📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Đường Lên Trời - Trần Quang Thiệu

1 trả lời, 1.745 lượt xem — Trang 1 / 1
Tuỳ Bút
 
Đường lên Trời
 
Bạn thân,
 
Năm tôi 17 tuổi gia đình tôi cư ngụ tại trại Du Sinh của thành phố Đà Lạt. Trại là những căn nhà ghép bằng thân những cây gỗ thông trên một ngọn đồi cho những người di cư từ Bắc vào Nam sau hiệp định Genève chia đôi đất nước VN.
 
Con dốc từ đường Hùng Vương lên Du Sinh gần như thẳng đứng. Buổi chiều đi học về tôi phải xuống xe tại chân dốc, dắt xe đi bộ hết con đường tráng nhựa lên tận đỉnh đồi, và trên con dốc đó ngày nào tôi cũng gặp Miêng.
 
Miêng kém tôi một tuổi, học sau tôi một lớp. Trường con trai xa tít mù trong lúc trường nữ nằm ngay trong thành phố nhưng ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau ở chân dốc vì lên xe là tôi đạp như không có ngày mai, trong lúc con gái như Miêng yểu điệu gài tà áo dài vào porte-bagage cũng mất hơn 5 phút đồng hồ!
 
Nhà chúng tôi cách nhau một con đường nhỏ trong trại, đứng bên này trông sang bên đó cũng thấy nhau lờ mờ nhưng chưa bao giờ chúng tôi thăm viếng nhau. Trên con dốc chúng tôi lặng lẽ dắt xe đi bên nhau, có chuyện trò thì cũng chỉ là những câu nói trống không, nhát gừng. Đi song song với nhau nhưng thỉnh thoảng tôi quay mặt nhìn sang. Má Miêng đỏ hồng, và trong bóng chiều nhạt nhoà mắt Miêng long lanh.
 
Mấy thằng bạn hàng xóm thấy tôi hay đi chung với Miêng thường trêu ghẹo, và tôi thường nhún vai “Ông đếch thèm”. Thế nhưng những buổi chiều không thấy Miêng ở chân dốc tôi lóng ngóng đợi chờ, và những ngày vắng Miêng con dốc bỗng dưng thật dài, xa như đường lên trời. Cũng có khi tôi ham vui, tan học theo bạn bè đi đâu đó để ngày hôm sau gặp Miêng, nhìn Miêng phụng phịu giận hờn, tôi chỉ biết e dè cúi đầu, gọi tên Miêng, nhưng vụng dại không biết nói lời xin lỗi bạn mình.
 
Những buổi chiều đó êm đềm như tiếng thông reo vi vu. Tôi tưởng chừng như là chúng tôi cứ đi mãi bên nhau như thế, nhưng chưa hết năm học đó bất thình lình ba của Miêng bị đổi đi Kontum. Chúng tôi không có dịp nói lời giã từ. Từ đó tôi không dắt xe lên con dốc nữa. Tôi nghiến răng nhấn mạnh chân lên bàn đạp, oằn người cố leo cho tới đỉnh đồi, dù đôi khi phải bỏ cuộc giữa đường. Những lúc đó tôi biết là tôi rất nhớ Miêng.
 
Bạn thân,
 
Không phải là chuyện tình buồn, mặc dù “đời chia như nhánh sông”. Tôi không bao giờ gặp lại Miêng, và những tình cảm của thời mới lớn chỉ thoáng qua, tưởng như đã quên, thế nhưng hôm qua nghe người bạn hàng xóm cũ nhắn qua điện thoại “Miêng nó hỏi thăm” bỗng dưng tôi thẫn thờ. Con dốc Du Sinh lại hiện về, Miêng với má đỏ môi hồng như chập chờn trong tầm tay. Tôi nhẹ thở dài, gọi người bạn hàng xóm cũ ở xứ Mưa, nói cho tôi gửi lời thăm Miêng, nhưng tôi không xin địa chỉ của Miêng. Tôi đã một lần khờ khạo không hiểu được tình yêu, nhưng những ngày tháng đó là những hạt sương long lanh tôi không muốn làm kinh động. Nếu tình cờ Miêng đọc được những dòng chữ này thì xin Miêng hiểu đây là lời tạ tình của một người bạn cũ có một thời rất ngô nghê. Trở lại Đà Lạt bây giờ không biết chúng mình có còn sức leo con dốc cũ, con dốc cao, và xa như đường lên trời.
 
Trần Quang Thiệu
July 9, 2008
Đăng nhập để trả lời
0

Đường Lên Trời - Trần Quang Thiệu


Đã mang vào thư viện

Chúc Nguỵ Xưa an, vui


Thân
Đăng nhập để trả lời
0