thương người thương, ngàn xưa ơi, ngàn sau nét cười
Vương sầu vương, đường xưa nay giờ đâu bóng người.
Tình nhiệm màu tan vỡ lòng chỉ còn nhung nhớ
Giờ một mình quên lãng lạnh lùng theo năm tháng
Dù một lần em đã mềm lòng như chiếc lá
Là một lần xóa mối duyên đầu.
Em nhớ ngày, anh đón em góc trường
E ấp, thẹn thùng, vấn vương
Em nhớ ngày, anh đón em cuối đường
Dù đường loan vết nắng nắng vẫn lung linh màu.
Thôi giờ đây, còn đâu ngọt ngào đôi má hồng
Thôi giờ đây, tìm đâu đây mùi hương ngất ngây.
Ngày tàn dần như khói chiều buồn dần muôn lối
Một mình lang thang tới miền cỏ hoang nắng chói
Ngày nào ta chung lối nhẹ nhàng đan tóc rối
Chỉ còn là giấc mơ qua rồi
Trường Kỳ tên thật là Vũ Trường Kỳ, sinh năm 1946 tại Hà Nội. Ngay từ thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành ông đều được đào tạo trong môi trường văn hóa Pháp (học trường Tây), hết trường Puginier ở Hà Nội lại đến các trường Aurore, La Salle Taberd tại Sài Gòn.
Trường Kỳ mê âm nhạc từ rất sớm, thích nhất là được nghe các ban nhạc Khánh Băng - Phùng Trọng, The Blue Jean Boys... Ông học đàn Accordéon với nhạc sĩ Vũ Lung và rất thích chơi các bản nhạc Thoi tơ, Dừng bước giang hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrento, Blue Danube... Buổi trình diễn trước công chúng lần đầu tiên của Trường Kỳ là trên sân khấu trường Tiểu học Lạc Hồng.
Không chỉ là một nghệ sĩ biểu diễn, từ một cậu bé có vóc dáng khiêm tốn và nhút nhát, Trường Kỳ đã cố tập cho mình sự tự tin và tính tháo vát, năng động. Từ đó với tài nghệ và óc tổ chức, trong suốt hai thập niên 60 - 70 của thế kỷ trước, Trường Kỳ đã cùng các bạn nghệ sĩ Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc... tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn âm nhạc quy mô tại Sài Gòn.
Khởi đầu từ năm 1964, các Đại hội nhạc trẻ Taberd (danh từ nhạc trẻ do chính Trường Kỳ đặt) liên tiếp diễn ra cho đến năm 1973 (trừ năm 1968 do chiến cuộc), rồi Đại hội nhạc trẻ quốc tế ngoài trời (sân Hoa Lư, 1971), Đại hội nhạc trẻ (tại Thảo Cầm Viên từ 1971 đến 1974). Thời đó, lớp trẻ Sài Gòn với tâm lý "sống vội, chơi hết mình" (vì sợ ngày mai phải ra chiến trường) nên đã hình thành một phong trào phản chiến, đó là phong trào Hippy. Và với họ, nhạc trẻ đã đưa lại không khí tươi vui, năng động... thế nên họ coi nhạc trẻ như một hình thức phản chiến tích cực nhất.
Các ban nhạc trẻ cũng mọc lên như nấm dưới cây đũa của nhạc trưởng Trường Kỳ. Không chỉ tổ chức những đại hội nhạc trẻ, Trường Kỳ còn viết lời Việt cho những ca khúc ngoại quốc. Chỉ trong vòng một năm (1972 - 1973), những ca khúc đã được "Việt hóa" đã có mặt trong 7 tập Tình ca nhạc trẻ (trong đó tập 1 là của riêng Trường Kỳ, từ tập 2 có thêm sự cộng tác của các nhạc sĩ Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang...).
"Ông vua nhạc trẻ" kiêm "Vua Hippy" của Sài Gòn xa xưa đã bất ngờ ra đi lúc 13 giờ ngày 22.3.2009 tại Toronto (Canada) khi vợ của ông đang ở Việt Nam trong một chuyến về thăm quê. Được biết thi hài của ông sẽ được chuyển về thành phố Montreal - nơi gia đình ông định cư - để lo hậu sự.
Hà Đình Nguyên
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/200913/20090323231611.aspx
Chỉ Là Giấc Mơ Qua
nguyên tác: Yellow Bird
tác giả: Chris Isaak
lời Việt: Trường Kỳ
Như làn mây, tình yêu thôi, giờ đây lững lờ
Như làn gió, tình yêu thôi, giờ đây hững hờ.
Rồi một lần xa cách là một đời than trách
Rồi cuộc tình bay mất và một người đi khuất
Tình chỉ còn cay đắng để chỉ còn xa vắng
Để chỉ còn nắng vương cuối đường.
Thương người thương, ngàn xưa ơi, ngàn sau nét cười
Vương sầu vương, đường xưa nay giờ đâu bóng người.
Tình nhiệm màu tan vỡ lòng chỉ còn nhung nhớ
Giờ một mình quên lãng lạnh lùng theo năm tháng
Dù một lần em đã mềm lòng như chiếc lá
Là một lần xóa mối duyên đầu.
Em nhớ ngày, anh đón em góc trường
E ấp, thẹn thùng, vấn vương
Em nhớ ngày, anh đón em cuối đường
Dù đường loan vết nắng nắng vẫn lung linh màu.
Thôi giờ đây, còn đâu ngọt ngào đôi má hồng
Thôi giờ đây, tìm đâu đây mùi hương ngất ngây.
Ngày tàn dần như khói chiều buồn dần muôn lối
Một mình lang thang tới miền cỏ hoang nắng chói
Ngày nào ta chung lối nhẹ nhàng đan tóc rối
Chỉ còn là giấc mơ qua rồi
FIND QUeeN