<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-16 08:33:56huydungpro>
Hai thi hữu Nghinhnguyen và Nguyenngoat làm cho thơ tôi đỡ bị cảm giác rơi nơi trống không, nên không tiếng dội nào. Xin đa tạ.
Xin dám dâng thi đàn bài mới:
.
Xin dám dâng thi đàn bài mới:
.
TRỌN ĐỜI KHÁT TẦM NHÌN XA
Quê Hương nuôi nấng từ thơ ấu
dạy cậu bé con thấu tầm xa
thích trèo cao tít ngắm khơi xa
dõi sếu, cò bay (xa? khắp nước?)
*
Chợt máy bay qua Hi ma laya
thoả tầm cơn khát khoảng bao la.
Khát chân trời gợi ‘bể dâu dâu bể’
mê cảnh sấm rền sau chớp xé
khát giông sầm sập tới từ xa.
*
Phố phường san sát nhà nhà phố phố
bưng bít chân mây
chẳng biết gì khi đầy bão tố
khát sao dù khoảnh trời què quặt
hé vừa cho độc nhất ngôi sao
cũng hiểu thêm ‘thiên-nhân-địa’ sâu.
*
Cứ tháp chọc trời, khách sạn cao
nước mình hay tận nước xa nào
sáng ra thể dục đều lên tít
thượng tầng cho thoả thích tầm nhìn
luôn khát tầm cao dìm tất bật.
*
Mỗi lần tới Paris sầm uất
Montmartre đồi cao thoả ngắm xa.
Lần viếng Salburg quê Mozart
trèo cao, thoát bít bưng kì được
khát chân trời lạ mà quen thuộc:
bởi gợi đời dâu bể, bể dâu.
*
Dù ngổn ngang trong đầu đến mấy
dù thân già - lá lênh đênh ấy
dù đêm giục giã bóng chiều hôm
dù mái giột buồn như chó cắn
(gõ nhịp chi cho tăng vắng lặng!)
dù trái ngang khôn xiết nỗi nhà
để hồn lại tự do thanh thản
vượt lên đỉnh! mắt tung choán sơn hà
rộng khoảng nhìn_cho tuệ tâm thêm sáng
“đã” cơn khát tự do ngắm tầm xa.
*
Nhờ khát ấy, tầm nhìn rộng thoáng
đôi khi thương thế giới_như thương bản thân mình
Lắm phen chằng chịt lộ trình
chia xa Pari, Muyních, Moskva…
trong lòng sống buổi chia xa Vinh, Việt Bắc
lần nào cũng tự dưng mắt đỏ hoe
rưng rưng lệ nhoè:
mỗi chốn rời xa, đủ cảm thông
nên “đất hoá tâm hồn”[size=1](*)
có nơi đông đúc như dày đặc
tượng trưng cho bảy tỷ người Quả Đất (hôm nay)
mà phải ra đi! có khác nào_đày biệt bỏ rơi
tự dưng thành tội nghiệp như chim cút côi!
*
Đời mãi khát tầm nhìn_cho tuệ tâm đằm thắm
“đã” cơn khát tự do ngắm tầm xa.
TRỌN ĐỜI KHÁT TẦM NHÌN XA
Quê Hương nuôi nấng từ thơ ấu
dạy cậu bé con thấu tầm xa
thích trèo cao tít ngắm khơi xa
dõi sếu, cò bay (xa? khắp nước?)
*
Chợt máy bay qua Hi ma laya
thoả tầm cơn khát khoảng bao la.
Khát chân trời gợi ‘bể dâu dâu bể’
mê cảnh sấm rền sau chớp xé
khát giông sầm sập tới từ xa.
*
Phố phường san sát nhà nhà phố phố
bưng bít chân mây
chẳng biết gì khi đầy bão tố
khát sao dù khoảnh trời què quặt
hé vừa cho độc nhất ngôi sao
cũng hiểu thêm ‘thiên-nhân-địa’ sâu.
*
Cứ tháp chọc trời, khách sạn cao
nước mình hay tận nước xa nào
sáng ra thể dục đều lên tít
thượng tầng cho thoả thích tầm nhìn
luôn khát tầm cao dìm tất bật.
*
Mỗi lần tới Paris sầm uất
Montmartre đồi cao thoả ngắm xa.
Lần viếng Salburg quê Mozart
trèo cao, thoát bít bưng kì được
khát chân trời lạ mà quen thuộc:
bởi gợi đời dâu bể, bể dâu.
*
Dù ngổn ngang trong đầu đến mấy
dù thân già - lá lênh đênh ấy
dù đêm giục giã bóng chiều hôm
dù mái giột buồn như chó cắn
(gõ nhịp chi cho tăng vắng lặng!)
dù trái ngang khôn xiết nỗi nhà
để hồn lại tự do thanh thản
vượt lên đỉnh! mắt tung choán sơn hà
rộng khoảng nhìn_cho tuệ tâm thêm sáng
“đã” cơn khát tự do ngắm tầm xa.
*
Nhờ khát ấy, tầm nhìn rộng thoáng
đôi khi thương thế giới_như thương bản thân mình
Lắm phen chằng chịt lộ trình
chia xa Pari, Muyních, Moskva…
trong lòng sống buổi chia xa Vinh, Việt Bắc
lần nào cũng tự dưng mắt đỏ hoe
rưng rưng lệ nhoè:
mỗi chốn rời xa, đủ cảm thông
nên “đất hoá tâm hồn”[size=1](*)
có nơi đông đúc như dày đặc
tượng trưng cho bảy tỷ người Quả Đất (hôm nay)
mà phải ra đi! có khác nào_đày biệt bỏ rơi
tự dưng thành tội nghiệp như chim cút côi!
*
Đời mãi khát tầm nhìn_cho tuệ tâm đằm thắm
“đã” cơn khát tự do ngắm tầm xa.
.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
người đi tìm thuyết Dung thông