📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!
Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:
1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.
2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.
3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.
4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.
5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.
6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.
7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.
8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.
Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 16:36:48minhthanh_love>
Múc Ánh Trăng Vàng
Như Quỳnh - Thế Sơn
Chiều chiều ơi! Trăng về lả lơi.
Chiều đồng quê câu hò chơi vơi.
Hò ơi! Giữa chúng ta em cùng anh.
Đem nước lên cho đồng xanh.
Nuôi kiếp nghèo đời mong manh.
Nhịp nhàng đưa dây gàu đều tay.
Lòng nào say trăng vàng lung lay.
Hò ơi! Ta ngắm sen ven bờ sông.
Bao mắt ai đang chờ trông.
Mai lúa mùa rồi đơm bông.
Trăng sáng quá em ơi. trên mái đình.
Chiều trăng rung rinh câu hò tình tứ.
Vàng kia ai gieo trên lúa đồng mình?
Vờn đôi cò trắng biết bao là tình.
Hò hô! Hò hô! Hò hô!
Hò lên đi cho trăng cũng vỡ tan tành.
Vàể nghe mà ngọn lúa dân lành bao ấm no.
Ơi cô, là cô con gái tát nước bên đàng..
Sao cô múc anh trăng vàng đổ đi?
Hò hò lơ! Ta cùng hò lơ!
Hò hò lơ! Ta dệt bài thơ.
Rằng thơ em với anh ta cùng nhau.
Đem nước lên cho đồng xanh.
Nuôi kiếp nghèo đời mong manh
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 07:31:59minhthanh_love>
Qua Cơn Mê
Duy Khánh
Một mai qua cơn mê xa cuộc đời bềnh bồng anh lại về thăm em.
Ngày gió mưa không còn nên đường dài thật dài ta mặc tình rong chơi. Cùng nhau ta sẽ đi sẽ thăm bao nơi xưa xua 1 thuở lênh đênh.
Ta sẽ thăm tường người, sẽ đi thăm từng đường, sẽ vô thăm từng nhà.
Tỉnh người sao cơn mê vắng tanh,
dù bao tháng năm đau thương ngậm ngùi,
trường xưa vắng ta nay
ta lại về cùng theo lũ em học hành như xưa.
Rồi đây sau cơn mê sông cạn lại thành dòng,
xuôi bể ngọt quê hương.
mười ngón tay em dài vun cuộc tình thật đầy mơ toàn chuyện trên mây. Còn tôi như cánh chim, ngỡ vui nên bay xa sẽ trở về ăn năn.
Ta sẽ ươm thật nhiều trái yêu thương đầy cành hái đem cho mọi người.....
Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió.
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi.
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu...ơi !
Em ru gì, lời ru cho đá núi, đá núi tật nguyền vết sẹo thời gian,
em ru gì lời ru cho biển khơi, biển khơi biết bao giờ ngừng lại.
Em ru gì lời ru cho anh một đời đam mê, một đời giông tố,
em ru gì cho ta khi bao ngày phôi pha,
câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng
thôi đừng hát ru ... thôi đừng ray rứt ...
lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
Em ru gì, lời ru bao tiếc nuối tiếc,
nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai,
em ru gì, lời ru cho ngày mai,
thời gian có bao giờ trở lại,
em ru gì, lời ru cho anh, một đời đam mê, một đời giông tố,
em ru gì cho ta, khi bao ngày phôi pha,
câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng,
thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt,
lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu.
Mưa rừng ơi! Mưa rừng hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì tình đời,
Mưa sầu vì lòng người Duyên kiếp không lâụ
Mưa từ đâu mưa về làm muôn lá hoa rơi tả tơi
Tiếng mưa gió lạnh về lùa ngoài mành
Lá vàng rơi lià cành
Gợi ta nỗi niềm riêng
Ôi! ta mong ước xa xôi, những đêm mãi cô đơn gửi tâm tư về đâủ
Mưa thương ai ? Mưa nhớ ai ?
Mưa rơi như nhắc nhở mưa rơi trong lòng tôi
Mưa rừng ơi! Mưa rừng
Tìm đâu hỡi ơi bóng ngày xưa
Mỗi khi mưa rừng về muộn màng,
Bóng chiều vàng dần dần tàn
Lòng thương nhớ nào nguôi
Anh nhớ thương nàng anh hát lý cây bông ,
Như con sông nước ròng nước nổi .
Anh nhớ thương nàng như nắng mưa quá đỗi,
Con sáo sang sông con sáo hổng về ,
Con sáo sang sông con sáo biets tương tư.
Anh ngóng trông nàng anh hats lý cây bông ,
Thương hương quê lúa đồng vừa mới trổ .
Anh ngóng trông nàng trên bến sông sóng vỗ ,
Con sáo sang sông con sáo chẳng về ,
Con sáo sang sông con sáo sổ lồng .
Ta thương nhau gần nhau chẳng đặng ,
Ta thương nhau tình sâu nghĩa nặng .
Như cây lục bình quấn quýt dòng sông ,
Trên đát phù sa vàng bông lúa mới.
Nàng nhớ anh sao nàng hổng tới,
Để anh buồn anh hát lý cây bông
tìm về dĩ vãng lúc xưa ta bên nhau bước chân ta lang thang trong vườn hoang.
giờ thì đã biết trái tim đang cô đơn sống vui nơi phương xa ta được gì
tìm về nơi đây ước mong ta bên nhau gọi thầm tên anh trong niềm đau
giờ còn trong mơ bóng ai đang bơ vơ cành hồng đã héo úa phai
người tình đi mãi nơi đay tôi một mình
tìm về dĩ vãng mộng mơ
người là cơn gió khi xưa tôi chuyện trò
người là nhung nhớ dịu êm
nghe trong dĩ vãng ngàn tiếng ru xa vời
nghe như có tiếng gọi khóc than
kêu than thiết nuối làm trái tim đau buồn
có tiếng sét trái ngang nơi vườn hoang
Gió cuốn theo chiều xuống qua bao đồi nương.
Nắng úa trên nhành lá khi ánh chiều buông.
Tiếng hát cô vường nương trên rừng chiều bao la, qua suối đồi khe lá.
Tiếng hát ai buồn quá bên lưng đèo cao, tiếng suối bên ngành đá dư âm về đâu.
Nghe khợi bao niềm thương yêu về miền cô liêu bên bản xưa rừng chiều.
ĐK:
Hò ơi,ta ca vang ca vang rừng sâu bên nhau, vai kề vai trong tay ly rượu ấm.
Nhìn nhau đi anh cho niềm thương mong manh lan rừng xanh bên thác uốn quanh.
Rừng ơi, vang lên muôn lời ca xa xa trong màn sương, âm u khi chiều xuống.
Về đây hôm nao nghe đời thôi thương đau, mong ngày sau rừng xanh thắm màu.
Khói sáng vương đồi núi lan trong chiều sương.
Thấp thoáng trong làn khói, bóng ai dừng chân, thắm thiết câu mộng mơ.
Ôi rừng đồi hoang xơ tôi vẫn còn ghi nhớ.
Nhớ biết bao hình bóng không bao giờ không bao giờ phai.
Nhớ tiếng khen chiều ấy như ru lòng ai.
Nhớ dáng ai ngồi đây khi chiều nào quay tơ bên bản xưa đợi chờ.
Bà tôi đưa tôi ra đầu làng
một mình bà đội cả trời nắng to
Này là gió cuốn mây trôi đưa tôi về làng
Này là bóng nắng liêu xiêu theo tôi đường làng
Làng tôi quanh co quanh co quanh co quanh co
Bà tôi đưa tôi ra đầu làng
một mình bà đội cả trời nắng to
Này là gió cuốn mây trôi đưa tôi về làng
Này là bóng nắng liêu xiêu theo tôi đường làng
Làng tôi quanh co quanh co quanh co có sợi rơm khô
Nhớ làng tôi từng dòng mương xanh bay bay bay bay
Nhớ bà tôi một trăm năm rồi ngọn cỏ hóa mây trời
Cười cười một chuỗi trời thử bụng ta
Có mùa thóc lép lợp trên mái nhà
Có mùa hoa cà tự nhiên tím tái
Bà ví lông gà vàng như vườn cải
Ông ví mặt trời như lời mối lái
Ai ví tình yêu như trò nghịch dại
Bà lên Kẻ chợ có buồn được đâu
Ra về lúc lắc héo mòn một xâu
Ra về lúc lắc héo mòn một xâu
Chiều nay tôi đưa bà ra đầu làng,
đầu làng mình chợt nổi trận gió to
thương thương thương nhiều lắm, yêu yêu yêu nhiều lắm
...
hỡi người tình đáng yêu của anh!
hãy ở lại với anh hôm nay
ta thật kề vai nhau, ta nguyện thề trăng sao
cùng khát khao tiếng yêu ngày sau
hứa 1 lời với anh người ơi!
hãy hứa trọn đời chỉ yêu riêng anh
mong được gần em mãi thôi, mong 1 ngày ta có đôi
người mến thương xin yêu em đắm say!!!
...
thương thương thương nhiều lắm, yêu yêu yêu nhiều lắm
ngàn nụ hôn gửi trao đến em mãi mãi không bao giờ phai!
ta bên nhau muôn đời nhé, ta yêu nhau không rời nhé!
cùng dìu nhau đến nơi cuối trời, chỉ có mỗi anh và em mà thôi!!!
Yêu Nhau Bốn Mùa
Sáng Tác : Lam Phương
Ca sĩ : Khánh Hà
Một đời yêu nhau, gió mưa qua thật mau
Mùa Xuân thắm ơ ... mình yêu trên đồi nắng
Rồi hè lại sang, nắng thiu con đường hoang
Lìa phố xá, ơ ...mình vui trên cát vàng
Trời vừa vào thu, gió ru cơn mộng du
mình tíu tít ơ ...dìu nhau thăm rừng vắng
nhặt từng cành hoa sắc tươi như màu môi
mình trông kết ơ ...thành câu tình ca muôn đời
Và thu đi ...rồi thắm gió đông về
cành cây khô chờ đón ánh trăng thề
rừng âm thầm buồn khi xa lá
mưa tuyết đọng nhìn mây lang thang
tình ca vang mình sống với cây đàn
bạn đôi ta là gió núi với mây ngàn
còn đất trời còn trăng yêu nữa
ta mãi hòa bài hát yêu đương
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó, người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngỏ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Đến bây giờ mắt đã mù, tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên.
Người có nhớ gì không? Hẹn ước duyên tơ hồng
Hương tình đang thắm nồng
Sầu thương ướp mộng trời lạnh giá đêm đông
Nhìn cánh mai vàng tươi Lòng nhớ thương
một người Ôi biệt ly não nề
cầm tay nhau ước thề rằng xuân
sẽ quay về Ta bên nhau thưở xưa
mùa thu đôi tim ngất ngây
Bầu trời vầng trăng sáng soi làn mây
Nhưng ta đâu có hay thời gian bao nhiêu
đổi thay Cuộc tình tàn theo
lá vàng bay Màu đỏ hoa phượng rơi
Hè tiếng ve gọi đàn Ân tình xưa lở làng
Đời sao phũ phàng mộng ước ly tan
Người có nhớ gì không? Hẹn ước duyên tơ hồng
Hương tình đang thắm nồng
Sầu thương ướp mộng Trời lạnh giá đêm đông
Nhìn cánh mai vàng tươi Lòng nhớ thương
một người Ôi biệt ly não nề
cầm tay nhau ước thề rằng xuân
sẽ quay về Ta bên nhau thưở xưa
mùa thu đôi tim ngất ngây
Bầu trời vầng trăng sáng soi làn mây
Nhưng ta đâu có hay thời gian bao nhiêu
đổi thay Cuộc tình tàn theo
lá vàng bay Màu đỏ hoa phượng rơi
Hè tiếng ve gọi đàn Ân tình xưa lở làng
Đời sao phũ phàng mộng ước ly tan
Ân tình xưa lở làng Đời sao phũ phàng
mộng ước ly tan Ân tình xưa lở làng
Đời sao phũ phàng mộng ước ly tan
Lời Thề Loài Hoa Trắng
Sáng tác : Hoàng Thi Thơ
Lệ Thu
Em không còn yêu ai, nếu em không còn yêu anh!
Em không còn yêu ai, dẫu khi duyên mình mong manh!
Em không còn yêu ai, nếu khi vô tình tên anh đã ghi... ghi vào, ghi vào bia xanh!
Em xin làm trăng thanh, dẫn anh trên đường lênh đênh...
Em xin làm chim oanh, hót ru anh vào mông mênh...
Em xin làm cây xanh, đứng trên nấm mồ hoang vu, nhớ khi chúng mình đi vào thiên thu.....
Tình yêu! Ôi tình yêu: đường đi qua khổ đau, đường đi đến vực sâu, bước chân đã liều!
Dù yêu, khi đã yêu là đi qua khổ đau, là đi đến vực sâu: có là bao nhiêu!
Em không còn yêu ai, nếu em không còn yêu anh!
Em không là riêng ai, nếu em không còn riêng anh!
Em xin làm mây xanh, đón anh giữa trời hôn mê, võng anh đi về... đi về... cơn mơ.....
Nhìn những mùa thu đi
Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song
Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng
Nhìn những lần thu đi
Tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm
Hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng
Gió heo may đã về
Chiều tím loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề
Rồi mùa thu bay đi
Trong nắng vàng chiều nay
Anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây
Đơn côi bàn tay quên lối
Đưa em về nắng vương nhè nhẹ
Đã mấy lần thu sang
Công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai
Lời hát vang vào đêm ngàn lời tình ấm êm,
Bao lân lân say đắm mộng tình yêu ngây ngất.
Có anh trong vòng tay cuộc đời bừng sáng lên,
Môi hôn anh trao khi khúc nhạc đang rộn rã.
Khi yêu câu ca bay vút cao lên muôn vì sao,
Con tim nó đã rung trong đam mê khúc vui.
Có lúc thấy lòng chợt bồi hồi
Lầm lỡ yêu thương thoáng mây.
ĐK:Người yêu của tôi ơi cõi tình ấm êm,
Mặc cho mưa bão giăng giăng giữa đời.
Tình yêu của tôi yêu người mãi thôi,
Xin trao người ngàn lời dịu êm.
Người yêu của tôi ơi giấc mộng của tôi
Thật say đắm khi trong tay người
Tình yêu của tôi ơi bên người dấu yêu
Tim em trao người một người mà thôi.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-19 12:42:52minhthanh_love>
Cảm Ơn Mùa Thu
Tam Ca Con Gái
Lặng nhìn mặt trời một sớm mùa thu
Mới thấy đẹp làm sao
Lặng nhìn mặt người sống trong tình yêu
Mới thấy dịu dàng làm sao
Trên cao có nắng ở trên cao
Trên cao mây ấm ở trên cao
Và bầu trời như có gió mát
Gió trên trời như có tiếng hát
Hát cho mùa thu đến
Cho quê hương hay cho tình yêu
Và lòng người như có gió mát
Gió trong lòng cũng có tiếng hát
Hát hát cho ngày mai.
Có những lúc tôi ngồi một mình
Và có gió mát như lời tự tình
Đến bên tôi và em nói rằng
Hãy hát với tâm hồn của mình
Hãy đánh thức trái tim ngủ yên
Này hỡi trái tim đang ngủ yên.
Có gió mát dâng ngập bầu trời
Và có gió mát dâng tràn lòng người
Có hương hoa tình yêu cho mỗi người.
Hãy hát với tâm hồn của mình
Cất tiếng hát cám ơn mùa thu
Và hát cám ơn cuộc đời..