📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Điên cuồng như Vệ Tuệ !!!

3 trả lời, 868 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-14 21:36:02zhang>
“Điên cuồng như Vệ Tuệ”*

Nhân bản hay...?

Nhà văn Minh Quân đã đặt vào tay tôi quyển sách này và nói: “Đây là quyển sách bán rất chạy và đang được tái bản. Em hãy đọc nó để giải thích cho độc giả hiểu hai chữ “nhân bản” mà nhà phê bình đã tặng cho những nhân vật trong đó. Và để giải mã vì sao hiện nay có một lớp trẻ đã quá coi thường đạo đức tối thiểu của một con người và tự hủy hoại mình bằng những cuộc truy hoan trác táng hàng đêm trong vũ trường…”.

Đó là những câu chuyện gần giống như lời tự sự của Vệ Tuệ, một nhà văn nữ trẻ của Trung Quốc. Những câu chuyện không hẳn là chuyện mà là một cách nhìn, một cách sống, một tuyên ngôn mới cho một lớp trẻ mới, rất “hiện đại” mà tác giả là đại diện. Dường như chỉ xoay quanh một chủ đề, đó là tính dục, những nhân vật trong trong tiểu thuyết không ngại ngần phô diễn cái tôi của mình một cách khá trần trụi.



“Tiếng kêu của bươm bướm”, nhân vật tôi trong truyện là một cô diễn viên hạng tư sống khá phóng túng với những tình yêu bốc lửa và cuộc sống trôi dài trong những quán bar và vũ trường. Một cuộc sống khá lê thê với những cuộc tình không có tình yêu mà chỉ được đếm bằng sự nổi loạn của thân xác bất cứ ở đâu: ở nhà vệ sinh trong vũ trường, ở phòng hóa trang, ở bờ bụi nào đó ngoài đường…

Tình dục với cô như là chuyện cần ăn khi đói, và có thể ăn bất cứ thứ gì, bất cứ là ai… Khi cô say rượu, và cảm thấy “Bia lạnh, bụng nóng, tâm tình lạnh, xác thịt nóng” thì cô “tay trái nâng ly rượu, tay phải cầm điện thoại di động gọi cho bất cứ người con trai nào mà đầu óc nhớ được” (tr.51).

Ở “Linh hồn lạc lối”, nhân vật là một chàng trai 21 tuổi đi làm gia sư cho một cô bé 13 tuổi. Với lý luận về mối đồng cảm của hai người trẻ tuổi cùng một hoàn cảnh cha mẹ bỏ nhau, nên họ yêu nhau. Tình yêu dĩ nhiên với Vệ Tuệ không dừng lại ở sự đồng cảm, mà là xác thịt. Vì vậy, không lấy làm ngạc nhiên nếu tác giả đã cố tình thăng hoa và cổ vũ cho một cuộc làm tình ở tuổi 13 bằng những ngôn từ khá hoa mỹ: “Toàn thân run rẩy, da thịt ngọt ngào và đen như hương vị lá cây sau mưa..” (tr. 151).

Rồi họ đưa nhau đi, như một cuộc chạy trốn và tìm cảm giác mạnh bằng lái xe mô tô. Tai nạn xảy ra, cô bé chết, chàng trai vào tù. Truyện “Ngải Hạ”, cũng là tên cô gái, một cô gái đẹp biết làm tình cùng bạn trai từ năm 15 tuổi ngay tại nhà mình trong lúc bà ngoại đang bệnh nặng, nằm mê man trên chõng tre. Rồi sau đó khi vào đại học, cô dan díu với vô số chàng trai, đến năm học thứ ba thì bị buộc thôi học vì một màn biểu diễn làm tình cùng một chàng da đen ngay tại bệ cửa sổ tầng hai ký túc xá cho mọi người dưới sân nhìn lên.

Và cuối cùng là một dòng khá thách thức: “…Cô trở thành một nhà văn mới nổi, xuất hiện với hai bút danh: Mi Ni và Vệ Tuệ”. Truyện cuối cùng “Điên cuồng như Vệ Tuệ”, mới chính là tâm điểm, một tự sự đồng thời phơi bày toàn bộ quan điểm sống của tác giả, với những dòng tự giới thiệu: “… Là kẻ hoang tưởng, thủ dâm, yêu mình đến phát điên lên được, có thể đứng trước gương hàng giờ, bụng dưới hơi có vấn đề là đến ngay bệnh viện…”(tr. 242). Đó là một cô gái đẹp, vừa viết cuốn tiểu thuyết đầu tay và đang nhờ Mã Cách chạy vạy các nhà xuất bản để được in. Chỉ cần 2 lần gặp mặt là cô gái đã kéo anh chàng lên giường trước vẻ mặt bất ngờ của chàng trai.

Họ thuê phòng sống với nhau, nhưng khi chàng trai đề nghị cưới thì cô dẫy lên như đỉa phải vôi và bỏ đi tức khắc. Bởi quan điểm của cô, quan hệ giữa đàn ông và đàn bà không có chỗ cho hai từ hôn nhân mà chỉ có tình dục. Anh ta cứ lấy vợ, nhưng khi cần cô sẽ gọi và họ lại tiếp tục làm tình với nhau. Có gì mà phi đạo đức bởi vì “Em chỉ làm người tình thôi, em không làm gì liên lụy đến hôn nhân của anh” (tr. 362)?! Quan điểm ấy càng được nhấn thêm bởi mối quan hệ của nhân vật Bích, cô bạn thân như chị em song sinh của cô. Bích yêu người đàn ông có vợ, buộc anh ta phải bỏ vợ, nhưng khi anh ta nghe theo cô thì cô đã yêu người khác. Và cuối cùng hôn nhân của Bích là với một ông già triệu phú đáng tuổi bố cô….

Trong lời đề tựa của tác phẩm, một nhà phê bình nổi tiếng đã viết: “…Mặc dù vậy, họ không bao giờ rơi vào hưởng lạc thuần túy mà vẫn làm việc như điên. Tâm trí họ không ngớt bị giày vò bởi những vấn đề mang ý nghĩa nhân bản”. Phải, sự làm việc như điên ấy chính là công việc viết văn của nhân vật chính, và lẫn trong sự điên cuồng là câu chuyện viết về một cô bé khi 10 tuổi trả thù mẹ bằng “leo lên giường bố mẹ đái một bãi… và thấy khoái cảm ở bộ phận sinh dục… để từ đấy nó biết dùng tay cho vào…” (tr. 308). Và khi 14 tuổi thì cô bé mê đắm một chàng ca sĩ, nhảy lên giường anh ta ép buộc anh ta phải làm tình với cô. Anh ca sĩ không dám vì cô quá bé thì cô tự phá trinh mình bằng một cây bút chì để anh yên tâm (!).

Có lẽ không cần phải bình luận gì thêm về cái gọi là ý nghĩa nhân bản ấy. Bởi dù cố gắng dùng ngoa ngữ thế nào cũng không thể che chắn được những thác loạn đang đưa con người gần đến chữ con trong tư tưởng người viết. Vệ Tuệ từng gây chấn động văn đàn Trung Quốc về đề tài tính dục và với mệnh danh “Cây bút phơi bày thân xác” vào những năm đầu 1990, với sự táo tợn và dâm loạn trong ngôn từ. Sách của cô từng bị báo chí Trung Quốc lên án, trong đó cuốn “Cục cưng Thượng Hải” bị cấm lưu hành trong cả nước vì nội dung đồi bại, trụy lạc (nhận định của cơ quan quản lý sách báo Trung Quốc), sau đó cô định cư ở New York.

Vậy mà ở Việt Nam, người ta lại hô hào cổ xúy và nâng nó lên thành một thứ “nhân bản”, là “chẳng qua chỉ muốn trêu ngươi, muốn tỏ ra là mình phớt lờ trước mọi thành kiến cấm đoán cổ lỗ”. Không biết cái gọi là thành kiến cổ lỗ ấy là gì, bởi nếu ngăn cấm mọi thứ cuồng loạn đã phô bày trong cuốn tiểu thuyết có phải được đặt tên là cổ lỗ? Và nếu như chúng ta chấp nhận và cổ xúy cho nó để được danh là cấp tiến, là theo kịp trào lưu mới của giới trẻ, thì một hiện tượng Nguyễn Hồng Nhung, Yến Vi… và vô vàn những trang web đen phơi bày thân xác và tính dục trên mạng có phải chăng là một chuyện quá bình thường?! ª

——————

NGÔ NGỌC NGŨ LONG

Theo báo SGGP
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D]

Tưởng gì, những kiểu văn chương thế này thì từ cách đây hai trăm năm đã có anh chàng hầu tước De Sade với những cuốn nổi tiếng như "Một trăm hai mươi ngày của Sodom" hay "Triết lý trong phòng ngủ". Gần nữa thì trước cô VT này thiên hạ cũng đã phát chán lên với các nữ văn sĩ quậy kiểu Emmanuelle Ardant hay Anais Nin. Nhưng sau khi đã đọc vì tò mò, có thể chốt lại một câu: "Nhạt hoét".
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Không, tôi không nghĩ văn Vệ Tuệ là dâm thư.

Bài viết tôi đưa vào trên kia không đơn giản là phỉ báng hoặc phê bình nghiêm túc. Có thể đó là cách quảng cáo của các nhà in sách. Nó chỉ chứng tỏ sự thấp kém của những người sẽ tìm đọc sách sau khi xem bài này mà thôi.

Bài báo dẫn rất nhiều "phân nửa" chi tiết rồi qui kết. Đó không phải là phê bình đúng nghĩa. Chẳng hạn cô bé nữ sinh đi với anh chàng sinh viên. Bản thân sự việc tố cáo sự xuống cấp của giáo dục gia đình trong xã hội TQ hiện đại và đó là việc đáng quan tâm chứ không thể phỉ báng.

Cũng là một hiện tượng, nhưng khi nó xảy ra trong một bối cảnh hậu Nho Giáo như TQ, tầm vóc nó lớn hơn nhiều... Tác động của nó đến xã hội không thể lường trước được. Đó là giá trị của dòng văn chương không né tránh hiện nay ở TQ mà Vệ Tuệ là một ngôi sao sáng.

Đăng nhập để trả lời
0
Nhà văn Trung Quốc Dư Hoa:

Hai nỗi thẹn về sáng tác văn học ở Trung Quốc

Cuối năm 2004, Dư Hoa sang Pháp nhận Huân chương Kỵ sĩ của Chính phủ Pháp trao tặng cho sáng tác của ông, sau đó giảng dạy về văn học trong hơn nửa năm ở Mỹ. Nhà văn nổi tiếng cho biết, cảm nhận lớn nhất của mình về chuyến đi này là "xấu hổ".

Dư Hoa nói, trước khi sang Mỹ, ông cảm thấy rất xấu hổ bởi đến nay, số chữ trong các tác phẩm đã xuất bản của ông chưa tới 2 triệu. Ở Trung Quốc, như thế là nhà văn có "sản lượng" rất thấp. Nhưng sau khi sang Mỹ, Dư Hoa thấy những nhà văn tên tuổi vang dậy ở Mỹ có số tác phẩm còn ít hơn ông. Vì thế, khi được hỏi, ông nói: "Lúc ấy tôi rất xấu hổ. Thì ra những nhà văn Âu, Mỹ nổi tiếng này dùng tinh lực viết 5 truyện chỉ để viết một truyện. Còn nhà văn Trung Quốc chúng ta dùng tinh lực viết một truyện là để viết 5 truyện. Một năm mà không viết được truyện dài nào là nóng lòng sốt ruột đến không sống nổi. Như thế thì làm sao chúng ta không khác họ được".

Nỗi thẹn thứ nhất của Dư Hoa thì nhiều nhà văn Trung Quốc có chung mối đồng cảm. Họ thường thấy mình viết ít, viết chậm hơn người khác nên sau khi biết thẹn thì ra sức đuổi theo cho kịp, cố gắng viết được nhiều tác phẩm hơn.

Còn nỗi thẹn thứ hai của Dư Hoa thì không phải nhà văn Trung Quốc nào cũng tán thành, không chừng còn có ý kiến hoàn toàn trái ngược. Dư Hoa thẹn vì "dùng tinh lực viết một truyện để viết 5 truyện", nhưng có nhà văn Trung Quốc lại lấy thế làm tự hào, cho đó là tài năng.

Tuy nhiên, nỗi thẹn của Dư Hoa được không ít nhà văn và nhà phê bình tán đồng và chia sẻ. Hiện giờ, thế giới đều biết về "sức mắn đẻ" của nhà văn Trung Quốc. Nhiều người đặt bút viết là chữ chạy nhanh như gió, một ngày có thể viết tới 10 nghìn chữ. Truyện dài của Trung Quốc hàng năm đã đạt tới kỷ lục chưa từng có là hơn 1.000 cuốn, hầu như bằng tổng số truyện dài của tất cả các nước trên thế giới. Nếu tính bằng con số, thì tốc độ tăng trưởng hàng năm là 7%.

Có điều, lượng "vàng" trong phần lớn các truyện dài đó thường thấp, đến nay vẫn chưa có mấy cuốn làm kinh động văn đàn, khiến cho bạn đọc và giới phê bình đều phải chịu là hay. Vì vậy, những người hiểu biết thường khuyên nhà văn không nên mù quáng thoả mãn với "sản lượng cao" về sáng tác. Ngược lại, nhà văn nên suy nghĩ lại xem nguyên nhân thích số lượng mà không xem trọng chất lượng là gì. Chẳng qua là do cái tâm nóng vội cầu lợi của nhà văn mà ra. Như thế thì dù nhà văn có cặm cụi viết cả đời cũng không có tác phẩm nào để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bạn đọc.

"Mười năm mài một kiếm" mới mong có được những kiếm quý như Long Tuyền, Thái A.

Phạm Tú Châu (Theo báo Trung Quốc)
Đăng nhập để trả lời
0