Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

MỘT NGÀN CON HẠC GIẤY

2 trả lời, 1.159 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-16 11:54:36LÊ PHONG LINH>
 





 MỘT NGÀN CON HẠC GIẤY
  ( Điều ước không thành của chị ) 


 
                                                       *****[/align]Câu chuyện tôi viết ở dưới đây viết về chị của tôi, chị là một phụ nữ thành đạt trên thương trường nhưng lại đoản về tình cảm, chị có tất cả tiền tài danh vọng, sắc đẹp, sự nghiệp ... chỉ duy nhất muốn có một người đàn ông yêu thương mình thật lòng và chân thành thì không.
 


        Tôi không sống cùng chị mà chúng tôi sống xa nhau ngay từ nhỏ. Khi một tuổi tôi sang Nga thuộc thành Sani_Petersburg sống với ba, chị lúc đó tám tuổi chị ở với mẹ tại Việt Nam. Chị mơ hồ về ba, còn khái niệm về có mẹ trong tôi cũng rất mơ hồ. Mãi sau này khi tôi lớn, còn chị trưởng thành đi làm việc ở Nga lúc đó chị mới được gặp tôi và ba. Tôi rất thương yêu chị, và tôi nghĩ chị cũng rất thương yêu tôi, chị là một phụ nữ thành đạt, chị làm quản lý kiêm thiết kế cho một công ty thời trang, chị nói được năm thứ ngoại ngữ ở mức trung bình khá. Còn tôi nói và viết tiếng việt hơi kém bởi khi một tuổi đã phải xa quê hương Việt Nam nên đôi lúc muốn viết ra một câu chyện như thế này thật khó, tôi khác chị nhiều lắm, chị thì trầm tính, còn tôi thì nghịch ngợm quậy phá.
  [/align]
         Cuộc sống thì muôn hình, muôn vẻ ta đang sống ở thế kỷ 21 vậy mà đôi khi chị vẫn hay bị ảo, hay mông du, ngày chị bắt đầu sang Nga làm việc chị sống cùng tôi và ba ở một thành phố cách Matxcova 900 cây số và  đó cũng là ngôi nhà thứ hai của chị. Từ ngày ở với chị ngôn ngữ tiếng Việt của tôi khá lên rất nhiều. [/align] [/align]
 
            Chị không quen ngủ nướng vào các buổi sáng chủ nhật mà có thói quen dậy sớm hơn bởi chị rất thích đi bộ, nhiều khi tôi hỏi chị : Cả tuần làm việc vất vả rồi ngày chủ nhật sao chị không ngủ nướng cho nó khoẻ. Chị giải thích với tôi chị thích dậy sớm di bộ vào các buổi sáng chủ nhật, chỉ như vậy chị mới có thể thư thả rảnh rỗi để dành nhiều thời gian cho việc ấy mà không vội vàng như các ngày trong tuần. Và thói quen thích nghe tiếng chuông gió mỗi buổi sáng thức giấc khi chị mở cửa sổ cho gió lùa vào phòng. Chị đã trải qua rồi hai mối tình trong cuộc đời chị và hai chiếc chuông gió được treo hai bên cửa sổ còn khoảng trống ở giữa chị dành cho những khi làm việc chị ra đó đứng soi mình trong nắng, trong gió. Ban đêm thì nhìn ánh điện lập loè như muôn vàn ngôi sao đang nhấp nháy trên bầu trời.
  [/align]

         Ngày tôi đính ước cũng là lúc chị chia tay với mối tình thứ hai của chị và trở thành một người khác hẳn. Rồi chị xin nghỉ việc ở công ty thời trang với lý do suy nhược thần kinh muốn được nghỉ để tịnh dưỡng , chị quyết định lên Macxcova sống. Từ ngày chị nghỉ việc công ty vẫn thường xuyên gửi mail mời chị quay trở lại, chị vẫn trả lời cho chị thời gian nghỉ ngơn, suy nghĩ.

 
        Đám cưới tôi chị tự thiết kế và may tặng tôi chiếc váy cô dâu trắng ngần, tôi hình dung ra sự trắng ngần như sự trong trắng giữ gìn của chị vậy.
 

           Thỉnh thoảng ba có việc lên Macxcova tôi cũng theo ba lên thăm chị, ở chỗ chị chơi vài ngày. Tôi hay đọc chộm nhật ký và những mail của chị lắm , nhất là những tin trong cửa sổ yahoo khi chị online còn lưu lại ở trong máy tính. ( Xin lỗi chị vì em đã làm điều đó, em không có ý gì ngoài việc muốn hiểu chị hơn. ) Có lần tôi đọc một đoạn nhật ký của chị, đây là một trong những đoạn mà chị đã viết :
[/align]
( Mình hay tin vào những điều ước lắm có lần mình hỏi mẹ. Mẹ ơi! Nếu như mình thực sự mong muốn vào một điều gì đó thì liệu nó có trở thành hiện thực không mẹ ? Mẹ cười và nói với mình rằng _ Cũng có thể lắm con à, chỉ có điều nó đến sớm hay muộn mà thôi. Chính vì câu nói của mẹ mà mình tin hơn vào những điều ước. Mình nghĩ nếu như thực sự mong muốn vào một điều gì đó thì nó sẽ đến, nên mình cũng muốn có một điều ước. Mình nghe người ta nói, nếu ai gấp được một ngàn con hạc giấy thì điều ước sẽ linh nghiệm hơn sẽ trở thành hiện thực ... )


  
         Có lần trước khi về Việt Nam tôi qua chỗ chị ở hai ngà, chị sống khép kín ít khi tâm sự chuyện gì với tôi lắm, nhất là chuyện tình cảm, tôi đã có gia đình rồi nên tôi nhận ra chị tôi đang khác, chị cười nhiều hơn, đôi mắt rực sáng _ chị nấu ăn rất khéo nên tôi hay vòi vĩnh chị nấu món này, món nọ cho tôi ăn lắm,buổi tối thấy chị ngồi cắt giấy, tôi tò mò hỏi chị :

_ Chị định làm gì vậy chị yêu ?
_ Đó là một điều ước của chị. Chị cười nói với tôi: _ Em có tin nếu mình thực sự mong muốn một điều gì đó thì nó có đến hay không ? [/align]
         Tôi trầm tư suy nghĩ không biết phải trả lời thế nào chị đã lại nói tiếp : [/align]
_ Nhỏ có tin rằng có điều ước không ? [/align]
         Tôi không nhìn chị mà trả lời; [/align]
_ Em không biết bởi em không có điều gì để mà ước . [/align]
       Chị đưa mắt vào mấy tờ giấy trắng hỏi thêm tôi : [/align]
_ Thế em có tin rằng nếu mình ước một điều gì đó thì nó có thể thành hiện thực không ? [/align]
       Tôi nhìn chị cười [/align]
_ Trời ạ! Em có ước bao giờ đâu mà biết, mà chị của em hôm nay lạ ghê hỏi toàn những chuyện đâu đâu.[/align] [/align] [/align]                                                         ***** 

  
        Thế rồi tôi về Việt Nam với chồng một tháng.. Người ta lấy chồng đi hưởng tuần trăng mật ở các nơi trên thế giới còn tôi thì thích về Việt Nam, tôi thích cảnh đẹp Đà Lạt thơ mông, tôi cũng giống chị cũng thích nhìn hoa đua nở, lãng mạn và thích phiêu du. Và chuyến hưởng tuần trăng mật này cũng là món quà cưới mà chị tặng cho  vợ chồng tôi....[/align] [/align] [/align]                                                   ***** 


          Một tháng sau tôi trở lại Matxcova chị ra tận sân bay đón tôi, thấy chị thật lạ, chị có vẻ vui, cười nhiều hơn, đêm đó hai chị em tôi thức trọn một đêm để nói chuyện với nhau. Chị nói thật nhỏ như muốn chút bầu tâm sự gì đó với tôi :[/align]

_ Chị đã gấp xong một ngàn con hạc giấy để tượng chưng cho một điều ước mà chị đang ước.[/align]

        Tôi nhìn chị khó hiểu, hai bờ chán nhăn lại nhíu cặp lông mày, đôi mắt to tròn ngạc nhiên buông một câu :[/align]

_ Chị đang đùa em phải không?
_ Chị không đùa đâu! Chị vẫn giữ nguyên nét mặt nói với tôi.[/align]

        Mà đúng thật, chị rất nghiêm nên chưa bao giờ tôi thấy chị đùa cợt một điều gì cả, chị đứng lên đi vào trong và chỉ sau một phút chị trở lại trên tay cầm theo một chiếc hộp giấy đưa cho tôi, tôi nhìn chị ngạc nhiên, tưởng như chị nhận ra điều đó ở đôi mắt đang to tròn ngơ ngác, ngạc nhiên của tôi, chị nhìn tôi và nói :[/align]

_ Đó là điều ước của chị, em mở ra xem đi, chị ngồi xuống bên cạnh , tôi mở nắp hộp ra và ồ lên kinh ngạc, bên trong hộp là những con hạc giấy trắng muốt nằm ngổn ngang tôi thốt lên :[/align]

 _ Nhiều quá chị ơi!
_ Một ngàn con hạc giấy đấy vừa đủ không thừa _ không thiếu. Tiếng chị vọng bên tai tôi.
 
 

         Tôi ngạc nhiên thực sự về điều chị mới làm vì chỉ trong vòng một tháng mà chị đã gấp cho minh đủ một ngàn con hạc giấy tôi đang tò mò không biết chị đang ước điều gì cho chị, điều ước gì từ một ngàn con hạc giấy mà mãnh liệt đến thế. Tôi biết chị sẽ chẳng nói đâu cho dù tôi có hỏi, và chắc chắn nó có liên quan đến niềm vui của chị, mà trong niềm vui ấy chỉ có thể là chuyện tình cảm mới làm cho niềm vui của chị tôn lên nụ cười rạng rỡ cùng chiếc răng duyên của chị. Tôi vẫn thường chêu chị là cô tấm, chị đã sắp tròn xuân ba mươi thế mà nhìn chị vẫn trẻ trung hồn nhiên, sôi nổi, nhiều khi nhìn chị như một đứa trẻ nhỏ, rất dễ thương và đáng yêu, vệ tinh vây quanh chị nhiều lắm. Một người phụ nữ dễ thuơng lại thành đạt như chị ai mà không muốn gần gũi, ai mà không muốn kết thân. Đôi lúc tôi cũng phải phát ghen lên với những vệ tinh vây quanh chị. Vậy mà chị vẫn ở không, vẫn chỉ một mình bước đi trên con đường xứ lạ, trống vắng, lạnh giá mênh mông...\[/align] [/align] [/align]                                                          *****

 
        Nhớ lại những ngày chị ở cùng tôi hai chị em thường đi vẽ cùng nhau, tôi vẽ không được tốt lắm, nên chỉ nghịch thôi mà nếu có vẽ cũng chỉ vẽ một cánh đồng toàn mầu xanh với hai cánh có trắng đang bay, chị thường bảo. Cò bay thì phải có cả đàn chứ sao lại chỉ có hai con _ lúc đó tôi chỉ cười rồi nghịch ngợm thôi, tôi thường đùa chị :[/align]

_ Em đi theo để làm vệ sỹ cho chị lỡ có ai bắt cóc mất chị thì sao?[/align]

         Những lúc đó chị chỉ cười. Nhiều lúc chị đi vẽ về quần áo lấm lem toàn mầu vẽ dính vào. Tôi có thắc mắc chị nói cứ làm cho nó lấm lem như vậy để thấy mình mãi vẫn còn hồn trẻ thơ. Thế mà thời gian trôi đi, chị nghỉ làm ở công ty thời trang chị quyết định sống xa nhà lên tận Matxcova sống xa tôi như hiện tại. Căn phòng của chị ở ngôi nhà tôi và ba sống vẫn để nguyên, ba bảo tôi cứ để nguyên như vậy rồi một ngày nào đó hết mệt mỏi, hết buồn, cần một mái ấm tình thương gia đình chị con sẽ lại về thôi.
 
 

          Từ ngày chị đi hai chị em tôi ít có dịp gặp nhau, chỉ có lúc nào tôi lên Matxcova cùng ba hay về Việt Nam hoặc từ Việt Nam bay sang tôi mới ghé qua chỗ chị một, hai ngày thậm trí là một đêm hay chỉ là mấy tiếng đồng hồ.[/align] [/align] [/align]                                                     ******[/align]
 
 
           Chồng tôi phải trở về Mỹ nên tôi đưa anh ấy lên Matxcova, chồng tôi đi rồi tiện thể tôi ghé qua thăm chị, thấy chị lúc vui lúc buồn, mà thường là chầm tư nhiều hơn, chị vẫn giữa thói quen hay đi bộ và các buổi sáng. một ngày trước khi tôi trở lại nhà ở Thành Petersburg chị bị ngã, thấy một người khách lạ đưa chị về, chân chị bị đau không đi được, chị nhăn mặt nói :[/align]

_ Một thằng bé tây ở ngoài công viên chạy lao vào chị may mà nó không bị làm sao. [/align]

            Tôi nhìn chân chị lo lắng : [/align]

_ Nó không sao nhưng mà chị thì sao rồi nè, chân chị bị đau như vậy làm sao chị đi lại được đây, bây giờ ai sẽ lo cho chị, chiều nay em về nhà rồi, hay chị về cùng em luôn đằng nào chân chị cũng không thể đi làm được.[/align]

_ Thôi em à! Về bây giờ ba thấy chân chị như vậy ba lại lo. [/align]

         Tôi  hoãn chuyến tầu chiều nay lui lại đến chiều hôm sau, tôi muốn ở lại chăm sóc chị vẫn biết nếu mai mới về thì thật gấp bởi ngày kia thứ hai tôi phải đi làm rồi. Cuối cùng chân chị cũng không sao..[/align] [/align] [/align]                                                              ******[/align]
 

         Hôm nay tôi nhận được mail của chị nói sẽ về nhà thăm ba và tôi, chị đi chuyến bay sáng thứ bảy. Tôi bận đi làm nên ba đi đón chị. Chiều về nhà không thấy chị đâu tôi đoán chị lại lang thang ra bờ sông ngày nào ngồi vẽ. Đúng thật chị đi ra bờ sông vẽ cũng vừa về đến khi tôi đang định đi ra đó tìm chị, chị cười với tôi nhưng khuôn mặt chị vẫn lộ rõ vẻ chầm tư, chị có vẻ buồn, tôi cũng không giám hỏi bởi tôi biết tính chị cho dù tôi có hỏi chị cũng không có nói đâu. Chị vẫn còn giữ được thói quen đi bộ vào các buổi sáng và đi vẽ vào các buổi chiều.
 
[/align]
         Mấy ngày chị về nhà sống, chiều nào tôi cũng xin nghỉ làm sớm hai giờ đồng hồ để về nhà cùng chị mang giá vẽ ra bờ sông để vẽ. Rồi một ngày tôi nhận ra thấy chị càng lộ rõ vẻ lạ lùng, những điều bí ẩn của một nỗi buồn, của một điều gì đó thật sâu xa khi tôi xem những bức họa chị vẽ, tôi hỏi chị với nữa lo lắng, nửa tò mò :[/align]

_ Chị ơi! Sao chị cứ vẽ đi vẽ lại những bước tranh giống nhau cùng một chủ đề vậy ?[/align]

       Chị có vẻ lúng túng với câu hỏi của tôi chị không trả lời ngay mà im lặng một lúc lâu mới nói :[/align]

_ Chắc có lẽ tại thời gian !

            Tôi không hiểu với câu nói ấy của chị  tôi chỉ biết chị tôi đang có một chuyện gì đó rất buồn, qua những bức họa tôi mù mờ hiểu ra điều đó. Chị vẽ gần mười bức họa mà chỉ có chủ đề về sông và biển . Khi vẽ về biển, chị vẽ biển nổi sóng, những quận sóng trắng dang cao quần quận _ Còn vẽ về sông, dòng sông mà chị rất thích theo chị nó là thơ mộng hiền hòa, hiền hòa trong những trang thơ _ trong mỗi lời văn chị viết, thế mà hôm nay trong bức vẽ của chị dòng sông hôm nay có thể nổi sóng làm con thuyền trao đao giữa dòng _ Có bức chị vẽ những sợi mưa đang chút xuống dòng sông, giá như bây giờ có ai đó hiểu về hội họa tôi sẽ hỏi họ xem những điều đó là gì, Tậm trạng gì?  Tôi nhìn thẳng vào chị hỏi:

_ Chị đang có chuyện buồn, tâm tư gì vậy? Chị nhìn tôi cười một nụ cười không thật gượng gạo nên tôi nhận ra ngay.[/align]

_ Chị đâu có chuyện gì đâu.[/align]

         Tôi cả quyết, lần đầu tiên tôi nói chuyện mà không sợ chị giận, chị buồn :[/align]

_ Chị đừng dấu em, từ lúc nhận được email  chị bảo sẽ về thăm em và ba, em đã thấy lạ và nghi ngờ rồi.[/align]

_ Nghi ngờ gì chứ? Chị hỏi lại vẻ như chỉ hỏi để có câu hỏi thôi.[/align]

        Tôi không giám nhìn chị bởi mắt tôi đã rớm nước mắt như đang muốn trực trào ra, tôi nói trong tiếng nghẹn:[/align]

_ Chị đang có chuyện gì đó, tôi ngưng một lát rồi nói tiếp, ngày trước em có thấy chị vẽ những bức họa lạ như thế này đâu ![/align]

         Chị nói mà tay vẫn cầm cây cọ vẽ lên bức họa đang vẽ :[/align]

_ Dúng là trẻ nhỏ, đừng hỏi nữa, chị không có chuyện gì cả, buồn vui, tâm tư, liên quan gì tới bước tranh chứ em chỉ khéo tưởng tượng.[/align] [/align] [/align]
         Tôi định nói nữa nhưng hiểu chị quá mà, mỗi khi chị không muốn nói là tôi không bao giờ dám nói tiếp nhất là khi chị vẽ bản thiết kế vô tình tôi mà vào phòng chị nói hay nghịch phá gì đó thì sẽ bị chị la hoặc cốc vào chán đuổi ra ngoài. Chị không muốn mất tập trung. Chị rất yêu nghề thiết kế. Tôi ngồi xuống nghịch mầu vẽ của chị, chị tôi đánh nhẹ vào tay [/align]

_ Nghịch ngợm gì, đi ra chỗ khác chơi để lại sự yên tĩnh cho chị về.
Tôi phụng má rồi đứng lên.[/align] [/align] [/align]                                                    ******[/align]

 
           Chiều nay tôi về nhà muộn hơn mọi khi _ không thấy chị ở nhà tôi liền ra bờ sông nơi hai chi em vẫn thường ra đó vẽ. Từ xa tôi dã thấy chị _ khác với mọi khi hôm nay chi không mang theo giá vẽ, từ xa đi lại thấy chị ngồi ở bờ sông. Tôi nảy ý định trong đầu hù cho chị hết hồn luôn. Tôi bước nhẹ nhàng dần dần tiến về phía chị tôi bỗng đứng sững lại khi thấy trên tay chị đang cầm hộp giấy chứa đựng một ngàn con hạc, chị đang lẩm nhẩm đếm, sau mỗi câu đếm chị lại vứt xuống dòng nước một con hạc giấy, khi chị đếm đến số một ngàn, cũng là lúc chỉ còn một con hạc cuối cùng trong hộp chị cầm lên định thả xuống dòng nước nhưng chị lại chững lại xoay xoay nó trên hai đầu ngón tay ( Cuộc sống trong thế giới chị sống ví như một ngàn con hạc giấy chín trăm chín mươi chín con hạc đã theo nhau trong dòng nước chỉ còn lại một con không theo đàn, tôi ví nó như chị vậy. Cả thế giới chị đang sống họ tấp nập liên quan đến nhau có những người rất hạnh phúc _ thế giới kết những cặp tình nhân trong trái vàng, còn chỉ có một mình chị lẻ loi cô đơn ...)  [/align] [/align]          Không biết chị đang nghĩ gì mà chị thả con hạc giấy còn lại vào hộp thay vào là thả xuống dòng sông _ chị đậy nắp hộp lại cứ ngồi lặng im nhìn xuống dòng nước, hình như chị đang khóc, chị ngồi đó im lặng cho đến khi tiếng thút thít khóc của tôi làm chị quay đầu nhìn lại, tôi đã đứng sau chị từ bao giờ. Tôi chạy xuống mấy bậc thang dẫn xuống sông rồi ôm chầm lấy chị mà khóc _ chị cũng khóc _ Tôi nói trong tiếng nấc :[/align]

_ Chị đừng tin vào những điều ước sẽ chẳng bao giờ có điều ước đâu chị ạ! Đừng tin vào cả những lời hứa nữa. Hãy quên người đó đi, hãy quên như quên bao điều mà chị đã quên từ trước đến giờ vậy, lần đầu tiên tôi ôm chị khóc, chị lùa tay vào tóc tôi nói :[/align]

_ Chị không sao mà em, đừng khóc, khóc sẽ không tốt cho đứa bé trong bụng đâu, mà cũng đừng có chạy, nghe không ! [/align]

          Tôi hơi ngạc nhiên điều chị vừa nói, tôi chưa nói với chị sao chị biết được tôi đang mang bầu, không lẽ chị cũng nhận ra nhưng điều lạ ở tôi như tôi đang nhận ra những điều khác lạ ở chị chăng ?  Chị đưa tay lau nước mắt cho tôi .
 
_ Thôi đừng khóc nữa kẻo giống con mèo lười lem nhem bây giờ.. Tôi ngồi xuống cạnh bên chị, chị nói chuyện và tâm sự với tôi. Chị nói chị sẽ trở lại công ty cũ để làm việc, trước khi chị trở lại đây chị có nhận được mail của công ty họ nói cần chị đi làm việc trở lại, chị đã xin nghỉ công việc ở Matxcova rồi chị cũng đã suy nghĩ kỹ và cũng có nói với ba sáng nay, ba ủng hộ chị, em thấy sao? Mọi người có biết lúc đó tôi mừng vui đến mức độ nào không. [/align]

_ Em vui lắm ! Tôi thét lên. Chị đưa tay bịt miệng tôi, không được thét lớn, mấy ông bà Nga đang nhìn kìa.[/align]

          Chị sẽ về đây ở với tôi và ba như ngày nào, thế là tôi và chị lại gần gũi nhau, nhưng tôi lại buồn ngay, nói với chị vẻ lấp lửng :[/align]

_ Nhưng mà! Nhưng mà ... chị nói tháng mười sẽ cùng em qua Latvegas để sống cơ mà, bây giờ chị làm việc ở công ty thời trang thì làm sao chị sống cùng em ở bên đó được. Chị cười phá lên :[/align]

_ Đúng là ngốc. Em đang mang bầu, rồi em sẽ phải sinh em bé sau đó ít nhất đứa bé được một năm em mới có thể qua My sống, khi đấy chị cũng sẽ cắt hợp đồng một năm sáu tháng làm việc ở công ty, lúc đó chị có thể theo em làm bà vú mẫu trông trẻ rồi, hai chị em tôi cười. Tôi khoác tay vào tay chị, hai chị em ngồi với nhau. Tôi làm nũng ngả đầu vào vai chị.[/align]

_ Em hạnh phúc khi thấy chị vui, hạnh phúc khi có chị luôn ở bên em.[/align] [/align]Chị nói tôi. [/align]_ Đúng là trẻ con, thế nhỏ muốn chị ở làm bà cô suốt đời sao mà bảo hạnh phúc khi ở bên chị, ngốc quá. [/align]

       Tôi bỗng thấy giật mình , sao tôi ngốc thế ! Tôi hỏi chị ;[/align]

_ Mà chị ơi! Hạnh phúc là gì hả chị ? Nó có hư vô và ảo như điều ước không chị?
_ Ừ, điều ước rồi cũng chỉ là điều ước, còn hạnh phúc thì nó hiện hữu, nó tồn tại, giống như em vậy, em đang hạnh phúc có một gia đình êm đềm, đầm ấm, hạnh phúc sắp được làm mẹ đó thôi.[/align]

 Tôi cười vui. _ Thế hạnh phúc của chị là gì ?[/align]

         Chị chầm tư  rồi nói với tôi :[/align]

_ Hạnh phúc của chị ư? Hạnh phúc của chị vẫn còn nằm trong giấc mơ em ạ! vẫn còn nằm ở phía trước, xa lắm ... hạnh phúc rồi sẽ tự đến chứ không phải là tự làm ra được, tự lấy được.[/align] [/align]                                                              .......[/align]

 
 _ Em có muốn chị kể cho em nghe một câu chuyện về hạnh phúc không ? [/align]_ Có chị kể cho em nghe đi chị.[/align]

Có một hôm heo con hỏi heo mẹ :
_ Mẹ ơi ! Hạnh phúc là gì vậy?
Heo mẹ trả lời lại heo con:
_ Hạnh phúc là cái đuôi của con đấy.
Heo con quay đầu lại cắn vào cái đuôi của mình, nhưng heo con không làm sao cắn tới được, nó lại quay lại hỏi heo mẹ :
_ Mẹ ơi! Sao con không lấy được hạnh phúc của mình vậy?
Heo mẹ trả lời :
_ Hạnh phúc thì không thể lấy được, bởi hạnh phúc luôn ở phía sau _ con cứ đi về phía trước hạnh phúc sẽ đi theo con.[/align] [/align] [/align]                                                          *******[/align]

 
          Chị cầm con hạc giấy còn lại về nhà lấy sợi chỉ sâu vào treo giữa cửa sổ, chị tháo hai chiếc chuông gió xuống bỏ đi, mỗi khi chị nhìn vào con hạc giấy nó như nhắc nhở chị những ngày mơ ảo _ đã qua. Mọi thứ hư vô đều không có thật chỉ là ảo mà thôi ( giống như điều ước, điều ước chẳng bao giờ có thật, chẳng bao giờ tồn tại và điều ước cũng không thể trở thành hiện thực bao giờ.) [/align] [/align]

[color=#660066][color=#990066]          Cuộc sống này, hạnh phúc hay không là do mình, giống như câu chuyện chị kể. Mình cứ đi về phía trước hạnh phúc sẽ đi theo mình. Không ai có thể tự tạo hay tự lấy được hạnh phúc cho mình cả và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bất cứ một người đàn ông nào làm cho chị bị tổn thương, làm cho chị vướng bụi vào mắt mà vương lệ. Cám ơn cuộc sống này đã sinh ra ba, mẹ để có hai chị em tôi Cám ơn chiếc váy cô dâu trắng ngần mà chị đã thiết kế may tặng tôi trong ngày cưới . Đó là hạnh phúc trong đời tôi hòa lẫn vào gia đình êm ấm.[/align] [/align] [/align]                                                            ******[/align] [/align]
 
           Chị vẫn bước trong cuộc đời, vẫn còn trinh nguyên trong trắng _ trong trắng như ngàn con hạc giấy_ trong trắng như điều ước mong manh dễ vỡ của chị. Nhưng sự trong trắng trong điều ước không có thật và sẽ không thể tồn tại vĩnh hằng vĩnh cửu theo thời gian. Sẽ mất đi như ngàn con hạc giấy và điều ước của chị không thành
 
                                                               ( the and )[/align]                                                           Lê Phong Linh[/align]                                                          *Tặng chị của em[/align]                                                               16/04/2009
 
[/align][/color][/color]
I WAN'T TO BE LOVED
Đừng làm thương điều mà mình không muốn giết chết.
Cảm giác sợ chết còn đáng sợ hơn chính cái chết.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-07 16:45:23Lê Thị Như Hằng>
 

Người đàn ông yêu tôi 
 
 
Giọt tình cay đắng
 
Tôi chưa bao giờ thử uống cà phê nên tôi đâu biết rằng cà phê đen không đường rất đắng, đắng như tình yêu của tôi và Kim, đắng như sự đánh đổi của cuộc đời, một trái đắng không thể ngọt ngào mà xoa dịu được....
 



 


          Ngày tôi trở lại công ty cũng là ngày Kim rời khỏi đó. Trước khi đi Kim gọi điện thoại và muốn gặp tôi một lần sau cuối. Tôi biết dẫu có gặp Kim bây giờ cũng chẳng để làm gì. Tôi từ chối.
 

           Giờ này ngồi trước bản thiết kế với muôn dạng màu sắc dành cho sang mùa, chính bởi màu sắc giao mùa mà ngày nào tôi được nhận vào công ty và cũng nhờ sự nâng đỡ của Kim một phó giám đốc mà chỉ sau sáu tháng thôi, tôi trở thành một quản lý kiêm thiết kế với mức lương cao, so với một nhân viên làm việc bình thường ở Việt Nam cũng phải mất 5 năm mới chỉ bằng tôi làm trong một tháng. Ở công ty vẫn nói, họ vẫn xì xào, thường những phụ nữ đẹp và có tài thì rất nhiều thủ đoạn những lời đó vọng tới tai tôi chỉ sau khi tôi vào công ty một năm và bắt đầu khi Kim và tôi yêu nhau.
 
 

           Giờ đây tôi đang ở công ty gần gũi với những bản vẽ còn Kim anh đã rất xa và để lại trong tôi một vết thương lòng rạn nứt, một vết thương dài như vết dao cứa, mà chính tôi tự cứa vào. Kim lặng lẽ đi và chúc tôi hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc tôi biết tìm đâu. Hạnh phúc của tôi ư? Hạnh phúc như Kim nói chắc là vì công việc, hạnh phúc vì lòng hận Kim tôi đã trút được khi tìm mọi cách làm Kim bị thôi việc. Kim hiểu, không trách nhưng trong đôi mắt Kim có vẻ sợ tôi, sợ một người phụ nữ có nhan sắc, có tài mà thủ đoạn như tôi. Kim không muốn trách tôi, tôi cũng đã hết giận hờn anh, bởi để làm gì nữa khi trái tim anh và tôi giờ đây cũng chỉ để dành cho người khác, còn chúng tôi mãi sẽ chẳng thuộc về nhau. Kim đi đúng vào lúc tôi hiểu ra rằng  Kim vẫn còn rất yêu tôi.
 
 

           Trước bản vẽ thiết kế mùa hè sắp sang, tôi thầm cảm ơn nơi này, cám ơn bản vẽ thiết kế sáu năm trước tôi đã vào công ty làm việc. Cám ơn nụ cười lần đầu tiên gặp Kim làm tôi tự tin và vững vàng hơn, cho đến lúc yêu Kim rất nhẹ nhàng. Những ngày mới yêu nhau Kim không biết một chút tiếng việt nào, tôi phải dạy Kim nói từng lời ví như dạy một đứa trẻ mới học nói vậy. Kim mang đến cho tôi một tình yêu ngọt ngào trong những ngày tôi tha hương viễn xứ. Ngọt ngào như viên kẹo mút tôi hay ngậm mỗi khi đang mãi suy tư nghĩ một ý tưởng mới cho bộ sưu tập, hay những lúc phác họa mẫu vẽ. Nếu như đó là một giấc mơ, tôi ước nó mãi là một giấc mơ dài và đừng có tỉnh lại. Ngày Kim nói bằng tiếng việt lời anh yêu em tôi tin lắm, ngay đến bây giờ tôi lại càng tin hơn, lúc nào Kim cũng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng từng cử chỉ lẫn lời nói. Ngay cả những lúc trách hờn tôi Kim vẫn nhẹ nhàng đến run sợ. Run sợ hòa lẫn sự tức tưởi trong tôi mà mới một năm trước Kim mang đến. Khi tôi nhìn thấy Kim đi cùng một cô gái. Anh đã giải thích là không có gì nhưng vì lòng yêu, sự ích kỷ, hay ghen, sự tự ái cố hữu, hờn giận của tôi mà tôi chấp nhận sự không thật ấy. Tôi tự lừa gạt chính mình, cứ lưu giữ hình ảnh nhìn thấy khi Kim đi cùng một cô gái. Điều đó làm tổn thương tình yêu trong trái tim. Khi quyết định xin nghỉ ở công ty và rời xa hẳn nơi đó, rời xa Kim mặc dù anh đã nói rất nhiều, đã níu giữ. Tôi gạt đi những gì Kim nói. Giờ này tôi không muốn nói dối lòng nữa, khi nhớ đến câu nói của Kim


   _ Thật lòng anh chưa bao giờ có ý nghĩ dối gạt hay phản bội em như em nghĩ.


   _ !!!


   _ Đến nơi đây chỉ khi gặp em anh mới thấy mình thật sự yêu và được yêu. Em mới là người anh yêu.


           Trong phòng làm việc im ắng , tĩnh lặng, tiếng cười, có tôi và Kim, hằng hiện hữu trên gương mặt tôi là những giọt nước mắt. Tôi yêu Kim bao nhiêu thì hờn giận và hận Kim bấy nhiêu. Tiếng Kim thật nhẹ nhàng níu giữ bên tai :


   _ Em đừng đi ! Hãy nghĩ lại đi, anh đã làm gì sai phải không? Anh xin lỗi! Tay Kim níu lấy cánh tay tôi. Tôi nói lời oán trách hờn dỗi ;


   _ Anh không có lỗi, anh có quyền lựa chọn, em không thể ở lại _ em phải đi. Anh đừng níu giữ nữa, hãy đến với cô gái ấy.
 
 Kim van nỉ :


   _ Em đừng đi mà anh và cô gái ấy không có chuyện gì xảy ra cả , hãy tin anh.


   _ Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe, em không xứng đáng với anh.


Tiếng của Kim vẫn vọng ở bên tai :


   _ Em đừng đi Nhu ơi! Đừng như vậy mà, anh vẫn còn yêu em rất nhiều, đó chỉ là sự hiểu lầm không đáng có thôi, hãy tin anh đi.
 
 

            Những lời nói ấy của Kim như vẫn còn hiện hữu đâu đó quanh tôi. Tôi vẫn chưa thể nào quên, hai tuần nay tôi về công ty làm và Kim thì nghỉ hai tuần. kim có liên lạc hẹn gặp tôi nhiều lần nhưng tôi vẫn từ chối bởi gặp Kim lúc này cũng chẳng để làm gì. Mọi chuyện cũng đã qua, trái tim tôi chưa thể ngủ yên, vết thương dài sâu trong lòng chưa thành vết xẹo hẳn. Người ta vẫn nói phụ nữ đẹp có tài thường nhiều thủ đoạn, giống như hoa hồng có nhiều gai sắc nhọn, còn tôi thì sao? Trong một năm qua lòng hận Kim trong tôi. Chính vì hận Kim mà tôi đã như người đi lạc, tôi như kẻ mộng du. Càng yêu Kim bao nhiêu tôi càng hận, càng căm ghét Kim bấy nhiêu, càng cố muốn quên tôi càng nhớ nhiều hơn. Những gì tôi đã làm cho Kim chắc suốt cuộc đời này Kim sẽ giận tôi, sẽ chẳng bao giờ tha thứ. Tôi thật nhẫn tâm khi một năm qua tìm mọi cách để hạ gục Kim ra khỏi công ty, thậm chí làm những điều mà cả đời tôi sẽ phải ân hận. Kim sẽ nghĩ gì, có coi thường khinh mạt khi biết tôi đã dành sự trong trắng gìn giữ gần nửa đời con gái để đánh đổi lòng hận Kim không? Chắc chẳng bao giờ tôi nhận được sự cảm thông của anh. Cũng như tình yêu trong đó có một sự thật rằng tôi vẫn còn rất yêu Kim.


 
o0o


 
           Kim hẹn gặp tôi không được rồi tình cờ tôi gặp lại Kim ở quán cà phê, những ngày yêu nhau tôi và Kim vẫn thường qua đó. Kim đứng trước mặt tôi, tôi hơi ngạc nhiên vì chỉ sau một năm xa Kim anh đã nói tiếng Việt rất chuẩn và thành thạo như người Việt vậy. lời Kim nói thật nhẹ, sự hiện riện của Kim làm tôi lúng túng đánh đổ ly nước ra bàn. Kim nói lời xin lỗi vì những gì đã xảy ra, tôi sững sờ vì những gì Kim nói. Tôi ngồi lặng đi, mọi ngôn từ biến mất, lời nói của Kim tựa như làn gió êm êm thật nhẹ, nhẹ như ngày đầu tôi mới quen Kim, vậy mà tôi nghe rõ mọi sự đau chĩu nặng, như sự biết lỗi. Tôi thấy nặng nề trong mỗi lời Kim nói. Kim nhìn thẳng vào mắt tôi, cả người tôi run lên , tiếng Kim vẫn nói nhẹ bên tai :


   _  Những ngày em đi tôi luôn nhớ và nghĩ tới em, một nỗi nhớ điên cuồng, chính vì vậy tôi đã cố học tiếng Việt để có thể nói được nhiều hơn khi gặp em, để có thể hiểu con người Việt Nam cũng như để hiểu em hơn. Tôi có lỗi và tôi cũng biết lỗi _ tôi đã làm em đau, em đã tin tôi, tin ở tình yêu của tôi biết bao.


   _... !!!


   _ Mà thôi vậy, mọi chuyện cũng đã qua rồi. Tất cả là tại tôi, đúng ra tôi nên hiểu sớm hơn. Em có quyền hờn giận, trách móc hay hận tôi như hiện tại. Đúng em có sắc, có tài, tôi xin rút lui khỏi công ty theo yêu cầu của em. Tôi biết em hận tôi lắm ... Không gì có thể tha thứ được cho tôi phải không ? Dù sao tôi cũng chúc em vui khi quay lại công ty và chúc em được hạnh phúc.


   _... !!!


   _ Tôi vẫn còn yêu em nhiều lắm Nhu ạ!
 
 

           Sau câu nói của Kim tim tôi dường như ngừng đập vài giây. Kim nói xong anh bước đi, bước thật nhanh. Cái dáng điềm đạm mà có thời tôi yêu say đắm, cái bóng ấy lao vào bóng đêm lập loè dưới những ánh đèn đường. Tôi muốn chạy theo để nói với Kim điều tôi đang suy nghĩ và nói lời xin lỗi anh, nhưng hai chân tôi đứng đó như chôn chặt lại. Bóng Kim biến mất sau cuối con đường, tôi không thể hình dung ra cảm giác của Kim lúc này. Dường như có ai đó đang cầm nắm muối sát vào lòng tôi, cầm một vật sắc nhọn đâm vào trái tim tôi ứa máu, tôi không thể khóc được, bởi một năm qua lòng hận đã làm tôi khóc rất nhiều nên giờ đây không một giọt nước mắt nào rơi cả , ráo hoảnh, tôi nhận ra mình đang sai, trái tim chợt run lên đau nhói, tự an ủi cứ như mình vừa bị ảo ảnh, ảo ảnh với gương mặt và giọng nói của Kim, nhẹ nhàng mà tôi nhận thấy rõ sự đau đớn chĩu nặng trong đó .
 
o0o
 

           Kim giờ này đã xa tôi rồi, tôi đã làm mất Kim, mất đi một tình yêu cao quý mà Kim đã dành cho tôi, giống như tôi đã làm mất đi sự trong trắng tiết trinh của một người con gái. Giờ chỉ còn lại mình tôi mà thôi.

Khi đã nhận ra Kim đã vì tôi, yêu tôi tất cả. Ngay cả đến  những giờ phút cuối Kim vẫn là một người đàn ông cao thượng.



         Trời đã giao mùa mà còn hơi gió lạnh, tôi kéo lại chiếc áo khoác cho bớt lạnh. Cây cối đã đâm chồi, nẩy lộc, tuyết không còn vương dưới những bước đi. Trời đã sang hè mà tôi chẳng hề hay biết, mùa đông đã đi phải không Kim ? Giờ này anh đã đi con đường riêng của anh, em sẽ đi con đường riêng của em. Nơi đây em và anh sẽ chẳng bao giờ còn sánh bước, nhưng tình yêu thường thì mấy ai dễ quên. Anh là một cái gì đó hư vô còn đặt ngay đáy tim em .
 
 
o0o


 
         Tôi nhìn ly cà phê từng giọt, gió hòa quyện vào những tâm tư quyện theo lời Kim nói " Tôi còn yêu em nhiều lắm Nhu ạ! " Tôi biết chắc Kim sẽ buồn về tôi lắm. Còn tôi sẽ chẳng bao giờ tự tha thứ cho mình. Mùa đã sang, đông đi _ đi như người đàn ông yêu tôi đã đi  !!!
 

         Kim có thói quen mỗi khi đến quán cà phê Kim thường gọi một ly cà phê đen không đường cho mình. Hôm nay tôi cũng muốn thử vị đắng ấy, nhấp một ngụm cà phê tôi nhăn mặt lại. Tôi chưa bao giờ thử uống cà phê nên tôi đâu biết rằng cà phê đen không đường rất đắng, đắng như tình yêu của tôi và Kim, đắng như sự đánh đổi của cuộc đời, một trái đắng không thể ngọt ngào mà xoa dịu được. Ngàn lần mong tình yêu trong Kim tha thứ cho tôi, ngừi đàn ông yêu tôi chân thành. Giờ chỉ còn lại giọt nước mắt vừa trào ra khỏi khoé mắt, ví như một giọt tình cay đắng ... Xin lỗi Kim ngàn lần.
 

                                                ( Hết )
                                          Phong Linh
                                           01/05/2009



 

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-22 23:23:32Lê Thị Như Hằng>
 



Con đường mùa đông
 
(Hãy tha thứ cho em)

 
o0o
* Kim nói chuyện lần cuối với tôi rồi không còn gặp lại nữa, anh đã để lại  một vết xước trong lòng tôi đau tê tái, chua xót, đau bởi tôi nhận ra sự thành thật nơi anh. Kim vẫn còn yêu tôi. Không biết giờ này Kim đang nghĩ gì về tôi, chắc Kim phải sợ lắm một người phụ nữ như tôi, người ta nói hoa hồng đẹp thường có gai sắc nhọn và họ ví tôi như vậy.
 
* Tôi tình cờ nghe cấp dưới ở công ty nói Kim đang rao bán căn hộ mà bao năm Kim đã sống gắn bó. Căn hộ mà có biết bao nhiêu kỷ niệm tôi và Kim, thân quen, những năm tháng vui cười hạnh phúc. Tôi đành nhờ em gái Linh Phương đứng ra hỏi mua căn hộ của Kim. Em không đồng ý, tôi phải thuyết phục, năn nỉ mãi em mới đồng ý làm việc đó giúp tôi.
 
o0o
 
* Sau khi bàn giao giấy tờ và căn hộ Kim trở về Hàn không một lời từ biệt tôi, sau ngày gặp anh ở quán cà phê hôm nào. ...
 
* Hôm nay ngày nghỉ tôi quyết định bước chân đến căn hộ của Kim mà em gái Linh Phương đã đứng tên hỏi mua giúp. Trở về đó tôi muốn tìm lại chút gì đó thân quen, căn hộ mà mỗi chiều tôi vẫn thường ghé qua cùng Kim. Ngày ấy thay vì tự mở khóa là tôi bấm chuông, tiếng chuông cửa kinh coong , kinh coong, sau cánh cửa sẽ là nụ cười của Kim, nhưng hôm nay chỉ có mình tôi đơn lẻ, tra chìa khóa vào ổ, lách cách, lách cách, tôi hồi hộp, cửa mở, một bóng tối bao phủ kín trong căn hộ bởi rèm cửa không được kéo ra, tôi đưa tay bật công tắc đèn, dưới ánh sáng của ngọn đèn, căn phòng gọn gàng, hình bóng Kim dường như vẫn còn đâu đó.
 
Tôi mở cửa phòng Kim bước vào, mùi thơm quen thuộc của một loại nước hoa mà Kim hay dùng phảng phất, thoang thoảng. Tôi ghé sang căn phòng mà Kim đã dành riêng cho tôi với giấy dán tường mầu hồng nhẹ. Căn phòng vẫn đủ nguyên như ngày nào. Mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn, tấm hình của tôi chụp  với Kim vẫn còn nằm trên bàn gần giường ngủ, ở bàn làm việc gần máy tính vẫn còn cây xương rồng mà Kim mua tặng tôi. Mờ ảo, còn đâu đó nụ cười của Kim vọng lại tràn ngập cả căn phòng làm tôi đứng lặng đến mấy giây, sờ vào mọi vật trên bàn ... hình ảnh Kim như in nguyên vẹn bên tôi, đâu đó, thoáng đến gần ...
 
*... Mấy ngày sau đó tôi quyết định dọn đến căn hộ cũ của Kim sống. Có lẽ tôi vẫn còn yêu Kim nhiều, tình yêu mấy ai dễ phôi phai, làm sao có thể quên khi tôi và Kim đã gắn bó bên nhau 4 năm, tuy hai nửa chúng tôi chưa hòa quyện vào nhau, nhưng Kim trân trọng tôi, chính vì những điều đó mà tôi và Kim càng yêu nhau hơn. Tôi xếp lại mọi thứ, những thứ gì của Kim tôi xếp vào phòng Kim để nguyên mọi thứ phủ lên đồ vật bằng những tấm drap trắng. Tôi muốn để lại tất cả mọi thứ để lưu giữ một chút gì đó thân quen, yêu thương, để an ủi và có cảm giác Kim đang ở bên tôi, ngoài phòng khách mọi vật vẫn còn hiện hữu, những thứ tôi và Kim đi mua, kể cả những vật nhỏ bé nhất từ chiếc cốc đánh răng, hay chiếc bàn chải cũng có một đôi giống nhau. Trên tường, vẫn còn bước họa thiên nhiên mà tôi và Kim cùng vẽ lên đó. Tôi ngồi xuống chiếc ghế sô pha dài, chiếc ghế mà tôi cùng Kim đi mua, vào cuối ngày tôi và Kim thường kết thúc một buổi tối bên nhau tại điểm đó. Tôi hay ngồi đó uống một cốc nước, ăn một thứ hoa quả gì đó trước khi đi ngủ, còn Kim thì nằm dài ra ghế gối đầu vào chân tôi, tôi thường đưa tay lùa vào tóc và massage đầu cho Kim. Kim nói, anh luôn yêu cảm giác đó, thật bình yên khi bên tôi.
 
* Đã một năm qua đi, rồi tôi rời xa nơi này, khi tôi trở lại hiện diện ở nơi này thì Kim đã không còn ở đây nữa, chỉ còn tôi với những xót xa, ân hận vì những việc tôi đã làm cho Kim, và tiếc nuối những giây phút đã đi, tôi đưa tay sờ lên thành ghế nơi mà Kim hay ngồi dựa đầu vào đó. Cả ngày trong căn hộ cũ của Kim mà nay nó đã thuộc về tôi, đêm về giấc ngủ thật khó đến với tôi, đêm đã khuya lại càng khuya hơn. tôi bỗng thèm nghe giọng nói của Kim, thèm một vòng tay hay một bờ môi ấm khi có Kim gần gũi bên tôi, tôi choàng ngồi dậy ra phòng khách, lục tủ lấy ra một điếu thuốc lá ( Kim có thói quen mua về mấy cây thuốc lá một lúc để vào hộp tủ hút dần.) Tôi châm thuốc để vào cái gạt tàn trên bàn, cảm giác có Kim ùa về trong tâm trí quấn theo mùi khói thuốc lá, mắt tôi cay bởi khói thuốc. tôi rời phòng khách đến mở toang cánh cửa phòng Kim ra, lật tung những chiếc drap trắng lên, mở tủ đồ lấy một chiếc áo của Kim mặc vào, mùi vương trên áo quen thuộc, gần gũi, với lấy lọ nước hoa Kim dùng mang về phòng xịt lên chiếc gối đầu trên giường ngủ, để cố tìm lại một chút hơi ấm quen thuộc còn sót lại từ Kim phảng phất đâu đó, rồi cứ để mặc đèn sáng để ngủ. Thật lạ, chỉ trong phút chốc tôi chìm vào giấc ngủ thật ngon....
 
* Cuối tuần, em gái Linh Phương làm cơm và muốn tôi về nhà cùng ăn với em và ba, ba muốn ngồi hỏi tôi chút chuyện riêng tư nên ba nói tôi ngồi uống cùng ba mấy ly rượu. Đêm đó mãi muộn câu chuyện giữa tôi và ba mới kết thúc, trong câu chuyện có sự hiện diện của mẹ, lẫn của Kim. Tôi hơi choáng vì mấy ly rượu uống cùng ba. Ba bảo muộn rồi nên ngủ lại nhưng tôi vẫn quyết về, tôi cần trở về nhà trong đêm nay. Ba khuyên tôi không nên lái xe trong đêm muộn vì tôi đã uống rượu ( Luật ở Nga người uống bia hay rượu mà vẫn cố tình lái xe sẽ bị phạt rất nặng và treo bằng lái... ) Linh Phương ra đường vẫy cho tôi một chiếc taxi để tôi trở về nhà.
 
* Về nhà, căn hộ quen thuộc nhưng thiếu hình bóng, lời nói lẫn nụ cười thân quen của Kim, làm tôi thấy nó có vẻ lạnh lẽo, trống vắng, tôi thấy ngột ngạt, nóng nực. Tôi đi tắm. Thói quen tắm trước khi đi ngủ không biết có từ khi nào nữa, có lẽ sau ngày tôi và Kim xa nhau. Nước lạnh làm tôi tỉnh táo hơn, quay vào phòng ngủ, mặc lại chiếc áo của Kim, ôm chiếc gối có mùi nước hoa nồng nàn của Kim rồi từ từ chìm sâu vào giấc ngủ muộn ... Tôi choàng thức giấc khi nghe thấy tiếng chuông cửa kính coong, ra mở cửa với tâm trạng còn đang ngái ngủ sau cánh cửa là Kim với nụ cười rạng rỡ hạnh phúc như ngày nào, bước qua ngưỡng cửa Kim ôm ghì lấy tôi.
 
_ Tôi biết em sẽ trở lại đây sống, tôi rất nhớ em.
 
Sau câu nói Kim ôm ghì tôi vào lòng, hơi thở thổn thức bỗng nghẹt lại bởi nụ hôn của Kim ... Tiếng chuông điện thoại báo thức làm tôi thức giấc, hóa ra chỉ là một giấc mơ, tôi đưa tay với lấy điện thoại tắt tiếng chuông, bỗng dưng hai hàng lệ chảy dài trên má, tôi đã khóc. Tay gạt phải vật gì đó trên bàn, thì ra là khung hình của Kim, tôi cầm lên nhìn vào đó rồi nói thầm trong sự nghẹn ngào tiếng gió qua môi : Kim ơi! Em nhớ anh. Đúng rồi tôi đang nhớ Kim một nỗi nhớ điên cuồng, nhất là từ khi tôi đến ở căn hộ này sống, nỗi nhớ Kim trong tôi càng mãnh liệt hơn.
 
o0o
 
* Tôi dậy rời khỏi giường ngủ đi vào buồng tắm, tôi muốn tâm trí tỉnh táo hơn nên tôi cần phải tắm, dùng sữa tắm đàn ông mà Kim vẫn thường hay dùng, sau đó mặc đồ và đến công ty làm việc. Hôm nay thứ bảy tôi chỉ qua đó một lúc thôi, tôi bới cho mình một mái tóc búi cao thay vào làm tóc kiểu cách hay để thẳng buông thõng. Tôi muốn mình chững chạc hơn. Xuống đường tôi mới chợt nhớ ra rằng xe ôtô tôi đã để lại ở chỗ ba đêm qua. Thôi đành đi tácxi tới công ty vậy. ( tốn kém ghê )
 
* Khi bước chân đến chỗ làm quen thuộc, đi qua căn phòng có chữ ngoài cửa " Phòng phó giám đốc "  tôi hé cửa nhìn vào, trên ghế không có Kim mà nó hư vô, trống trơn. Kim đã đi ... Chỉ hai ngày nữa thôi ghế của Kim sẽ có một người khác ngồi vào. Khoảnh khắc này chợt hình bóng Kim ùa về nhanh vội, tôi hình dung Kim đang ngồi ở đó nở một nụ cười với tôi, tôi thấy chạnh lòng, tim thắt lại, sự ra đi của anh tôi là người có lỗi, khép cánh cửa phòng lại tôi vội bước chân đến phòng thiết kế làm vài thao tác hoàn chỉnh bản vẽ thiết kế trên máy computer, tôi đi xuống xưởng tìm vải, tôi muốn tự tay hướng dẫn để bản vẽ của tôi tuyệt vời hơn khi ra sản phẩm...
 
* Thứ bảy nên tôi thường nghỉ làm rất sớm, tôi lang thang ra chỗ mà trước kia tôi và Kim hay tới sau giờ đi làm về của ngày thứ bảy cuối tuần, chỗ đó là con đường dài hun hút với hai hàng cây, đường dành cho người đi bộ, thỉnh thoảng có những chiếc ghế hai bên đường.
Tôi gắn bó với con đường này đã từ lâu, ngày từ những ngày đầu tôi mới đặt chân đến nơi này. Mùa hè thì mầu xanh thăm thẳm rợp bóng hun hút, ngút ngàn. Mùa thu thì một mầu vàng với những chiếc lá vàng rụng ngập tràn lối đi. Còn mùa đông thì cây trơ toàn cành và tuyết phủ trắng con đường, cả một mầu trắng tuyết lung linh, huyền ảo. Tôi và Kim vẫn đi trên đó, thường vào mùa đông nhiều hơn bởi tôi yêu thích mùa đông, thích đi dưới tuyết lạnh mà nhất là thích bốc tuyết nghịch chơi. Kim vẫn thường nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi đi trên đó, và luôn kèm theo câu hỏi : _Em có lạnh không? Lúc đó tôi trả lời trong niềm hạnh phúc: _ Em không thấy lạnh bởi đã có anh sưởi ấm rồi! Chúng tôi cùng đặt tên riêng cho nhau trên con đường ấy là con đường mùa đông.
 
* Những ngày tháng xa Kim mỗi khi nghĩ về kỷ niệm của hai người tôi lại nhớ đến con đường mùa đông ấy, da diết. Kỷ niệm đó thật khó quên trong tôi và cả Kim cũng vậy. Khi chính lúc này đây khi đi trên con đường này  tôi lại nhớ đến Kim. ( Làm sao có thể nào quên khi ta vẫn còn yêu và nhớ, mà khi ta càng cố gắng quên thì nó lại càng nhớ mãnh liệt hơn. )
 
Tôi đi trên con đường mùa đông mà nay chỉ có một mình, mùa đông thì đã sắp qua đi, tuyết đã tan hết rồi không còn vương trên lối đi nữa, cây thì đang nẩy chồi xanh, đôi giầy cao gót làm tôi thấy mỏi chân, bộ đồ công sở do tôi tự thiết kế cho mình làm tôi thấy khó chịu, không thấy thoải mái khi đi bộ. Tôi ngồi xuống một chiếc ghế , Những ý nghĩ về Kim cứ theo đuổi theo tâm trí không làm sao dứt ra nổi... Thế là tôi đã mất Kim thật rồi, tôi đã tự nhủ phải quên đi, nhưng chắc rằng sẽ không thể. Càng muốn quên lại càng muốn nhớ cồn cào, có lẽ tôi vẫn còn tình yêu dành cho Kim, chưa bao giờ tôi muốn mất Kim, vậy mà hiện tại chỉ có một mình tôi với những dằn dặt trong tâm can...  Một giọng nói quen vang lên đưa tôi trở lại hiện thực :
 
_ Đã hết mùa đông rồi, tuyết đã không còn vương nữa vậy mà em vẫn thích con đường mùa đông này sao?
Tôi sững sờ, tim dường như ngưng đập vài giây vì ngỡ ngàng, Kim đang đứng trước mặt tôi. Tôi đứng dậy như một chiếc lò so , mắt Kim nhìn vào mắt tôi, tôi nhận ra sự yêu thương nồng nàn trong đôi mắt ấy. Lời Kim vang lên:
 
_ Tôi lúc nào cũng yêu con đường này cho dù hè có sang nhưng tôi vẫn yêu và vẫn thường đến đây bởi ở đó có tiếng nói cười và những bước đi của người tôi yêu. Một năm qua khi xa em, trong những ngày mùa đông tôi đã có một thói quen ngày nào cũng đến đây sau giờ làm việc, tuy kỷ niệm đã thuộc về tiềm thức, tôi cũng không thể nào quên, thậm trí rất nhớ. Em đã từng nói : "Em thích Thành Saint Petersburg vì có tôi và con đường mùa đông này để cho em có cảm giác được yêu," chắc em vẫn nhớ, chúng vẫn hiện hữu thật giản đơn, chúng tồn tại mãi cho dù em có cố tìm quên. 
 
 Tôi lắng tai nghe từng lời Kim nói, những lời nói như ngấm vào tận tâm can làm dâng trào tiếng nấc thổn thức, mắt tôi nhèo lệ ướt nhìn Kim. Không hiểu lý do tại sao tôi lại khóc.Tôi muốn nói một lời nào đó đại loại như là một lời xin lỗi chẳng hạn, nhưng người tôi run lên, lưỡi như ngắn lại, không có một lời nào được thốt ra, trước mọi ngôn từ dường như không thể nào còn hiện hữu nữa. Kim lại gần kéo ôm tôi vào lòng anh lau nước mắt cho tôi bằng bờ môi, anh đặt lên đôi môi đang run lên một nụ hôn dài nhung nhớ, tôi bám chặt vào anh dường như sợ anh tan biến đi như giấc mơ đêm qua. Kim thả tôi ra nói :
 
_ Tôi biết em vẫn còn nghĩ về tôi, vẫn còn nhung nhớ về tôi Linh Phương đã nói cho tôi hết rồi. Tôi có nói chuyện với ba em hai ngày trước qua điện thoại. Tôi còn biết em đang sống ở căn hộ mà tôi đã từng sống, có kỷ niệm của hai ta, em nhớ tôi lắm phải không? Khi Linh Phương tới gặp tôi về việc đứng tên mua căn hộ. Linh Phương đã nói hết, chính vì vậy em có thấy không mọi vật trong đó vẫn còn để in nguyên tất cả mọi thứ. Ba em muốn tôi trở lại, và tôi cũng vậy, muốn trở lại đây để bước cùng em. Sau khi xuống sân bay là tôi tới đây ngay.
 
* _ Đúng rồi, Kim cái gì cũng biết về tôi, còn tôi thì sao? những gì về Kim tôi chẳng biết gì cả. Thậm chí cũng không biết Kim đã tha thứ cho tôi từ lâu rồi và vẫn yêu tôi nhiều lắm. Tôi suy tư trong phút chốc rồi ngập ngừng từng câu : _ Em... xin lỗi vì mọi chuyện... Kim phân bua:
 
_ Không đâu em, mọi chuyện đã qua, chúng thuộc về một nơi nào đó rồi, thôi hãy quên và em đừng nhớ gì đến những điều đó nữa nhé. Hãy nhớ tôi luôn ở bên em là đủ, nhớ rằng tôi không thể sống thiếu em. Kim lôi trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ sau đó lấy ra một chiếc nhẫn... _ Anh có thể đeo nó vào tay em chứ? Và em có muốn cuối cuộc đời khi em mất đi, tên em có trong gia phả của dòng họ Kim không?  Kim nắm lấy bàn tay đang run lên của tôi, tôi bỗng rụt tay lại. _ Em xin lỗi, em không thể!!! Em muốn ở một mình sau bao chuyện đã xảy ra giữa chúng ta lẫn trong cuộc sống, em chưa sẵn sàng trong bất cứ chuyện gì.
 
Sau câu nói ấy tôi bước đi để mặc Kim đứng đó, nước mắt tôi chảy dài rơi từng giọt, tôi lẩm bẩm nói thầm hòa lẫn suy nghĩ : Xin lỗi Kim, em không thể làm gì trong lúc này mặc dù lúc nào em cũng muốn gần anh. Giờ đây em làm sao dám khi sự trong trắng trong em không còn nữa, em đã rất yêu anh mà không dành trọn vẹn tất cả cho anh, em không dám gần anh bởi vì em hổ thẹn.
 
* Tôi đã từng đánh mất lòng tin và không tin cũng như đã lỡ đánh mất đi sự trắng trong của đời mình. Lòng tin có thể lấy trở lại, nhưng còn sự trinh trắng trong tôi mất đi mà không thể nào lấy trở lạ được. Giờ anh có tha thứ, cũng vô nghĩa, cũng chẳng nghĩa gì, bởi không thể làm lại nữa đâu. ( Người ta nói : Khi tình cảm trọn vẹn mà bỗng nhiên chia xa nếu có một ngày nào đó ghép trở lại được thì tình cảm không thể nguyên vẹn như cũ, sẽ có một bức rào cản, một khoảng trống, nguội vơi không còn đằm thắm mặn mà... có khi còn mất hẳn... giống như một chiếc ly bị vỡ không thể nào hằn lại được.
 
Yêu em anh đừng yêu quá
Bởi em chẳng biết giữ gìn
Hạnh phúc biết đâu đổ vỡ
Như bình hoa giấy mong manh.
Thơ: Cao Xuân Sơn
 
" Em vẫn còn yêu anh nhiều lắm ! "
 
 
* Tôi cứ bước đi quay lưng lại phía Kim con đường đã dài hun hút nay lại càng dài hơn dưới những bước chân tôi đi. Con đường mùa đông trong điểm giao mùa bỗng dưng như đông cứng lại, hệt như trời mùa đông có băng tuyết, dưới bước chân như vô cảm, hình như có ai đã giải lên đó những chiếc đinh sắt, trái tim như có một bàn tay thô ráp bóp nghẹn lại đau thắt, trời không mưa mà nước dàn dụa trên hai gò má rơi theo những bước đi. Mùa đông đã đi, đi không còn vương trên con đường, con đường mùa đông giờ không còn tên khi hè sang và tình yêu của Kim và tôi có lẽ cũng vậy chẳng có tuổi, chẳng duyên nợ, chẳng thể nào còn lưu. Con đường mùa đông đã giao mùa _ Tình yêu trong tôi cũng lạc lối. Tôi chợt nhận ra tôi vẫn còn yêu Kim rất nhiều, yêu hơn chính bản thân tôi. Chính vì vậy mà giờ đây tôi không thể gần Kim. " hạnh phúc khó tìm nhưng dễ đánh mất ".
 
o0o
 
* Tôi đau khổ và khóc rất nhiều cho một bước đi lầm lạc, cho tất cả những gì đã mất của đời người con gái chỉ bằng một sự đánh đổi sai lầm. ( Tình yêu, hạnh phúc cả đời mình luôn mơ ước giờ đây tất cả đã trở thành chuyện hoang đường. Tình yêu đã bỏ đi, chỉ còn trơ trọi lại một mình tôi trước mặt con đường dài hun hút.)
Mất Kim cũng như đang mất tất cả trong trắng tiết trinh cuộc đời. Mất tình yêu như mất tất cả theo. Tôi cảm thấy niềm đau đang bóp nghẹt tâm hồn. ' Có cách nào để lấy lại những gì đã mất không? '
 
Trên đường tình yêu... Không biết bước chân tôi sẽ đi đến đâu, dừng ở đâu ... Hãy tha thứ cho em Kim nhé !!!
"Tình yêu, hạnh phúc giống như viên pha lê, rất trong, rất sáng nhưng ... lại rất dễ vỡ." Đúng là  "Hạnh phúc dễ tìm nhưng khó giữ."
 
Phong Linh
15/05/2009
 
( Hết )



 
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0