con B++ đã dc lên A-
tối qua đặt vé máy bay và các thừ sang indonesia.
khuya qua đọc các vụ giết người trọng điểm ở Singapore.
bây giờ sẽ lên thư viện nhờ librarian kiếm dùm profile của 2 ông murderer.
nhưng mình cũng đang đọc cuốn The Will to Kill - Making Sense of Senseless Murders.
nhiều sách để đọc quá. mình vất tất cả lên giường. nhiều sách quá, mình chỉ còn 1 mẩu giường để nằm. gần sáng thì rớt tọt xuống sàn nhà, đau điếng.
gần sáng qua Craig sms cho thế này:
A POEM
A text for Thao,
With a kiss
Will let she know
She's sorely missed!
màn rên rỉ cho con B cho term paper đã kết thúc. mình sẽ bắt đầu lại. không than van. không chán nản.
có thể mình đã good, nhưng chưa good enough.
hoặc có thể mình cũng chả good nốt!
nhưng không sao. no student no cry.

Craig nói slogan cho những lúc như thế này là: JUST FUCKING DO IT.
JFDI. JFDI. JFDI. JFDI...
the day be4 yesterday, mình mơ thấy thế này. mình cùng bạn bè đang đi chơi ở một cái đảo nature-reserved. bỗng dưng mình muốn gặp Craig. thế là 1 mình 1 ngựa đi thuyền về main land. sau đó mình chạy. chạy mải miết. đang chạy thì nhớ ra máy bay sắp cất cánh về Việt Nam. nhưng ức chạy. trời ơi, vừa chạy vừa sợ vừa hoảng hốt vừa bực mình. mình không thểơn được. chạy mãi mãi, tim đập bùm bùm bùm bùm. Mồ hôi đầm đìa nhễ nhại .. đến được NUH rồi, sắp đến NUS rồi, sắp đến PGP rồi, thì nhìn đồng hồ. không còn 1 phút nào nữa. nếu bây giờ quay về sân bay thì còn kịp.
mình như nhìn thấy rõ cái vỉa hè dẫn từ NUH đến NUS đến PGP. mình thấy rất rõ con đường đó là thế nào. mình thấy rõ cả cái entrance khổng lồ của PGP và thấy rõ cả cái hành lang vào phòng Craig. và mình không có thời gian . nếu bây giờ mình ra sân bay, sẽ kịp chuyến bay, nhưng không có hành lý, và không có Craig. Nếu mình chạy thêm ít phút nữa trên con đường mà mình quen và mình nhớ, mình sẽ có hành lý, và Craig, nhưng không máy bay. nhanh h
Lúc đó tim óc lộn tùng phèo. Mình đứng trước NUH và cry a river… Sau đó ngất đi.
Mình tỉnh dậy, khóc. Sau đấy ngủ lại, mơ thấy sáng hôm sau mình đến gặp Craig, kể lại giấc mơ mình vừa mơ. Trong lúc kể, mọi chi tiết quay lại. thêm 1 lần tim óc lộn tùng phèo. Sáng thức dậy, mình thật sự chạy tới gặp Craig, kể lại 2 giấc mơ, trong đó giấc mơ số 2 lại là một sự kể lại của giấc mơ số 1.
Trời, thật sự nghĩ đến ngày đi về mà nổi da gà.
Nhưng không sao. Để gió cuốn đi. Để gió cuốn đi. Từ đầu hai người đã quyết tâm là sẽ để gió cuốn đi. Mình không biết trong mối quan hệ này, ai thương ai nhiều hơn. Chỉ thấy hai người đều trân trọng, những gì đang diễn ra. Dù là những điều rất nhỏ.
Mình đang nghe childhood memory của bandari. Những nỗi đau hiện tại không bao giờ sánh bằng những nỗi đau trong quá khứ. Thời gian làm mọi thứ mờ đi, nhưng quý hơn…
Điểm B à. Làm sao to bằng những lần ốm sốt nằm rên hừ hừ bắt mẹ bật tivi hết kênh này đến kênh khác. Và những lúc bé tí hin đòi ba hứa mua Lego khi ba sang Đức. Những lúc bé tí hin khi ôm bụng mẹ trên xe đạp khi mẹ chở tới trường. Những lúc ngồi một mình chơi chơi với lá mít lá sứ lá bàng.
Rồi đây mình sẽ nhớ những lúc ở PGP. Ngồi với đồng hồ đá. Ngồi trên đồi. Ngồi trong lab. Rồi đây mình sẽ nhớ những gì lùc này. Và lúc này mình nhớ những gì lúc cũ…
Mình vừa thấy một ông cụ ngồi xe lăn, cười vui trên đường Clementi. ừm. Sống.
Không biết sống có tốt không.
Không biết sống có vui không.
Nhưng ai cũng quen với việc sống rồi. trót nhỡ mà chết, sẽ buồn lắm.
Không biết buồn như thế có chính đáng không.
Không biết buồn như thế có lâu không.
Nhưng sẽ buồn đấy.. vì đã quen..
Mình nhớ ba mẹ. và mình muốn ngủ vùi đi. Tình lại thấy mình vẫn ở trong chùa, ngồi dưới cái chuông và mơ đến một ngày “đi tây đi tàu” như ba, và đi học như tiên tồ. Tình lại thấy mình vẫn ở trong chùa, 3 tuổi, gọi mẹ “mẹ tắm cho con”..
Qua rồi.
Qua rồi thì thôi vậy.