Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ XUÂN QUỲNH

22 trả lời, 6.173 lượt xem — Trang 1 / 1
THƠ XUÂN QUỲNH VÀ ĐÔI NÉT VỀ THẾ HỆ CÙNG THỜI


Xuân Quỳnh (1942-1988) là nhà thơ nữ tiêu biêu của thế hệ nhà thơ sinh ở thập kỉ 40 và " ra ràng" với những tác phẩm thơ " trẻ" ở thập kỉ 60.

Thế hệ các nhà thơ này hoàn toàn thuộc về thời kỳ " lịch sử dân tộc vừa lật sang trang mới" (cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi). Sau lưng họ, thời đại phong kiến thuộc địa đã bị đẩy lùi vào dĩ vãng. Trước mắt họ là cả một chân trời vô cùng xán lạn của đất nước đang bắt đầu bước vào thời kì phục hưng. Họ là những " con người mới" của thời đại phục hưng ấy.

Đối với họ, các thi nhân thời tiền chiến và thời kỳ khánh chiến chống Pháp là những bậc thầy, những người anh, người chị. Nhưng có lẽ không một ai trong số họ có ý tưởng " giẫm vào vết chân" của các bậc tiền bối đáng kính ấy. Mặt khác, do đầu óc họ còn quá trong trẻo, trí tuệ của họ lại được mở mang tương đối toàn diện, họ không trở thành những nhà thơ " minh hoạ" . Trái lại, một số lớn thơ của họ viết về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ra đời trong cảnh đạn bom khốc liệt, lại đầy ắp rung cảm chân thực, đầy ắp tính nhân bản mà rất ít tính chấtt giáo điều.

Tựa như " những mạch nước ngầm sục sôi" , họ thầm lặng dồn sức lực cho một cuộc cách tân thơ trong giai đoạn mới. Trên thực tế, những sáng tạo và cống hiến của các nhà thơ thuộc thế hệ những năm 60 này là không thể phủ nhận. Đã xuất hiện những tài năng thơ thực thụ mà Xuân Quỳnh không phải là gương mặt duy nhất. Đã có những dịch giả thơ cự phách. Đã có những tác phẩm thơ ưu tú. Có thể nói thế hệ các nhà thơ nhà văn trẻ này là lực lượng sáng tác quan trọng của văn học Việt Nam suốt bốn thập kỉ qua.

Một vài người trong số họ đã là nguyên nhân gây nên " những cơn sóng gió" trên diễn đàn văn học, làm tốn khá nhiều giâý mực và hơi sức của các nhà phê bình văn học. Chúng ta tin rằng tất cả những điều đó sẽ được lịch sử văn học tổng kết đánh giá một cách thoả đáng trong một tương lai không xa.

Tuy nhiên thế hệ các nhà thơ này cũng đã phải trải qua những bước đi dò dẫm, cũng mang trong mình không ít nhược điểm, cũng đã từng nếm mùi thất bại.

Một số người, trên thực tế chỉ được vài ba bước đầu tiên rồi chững lại, hụt hững và mất hướng.

Tại sao vậy? Bởi vì họ chưa biết khơi " một dòng thông" giữa " ào chuôm thơ" của họ với bể nguồn vô tận của thi ca: đó là số phận hàm chứa cái đẹp của con người thời đại, của dân tộc và nhân loại.

Một số nhà thơ " nhiếp ảnh" thường chỉ phù du trên bề mặt của một cuộc sống nhỏ hẹp, đến lúc nào đó bỗng cảm thấy bị cạn kiệt cả về đề tài và lẫn " hồn thơ" .

Một số khá đông khác không hiểu thấu rằng một bài thơ hay được quyết định bởi cái " linh hồn chất đọng" trong đó. Thiếu hụt cả ý lẫn tình, họ sa vào bệnh hình thức chủ nghĩa, thích " gây cảm giác lạ" bằng cách dùng nhiều câu chữ kì cục.

Một số người bất cập với sự sáng tạo, quay về mô phỏng thơ xưa, nhiều nhất là mô phỏng thơ Nguyễn Bính. Thơ lục bát nở rộ ở giai đoạn mới, tuy nhiên nội dung chưa được phong phú. Những bài thơ lục bát diễn tả " những nỗi buồn chán" và nỗi " thất tình" chiếm tỷ lệ hơi nhiều.

Nhìn tổng quát, chúng ta có thể thấy một " căn bệnh nặng" của thơ giai đoạn này là: rất nhiều bài thơ không hề được xây dựng trên một hình tượng văn học mang chất thơ, một dòng ý tưởng đậm đặc hoặc một luồng cảm xúc tập trung nào. Trái lại cả bài thơ chỉ là một cuộc kể lể dài dòng những suy nghĩ tản mạn, đôi khi ngoắt ngoéo, khiến người đọc dù kiên nhẫn đến mấy cũng phải mệt mỏi.

Chính vì vậy một yêu cầu bức xúc " nâng cao thơ" đang được đặt ra, và các nhà thơ " trẻ" cũng đang không ngừng tu dưỡng, tự điều chỉnh, để có những bài thơ thực sự có gía trị.

Thế hệ các nhà thơ " đăng đàn" trong những năm 60 chỉ là những thế hệ mở đầu của " phong trào thơ trẻ" . Đỉnh cao của thi ca Việt Nam thời đại mới hãy còn ở phía trước.

Phải trải qua nhiều thập kỉ thai nghén, lịch sử và đất nước mới sản sinh ra được những con người tài hoa và xuất chúng như cặp Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ. * Nói như Nguyễn Công Trứ, họ chính là " khí đẹp của con sông chung đúc lại" (dã thị giang sơn chung tú khí).

Xuân Quỳnh, một cô gái mồ côi nghèo khổ. lớn lên giữa một thời kỳ đất nước phải đương đầu với vô vàn khó khăn về kinh tế, về chiến tranh... nhưng Xuân Quỳnh, khác nào một cây xương rồng kiên cường và kì diệu trên sa mạc, đã vắt kiệt mình để nở những bông hoa tuyệt quí cho cuộc đời.

Cũng giống như hầu hết các nữ sĩ Đông Tây Kim Cổ, Xuân Quỳnh làm thơ cốt để diễn tả cuộc sống của chính mình về tất cả mọi phương diện: những khát khao, những tình cảm, những suy nghĩ, và " sự sống" của một người phụ nữ. Vì lẽ đó hầu hết thơ của chị đều là thơ chữ tình. Đất nước, thiên nhiên, thời đại đều được phản ánh vào thơ chị thông qua cái lăng kính chữ tình đó. Thơ Xuân Quỳnh khác nào một cuốn nhật ký bỏ ngỏ và ai ngờ, chính vì vậy mà thơ chị được đông đảo quần chúng - nam, phụ, lão, ấu và cả... lính nữa -ân ưuvà nồng nhiệt đón nhận. Họ bị thu hút bởi những gì rất " Hồ Xuân Hương" nơi chị: Một người phụ nữ xinh đẹp, chân thật, đôn hậu, rất mực yêu đời và vui tính nhưng cũng rất mực sắc sảo và... " đáo để" , còn thơ thì thật là... " cực kì" !

Léc môntốp, văn hào Nga thế kỉ XIX, đã hóm hỉnh chia đàn bà ra làm hai hạng. Thứ nhất là hạng đàn bà " man rợ" , tức là những đàn bà " hồn nhiên, chỉ có tình cảm mà thiếu hụt về trí tuệ. Thứ hai là hạng đàn bà " trí tuệ" , tức là những đan bà khôn ngoan, trí xảo, nhưng lại thiếu hụt về tình cảm. Nhà văn hào Nga đã vô cùng thất vọng vì không kiếm đâu ra một người đàn bà nào có đủ cả hai phẩm chất tình cảm và trí tuệ.

Xuân Quỳnh của chúng ta, đáng quí thay, là mẫu phụ nữ viên mãn cả về tình cảm lẫn trí tuệ. Và không chỉ thế, chị còn là mẫu mực của người phụ nữ đức hạnh, điều mà văn hào Lécmôntốp hình như " không dám" đòi hỏi ở phụ nữ quí tộc Nga thời đại ông.

Với bản chất thông minh, với trí tuệ phát triển cap, Xuân Quỳnh đã ứng xử và giải quyết, Xuân Quỳnh đã ứng xử và giải quyết mọi vấn đề phức tạp mà cuộc sống đặt ra. Chị đã định hướng dứt khoát cho con đường sự nghiệp của mình: đó là nghiệp thơ. Chị quyết định chấm dứt một cuộc hôn nhân mà chị biết là mình đã lạ lẫm. Chị quyết định xây dựng tình yêu và hôn nhân với... " chú đại bàng non trẻ" Lưu Quang Vũ mà chị biết chắc trong đó có tình yêu và hạnh phúc đích thực.

Chúng ta hãy xem chất " trí tuệ" của Xuân Quỳnh thể hiện qua thơ như thế nào:

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần, anh bán nó đi ngay...
(Tự hát).

Với những dòng thơ sau đây, Xuân Quỳnh thổ lộ tâm tư nhưng chính là để tự khẳng định mình trước một người chồng mà chị biết anh ta vốn không phải là hạng " gà mờ"

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước.
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Cổ nhân nói " nhất cố khuynh nhân thành, tái cổ khuynh nhân quốc" (ngó một lần nghiêng thành người, ngó lần nữa đổ nước người), để khẳng định cái mãnh lực bất khả kháng của sắc đẹp. Riêng Xuân Quỳnh thể hiện cái mãnh lực của những lời nói sâu sắc. Những lời nói như của Xuân Quỳnh, theo cách ví von của Vônte, có thể làm cho những trái tim bằng đồng cũng phải mềm nhũn ra!

Giàu trí tuệ, nên cũng như Hồ Xuân Hương xưa kia, Xuân Quỳnh đã đóng vai trò tham mưu đắc lực, đã san sẻ " cái khôn" cho chị em cùng giới, để đối đáp và xử sự với phái mày râu:

Những cái chính chúng ta thường chả nói
Mà bọn con gái mình hay nói xấu nhau
Bọn con trai nghe lỏm đôi câu...
Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng:
" Chuyện đàn bà"

Ta yêu người con trai không phải vì mình
Mà họ yêu ta vì họ yêu chính họ
Được yêu hai lần, họ cao lên một bậc
Ta không được yêu cảm thấy thấp dần đi
Vì chính ra cũng chẳng yêu ta...
(Thơ viết cho mình và những người con gái khác)

Xuân Quỳnh nhận thức được tính bi kịch vĩnh cửu của cuộc sống: đó là sự ngắn ngủi của đời người. Hình như chị còn tiên lượng được số phận của mình: Rất có thể Xuân Quỳnh - đoá hoa quỳnh mùa xuân - sẽ chỉ nở và toả hương được vài giờ trong đêm tối rồi tàn lụi. Bởi thế, chị đã sống hối hả, nồng cháy, sống hết mình với cuộc đời, với thơ và tình yêu, với hạnh phúc và gia đình, như sợ tất cả những điều quá ư tốt đẹp ấy sẽ vụt qua như ánh chớp.

Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già...
(Có một thời như thế)

Ngoài đạo đức cao quí và tình cảm sâu sắc, chính trí tuệ sáng suốt, lành mạnh, là ưức mạnh thần kỳ đã nâng đỡ Xuân Quỳnh trong những bước khó khăn, giúp chị tồn tại, chịu đựng được những chà xát của cuộc sống trần gian, làm cho tài năng của chị thăng hoa. Xuân Quỳnh là người đã chiến thắng tất cả, vượt qua tất cả để hướng về phía hạnh phúc chói lọi và tuyệt vời của tình yêu và sự nghiệp. Chị cũng là người biết giữ gìn và biết tận hưởng hạnh phúc cuộc sống ở mức tối đa có thể được hưởng. Xuân Quỳnh chính là đỉnh cao của những con người " nhân bản chủ nghĩa" thời hiện đại.

Thơ tình tôi viết cho tôi
Qua cay đắng với buồn vui đã nhiều
Vẫn còn nguyên vẹn niềm yêu
Như cây tứ quí đất nghèo nở hoa.
(Thơ tình tôi viết).

Mảng thơ đặc sắc nhất của Xuân Quỳnh chính là mảng thơ về tình yêu. Điều gì đã làm nên sự đặc sắc ấy?

Trước hết vì Xuân Quỳnh có một " nhân bản yêu đương" cực kì mãnh liệt, là một người con gái có thể " sống chết vì tình" . Dạng phụ nữ như Xuân Quỳnh, đã từng được như thi hào Nguyễn Du mô tả:

Thuý Kiều sắc sảo khôn ngoan
Vô duyên là phận hồng nhan đã đành,
Lại mang lấy một chữ tình
Khư khư mình buộc lấy mình vào trong.
Vậy nên những chốn thong dong,
Ở không yên ổn, ngồi không vững vàng,
Ma dẫn lối, quỉ đưa đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi...

Xuân Quỳnh không giấu giếm bản chất ấy của mình:

... Nếu tôi yêu được một người
Tôi yêu anh ta hơn anh ta yêu tôi nhiều lắm
Tôi yêu anh dẫu ngàn lần cay đắng...

Xuân Quỳnh là người hành động nên chị nhất định không chấp nhận kiểu sống " đói lòng ngồi gốc cây sung" . Trái lại chị đã " đi khắp chốn tìm người tôi yêu" , đồng thời gạt bỏ những gì chỉ là " mạo danh tình yêu" . Và khi đã đạt được tình yêu rồi thị chị sống với tất cả chiều sâu thăm thẳm của trái tim:

Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức.
(Sóng)

Khi anh nói yêu em, trái tim em đập chừng mạnh qúa.
Mạnh đến nỗi em tưởng là nghe rõ
Tiếng tim anh đang đập vì em.
Em yêu anh, yêu anh như điên ...

Khác hẳn những người đàn bà " sống trong vương quốc của tình yêu mà không biết được biên giới của vương quốc ấy" . Xuân Quỳnh là một phụ nữ không những có khát vọng mà còn có đủ khả năng đi đến tận cùng biên giới và tận cùng đáy sâu của vương quốc tình yêu. Phải chăng ở những điểm tận cùng đó mà những câu thơ tuyệt tác đã ra đời:

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu.

Ngày nào không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ...
(Thuyền và biển).

Một điều nổi bật trong thơ Xuân Quỳnh là chị không chỉ yêu say đắm mà còn đặt tình yêu ấy lên ngai vàng của sự tôn thờ tuyệt đối. Xuân Quỳnh rất có lí: ở cõi đời này. Tình yêu chẳng phải là điều thực sự đáng tôn thờ hay sao? Vả chăng. Xuân quỳnh, bằng tất cả những phẩm chất hội tụ trong con người mình, chị đã đạt được một tình yêu đáng tôn thờ. Người chồng, trong mắt Xuân Quỳnh, lúc nào cũng như một người tình mà chị yêu đắm đuối, cũng cảm thấy như " chàng" có thể vuột khỏi tay:

Tới thăm anh rồi em lại ra đi
Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
(Thời gian trắng)

Anh, con đường xa ngái
Anh, bức vẽ không màu
Anh, nghìn nỗi lo âu
Anh, dòng thơ nổi gió...
Mà em người đời thường
Biết là anh có ở!
(Anh)

Cũng vì tôn thờ tình yêu thái quá, có lúc Xuân Quỳnh đã có linh cảm chẳng lành về hạnh phúc của mình. Thơ tình của chị đã đã đẩy tình yêu lên tầm bi kịch: Tình yêu tuyệt đích có thể sẽ kết thúc cách nào đó thật bất ngờ, trước khi tuổi già sộc đến:

Đọc bài thơ yêu em thấy sự chia xa.
Và bỗng nhiên em lại bơ vơ,
Tay vẫn vụng, trán dô ra như trước...
(Thơ viết cho mình)

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
(Thuyền và biển)

Tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh thật là nồng nàn, sâu sắc và đượm nỗi thoảng thốt lo âu, tất cả được diễn đạt bằng một ngôn ngữ giản dị, trong sáng, hầu như không cách điệu. Đó là thứ thơ đạt tới tầm cao của nghệ thuật nhưng vẫn dễ hiểu với đông đảo quần chúng, vẫn có thể gây được những niềm xúc động khác thường:

Em trở về đúng nghĩa
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

Và rồi cái điều bất ngờ nhất đã xảy ra với Xuân Quỳnh. Chị đã đột ngột từ giã chúng ta ra đi vĩnh viễn cùng với chồng và con qua một tai nạn thảm thương, để lại biết bao thương tiếc cho tất cả những ai yêu thơ chị, yêu kịch Lưu Quang Vũ.

Thế nhưng chính sự kết thúc ấy đã khiến cho tình yêu mà chị tôn thờ trở thành bất tử, đã làm Xuân Quỳnh và Thơ Xuân Quỳnh dường như càng đẹp ngời thêm lên bởi một vừng sáng kì diệu của huyền thoại.
Đăng nhập để trả lời
0
THO TINH CUOI MUA THU

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.



Đăng nhập để trả lời
0
THUYỀN VÀ BIỂN

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

" Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.



Đăng nhập để trả lời
0
CHỈ CÓ SÓNG VÀ EM

Đã xa rồi căn phòng nhỏ của em
Nơi che chở những người thương mến nhất
Con đường nắng, dòng sông trước mặt
Chuyến phà đông. Nỗi nhớ cứ quay về

Đêm tháng năm hoa phượng nở bên hè
Trang giấy trắng bộn bè bao ký ức
Ngọn đèn khuya một mình anh thức
Nghe tin đài báo nóng, lại thương con

Anh yêu ơi, hãy tha lỗi cho em
Nếu đôi lúc giận hờn anh vô cớ
Những bực dọc trong ngày vất vả
Làm anh buòn mà em có vui đâu

Chỉ riêng điều được sống cùng nhau
Niềm sung sướng với em là lớn nhất
Trái tim nhỏ nằm trong lồng ngực
Giấy phút nào tim đập chẳng vì anh.

Một trời xanh, một biển tận cùng xanh
Và gió thổi và mây bay về núi
Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...
Đăng nhập để trả lời
0
        THƠ VIẾT TẶNG ANH

        Tháng mười trời trải nắng hanh
        Có cô hàng phố phơi chăn trước thềm
        Gió qua lay động bức rèm
        Tấm gương trong suốt ánh đèn nê-ông.

        Tôi không có một căn phòng
        Lang thang suốt những năm ròng tuổi thơ
        Gia tài là mấy vần thơ
        Dẫu bao người đọc vẫn chờ đợi ai
        Núi cao biển rộng sông dài
        Tôi đi khắp chốn tìm người tôi yêu

        Tấm khăn và những đường thêu
        Nghe trong điệu hát những điều say mê.
        " Có anh dũng sĩ trở về
        Tấm huân chương dưới nắng hè chói chang"

        Đêm dài thức nhớ lang thang
        Người yêu tôi với con đường mùa đông
        Anh là của những dòng sông
        Của miền gió cát, của vùng bão mưa
        Anh là của những vần thơ
        Còn phần nào để bây giờ của em.

        Ở bên hàng phố trước thềm
        Hoa phong lan, điệu nhạc êm buổi chiều
        Vị chua là bát canh riêu
        Vị cay là trái hạt tiêu đất mình
        Em không có đến bức mành
        Để che nắng gió cho anh tháng ngày
        Gia tài chỉ có bàn tay
        Đường gân xanh, vết chai dày từ xưa
        Gia tài chỉ có bài thơ
        Bao năm viết để bây giờ tặng anh.



Đăng nhập để trả lời
0
        NÓI CÙNG ANH

        Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
        Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu
        Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
        Nỗi vui buồn đêm chia sẻ cùng nhau.

        Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
        Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
        Niềm đau đớn tưởng như vô tận
        Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

        Điều hôm nay ta nói, ngày mai
        Người khác lại nói lời yêu thuở trước
        Đời sống chẳng vô cùng, em biết
        Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau

        Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
        Như không khí, như màu xanh lá cỏ
        Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
        Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

        Nhưng lúc này anh ở bên em
        Niềm vui sướng trong ta là có thật
        Như chiếc áo trên tường, như trang sách
        Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

        Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
        Tình anh đối với em là xứ sở
        Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
        Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

        Đó tình yêu em muốn nói cùng anh
        Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
        Lòng tốt để duy trì sự sống
        Cho con người thực sự người hơn
Đăng nhập để trả lời
0
        DẪU EM BIẾT CHẮC RẰNG ANH TRỞ LẠI

        Thị trấn nào anh đấn chiều nay
        Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
        Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
        Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa

        Xóm nào anh sẽ đi qua
        Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi...
        Dẫu em biết rằng anh trở lại
        Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.

        Thời gian trôi theo cánh cửa một mình
        Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
        Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
        Một con đường vời vợi núi cùng sông

        Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không
        Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
        Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.
        Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.
Đăng nhập để trả lời
0
        SÂN GA CHIỀU EM ĐI

        Sân ga chiều em đi
        Mênh mang màu nắng nhạt
        Bụi bay đầy ba lô
        Bụi cay xè con mắt

        Sân ga chiều em đi
        Gạch dưới chân im lặng
        Bóng anh in thành tàu
        Tóc anh xoà ngang trán

        Sân ga chiều em đi
        Bàn tay da diết nắm
        Vừa thoáng tiếng còi tàu
        Lòng đã Nam đã Bắc.

        Anh thương nơi em qua
        Những phố phường nhộn nhịp
        Bỡ ngỡ trong ánh đèn
        Còn lạ người lạ tiếng.

        Anh thương nơi em qua
        Những phố phường nhộn nhịp
        Bỡ ngỡ trong ánh đèn
        Còn là người lạ tiếng

        Anh thương nơi em qua
        Những sương chiều mưa tối
        Dặm đường xa nắng dãi
        Chuyến phà con nước dâng

        Em xao xuyến trong lòng
        Nhớ về nơi ta ở
        Mùa thu vàng đường phố
        Lá bay đầy lối qua.

        Ngọn đèn và trang thơ
        Tiếng thở đều con nhỏ
        Màu hoa trên cửa sổ
        Quán nước chè mùa đông
        Con tài với dòng sông
        Ra đi và trở lại

        Hà Nội ơi Hà Nội
        Sân ga chiều em đi
Đăng nhập để trả lời
0
        ANH

        Cây bút gẫy trong tay
        Cặn mực khô đáy lọ
        Ánh điện tắt trong phòng
        Anh về từ đường phố
        Anh về từ trận gió
        Anh về từ cơn mưa
        Từ những ngày đã qua
        Từ những ngày chưa tới
        Từ lòng em nhức nhối...

        Thôi đừng buồn nữa anh
        Tấm rèm cửa màu xanh
        Trang thơ còn viết dở
        Tách nước nóng trên bàn
        Và lòng em thương nhớ...

        Ở ngoài kia trời gió
        Ở ngoài kia trời mưa
        Cây bàng đêm ngẩn ngơ
        Nước qua đường chảy xiết
        Tóc anh thì ướt đẫm
        Lòng anh thì cô đơn
        Anh cần chi nơi em
        Sao mà anh chẳng nói

        Anh, con đường xa ngái
        Anh, bức vẽ không màu
        Anh, nghìn nỗi lo âu
        Anh, dòng thơ nổi gió...
        Mà em người đời thường
        Biết là anh có ở !
Đăng nhập để trả lời
0
        BÀN TAY EM

        Gia tài em chỉ có bàn tay
        Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
        Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy
        Quá khứ dài là mái tóc em đen
        Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
        Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
        Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
        Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay ?

        Bàn tay em ngón chẳng thon dài
        Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
        Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ
        Hái rau rền rau rệu nấu canh
        Tập vá may, tết tóc một mình
        Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

        Đường tít tắp không gian như bể
        Anh chờ em cho em vịn bàn tay
        Trong tay anh, tay của em đây
        Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ
        Trời mưa lạnh tay em khép cửa
        Em phơi mền vá áo cho anh
        Tay cắm hoa, tay để treo tranh
        Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc
        Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc.
        Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

        Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
        Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả
        Khi anh vắng bàn tay em biết nhớ
        Lấy thời gian đan thành áo mong chờ
        Lấy thời gian em viết những dòng thơ
        Để thấy được chúng mình không trắc trở...

        Bàn tay em, gia tài bé nhỏ
        Em trao anh cùng với cuộc đời.



Đăng nhập để trả lời
0
        CHUỒN CHUỒN BÁO BÃO

        Lại gặp lại cánh chuồn ngày thơ bé
        Bay đan nhau dệt mảnh nắng cuối cùng

        Con chuồn ngô hay làm dáng
        Chao mình soi mặt ao trong
        Đốt cháy lòng một nét chờ mong
        Con chuồn đỏ thân ngời như ngọn lửa
        Con chuồn vằn mang những điều kì lạ
        Với đứa trẻ nào chưa biết bơi
        Ơi cánh chuồn gợi những buồn vui
        Cánh chuồn nào bay vào những nỗi nhớ?
        Ngon sào thưa cánh buồm ai ngái ngủ
        Những cánh buồm mỏng mảnh như tình yêu!
        Gió heo may hôm nay về chăng
        Mà chuồn chuồn bay về dăng dăng
        Báo cơn bão phương nào thổi tới?

        Đường sẽ vắng nếu trời bão nổi
        Cánh cửa nhà sập lại trước khi mưa
        Con chim tìm tránh bão sẽ về xa
        Con kiến nhỏ cũng ẩn mình trong tổ
        Không còn trời xanh chỉ mưa và gió
        Những dòng sông không nhà cửa miên man
        Và mây, mây khắp chốn lang thang
        Chặn bốn phía những cỏ cây tội nghiệp
        Cho cơn lốc dữ tợn về bẻ nát
        Trái đất này sẽ nhấn chìm trong mưa
        Không tìm đâu một chỗ nương nhờ!
        Mỏng manh thế chịu làm sao nổi
        Chuồn chuồn ơi báo làm chi bão tới
        Trời bão lên rồi mày ở đâu?
Đăng nhập để trả lời
0
        GỞI LẠI THÀNH PHỐ NẮNG

        Ngày mai tôi xa rồi
        Biết bao giờ trở lại
        Ôi thành phố tôi yêu
        Dưới một trời nắng dãi
        Nắng như màu lửa cháy
        Sém lòng một vết thương
        Mai dù đi tới đâu
        Vẫn mang màu nắng ấy.

        Ngày mai tôi xa rồi
        Lòng tôi còn ở lại
        Một chút tình yêu tôi
        Như vệt đèn le lói
        Lẫn trong triệu ánh đèn
        Lẫn trong màu áo mới
        Lẫn trong những ngã tư
        Tiếng còi xe giục gọi
        Tình yêu như hạt bụi
        Vướng lối chân người qua
        Tình tôi như màu hoa
        Trong mảnh vườn đã tối
        Như tiếng vang hòn sỏi
        Giữa biển đời mênh mông
        Dẫu có cũng bằng không
        Chỉ riêng mình tôi biết

        Bạn bè đâu vắng hết
        Cửa khoá đường phố đông
        Những chiếc cầu qua sông
        Xa lộ dài tít tắp
        Ôi cái thành phố nắng
        Tình yêu tôi nhỏ nhoi
        Ở đấy chỉ cha tôi
        Hiểu tình thương tôi lớn
        Cửa căn phòng chật hẹp
        Tóc bạc ngóng chờ con
        Bình minh lại hoàng hôn
        Chia li và gặp gỡ
        Cuối đường ra tới chợ
        Tiếng gậy người âm vang
        Giữa nhịp sống đua chen
        Tôi vẫn còn nghe rõ:
        Tình thương tôi bé nhỏ
        Thành phố nắng xa xôi
        Biết được chỉ cha tôi
        Nhưng người nay đã chết.
Đăng nhập để trả lời
0
        THƠ VIẾT CHO MÌNH VÀ CHO NHỮNG NGƯỜI CON GÁI KHÁC


        I

        Các cô gái cùng thời với tôi
        Tôi giống các cô và lại khác các cô
        Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa.
        Vụng đến nỗi không chỉ mó tới đâu là đổ vỡ.
        Mà khi nói chuyện với ai, tôi thấy tay thừa không biết giấu vào đâu.

        Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu
        Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết
        Ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng
        Cho đến ngày tình yêu ấy tắt đi.
        Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề
        Muốn nguôi quên, nó lại ngày càng lớn
        Luôn xao động, tôi không sao ngủ được.
        Không làm sao có thể ngồi nguyên
        Tôi sợ màu trời sau khung cửa bình yên
        Con đường vắng, người đi và rừng cây lặng gió.

        Tôi yêu những dòng sông mùa nước lũ
        Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa
        Cơn mưa rào, yêu biết mấy cơ mưa
        Qua sấm sét, cỏ cây từng trải
        Tôi không thích nhìn ngôi nhà lộng lẫy,
        Bằng những công trình còn sắt thép ngổn ngang
        Những công trình giống như tuổi thanh niên
        Chưa hoàn chỉnh nhưng đó là hi vọng.

        Nếu được đổi nghề tôi sẽ xin đi xây dựng
        Không phải ở trong nhà rộng mát này đâu
        Với nghề kia tôi luôn được bắt đầu
        Mùi vôi vữa bao giờ cũng mới...

        Những cái chính chúng ta ta thường chả nói
        Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau
        Bọn con trai nghe lỏm đôi câu:
        " Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm..."
        Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng:
        " Chuyện đàn bà" .
        Họ có biết đâu
        Biết bao điều mãi tận thẳm sâu
        Ta chịu đựng hy sinh vì họ.

        II

        Dẫu sao con trai cũng là đáng quí
        Mỗi người sinh ra đã hướng sẵn một chân trời
        Việc hôm nay họ không để ngày mai
        Họ lượng sức, lượng đường " đi phải đến" .
        Đầu óc họ đã quen tính toán.
        Mỗi khoản trong đời đều xếp thành ngăn:

        Ngăn làm thơ, ngăn đánh giặc, gia đình
        Tình yêu nữa cũng trong chăn của họ
        Ôi con trai thật kì lạ
        Tôi yêu tất cả mọi người mà chẳng yêu được riêng ai
        Không sĩ diện đâu, nếu tôi yêu được một người
        Tôi sẽ yêu anh ta hơn anh ta yêu tôi nhiều lắm
        Tôi yêu anh dẫu ngàn lần cay đắng...

        Con gái chúng mình mang tiếng nhỏ nhen chật hẹp,
        Nhưng hơn bọn con trai cái đức biết hi sinh
        Ta yêu người con trai không phải vì mình
        Mà họ yêu ta vì họ yêu chính họ
        Được yêu hai lần, họ cao lên một bậc
        Ta không được yêu cảm thấy thấp dần đi
        Vì chính ta cũng chẳng yêu ta.

        Chúng ta cam lòng với việc tần tảo nuôi con việc đồng ruộng hậu phương là việc phụ.
        Con trai cho rằng ra mặt trận, làm thơ... là việc chính của đời kia.

        Nhưng họ đâu biết rằng nếu không có chúng ta thì họ cũng chẳng đánh giặc làm thơ.
        Không có chúng ta, chỉ họ sống với nhau thôi họ sẽ trở thành ngu ngốc.

        III

        Và cả anh, anh yêu của riêng em
        Khi anh nói yêu em, trái tim em đập chừng mạnh quá.

        Mạnh đến nỗi em tưởng là nghe rõ
        Tiếng tim anh đang đập vì em
        Em yêu anh, yêu anh như điên
        Em viết những bài thơ tình yêu tưởng anh là ý tứ
        Trán em bớt dô ra, bàn tay không vụng nữa
        Tay này đây, em may áo cho anh
        Bàn sẽ cắm hoa, tường sẽ treo tranh
        Em sẽ làm theo những điều anh mơ ước
        Và khi nào anh buồn, em sẽ hát
        Bài hát tình yêu ca ngợi con trai
        Khi chỉ anh nghe, hát cho cả mọi người
        Để họ biết thế nào là hạnh phúc
        Em yêu sự thông minh hóm hỉnh
        Đến thói thường hay cáu gắt của anh
        Nếu đời anh đã xếp thành ngăn
        Em sẽ đảo tung lề thói cũ.

        Điều đơn giản anh hiểu ra tất cả
        Rằng tình yêu không thể tách rời
        Khi ấy em là cơ thể anh rồi
        Nếu cắt đi anh sẽ ngàn lần đau đớn

        Nhưng mà anh thì vẫn là anh
        Anh không vượt qua bọn con trai ấy nữa
        Anh tính nỗi đau, niềm vui bằng tháng, bằng tuần lễ
        Nhưng với em, em hiến cả cuộc đời
        Anh tiếc thời gian chúng ta đã qua rồi
        Em, em biết không gì mất được
        Bài thơ nói về trái tim anh lại viết bằng bộ óc.

        Đọc bài thơ yêu em thấy sự chia xa
        Và bỗng nhiên em lại bơ vơ
        Tay vẫn vụng, trán dô ra như trước
        Biết bao giờ em trở nên tốt được
        Vì khi già tay còn vụng về hơn!
Đăng nhập để trả lời
0
        CÓ MỘT LỜI NHƯ THẾ

        Có một thời vừa mới bước ra
        Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
        Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
        Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
        Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.

        Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
        Trang nhật kí xé trăm lần lại viết
        Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
        Có một thời ngay cả nỗi đau
        Cùng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
        Mơ ước viển vông, niềm vui thơ dại
        Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
        Và tình yêu không ai khác ngoài anh
        Người trai mới vài lần thoáng gặp
        Luôn hi vọng để rồi luôn thất vọng

        Tôi đã cười đã khóc những không đâu
        Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
        Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt...
        Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
        Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

        Chi chút thời gian từng phút từng giờ
        Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
        Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
        Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

        Tôi đã đi mấy chặng đường xa
        Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
        Niềm mơ ước gửi vào trang viết
        Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư
        Em yêu anh hơn cả thời xưa
        (Cái thời tưởng chết vì tình ái)
        Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
        Em cộng anh vào với cuộc đời em
        Em biết quên những chuyện đáng quên
        Em biết nhớ những điều em phải nhớ
        Hoa cúc tím trong bài hát cũ
        Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
        Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
        Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.
Đăng nhập để trả lời
0
        LẠI BẮT ĐẤU

        Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng
        Lại ngọn đèn, màu mực những câu thơ
        Lại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rực
        Trước biết bao nao nức với mong chờ

        Một con tàu chuyển bánh ngoài ga
        Làn nước mới, trời xanh và mây trắng
        Ngôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắng
        Như chưa hề có mùa lũ đi qua.

        Như chưa hề có nỗi đau xưa
        Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới.
        Một quá khứ ra đi cùng gió thổi
        Thời gian trôi, kí ức sẽ phai nhoà.

        Những mùa sen, mùa phượng đã xa
        Trên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúc
        Rồi hoa đào lại tươi hồng nô nức
        Như chưa hề biết đến tàn phai.

        Tay trong tay tôi đã bên người
        Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
        Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
        Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.
Đăng nhập để trả lời
0
        THỜI GIAN TRẮNG

        Cửa bệnh viện ngoài kia là quá khứ
        Những vui buồnkhao khát đã từng qua
        Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
        Con đường gạch eo bèo hoa tím ngắt
        Những ô ăn quan, que chuyền bài hát
        Những mùa hè chân đất tóc râu ngô
        Quá khứ em không chỉ ngày xưa
        Mà ngay cả hôm nay thành quá khứ
        Quá khứ của em ngoài cánh cửa
        Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...
        Em ở đây không sớm không chiều
        Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
        Trái tim buồn sau lần áo mỏng
        Từng đập vì anh vì những trang thơ
        Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
        Chỉ có đập cho mình anh đau đớn
        Trái tim này chẳng còn có ích
        Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
        Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
        Thời gian trắng vẫn trong bệnh viện
        Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
        Ngày với đêm có phân biệt gì đâu

        Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
        Và quần áo một màu xanh ố cũ
        Người ta khuyên " lúc này đừng suy nghĩ
        Mà cũng đừng xúc động, lo âu"
        Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
        Dường trong suốt một màu vô tận trắng.

        Muốn gánh đỡ cho em phần nặng nhọc
        Tới thăm em rồi anh lại ra đi
        Đôi mắt lo âu, lưòi âu yếm xẻ chia
        Lúc anh đến lúc anh đi thành quá khứ
        Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
        Của con đường trang viết, trang thơ
        Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
        Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
        Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
        Những phố phường lầm lụi với lo toan,

        Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
        Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
        Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
        Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.
Đăng nhập để trả lời
0
        CHỒI BIẾC

        Dưới hai hàng cây
        Tay ấm trong tay
        Cùng anh sóng bước
        Nắng đùa mái tóc
        Chồi biếc trên cây
        Lá vàng bay bay
        Như ngàn cánh bướm

        (Lá vàng rụng xuống
        Cho đất thêm màu
        Có mất đi đâu
        Nhựa lên chồi biếc)

        Này anh, em biết
        Rồi sẽ có ngày
        Dưới hàng cây đây
        Ta không còn bước
        Như người lính gác
        Đã hết phiên mình
        Như lá vàng rụng
        Cho chồi thêm xanh

        Và đời mai sau
        Trên đường này nhỉ
        Những đôi tri kỷ
        Sóng bước qua đây
        Lá vàng vẫn bay
        Chồi non lại biếc
Đăng nhập để trả lời
0
        THƠ TÌNH TÔI VIẾT

        Thơ tình tôi viết cho ai
        Giữa muôn sóng nước nơi ngoài đảo xa

        Lán che, công sự là nhà
        Nhớ thương cất đáy ba lô theo cùng
        Một mảnh vườn, một dòng sông
        Mặt người con gái như vầng trăng thu

        Gửi ai tôi viết dòng thơ
        Đến nơi biên giới mịt mờ mây bay
        Núi cao, rừng rậm, sương dày
        Cùng cây súng thức đêm ngày khôn nguôi.

        Thương về mặt nước giếng thơi
        Hoa ngâu thơm suốt dặm dài tiễn đưa.

        Biết bao khao khát đợi chờ
        Núi xa, biển rộng, nắng mưa mấy thời
        Thơ tình tôi viết cho tôi
        Qua cay đắng với buồn vui đã nhiều
        Vẫn còn nguyên vẹn niềm yêu
        Như cây tứ quí đất nghèo nở hoa.

        Ơn người gió lạnh sương sa
        Cho tôi ở dưới mái nhà bình yên
        Mực thơm, giấy trắng ngọn đèn
        Dòng thơ tôi viết thâu đêm tặng người.
Đăng nhập để trả lời
0
        THƠ VUI VỀ PHÁI YẾU

        Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
        Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
        Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
        Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
        Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
        Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
        Chính phục đại dương bằng các con tàu
        Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
        Mỗi các anh là một nhà chính khách
        Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.

        Biết bao điều quan trọng được đề ra
        Những hiệp ước xoay vần thế giới
        Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
        Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
        Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
        Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
        Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
        Những quả cà, mớ tép, rau dưa
        Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
        Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

        Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
        Sắm cho con đôi dép tới trường
        Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
        Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

        Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
        Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
        Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
        Càng không có hạt nhân nguyên tử
        Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
        Có tình yêu và có lời ru
        Những con cò con vạc từ xưa
        Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
        Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
        Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

        Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
        Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
        Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
        Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
        Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
        Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
        Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
        Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
        Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
        Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

        Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
        Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
        Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
        Là bác học... hay là ai đi nữa
        Vẫn là con của một người phụ nữ
        Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

        Anh thân yêu, người vĩ đại của em
        Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
        Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
        Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
        Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
        Là hạt bụi vô tình trên áo
        Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
        Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

        Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
        Đùa một chút xin các anh đừng giận
        Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
        Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.
Đăng nhập để trả lời
0
        THƠ TÌNH CHO BẠN TRẺ

        Vẫn con đường, vạt cỏ tuổi mười lăm
        Mặt hồ rộng, gió đùa qua kẽ lá
        Lời tình tự trăm lần trên ghế đá
        Biết lời nào giả dối với lời yêu...

        Tôi đã qua biết mấy buổi chiều
        Bao hồi hộp, lo âu và hạnh phúc
        Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc
        Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên

        Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen
        Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ
        Tôi đa đi đến tận cùng xứ sở
        Đến tận cùng đau đớn, đến tình yêu

        Buổi chiều này sặc sỡ như thêu
        Muôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡ
        Bàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoã
        Ánh mắt nhìn như chấp cả vô biên
        Chẳng có thời gian, chẳng có không gian
        Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.

        Người mới đến những nơi tôi từng đến
        Lại con đường vạt cỏ tuổi mười lăm
        Lại hàng cây nghe tiếng thì thầm
        Lời thành thật, dối lừa trên ghế đá...

        Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ
        Tôi thấy lòng lo sợ không đâu
        Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu
        Về tất cả những gì tôi sẽ trải
        Mong rút ngắn đặm đường xa ngái
        Để cho người tới đích bớt gian truân
        Bao khổ đau, sung sướng đời mình
        Xin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc

        Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai được
        Những vui buồn muôn thuở cứ đi qua
Đăng nhập để trả lời
0
        NẾU NGÀY MAI EM KHÔNG LÀM THƠ NỮA

        Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
        Cuộc sống trở về bình yên
        Ngày nối nhau trên đường phố êm đềm
        Không nỗi khổ, không niềm vui kinh ngạc

        Trận mưa xuân dẫu làm ướt áo
        Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
        Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
        Không xôn xao khi nắng hè đến sớm

        Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm
        Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi.

        Gió thổi nơi này không lạnh tới nới kia
        Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo
        Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
        Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa
        Em không còn thấy nhớ những sân ga
        Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
        Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển
        Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư

        Một ngày nào đọc lại dòng thơ
        Âm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạc
        Chất men nào làm em choáng váng
        Cũng phai dần theo những tháng nǎm xa.
        Như hòm thư không còn một phong thư
        Hết ngọn lửa lạ lùng, thôi mùa mây phiêu bạt.
        Ơi trời xanh - xin trả cho vô tận
        Trời không xanh trong đáy mắt em xanh
        Và trong em không thể còn anh.
        Nếu ngày mai em không làm thơ nữa.
Đăng nhập để trả lời
0
        CHỒI BIẾC

        Dưới hai hàng cây
        Tay ấm trong tay
        Cùng anh sóng bước
        Nắng đùa mái tóc
        Chồi biếc trên cây
        Lá vàng bay bay
        Như ngàn cánh bướm

        (Lá vàng rụng xuống
        Cho đất thêm màu
        Có mất đi đâu
        Nhựa lên chồi biếc)

        Này anh, em biết
        Rồi sẽ có ngày
        Dưới hàng cây đây
        Ta không còn bước
        Như người lính gác
        Đã hết phiên mình
        Như lá vàng rụng
        Cho chồi thêm xanh

        Và đời mai sau
        Trên đường này nhỉ
        Những đôi tri kỷ
        Sóng bước qua đây
        Lá vàng vẫn bay
        Chồi non lại biếc
Đăng nhập để trả lời
0
        GỬI LẠI THÀNH PHỐ NẮNG

        Ngày mai tôi xa rồi
        Biết bao giờ trở lại
        Ôi thành phố tôi yêu
        Dưới một trời nắng dãi
        Nắng như màu lửa cháy
        Sém lòng một vết thương
        Mai dù đi tới đâu
        Vẫn mang màu nắng ấy.

        Ngày mai tôi xa rồi
        Lòng tôi còn ở lại
        Một chút tình yêu tôi
        Như vệt đèn le lói
        Lẫn trong triệu ánh đèn
        Lẫn trong màu áo mới
        Lẫn trong những ngã tư
        Tiếng còi xe giục gọi
        Tình yêu như hạt bụi
        Vướng lối chân người qua
        Tình tôi như màu hoa
        Trong mảnh vườn đã tối
        Như tiếng vang hòn sỏi
        Giữa biển đời mênh mông
        Dẫu có cũng bằng không
        Chỉ riêng mình tôi biết

        Bạn bè đâu vắng hết
        Cửa khoá đường phố đông
        Những chiếc cầu qua sông
        Xa lộ dài tít tắp
        Ôi cái thành phố nắng
        Tình yêu tôi nhỏ nhoi
        Ở đấy chỉ cha tôi
        Hiểu tình thương tôi lớn
        Cửa căn phòng chật hẹp
        Tóc bạc ngóng chờ con
        Bình minh lại hoàng hôn
        Chia li và gặp gỡ
        Cuối đường ra tới chợ
        Tiếng gậy người âm vang
        Giữa nhịp sống đua chen
        Tôi vẫn còn nghe rõ:
        Tình thương tôi bé nhỏ
        Thành phố nắng xa xôi
        Biết được chỉ cha tôi
        Nhưng người nay đã chết.
Đăng nhập để trả lời
0