#6 —
16.05.2009 11:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 11:33:24Viet duong nhan>
Luận về Tam-nghiệp
(3 nghiệp chướng)
Tóm lược các ý chánh của Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH:
1. Thân-nghiệp - tội lỗi do thân xác gây ra. Thân-nghiệp sanh 3 điều ác:
(1) Sát-sanh (giết người, giết thú vật)
a. Người đối với người: giết nhau vì tiền bạc, vì sắc đẹp, vì lợi danh, vì quyền thế, vì thù hiềm, vì háo thắng…
b. Người đối với thú cầm sinh vật: giết thú vật vì miếng ăn, vì sự dị đoan mê tín, vì sự vui thích.
(2) Ðạo-tặc (bất lương vô đạo):
- không làm muốn có ăn, không lo muốn có mặc.
- khoét vách đào tường, cướp giựt (cướp của và đoạt giựt tài sản của lương dân)
- sống ngoài vòng pháp luật, trốn chui trốn nhủi
(3) Tà-dâm (hiếp dâm, cưỡng dâm, gian dâm)
- giàu ỷ của hiếp dâm kẻ khó
- quan ỷ quyền cưỡng bức dân hèn
- gian phu dâm phụ
2. Khẩu-nghiệp - tội lỗi do miệng lưỡi gây ra. Khẩu-nghiệp sanh 4 điều ác:
(1) Lưỡng-thiệt (do miệng lưỡi gây ra)
- gây ra sự hiểu lầm nhau, bất hòa, hiềm khích
- gây ra những sự cãi vã, gây gổ sinh oán thù
- tạo ra những sự chia rẽ, những cuộc phân tranh
- phá tan sự đoàn kết và tình thân yêu giữa nhân loại
(2) Ỷ-ngôn (ỷ quyền, ỷ thế, ỷ tiền, ỷ khôn)
- chủ ỷ quyền mắng nhiếc tôi tớ
- quan ỷ thế mắng chửi dân ngu
- kẻ giàu có ỷ tiền xài xể người nghèo
- kẻ xảo quyệt ỷ sự khôn lanh nói những điều thất thiệt
- kẻ học thức ỷ sự khôn ngoan dùng lời nói hạ nhục người dốt nát
(3) Ác-khẩu (thề thốt, lỗ mãng, hăm he, chửi mắng tực tằn, trù rủa, kêu réo Phật Trời)
- Dùng những tiếng thề thốt, lỗ mãng, chửi mắng tục tằn
- Con chửi mẹ mắng cha, không kể luân thường hiếu thảo
- Mạnh bạo hăm he đánh giết những kẻ yếu hèn
- Hiếp đáp xóm chòm cô bác
- Chửi gió mắng mây, trù rủa gia đình, không kiêng Thần Thánh, kêu réo Phật Trời
(4) Vọng-ngữ (thêm thừa huyễn hoặc, có nói không, không nói có)
- gây ra những sự bất công
- giấu giếm sự quấy, thêu thùa sự tốt
- đặt điều nói xấu, che đậy cái điều phải của người khác
- khoe khoang tự đắc, xảo trá đa ngôn
3. Ý-nghiệp- tội lỗi do ý tưởng gây ra. Ý-nghiệp sanh 3 điều ác:
(1) Tham-lam (tham danh, tham lợi, tham sắc, tham tài, tham quyền, tham thế)
- gây nên những thảm họa tầy trời: chiến tranh, cướp của giết người, hối lộ…
- làm cho nhân loại điêu linh
- làm cho con người đau buồn hận khổ
- cấu xé lẫn nhau, nồi da xáo thịt, tương sát tương tàn
(2) Sân-nộ (tánh nóng nảy)
- làm những chuyện bất công sái phép, chém giết oán thù nhau
- cuồng trí, mất tự chủ, dữ dằn bạo tợn
- chẳng còn nghĩ đến việc công bình, lẽ phải trái
(3) Mê-si (do sự thiếu óc phán đoán, thiếu sự suy nghĩ mà ra)
- không phân biệt được lẽ phải trái
- bo bo giữ thiển kiến sai lầm
- chẳng chịu nhìn nhận chân lý
- cả đời ngu muội
- chỉ biết tin bướng làm càn
Thơ (Tóm lược các ý chánh)
Tam-nghiệp
Thân-nghiệp
Thân ta chính nó hại ta,
Nghiệp mang vì nó gây ra ba điều:
Sát-sanh tội lỗi quá nhiều.
Lại còn Ðạo-tặc sanh điều bất lương.
Tà-dâm phá chuyện luân thường,
Hỡi ơi! Thân-nghiệp khó lường vậy sao?!
Khẩu-nghiệp
Lại thêm Khẩu-nghiệp sa vào,
Cũng do miệng lưỡi! Làm sao không phiền?
Bốn điều độc ác luân phiên,
Là do Lưỡng-thiệt đầu tiên tạo thành.
Ỷ-ngôn làm chuyện chẳng lành,
Còn thêm Ác-khẩu, thanh danh chẳng còn.
Thế rồi Vọng-ngữ tô son,
Nói lời huyễn hoặc, soi mòn người ta.
Ý-nghiệp
Tội do Ý-nghiệp mà ra,
Ba điều nên tránh để mà giữ thân.
Tham-lam là tội rất gần,
Tham quyền, tham thế… khiến thân mệt nhừ.
Lại thêm Sân-nộ tính hư,
Dữ dằn, mất trí, từ từ giết nhau…
Mê-si thiếu óc tự hào,
Chẳng phân biệt được lẽ nào đúng sai!
(Ðức Phố, 28-01-2005)
Vĩnh Liêm
Thân-Nghiệp
Thân gây tội lỗi cho ta,
Nếu không tu sửa, tới già còn mang.
Sát-sanh là tội giết càn,
Mạng người, cầm thú.. vô vàn khổ đau!
Giết nhau vì lợi, tham giàu,
Tị hiềm, háo thắng, thù nhau, vì tiền…
Bất lương Ðạo-tặc rất phiền,
Không làm mà muốn có tiền xài chơi.
Ðào tường, cướp giựt của người,
Ngoài vòng pháp luật, cả đời trốn chui…
Tà-dâm mới thật hổ ngươi,
Cậy quyền, ỷ thế, hiếp người, cưỡng dâm.
Gian phu dâm phụ ăn nằm,
Mặc ai đau khổ, tà-dâm chẳng chừa…
Ðó là Thân-nghiệp có thừa,
Hãy nên bắt chước gương xưa mà từ.
(Ðức Phố, 28-01-2005)
Vĩnh Liêm
Khẩu-nghiệp
Lưỡi ta gây khổ cho ta,
Miệng càng nói xấu sanh ra hiểu lầm.
Ác do Lưỡng-thiệt nhiều năm,
Gây ra hiềm khích, tình thâm chia lìa.
Oán thù, cãi vã, rẽ chia,
Phá tan đoàn kết, mai kia bất hòa…
Ỷ-ngôn - lời nói điêu ngoa,
Cậy quyền, ỷ thế nói xa nói gần.
Ỷ khôn chửi mắng người dân,
Ỷ giàu xài xể người bần cố nông…
Lại thêm Ác-khẩu nằm lòng,
Chửi cha mắng mẹ, cũng không nể Trời.
Thánh Thần kêu réo đả đời,
Tục tằn, lỗ mãng, dùng lời hăm he…
Lại thêm Vọng-ngữ đậy che,
Ðặt điều nói xấu, tự khoe khoang mình.
Gây ra những sự bất bình,
Thêm thừa, huyễn hoặc, trá hình, đa ngôn…
Tạo chi Khẩu-nghiệp xảo ngôn!
Dùng lời chơn thật để còn sống lâu.
(Ðức Phố, 28-01-2005)
Vĩnh Liêm
Ý-nghiệp
Nghiệp do ý tưởng mà ra,
Nó gây tội lỗi, thân ta mang vào.
Tham-lam gây cảnh buồn đau,
Làm cho cấu xé lẫn nhau, tương tàn…
Chiến tranh, khổ hận, lầm than,
Nồi da xáo thịt, vô vàn điêu linh…
Sân-nộ tánh nóng của mình,
Nếu không tu sửa tính tình cuồng say.
Gây ra thù oán hàng ngày,
Bất công, sái phép, đọa đày thân ta…
Mê-si do óc mà ra,
Không phân biệt được điều tà, lẽ ngay.
Cả đời ngu muội, đắng cay,
Bo bo thiển cận, ai ai cũng phiền…
Ðó là Ý-nghiệp triền miên,
Phải nên xa lánh, tu hiền sửa thân,
(Ðức Phố, 28-01-2005)
Vĩnh Liêm
★
★
★
★
★
0