<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 12:24:54Trần Mạnh Hùng>
SỐ ĐỊNH
Trên trời dưới đất giữa là không.
Từ lúc gặp em đã dự phòng.
"Thái cực hỗn mang ":tình đã luyện.
"Càn khôn ổn định" : trí thêm hồng.
Ta, em hợp thể " Âm Dương " chuyển.
Tình, nợ giao duyên " Bát Quái " dong.
Sinh hóa, hóa sinh muôn vạn vật.
Chúng mình số định kết tơ lòng
TMH
Số mạng
Duyên đời lúc có bổng thành không
Cuộc sống nhân sinh khó dự phòng
Bát quái xoay vần khi vận tối
Bùa linh chuyển hóa lúc mưa hồng
Tình yêu cõi tục lan mây khói
Sự nghiệp trên đời tựa lá dong
Địa vị tiền tài như phấn thổ
Người ơi được mất chớ đau lòng
Vancali9.3.09
SỐ PHẬN
Em đi để lại cái hòm không
Lạnh lẽo cô đơn chất ngập phòng
Lối cũ buồn hiu chùm mắc cỡ
Vườn xưa quạnh quẽ cánh sen hồng
Ngỡ là muôn thuở tình chung thủy
Đâu biết một ngày bước thẳng dong
Em cứ tung tăng sung sướng nhé
Mặc anh khốn khổ tả tơi lòng !
ThucUyen
Trên trời dưới đất giữa là không.
Từ lúc gặp em đã dự phòng.
"Thái cực hỗn mang ":tình đã luyện.
"Càn khôn ổn định" : trí thêm hồng.
Ta, em hợp thể " Âm Dương " chuyển.
Tình, nợ giao duyên " Bát Quái " dong.
Sinh hóa, hóa sinh muôn vạn vật.
Chúng mình số định kết tơ lòng
TMH
Số mạng
Duyên đời lúc có bổng thành không
Cuộc sống nhân sinh khó dự phòng
Bát quái xoay vần khi vận tối
Bùa linh chuyển hóa lúc mưa hồng
Tình yêu cõi tục lan mây khói
Sự nghiệp trên đời tựa lá dong
Địa vị tiền tài như phấn thổ
Người ơi được mất chớ đau lòng
Vancali9.3.09
SỐ PHẬN
Em đi để lại cái hòm không
Lạnh lẽo cô đơn chất ngập phòng
Lối cũ buồn hiu chùm mắc cỡ
Vườn xưa quạnh quẽ cánh sen hồng
Ngỡ là muôn thuở tình chung thủy
Đâu biết một ngày bước thẳng dong
Em cứ tung tăng sung sướng nhé
Mặc anh khốn khổ tả tơi lòng !
ThucUyen
CHỐN TỊNH KHÔNG
Yên lặng vô cùng đến tịnh không
Đêm nay thu lạnh ngập cô phòng
Để nghe gió cuốn bên song cửa,
Lặng ngắm mưa rơi ngập bụi hồng.
Tất cả hình như trong mộng ảo
Phải chăng có lẽ thuở thong dong.
Bỗng dưng về lại thời xưa cũ.
Đã cố vùi chôn tận đáy lòng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)


