📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Giang hồ hóng hớt ký.

8 trả lời, 6.449 lượt xem — Trang 1 / 1
Mới sưu tầm được bài viết này thấy hay post chia sẻ cùng mọi người 
Mình dạo này thất nghiệp, rảnh rỗi có húng lên viết dăm câu chuyện bốc phét hóng hớt được ở vỉa hè. Trước có post lên bên diễn đàn khác, nay cũng hòm hòm, copy & paste lại để mọi người trong diễn đàn đọc đỡ buồn. Chuyện chủ yếu viết về mấy gã giang hồ tiếng tăm của Hải Phòng - nhưng do lấy nguồn từ vỉa hè, nên có 1 số chỗ có thể không chính xác. Mong các bạn đừng mắng mỏ.

Sìn "cơm"
Viết theo lời kể của anh xe ôm đầu ngõ

Những năm thập kỷ 80, phong trào vượt biên bắt đầu rầm rộ ở các tỉnh thành phía Bắc, đặc biệt là tại Quảng Ninh và Hải Phòng. Đến tận bây giờ, lác đác bên Thủy Nguyên của Hải Phòng hay Yên Hưng của Quảng Ninh vẫn có những làng "kiều" - tức là làng có số người vượt biên chiếm đa số. Đặc điểm chung của mấy ngôi làng này là có nhiều biệt thự to đẹp, cách phòng khách xa xa một chút có cả chuồng nuôi lợn.

Đích đến của họ là các trại tị nạn nằm phía bên kia biên giới, chủ yếu là Hongkong, với mong muốn được xem xét đi nước thứ 3. Tuy nhiên, thời gian nằm chờ ở trại tị nạn không hề ngắn, và cơ hội được tiếp nhận là không nhiều. Cuộc sống ở các trại tị nạn này, theo như chính những người từng đi thì không hề khổ. Ăn uống, sinh hoạt, khám chữa bệnh tốt gấp nhiều lần ở Việt Nam trong thời điểm ấy. Chỉ có 1 điều làm họ sợ: đó là đại bàng trong các trại tị nạn. 1 trong những kẻ được mệnh danh "hung thần trại" là Sìn cơm.

Ngày trước, bạn nhà báo Nguyễn Hồng Lam cũng có viết chút đỉnh về nhân vật này. Tuy nhiên, trí tưởng tượng và khả năng làm báo thiên bẩm của bạn Lam đã biến nhân vật này thành... hơi khó hiểu. Cái biệt danh Sìn cơm của hắn có từ thời còn ở Hải Phòng - xách súng rượt nhau giữa phố với 1 tay anh chị tiếng tăm khác: Dũng điếc ( nhân vật này cũng có mặt ở đoạn sau). Còn dưới đôi tay biến hóa của Nguyễn Hồng Lam, Sìn trở thành... người nấu cơm cho trại nên có tên là Sìn "cơm", và tự dưng từ nấu cơm lên ... đại bàng.

Tuy nhiên, theo chính anh xe ôm đầu ngõ, từ ngày ở Hải Phòng, Sìn đã là 1 nhân vật khó chơi. Bản tính cực hung dữ, nhưng khá thông minh và có đầu óc tổ chức. Sau khi sang tới Hongkong, Sìn quy tụ được khá nhiều tay chân có máu mặt ở Hải Phòng mới dạt sang, đồng thời ngoại giao cực tốt với những người có trách nhiệm quản lý trại nên được coi như ông trùm đích thực của khu. Nên nhớ, những người vượt biên thường đem theo phần lớn gia tài, chủ yếu là vàng và dollar Mỹ. Tuy nhiên, do có sự quản lý khá chặt chẽ về vấn đề này, nên họ thường không bị mất vào tay của đám du đãng trong trại.

Dân có gan đi vượt biên thì chắc chắn mạng sống cũng đã bỏ lại bên ngoài cửa. Trại tị nạn lại không được quản lý chặt về vấn đề an ninh, nên các vụ đánh nhau, đâm chém xảy ra như cơm bữa. Nhưng đó là trước khi có mặt Sìn. Sau khi nắm trại, Sìn đứng ra tổ chức lại hết từ đầu. Các gia đình mới sang sẽ bị tách riêng, những kẻ có máu mặt hoặc có quan hệ gần gũi với nhau cũng sẽ không được ở gần nhau. Hiền lành ngoan ngoãn thì có thể cho qua, nhưng chỉ cần có 1 chút thái độ không phục sẽ lĩnh đủ đòn. Hắn không đánh người bằng tay, mà hay dùng búa, 1 đầu bịt giẻ, mỗi khi đánh người là say máu không biết điểm dừng. Đám đàn em lâu nhâu bên cạnh cũng khát máu và dã man không kém. Không ít đứa trẻ lớn lên bên trại tị nạn, nghe nhắc tới Sìn mắt vẫn đỏ ngầu. Bố chúng không ít thì nhiều cũng từng bị Sìn đánh hộc máu mồm tới vài lần.

Sìn rất ác, nhưng cũng rất thông minh. Ở trong cuộc sống như vậy, cách tồn tại duy nhất chỉ có thể là hung dữ hơn người khác. Nhiều người đi tị nạn Hongkong về, mỗi khi nhắc tới tên hắn vẫn còn hoảng hốt. Có người còn kể: Sìn ác tới mức vào phòng 2 vợ chồng trẻ, bắt anh chồng nằm xuống dưới đất để mình lên giường nằm ngủ với cô vợ . Hé răng một tiếng, đám đàn em bên ngoài đâm nát như tương. Tuy nhiên, khi hỏi 1 số người từng sống cạnh Sìn thời điểm đó, hầu như tất cả đều có chung nhận xét: nói phét. Lý do: tuy giang hồ nhưng Sìn cũng hơi... sợ vợ.
Đăng nhập để trả lời
0
Sìn cơm ( Phần 2)

Hồi còn ở Hải Phòng, Sìn cơm đã từng có va chạm với một tay giang hồ có số khác: Dũng điếc. Cả 2 từng vác súng rượt nhau giữa phố, và kết quả là sau đó Sìn kiếm đường vượt biên, còn Dũng cũng khổ sở vì lọt vào tầm ngắm của công an. Sìn sang Hongkong một thời gian, Dũng điếc hết đất sống ở Hải Phòng, cũng lục tục kéo vợ lên thuyền tìm đường xuất ngoại.

Trời đất run rủi, Dũng điếc cùng vợ sang được đất Hongkong, nhưng lại vào đúng khu của Sìn cơm. Thời điểm này, Sìn đang là hung thần trong trại, dưới tay là hàng chục gã đàn em hung hăng khát máu. Dũng điếc tuy cũng thuộc dạng không vừa, nhưng chân ướt chân ráo tới Hongkong, có mọc cánh cũng không thoát đi đâu được. Tuy nhiên, Dũng sang được mấy hôm liền, đám người trong trại đoán già đoán non không hiểu Sìn sẽ xử lý ân oán kiểu gì mà vẫn không lộ mặt.

Ở Hải Phòng, Dũng thuộc loại lì lợm, không ngại va chạm, nhưng cũng không kiểu túm năm tụm ba đàn anh đàn em đông đúc. Đi đâu cũng thường đi một mình, chuyện gì cũng đều tự tay giải quyết. Bởi vậy, sang tới đất lạ cũng chỉ đơn độc một mình - hoặc giả nếu có gặp chiến hữu, cũng chẳng ai dám đứng ra bênh vực. Biết rơi vào đất của kẻ thù, Dũng điếc cũng xác định trước: nhất là bét luôn.

Vài hôm sau, Sìn tới thật. Đi một mình, tay không. Vỗ vai Dũng điếc, bảo: " Có gì khó khăn nói tôi một câu. Không ngại gì, qua bên tôi ở cho vui ". Dũng điếc ớ người, có nằm mơ cũng không nghĩ kẻ thù dám xử sự với mình như vậy. Tới tận sau này, phòng của Dũng vẫn là phòng duy nhất trong cả trại được hưởng khá nhiều ưu tiên, mặc dù Dũng điếc nhất định không chịu theo Sìn một ngày nào. Chuyện này ở trại được khá nhiều người nhắc tới, có người nói tại Sìn nể Dũng điếc gan lớn, cũng có người bảo tại Sìn muốn thu phục Dũng làm việc cho mình. Chẳng biết đúng sai thế nào, nhưng sau việc này, Dũng điếc tự nhận mình kém hơn Sìn một bậc. Dũng ở lại trại, không kết bè phái, cũng không chống đối suốt một quãng thời gian khá dài. Sau có đợt chuyển trại, Dũng điếc gây án, bị bắt giam và chết trong tù. Mấy đứa giang hồ vặt cùng buồng không biết Dũng là ai, thấy ngang ngược ngứa mắt thịt mất.

Số Sìn cũng không tránh khỏi cái chết. Tiền nhiều, quan hệ rộng, nhưng không cách nào lọt qua phỏng vấn để đi tới nước thứ 3. Đợt những năm đầu 90, có đợt hồi hương cho người tị nạn các trại về Việt Nam. Sìn lần lữa mãi cũng không tránh được. Các đợt hồi hương trước, dân trong trại từng vướng ân oán với Sìn về nhiều vô số, đang đợi từng ngày Sìn về để trả thù. Về nước hôm trước, hôm sau đầu Sìn nằm gọn trong hố xí công cộng, đến tận bây giờ cũng không rõ ai là thủ phạm. Đám ma của hắn không một bóng đàn em, chỉ có lố nhố công an ngăn không cho người ta ùa vào chửi bới, đòi đập quan tài...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn ocean ...Chuyện này do bạn sáng tác hay bạn sưu tầm vậy? cũng hấp dẫn lắm nha, đàn ông đất Cãng hải Phòng quậy nhỉ?...Cám ơn bạn đã đăng bài. Hương tình đời
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn, đây là bài sưu tầm được của bạn yeucasper trong diễn đàn haiphongfc
Cu Nên.

Ấn tượng đầu tiên của em về Cu Nên, đó là 1 trận đánh nhau mà em chứng kiến. Hai bên hùng hổ lao vào nhau, túm tóc, chơi đủ đòn xấu như cắn, cấu. Sau chừng 5 phút, mệt quá buông nhau ra, kẻ bị ăn nhiều đòn hơn nức nở hét lên: " Mai tao gọi Cu Nên đến giết cả nhà mày!" Đoạn thắt lại khăn quàng đỏ, cầm cặp sách đi mất. Chuyện thật 100% các bác ạ. Thời ấy, đối với khá nhiều người lớn và cả trẻ em ở Hải Phòng, Cu Nên là một cái gì đó cực kỳ đáng sợ.

Nếu để tóm tắt về Nên, chỉ có 2 từ duy nhất: Ngông và ác. Cu Nên trưởng thành từ trường trại, mà theo 1 tờ báo thì cho tới tận bây giờ, hắn vẫn đang giữ "kỷ lục" về số tiền án, tiền sự trong giới tội phạm Việt Nam. Nhưng chỉ sau khi từ trại tị nạn Hongkong trở về, Nên mới nổi lên như một " ngôi sao đâm chém ", còn trước kia, Nên cũng chỉ giống như bao tên giang hồ vặt vô danh khác.

Cu Nên không có vẻ mặt của 1 gã sát thủ, mà ngược lại còn trắng trẻo, dễ nhìn là đằng khác. Theo một bác xích lô già kiêm coi tướng số dạo gần nhà, thì Nên chỉ có đôi mắt là vô cùng đáng sợ. Người biết Nên thường kể, mỗi khi không vừa ý chuyện gì, cặp mắt Nên vằn đỏ, ai nhìn thấy cũng biết ý tránh xa. Tính tình Nên khó đoán, lại thêm hung hãn và tàn bạo, nên không chỉ kẻ thù, mà ngay cả đàn em nếu không vừa ý cũng dính đủ đòn. Đám đàn em của Nên không có kẻ nào thuộc dạng "mắt ma", vậy mà cũng có lần, một kẻ bị chính tay Nên đâm lê ngập đùi. Lý do: đánh nhau với kẻ khác, nhưng đánh không lại, bỏ chạy và bị chém phải nằm viện. Xử xong đàn em, Nên mới kéo quân đi hỏi tội kẻ kia.

Thời gian đó ở Hải Phòng, Nên cũng không hơn gì nhiều so với Lâm già hay Dung Hà. Có điều, hắn lại là kẻ mà người dân sợ và căm ghét nhất. Lâm già thì dùng giang hồ chủ yếu để làm kinh tế, còn Dung Hà chỉ chăm chăm vài cái sòng bạc trên Trạng Trình và Kiến An, và nếu không ai đụng chạm tới, thì chúng cũng không hẳn có gì đáng sợ. Thậm chí sau này, khi Dung bị bắt, người dân trong phố còn lũ lượt kéo tới kí đơn kêu oan cho Dung nữa.

Cu Nên thì khác hoàn toàn. Bản tính hung hãn, cộng với sự sợ sệt của người dân khiến Nên trở thành một dạng hung thần ngay trong lòng thành phố. Đến tận bây giờ, người ta vẫn kể những chuyện đại loại: giữa ban ngày, Nên cho đàn em xông vào nhà người khác, đánh người ngay trước mặt công an. Thậm chí, còn chỉ mặt công an và quát: Pháp luật là tao này! Quả thật, thời điểm ấy, ngay cả chính quyền cũng không dám đụng chạm tới Nên. Công an thì cũng là con người, cũng có vợ con, cũng biết sợ cho tính mạng của cả gia đình mình, nhất là khi phải động chạm tới một kẻ như Cu Nên.

Ngay ở Hải Phòng, có một ngõ khá lớn mà trước kia, Nên và gia đình từng ở. 7 giờ tối, mọi nhà nội bất xuất, ngoại bất nhập, dạng như 1 kiểu thiết quân luật mà Nên tự đặt ra. Vô phúc bén mảng ra vào trong giờ giới nghiêm của Nên, chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều. Thực ra không phải chơi ngông, mà Nên làm vậy cũng vì hắn sợ cho sự an toàn của chính mình. Ân oán nhiều, nên không ít kẻ sẵn sàng thí mạng với Nên để trả thù.

Các vụ án do Nên và đám đàn em gây ra không đếm xuể, nhưng không một ai dám đứng ra tố cáo Nên. Một phần vì sợ bị trả thù, phần kia là vì có tố cáo cũng không biết gửi ai. Chỉ biết rằng một thời gian dài, Nên ngông nghênh hoành hành khắp Hải Phòng như 1 dạng trời con. Người rỗi việc cũng thường đồn đại lắm chuyện quanh gã lưu manh ngoại hạng này. Có 1 chuyện khá buồn cười: Nên tuy là tội phạm có cỡ, nhưng lại hâm mộ bóng đá và thích nhất đội ... Công An Hải Phòng. Một lần lên Hà Nội xem CAHP thi đấu, nghe cổ động viên 2 bên khích bác nhau, Nên nổi điên, phanh ngực áo chỉ tay về phía cổ động viên đội bạn thách: Bơi hết vào đây, bố tiếp từng thằng một! Đám cổ động viên bên kia đông hơn hẳn, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Nên, tự dưng im bặt.

Quả thật, kẻ võ biền như Nên nhưng cũng có thể xưng hùng xưng bá, 1 phần do sự hung hãn và độc ác, nhưng cũng phải có 1 cái đầu tinh quái ở bên cạnh tham mưu. Kẻ thường được nhắc tới kèm với Cu Nên - chính là cái đầu tinh quái ấy: Cu Lý.
Đăng nhập để trả lời
0
Khi nào về hưu LT sẽ phát hành cuốn "lang thang ký sinh sự"[:D]
Welcome ocean vào xóm 8. cái tên Ocean làm mình nhớ tới ca sĩ Billy Ocean.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Bonus thêm tí về đại ca Cu Nên:



Giết người và làm thơ, cái gì cũng biết


Trước em có đọc bài báo nào đó, có in nguyên lá thư của Nên gửi về nhà khi đang nằm trong trại đợi ngày ra pháp trường. Nét chữ đẹp, lời văn nhẹ nhàng, thậm chí có vẻ còn khá có năng khiếu trong nghiệp văn chương. Quả thật, ít ai ngờ một kẻ có quá khứ bất hảo như Nên lại có thể viết lên những dòng như vậy. Em tự dưng thấy hơi tiếc cho Nên, nếu không theo nghiệp giang hồ, biết đâu Nên trở thành nhà thơ đề có tiếng.

4 câu thơ viết cho vợ:

Trong phòng lạnh anh nhớ về dĩ vãng
Nhớ vợ hiền và đứa con thơ
Nhớ mái nhà tranh dột nát năm nào
Giờ thân tội tù như chim lồng cá chậu...

Cận kề cái chết, hình như tinh hoa mới phát tiết hết ra. Cu Nên làm thơ, Khánh trắng nghe đồn vừa làm thơ, vừa kiêm họa sĩ vẽ tranh tường.

Thời Nên còn sống, có một người duy nhất bảo được hắn- một người phụ nữ. Đó là chị ruột của Nên, người đàn bà từng nuôi hắn hàng năm trời trong các trường, trại từ khi hắn mới mười mấy tuổi . Khi còn sống, Nên đứng ra lo liệu vẹn toàn mọi thứ cho bà chị, từ kinh tế cho tới an ninh, bà này nói gì Nên thường không dám không nghe. Sau này, không ngăn được em mình phạm tội và nhìn em trả giá ở pháp trường, người chị này của Nên đã suy sụp tinh thần một thời gian khá dài mới gượng dậy được.

Căn nhà to to đẹp đẹp ngày trước trên đường Lạch Tray, giờ vẫn là của vợ con Nên. Sau khi Nên đền tội, người vợ cũng có chồng khác, vẫn đủ tiền đánh bạc ngày ngày, nghe đâu còn là dân cờ bạc có cỡ là đằng khác.
Đăng nhập để trả lời
0
Cu Lý

Chuyện về Cu Lý mang nhiều tính chất đồn đại hơn, bởi bản thân hắn rất ít có va chạm với pháp luật. Người ta nhắc tới Cu Lý nhiều, vì nó gắn với tên tuổi của Cu Nên, chứ không phải vì hắn cũng lừng lẫy nhờ thành tích đâm thuê chém mướn. Cu Lý cũng là giang hồ, nhưng sống hoàn toàn khác so với người anh em kết nghĩa của mình.

Cu Lý nhìn thư sinh, khá đẹp trai và lãng tử. Em các bác có thời gian ngồi trà đá vỉa hè với một số giang hồ xóm, giang hồ phường, thường được nghe giai thoại về 2 gã giang hồ đẹp trai sát gái số 1 của Hải Phòng: Cu Lý và Việt Anh. Nhưng trái ngược với vẻ bề ngoài thư sinh, Lý có lá gan to hơn người thường, cực lì lợm và khôn ngoan. Theo giang hồ đồn, chính Cu Nên thời kỳ mới chỉ là tên cướp vặt, đã chịu ơn cứu mạng của người em kết nghĩa của mình. Cu Lý một mình một dao, cứu được Cu Nên ra khỏi đòn hội đồng khi nên bị nguyên một đám du đãng vỉa hè phục kích. Chẳng biết thật giả thế nào, nhưng chỉ biết rằng sau này ở Hải Phòng, người duy nhất mà Cu Nên nể trọng và thân thiết nhất là Cu Lý.

2 người, nhưng lại là 2 tính cách khác hẳn nhau. Nên côn đồ, hung hãn, sơ hở là tay dao tay súng, Lý trầm tính, khôn ngoan, rất ít khi đụng tới chân tay. Người ta sợ Nên, còn với Lý, là cả sợ và nể nữa. Cu Lý không mấy khi xử sự kiểu ngắn óc như đám đàn em của Nên, ít nói nhưng đã nói là làm, và đã làm thì hành động rất khôn ngoan và dứt khoát. Đặc biệt, Lý không bắt nạt kẻ yếu, cũng không vì có số má tên tuổi mà lên mặt này nọ. Em các bác gặp khá nhiều thành phần, cả âm binh mắt ma, cả đại bàng hạ cánh, nhưng khi nhắc tới Cu Lý, hầu hết đều tỏ thái độ rất tôn trọng và nể phục. Không nhiều kẻ giang hồ có được cái uy ấy, dù Lý đã chết khá lâu.

Lý được biết tới nhiều nhất trên lĩnh vực cờ bạc. Lúc còn sống, Lý là một trong những con bạc khét tiếng, cả về độ máu mê và cách chơi. Những chuyện đồn đại về Lý chủ yếu là từ những chiếu bạc khắp miền Bắc. Lý lúc đó đang ở chiếu trên của giang hồ Hải Phòng, nhưng trên chiếu bạc thì mọi người bằng nhau hết, không phân biệt. Chơi thua thắng gì cũng chung sòng phẳng, không cay cú, không chơi tiểu xảo, dù cái này Lý có thừa. Một điều đặc biệt khác làm dân cờ bạc luôn thích được Cu Lý ghé sòng - đó chính là sự an toàn tuyệt đối, không có kẻ nào gan to tới mức cướp sòng Lý đang chơi. Tuy nhiên, cũng có lần ngoại lệ. Thời Lý còn sống, ở HP các sòng bị cướp như cơm bữa, có thể do gấu mèo ở đâu tới phá, cũng có thể dân cờ bạc cay gỡ cướp lại. Bữa nọ, Lý đang say sưa sát phạt ở một sòng nhỏ nhỏ, thì ở đâu có 3-4 Ninja bịt mặt, tay dao tay kiếm đạp cửa xông vào. Chưa kịp quát câu nào thì nhìn thấy Lý ngồi lù lù trong đó, các con giời đâm cuống, không biết xử trí thế nào. Lý tay vẫn cầm bát, ngước mặt lên buông mỗi câu: Đi đi, anh tha! Đám giang hồ vặt líu ríu kéo nhau chạy sạch.

Nhưng chuyện làm nên giai thoại về Lý, phải nói tới lần Lý đánh bạc ở một sòng khá lớn. Dây đỏ đang vào, Lý đánh sập sòng, nhà cái xòe tay xin thua. Đánh chưa đã, Lý quẳng luôn tiền cho nhà cái mượn, " cho mày gỡ với anh". Con bạc cho nhà cái mượn tiền đánh với mình, xưa nay chỉ có mỗi Cu Lý. Chuyện này những lúc rỗi rãi, em các bác hóng được khá nhiều lần, cả ở Hải Phòng - Hà Nội.

Lý tuy giang hồ nhưng khá quân tử và khôn ngoan, không mấy khi động chạm tới pháp luật. Việc làm ăn của Nên thì có tham gia, nhưng gần như không có dính dáng với bất kỳ tội ác nào của băng nhóm Cu Nên. Em có cô bạn gái thời còn ở Hải Phòng, gọi Lý bằng chú. Theo như lời của cô này, chính Lý là người hết mực khuyên can Cu Nên dừng những hành động ngông cuồng để khỏi phải trả giá, nhưng lúc đó Nên không chịu nghe theo. Khi bị bắt, Nên và cả đám tay chân kẻ dựa cột, kẻ vào tù, còn Lý hình như không bị chút liên quan. Sau này, Lý sa chân quá đà vào cờ bạc và nghiện ngập, trong một lần cai nghiện bất thành, chơi lại sốc thuốc chết.
Đăng nhập để trả lời
0
Linh Cu
Chuyện đêm khuya ở quán phở

Gần chỗ em ở ngày trước có một quán phở đêm. Chị vợ tần tảo, tất bật như mọi người phụ nữ bán hàng khác, tay chan tay múc miệng tíu tít, chả có gì khác lạ. Em chỉ đặc biệt để ý tới người chồng. Anh lớn hơn vợ chừng chục tuổi, gương mặt lầm lì, không vui mà cũng chẳng buồn. Thân hình khá nở nang, mùa hè thường mặc độc một chiếc áo ba lỗ, vô tình để lộ vài mẩu hình xăm giống như đầu cánh đại bàng, cử động nhịp nhàng theo nhịp tay anh rửa bát. Hiếm hoi lắm, em mới thấy anh nở nụ cười - phong trần và kiêu bạc - mỗi khi nghe vợ giục đi lấy thêm bánh phở. Quán nhà anh khá ngon, lại mở muộn, em ăn lâu thành quen. Thi thoảng vắng khách, mời anh qua khề khà chén rượu, tâm sự tỉ tê, mãi mới biết anh cũng từng một thời oanh liệt khắp các trại lớn ngoài miền Bắc. Chuyện về Linh Cu cũng do anh kể em nghe.

Thực ra chả cần anh kể, cái tên Linh Cu cũng được dân Hải Phòng biết tới khá nhiều. Hắn được biết tới như sát thủ số 1 của Cu Nên, một kẻ không biết sợ và hễ đi đâm chém là dường như bỏ luôn cái mạng ở nhà.

Linh Cu là con nhà nòi. Bố hắn là giang hồ gộc ngoài Hải Phòng - Lương cái ghẻ. Sinh ra nhằm đúng khu địa linh nhân kiệt của Hải Phòng: một mặt giáp sòng bạc của Dung Hà, chếch lên chút là chợ trời chuyên tiêu thụ xe ăn cắp, xế bên nhà là chợ Đổ toàn dân buôn bán, xa xa hơn một tẹo là bến xe Tam Bạc và chợ Sắt - toàn nơi ngọa dao tàng súng của giang hồ. Đúng như bác Vietnguyen nói, tới 90% trẻ con sống tại mạn ấy đều quái đản hơn người, lớn lên hầu hết cũng toàn kế nghiệp du đãng giang hồ. Xuất phát điểm tốt, khi vừa lớn lên lại thụ giáo ngay danh sư Cu Nên, cho nên việc Linh Cu trở thành tội phạm khét tiếng cũng chẳng làm mấy ai bị bất ngờ.

Điều làm người ta cảm thấy ghê sợ nhất, chính là cái ác đã phát triển quá sớm trong người của Linh Cu. 1 đứa trẻ con mới 14-15 tuổi đầu, nhưng đâm chém người không biết ghê tay, và tới khi ra tòa năm 17 tuổi - Linh Cu đã kịp thịt mấy mạng người.

Theo như anh giang hồ bán phở, Linh Cu có gương mặt của 1 gã sát nhân bẩm sinh, lì lợm và độc ác. Về độ máu, có thể có nhiều gã choai choai chưa biết sợ cũng dám cầm dao đâm chém như ai, nhưng sự lạnh lùng và tàn nhẫn của Linh Cu thì ngay cả Cu Nên cũng không bì kịp. Nó là một dạng máy giết người được huấn luyện bài bản và thuần thục.

Thời điểm Linh Cu đi theo Cu Nên thì "chú Nên" của hắn đang là dạng trời con ở Hải Phòng. Nghiễm nhiên, Linh cu được cấp giấy phép đâm người, đánh người dài hạn. Số nạn nhân dưới tay Linh Cu, có lẽ chính hắn cũng không nhớ hết. Ấn tượng rùng rợn nhất về Linh Cu, chính là lần hắn ra tay đâm người giữa ban ngày, ngay gần bệnh viện Tiệp. Không thù không oán, chỉ vì một lý do vớ vẩn nào đó ( em cũng x biết), Linh Cu quay lại túm cổ áo nạn nhân, tay kia rút dao từ sau lưng. Người kia biết đụng phải hung thần, van xin rối rít, nhưng Linh Cu không nói không rằng cầm dao xiên hết nhát này tới nhát khác. Dân xung quanh nhìn sợ xanh mắt nhưng không ai dám hó hé một câu. Lúc hắn buông tay, người kia mềm như bún, đổ gục luôn. May mắn cho anh ta, bị đâm ngay gần viện nên được cấp cứu kịp thời, không chết.

Người duy nhất Linh Cu sợ và nghe lời chính là Cu Nên. Đáng tiếc là "chú Nên" của hắn cũng ít dạy lời hay lẽ phải gì, mà toàn là "lệnh tàn sát". Tất cả mọi lần đụng chuyện của Nên, Linh Cu luôn được ưu tiên xử lý. Đụng nhau với tay to cỡ Lâm già, cũng chính Linh Cu vác súng xả thẳng giữa nhà, Lâm già sợ mất mật. Giang hồ Lâm không ngại, nhưng đụng phải loại không có đầu, chỉ đâu giết đấy như Linh Cu thì Lâm cũng về nhì.

Chính Linh Cu cũng là thủ phạm chính của vụ giết người dã man - mà sau đó cả chú và cháu đều lĩnh án. Thời đó, mốt của Nên là đuổi cùng giết tận, chưa chết chưa tha. Một kẻ có chút ân oán với Nên, bị đàn em của hắn đâm nằm viện. Nên thấy chưa ổn lắm, tiếp tục sai Linh Cu vào hoàn thành nốt công việc trong bệnh viện. Một người bạn của nạn nhân tới thăm, thấy Linh Cu và đám đệ tử xộc vào bèn chạy ra định can ngăn. Linh cu nổi máu điên, rút dao đâm lia lịa cho tới khi người này tắt thở ngay trên sàn bệnh viện. Gia đình nạn nhân quá phẫn nộ, không còn màng tới sống chết, vác đơn đi kiện cáo khắp nơi, tố tội Cu Nên. Chuyện này là giọt nước tràn ly, khiến Nên và đồng bọn phải chấm dứt chuỗi tội ác bằng những án tù và cột gỗ.

Với Cu Nên thì mọi chuyện xong xuôi. Ra tòa lãnh án, kịp làm dăm bài thơ và khăn áo lên đường đoàn tụ các cụ. Nhưng với Linh Cu, đó chỉ là 1 nửa chặng đường. Khi bị bắt, dù tội ác gây ra thừa đủ cho vài án tử hình, nhưng hắn chưa đầy 18 tuổi nên chỉ bị kết án tù giam, chung thân hay 20 năm gì đó. Chuyện tiếp diễn sau khi lĩnh án của Linh, xem ra còn hoành tráng hơn những gì hắn từng gây ra lúc ngoài đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Linh Cu trong trại.

Như em đã viết ở phần trên, chuyên án Cu Nên được kết thúc bởi vô số án tù, án tử hình. Với nhiều kẻ, như vậy là đã hết. Cu Nên trả giá nơi trường bắn, đám tay chân miệt mài bóc lịch trong tù, tưởng như không còn kẻ nào có thể gây thêm tội ác cho xã hội. Nhưng, đối với Linh Cu, trại giam vẫn chưa đủ để kiềm tỏa cái ác trong con người hắn.

Sau khi nhận án 20 năm tù giam, Linh thụ án ở trại Nam Hà - trại giam loại 1. Em không rõ các trại loại 2, loại 3 như thế nào, nhưng trại loại 1 thường được dùng để nhận các phạm nhân có mức án cao, từ chục năm cho tới chung thân. Có lẽ để giải tỏa bớt phần nào tâm lý cho các phạm nhân, khi nhìn đâu cũng thấy toàn kẻ án xêm xêm như mình, cũng đỡ tủi thân một chút.

Trại loại 1, tất nhiên các phạm nhân cũng thuộc dạng "loại 1" nốt. Đã nhận mức án hàng chục năm, chắc chắn ở bên ngoài đời cũng không phải dạng hiền lành dễ thương, gặp tai nạn bị tù oan gì. Chính ở những trại này, cái từ "mắc màn" đã được sinh ra. "Án mắc màn" - ý chỉ thời gian bóc lịch quá ngắn ngủi, không bằng thời gian mấy tù cụ kỵ kia mắc màn đi ngủ trong suốt thời gian nằm trại.

Năm vào trại, Linh Cu mới 17 tuổi. 20 năm chắc cũng không phải thuộc loại án "mắc màn", nhưng cũng chẳng gây được ấn tượng gì. Cái án giết người cũng chỉ là nhạt toẹt trong hàng đống những gã trọng phạm với đủ mọi loại tội danh. Chưa kể trong trại, Linh Cu không còn "chú Nên" hét ra lửa ngày nào đỡ đầu chống lưng. Nhưng Linh Cu vẫn còn nguyên sự khát máu, lì lợm và coi thường sống chết. Giữa bầy thú ăn thịt, nó vẫn chứng tỏ được nó mới là con thú khủng khiếp nhất.

Theo lời anh giang hồ bán phở, trong trại Nam Hà, ngay cả cán bộ cũng ít muốn động chạm tới Linh Cu, đừng nói tới đại bàng đại bác. Con mắt lúc nào cũng gườm gườm, mỗi lần có chuyện là như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, Linh Cu chỉ mất khá ít thời gian để trở thành hung thần của trại. Linh Cu đi kỷ luật như cơm bữa, nhưng mỗi lần về là một lần lì lợm hơn, manh động hơn. Vào tù chưa đầy 1 năm, trong một lần ngứa nghề, Linh Cu cầm thanh sắt mài nhọn đâm thủng tim một phạm nhân cùng trại. Với tội danh này, Linh Cu nhận thêm án chung thân.

Sau đợt đó, Linh bị chuyển sang trại 5 - trại " khét lẹt" của giang hồ miền Bắc. Chính ở đây, Linh Cu đã kết bạn với một gã phạm nhân người Hà Nội: Minh rồng. Điều khá buồn cười, tên này tuy nghe biệt danh hoành tráng nhưng thực chất chỉ là 1 gã nhát gan, vào tù ra tội cũng khá nhiều, nhưng tội danh chủ yếu chỉ là... ăn trộm vặt. " Đôi bạn cùng tiến" này đã cùng nhau vượt ngục thành công trại giam được coi là khủng nhất miền Bắc lúc bấy giờ, thậm chí còn cướp được cả súng từ tay quản giáo. Lệnh truy nã toàn quốc nhanh chóng được phát ra, nhưng với cái đầu đầy sỏi của 2 gã giang hồ tinh quái, Linh Cu và Minh rồng vẫn mất tích.

Ít lâu sau, 2 gã tù trốn trại xuất hiện, trên tay là đầy đủ súng ống, gây ra hàng loạt vụ cướp tại địa phận tỉnh Quảng Ninh. Chúng là nỗi ám ảnh của cả dân khai thác than thổ phỉ, vốn không hề hiền lành cam chịu chút nào. Sẵn sàng bắn giết bất kỳ kẻ nào dám chống lại, không màng tới sống chết vì đã có nguyên cái nhà xác chống lưng, chúng trở thành một loại tội phạm mà lực lượng công an cũng xác định sẵn chỉ còn có giải pháp duy nhất: tiêu diệt.

Vụ đấu súng giữa Linh Cu, Minh rồng và lực lượng công an tại bến phà Phú Thái mang khá nhiều tính... truyền miệng, vì ít có bài báo nào nói cụ thể và rõ ràng về việc này. Theo như em nghe kể, khi 2 tên chuẩn bị lên phà, lực lượng công an vẫn không hề hay biết. Chính tại gã bạn đồng hành Minh rồng, nhìn thấy bóng công an lộ vẻ hoảng hốt, tính bỏ chạy nên cả 2 mới bị phát giác. Trên phà có sẵn 2 công an, chắc 2 chú mới vào nghề nên rất húng, lao vào định bắt sống Linh Cu. Kết quả, 1 đồng chí bị dính đạn, đồng chí còn lại chui tọt vào nấp sau xe ô tô khách, bắn chỉ thiên. Người trên phà sợ vãi mật, nằm rạp xuống sàn, công an đứng trên bờ cũng không dám bắn hắn, sợ trúng người vô tội. Linh Cu đứng giữa phà, nhả đạn về phía công an liên tục, các đồng chí bảo vệ pháp luật cũng được một phen đóng bỉm. Lúc sau, Linh Cu hết đạn, bị công an phản đòn, bắn trúng người 1 phát. Hắn lao từ phà xuống, bơi được vào bờ và bị công an bắt sống. Sau đợt ấy, Linh Cu bị kết án tử hình.
Đăng nhập để trả lời
0