Tưởng Rằng Đã Quên
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Ca sĩ: Ngọc Lan
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em là đời bỗng đêm vây khốn.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, thân đau muốn nằm
Vì từng bước em là từng mũi đinh cuồng điên.
Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, em qua phố rộng
Một lời trối trăn còn tìm thấy trong đôi mắt.
Tưởng rằng đã quên, cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên, tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên làm từng vết thương hồn nhiên.
Đôi khi mình hay tự đánh lừa mình bằng cãm giác thanh thản.....muốn tìm quên đâu đó sự yên tịnh của tâm hồn......để rồi khi nổi đau gặm nhắm......ray rức.........mới biết rằng mình vẫn nhớ .......
Thời gian có phải là phương thuốc hữu hiệu.......?Người ta chỉ cần một phút để phải lòng nhau, một giờ để thích nhau và một ngày để yêu nhau nhưng cần tới cả một đời, thậm chí hơn, để quên nhau.......
Những nổi niềm day dứt không thể nói ra, những giận hờn vô cớ không ai đúng ai sai. Em cứ dỗ mình đấy như một phút lãng quên, rồi ta sẽ lại nhớ, lại yêu, nồng nàn hơn.......Liệu có thể??
